K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Lợi ích của AI
  • Tiết kiệm thời gian: AI giúp xử lý dữ liệu nhanh, hỗ trợ tìm kiếm thông tin và giải quyết các công việc lặp đi lặp lại.
  • Nâng cao hiệu suất: Công cụ này hỗ trợ đắc lực trong học tập, nghiên cứu, kinh tế và đời sống.
Hệ lụy khi lạm dụng AI
  • Thui chột tư duy: Phụ thuộc vào máy móc làm giảm khả năng tư duy độc lập, sáng tạo và phản biện của cá nhân.
  • Đánh mất giá trị bản thân: Khi mọi bài tập, bài viết hay ý tưởng đều do AI làm thay, con người dễ rơi vào trạng thái "rỗng hóa" năng lực thật.
Giải pháp sử dụng AI đúng đắn
  • Coi AI là cộng sự: Chỉ xem AI là công cụ hỗ trợ, tham khảo ý kiến, không để AI thay thế hoàn toàn nỗ lực tự thân.
  • Rèn luyện bản lĩnh: Luôn giữ vững tư duy cốt lõi, sự sáng tạo và cảm xúc thật của con người.
18 tháng 9
Lợi ích (Mặt tích cực)
  • Tăng năng suất: Xử lý văn bản, tóm tắt tài liệu, lập trình nhanh gấp nhiều lần.
  • Cá nhân hóa: Gợi ý học tập, mua sắm, giải trí đúng nhu cầu từng người.
  • Hỗ trợ chuyên sâu: Phân tích dữ liệu y tế, dự báo thời tiết, tối ưu giao thông. [1]
Rủi ro (Mặt tiêu cực)
  • Thui chột tư duy: Lười tư duy phản biện, phụ thuộc hoàn toàn vào câu trả lời mẫu của AI.
  • Sai lệch thông tin: AI có thểa bịa đặt (hallucination) hoặc nhiễm dữ liệu độc hại, thiên kiến.
  • Mất kết nối thực tế: Giảm giao tiếp người - người, rủi ro bảo mật dữ liệu cá nhân.
Quan điểm cân bằng
  • AI là công cụ hỗ trợ (co-pilot), không phải thay thế tư duy nhân bản.
  • Cần làm chủ công nghệ thay vì để công nghệ định đoạt, ví dụ qua các phong trào phổ cập kiến thức số.
17 tháng 9

Từ láy giúp câu văn trở nên sinh động, giàu hình ảnh, âm thanh và tăng sức biểu cảm mạnh mẽ trong tiếng Việt.

Có 3 tác dụng chính:
1. Bao quát toàn bộ sự việc :Người kể ẩn danh, đứng ngoài câu chuyện để quan sát và thuật lại mọi diễn biến, hành động cũng như suy nghĩ của tất cả các nhân vật một cách tự do.
2. Tạo sự khách quan: Giúp người đọc có cái nhìn đa chiều, chân thực về các sự kiện và nhân vật mà không bị chi phối bởi góc nhìn chủ quan của một nhân vật duy nhất.
3. Tăng sức hấp dẫn : Giúp nhà văn dễ dàng chuyển đổi không gian, thời gian và miêu tả nhiều tuyến nhân vật khác nhau để cốt truyện thêm phần phong phú.

27 tháng 8

tác dụng: giúp câu chuyện trở nên linh hoạt, khách quan hơn

:) mih cũng v ấy lâu lại quên


21 tháng 8
  • Rút bộ khung (Dàn ý): Đọc lướt 2–3 lần để nắm ý chính, tóm tắt mỗi đoạn thành 3–5 từ khóa quan trọng thay vì học vẹt từng chữ.
  • Tự diễn đạt lại: Dựa vào từ khóa vừa rút ra, tự nói lại đoạn văn bằng lời văn của chính mình.
  • Phương pháp gối đầu: Học thuộc đoạn 1 Học thuộc đoạn 2 Đọc ghép đoạn 1 + 2 Chuyển sang đoạn 3.
  • Ghi âm & nghe lại: Thu âm giọng đọc của bạn rồi bật nghe lại những lúc rảnh rỗi (khi đi dạo, trước khi ngủ).
  • Ôn tập ngắt quãng: Ôn lại sau 15 phút .Ôn lại trước khi ngủ .Ôn lại vào sáng hôm sau để khắc sâu vào bộ nhớ dài hạn.
21 tháng 8

1. mở bài

-Giới thiệu một kỉ niệm buồn mà em đã từng trải qua.

-Nêu cảm xúc chung của em khi nhớ lại kỉ niệm ấy.

2. thân bài

a) hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm

-Kỉ niệm xảy ra khi nào, ở đâu?

-Những ai có liên quan đến kỉ niệm đó?

-Lúc ấy em đang làm gì?

b. diễn biến s việc

-Sự việc bắt đầu như thế nào?

-Những chuyện gì đã xảy ra?

-Em và mọi người đã nói hoặc làm gì?

-Chi tiết nào khiến em cảm thấy buồn nhất?

3. cảm xúc của e

-Khi sự việc xảy ra, em cảm thấy buồn, lo lắng, ân hận hay thất vọng?

-Sau đó em đã suy nghĩ như thế nào?

-Người thân hoặc bạn bè đã an ủi, động viên em ra sao?

3. kết bài

-Nêu cảm xúc của em khi nhớ lại kỉ niệm.

-Kỉ niệm ấy giúp em rút ra bài học gì?

-Khẳng định rằng dù buồn, đó vẫn là một kỉ niệm đáng nhớ và giúp em trg thành hơn.


Đặt tên cho câu chuyện từ chat meo meo cụa mi:Chiều hôm đó, cả làng nghe thấy một tiếng hét.“CỨU VỚI!”Tiếng hét vang lên từ đồng cỏ đầu làng, nơi mỗi buổi chiều bọn trẻ thường kéo nhau ra chơi.Khi mọi người chạy tới, họ nhìn thấy một cậu bé khoảng mười ba tuổi đang đứng chết lặng giữa bãi cỏ.Trên đầu cậu, một con diều màu đỏ đang mắc trên đường dây điện.Nhưng...
Đọc tiếp


Đặt tên cho câu chuyện từ chat meo meo cụa mi:

Chiều hôm đó, cả làng nghe thấy một tiếng hét.

“CỨU VỚI!”

Tiếng hét vang lên từ đồng cỏ đầu làng, nơi mỗi buổi chiều bọn trẻ thường kéo nhau ra chơi.

Khi mọi người chạy tới, họ nhìn thấy một cậu bé khoảng mười ba tuổi đang đứng chết lặng giữa bãi cỏ.

Trên đầu cậu, một con diều màu đỏ đang mắc trên đường dây điện.

Nhưng điều kỳ lạ nhất không phải là con diều.

Mà là...

cậu bé không hề cầm dây diều.

Tên cậu bé là Nam.

Chiều hôm ấy, Nam chỉ định ra đồng cỏ chơi một lúc trước khi về nhà ăn cơm.

Cậu nhìn thấy một con diều đỏ nằm giữa bãi cỏ.

Nó rất đẹp.

Trên mặt diều có vẽ một con mắt màu đen.

Nam nhặt nó lên.

“Chắc ai đánh rơi.”

Cậu buộc lại dây, chạy vài bước rồi thả.

Con diều lập tức bay lên.

Nó bay rất đẹp.

Gió cuốn nó lên cao, cao đến mức Nam phải ngửa cổ mới nhìn thấy.

Nhưng chỉ vài giây sau...

Vút!

Một cơn gió mạnh quật con diều sang phía đường điện.

“Ê! Ê! Quay lại!”

Nam kéo dây.

Không kịp.

Con diều mắc thẳng vào dây điện.

Nam hoảng hốt buông tay.

Sợi dây diều rơi xuống đất.

Cậu đứng cách xa cột điện, tim đập thình thịch.

Đúng lúc ấy, một ông lão chăn bò chạy tới.

“Đừng lại gần!”

Nam gật đầu.

Nhưng ông lão vừa nhìn thấy con diều thì sắc mặt thay đổi.

Ông nhìn Nam.

Rồi nhìn con diều.

“Cháu... nhặt nó ở đâu?”

“Ở dưới bãi cỏ ạ.”

“Cháu chắc chứ?”

“Chắc ạ.”

Ông lão im lặng.

Một lúc sau, ông nói rất nhỏ:

“Con diều này... không thể ở đây được.”

Nam không hiểu.

“Vì sao ạ?”

Ông lão không trả lời.

Ông chỉ kéo Nam ra xa.

“Về nhà ngay.”

Tối hôm đó, Nam kể chuyện cho mẹ.

Mẹ cậu nghe xong thì im bặt.

“Con nói... con diều màu gì?”

“Đỏ.”

“Có hình gì?”

“Một con mắt.”

Chiếc thìa trên tay mẹ Nam rơi xuống nền nhà.

Keng.

Nam giật mình.

“Mẹ?”

Mẹ cậu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Ngày mai con không được ra đồng.”

“Tại sao?”

Mẹ không trả lời.

Nhưng đêm đó, Nam nghe thấy bố mẹ nói chuyện.

“Không thể nào.”

“Em nhìn thấy nó rồi.”

“Đã hai mươi năm rồi.”

“Nhưng nó lại xuất hiện.”

Nam nằm trong phòng, mắt mở trừng trừng.

Hai mươi năm?

Bố mẹ cậu đang nói về cái gì?

Sáng hôm sau, Nam tìm đến ông lão chăn bò.

Ông tên là ông Tư.

Sau một hồi im lặng, ông kể cho Nam nghe một chuyện mà cả làng gần như không ai muốn nhắc đến.

Hai mươi năm trước, có một cậu bé tên Hùng.

Hùng rất thích thả diều.

Một buổi chiều, Hùng ra đồng cỏ đầu làng.

Cậu mang theo một con diều đỏ có hình con mắt.

Và rồi...

Con diều mắc vào dây điện.

Hùng trèo lên để lấy nó.

Từ hôm đó, không ai còn nhìn thấy Hùng nữa.

Nam nuốt nước bọt.

“Cậu ấy... chết rồi ạ?”

Ông Tư nhìn xuống đất.

“Không ai biết.”

“Không biết?”

“Người ta tìm cả tuần. Không thấy xác. Không thấy quần áo. Không thấy gì cả.”

Nam lạnh sống lưng.

“Thế con diều?”

Ông Tư ngẩng đầu nhìn Nam.

“Nó cũng biến mất.”

Nam không nói gì.

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Chiều hôm đó, Nam không nghe lời mẹ.

Cậu quay lại đồng cỏ.

Con diều đỏ vẫn mắc trên dây điện.

Nhưng có một điều khiến Nam sợ hơn.

Sợi dây diều đang rơi xuống đất.

Và nó...

đang kéo dài về phía bãi cỏ.

Nam đi theo.

Một mét.

Hai mét.

Mười mét.

Sợi dây biến mất dưới một bụi cỏ.

Nam cúi xuống.

Cậu phát hiện một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Bên trong là một cuốn sổ cũ.

Trang đầu tiên chỉ có một dòng:

“Nếu bạn tìm thấy con diều này, đừng kéo dây.”

Nam lập tức buông tay.

Nhưng quá muộn.

Từ phía sau lưng cậu vang lên một tiếng thì thầm.

“Nam...”

Cậu quay phắt lại.

Không có ai.

“Nam...”

Lần này tiếng gọi rõ hơn.

Nó phát ra từ phía con diều.

Nam ngẩng lên.

Con diều đỏ đang mắc trên dây điện.

Nó không thể nói.

Nhưng cái miệng trên hình vẽ của con mắt...

đang từ từ mở ra.

Nam lùi lại.

“Không thể nào...”

Con diều rung lên.

Rồi một giọng nói rất nhỏ vang xuống:

“Đưa... tớ... về...”

Nam đứng chết trân.

Giọng nói đó...

là giọng của một đứa trẻ.

Nam chạy thẳng về nhà.

Cậu kể mọi chuyện cho bố mẹ.

Lần này, bố cậu không giấu nữa.

Ông lấy từ trong tủ ra một tấm ảnh cũ.

Trong ảnh là một cậu bé khoảng mười ba tuổi.

Cậu đang cầm một con diều đỏ.

Trên mặt diều...

là một con mắt.

Nam nhìn bức ảnh.

Rồi nhìn bố.

“Đây là ai?”

Bố cậu im lặng rất lâu.

“Anh trai của bố.”

Nam sững người.

“Bác Hùng?”

Bố gật đầu.

“Nhưng... bác ấy mất tích mà?”

“Ừ.”

Nam nhìn kỹ bức ảnh.

Ở góc ảnh có một dòng chữ:

Ngày 13 tháng 8.

Nam bỗng thấy lạnh người.

“Hôm nay... cũng là ngày 13 tháng 8.”

Không ai nói gì.

Đúng lúc ấy...

Ngoài sân vang lên tiếng dây kéo trên mái nhà.

Két...

Két...

Két...

Bố Nam chạy ra cửa.

Trên bầu trời đêm, con diều đỏ đang bay.

Không có gió.

Không có ai thả.

Nó bay vòng quanh căn nhà ba lần.

Rồi từ từ hạ xuống.

Nó dừng ngay trước cửa sổ phòng Nam.

Trên mặt diều, con mắt màu đen nhìn thẳng vào cậu.

Một dòng chữ xuất hiện ở mặt sau.

Những nét chữ run rẩy như được viết bằng than:

“Anh đã tìm thấy đường về.”

Nam đứng bất động.

Bố cậu phía sau cũng không thốt nên lời.

Bỗng nhiên...

Cánh cửa phòng kho phía cuối nhà bật mở.

Rầm!

Một luồng gió lạnh thổi qua.

Từ trong bóng tối vang lên tiếng bước chân.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Nam nắm chặt tay mẹ.

Bóng người từ từ hiện ra.

Một cậu bé.

Áo trắng.

Quần xanh.

Chân đầy bùn đất.

Trên tay...

là một cuộn dây diều.

Cậu bé ngẩng đầu.

Mỉm cười.

“Em là Nam đúng không?”

Nam không thể nói.

Cậu bé nhìn bố Nam.

“Em trai...”

Bố Nam bật khóc.

“Anh...”

Cậu bé bước ra khỏi bóng tối.

Không hề già đi.

Vẫn là gương mặt của cậu bé mười ba tuổi trong bức ảnh.

Hai mươi năm đã trôi qua.

Nhưng đối với Hùng...

dường như chỉ mới là một buổi chiều.

Hùng nhìn ra cánh đồng.

“Anh thả diều hơi lâu.”

Rồi cậu mỉm cười.

“Nhưng cuối cùng cũng tìm được đường về.”

Ngoài kia, con diều đỏ bay lên.

Lần này, nó không mắc vào dây điện.

Nó bay thẳng lên bầu trời.

Cao đến mức biến thành một chấm đỏ giữa những vì sao.

Và từ hôm đó, người dân trong làng không bao giờ còn thấy con diều ấy nữa.

Chỉ có những đứa trẻ lớn lên trong làng vẫn truyền nhau một lời dặn:

Nếu một ngày bạn nhìn thấy một con diều đỏ có hình con mắt ở đồng cỏ đầu làng...

Đừng nhặt nó lên.

Bởi có thể người đang thả nó...

vẫn đang chờ bạn kéo sợi dây.

1
16 tháng 8

ghe phet 🥶🥶

Dựa vào chương trình Ngữ văn, người kể chuyện được chia thành 2 loại:
+>Người kể chuyện ngôi thứ nhất: Là người trực tiếp tham gia vào câu chuyện, xưng tôi, mình, kể lại những gì mình chứng kiến hoặc trải qua.
+>Người kể chuyện ngôi thứ ba: Là người giấu mặt, không trực tiếp tham gia câu chuyện nhưng biết hết mọi việc để kể lại một cách khách quan.

Đáp án đúng cho câu hỏi là 2.

6 tháng 8
Bài thơ 1: Ơn nghĩa sinh thành (Chủ đề: Gia đình)Mẹ là tia nắng ban mai
Sưởi ấm con suốt chặng đường dài gian nan
Cha là ngọn núi hiên ngang
Che chở con trước bão giông cuộc đời.
Tình yêu thương tựa biển trời
Nuôi con khôn lớn thành người hôm nay
Bàn tay mẹ, bờ vai cha
Cả đời vất vả vì nhà vì con.

Sáng nay sương phủ đỉnh đèo,

Hồ thu phẳng lặng trôi bèo dạt theo.

Đường đi lối bước ngoằn ngoèo,

Cành tre rủ bóng soi vèo mặt ao.

Gió lùa tán lá lao xao,

Suối ngàn róc rách cùng reo tiếng vèo.

Xa xa heo hút gió reo,

Non cao vắt vẻo lạnh teo bóng chiều

#Chủ đề thiên nhiên :D
#Đây là 1 bài thơ mk tự sáng tác hôm tham gia sự kiện nhưng mk thấy nó không đúng đề lắm nên đã làm 1 bài khác, bạn có thể tham khảo bài của mk nhé

6 tháng 8
Sau khi học xong văn bản "Bắt nạt" của tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh, em đã nghiêm túc suy nghĩ và nhìn nhận lại bản thân. Trong quá khứ, em thú nhận mình đã từng vô tình có những lời nói trêu chọc quá đà khiến bạn bè buồn lòng, dù lúc đó em chỉ nghĩ đơn giản là đùa vui. Bài thơ đã giúp em nhận ra rằng bắt nạt là một hành vi rất xấu xí, làm tổn thương người khác và chính người đi bắt nạt cũng là người "nhút nhát".Theo em, để sửa tính bắt nạt, mỗi học sinh cần phải thay đổi từ nhận thức đến hành động:
  • Học cách tôn trọng: Luôn biết lắng nghe và tôn trọng sự khác biệt về ngoại hình, tính cách của các bạn xung quanh.
  • Suy nghĩ trước khi nói: Ngừng ngay những trò đùa ác ý, không dùng lời nói tổn thương hoặc cô lập bạn bè.
  • Biết xin lỗi: Sẵn sàng nhận sai và gửi lời xin lỗi chân thành nếu lỡ làm bạn buồn.
  • Chia sẻ và yêu thương: Thay vì bắt nạt, hãy dùng sự tự tin và sức mạnh của mình để giúp đỡ các bạn yếu thế hơn, cùng nhau xây dựng một lớp học vui vẻ, đoàn kết.

6 tháng 8

Khi học xong văn bản Bắt nạt của Nguyễn Thế Hoàng Linh, điều quan trọng là mỗi người tự nhìn lại bản thân.

  • Nếu đã từng bắt nạt bạn khác, thì đó là hành vi sai trái, gây tổn thương cả về tinh thần lẫn tình cảm. Cần nhận lỗi, xin lỗi bạn, và quan trọng hơn là thay đổi cách cư xử: biết tôn trọng, chia sẻ, và đặt mình vào vị trí của người khác.
  • Nếu đã từng bị bạn bắt nạt, thì không nên im lặng chịu đựng. Hãy mạnh dạn nói với thầy cô, cha mẹ hoặc những người có thể giúp đỡ. Đồng thời, giữ sự tự tin và tìm cách bảo vệ bản thân.

Cách sửa tính bắt nạt

  • Rèn luyện lòng nhân ái và sự đồng cảm: nghĩ đến cảm giác của người khác khi bị tổn thương.
  • Kiểm soát cảm xúc: không để sự tức giận hay muốn chứng tỏ bản thân biến thành hành động bắt nạt.
  • Xây dựng tình bạn tích cực: thay vì bắt nạt, hãy hỗ trợ, động viên nhau trong học tập và cuộc sống.
  • Nhận thức rõ hậu quả: bắt nạt có thể làm bạn mất đi tình bạn, gây ảnh hưởng lâu dài đến tâm lý người bị hại.
30 tháng 7

bạn là học bá mà :)?

30 tháng 7

Chính diện: là nhân vật đại diện cho cái tốt, cái đúng, những phẩm chất tích cực; thường đấu tranh chống lại cái xấu, cái ác.

Phản diện: là nhân vật đại diện cho cái xấu, cái ác hoặc những điều tiêu cực; thường gây ra xung đột, cản trở nhân vật chính diện.