K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

14 giờ trước (21:34)

Chi tiết Trần Quốc Toản bóp nát quả cam là một chi tiết đặc sắc và giàu ý nghĩa trong tác phẩm. Khi không được dự bàn việc nước vì còn nhỏ tuổi, Trần Quốc Toản vô cùng uất ức và căm giận. Cậu siết chặt bàn tay đến mức quả cam đang cầm cũng bị bóp nát mà không hề hay biết. Hành động ấy cho thấy lòng yêu nước nồng nàn, ý chí quyết tâm đánh giặc cứu nước và khát khao được góp sức bảo vệ Tổ quốc của người thiếu niên anh hùng. Đồng thời, chi tiết này còn thể hiện tính cách mạnh mẽ, cương trực và tinh thần trách nhiệm của Trần Quốc Toản trước vận mệnh dân tộc. Qua việc xây dựng chi tiết giàu sức gợi, tác giả đã khắc họa thành công hình tượng một thiếu niên yêu nước, dũng cảm và đầy khí phách. Chi tiết “bóp nát quả cam” vì thế đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng yêu nước và ý chí của tuổi trẻ Việt Nam.

14 giờ trước (21:42)

Thiếu niên anh hùng Trần Quốc Toản với hành động bóp nát quả cam đã thể hiện tinh thần kiên quyết không khoan nhượng với kẻ thù. Tháng 10/1285, khi triều đình mở hội nghị Bình Than để bàn kế chống quân Nguyên, vua thấy Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản mới 16 tuổi nên không cho dự bàn. Trần Quốc Toản cảm thấy vô cùng hổ thẹn và phẫn kích, tay cầm quả cam vua ban và đã bóp nát lúc nào không hay. Lúc mở bàn tay ra chỉ còn trơ bã, quả cam đã nát bét. Hành động này không chỉ là phản ứng cảm xúc cá nhân mà còn biểu tượng cho sức mạnh tinh thần, lòng căm thù quân xâm lược và khát vọng lập công bảo vệ Tổ quốc. Qua chi tiết bóp nát quả cam, ta thấy rõ tinh thần yêu nước nồng nàn và ý chí quyết tâm của chàng thiếu niên. Hình ảnh này cũng làm nổi bật phẩm chất anh hùng, bộc trực và trách nhiệm sớm của Trần Quốc Toản. Từ hành động đó, chàng đã tự mình đứng lên chiêu binh mãi mã, dũng cảm lao vào trận chiến để bảo vệ lãnh thổ dân tộc. Đây là chi tiết nghệ thuật đắt giá, vừa sống động vừa giàu sức biểu tượng, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc lòng yêu nước và khí phách anh hùng của nhân vật.

14 giờ trước (21:31)

Câu thơ “Lượm ơi, còn không?” là một trong những câu thơ xúc động nhất trong bài thơ Lượm của Tố Hữu. Chỉ với năm chữ ngắn gọn nhưng câu thơ đã thể hiện nỗi đau xót, sự bàng hoàng và niềm tiếc thương vô hạn của tác giả trước sự hi sinh của cậu bé liên lạc Lượm. Câu hỏi tu từ “còn không?” không nhằm tìm kiếm câu trả lời mà là tiếng gọi nghẹn ngào, chất chứa cảm xúc của nhà thơ khi không muốn tin rằng Lượm đã mãi mãi ra đi. Hình ảnh cậu bé hồn nhiên, nhanh nhẹn, dũng cảm từng hiện lên rất sinh động ở những khổ thơ trước nay chỉ còn trong ký ức, khiến nỗi đau càng trở nên sâu sắc hơn. Qua câu thơ ấy, tác giả không chỉ bày tỏ tình cảm yêu thương, trân trọng đối với Lượm mà còn ca ngợi tinh thần dũng cảm, sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc của những thiếu niên Việt Nam trong thời kì kháng chiến. Đồng thời, câu thơ cũng khơi dậy trong lòng người đọc niềm biết ơn và sự kính phục đối với những người đã ngã xuống để bảo vệ nền độc lập, tự do của dân tộc.

2 giờ trước (8:58)

“Lượm ơi, còn không?” trong bài thơ Lượm của Tố Hữu thể hiện sự bàng hoàng, nghẹn ngào, niềm đau xót tột cùng và sự tiếc nuối khôn nguôi của tác giả trước sự hy sinh anh dũng nhưng quá đỗi đau đớn của chú bé liên lạc nhỏ tuổi.

14 giờ trước (21:12)

Đoạn thơ 4 và 5 trong bài thơ Cảm ơn đất nước của Huỳnh Thanh Hồng đã khắc họa sâu sắc tình yêu, niềm tự hào và lòng biết ơn của tác giả đối với Tổ quốc. Lời thơ cất lên như một tiếng lòng tha thiết: “Xin cảm ơn đất nước”, không chỉ là lời tri ân mà còn là sự xúc động trước những hi sinh lớn lao của dân tộc. Hình ảnh “Bom đạn mấy mươi năm vẫn lúa reo, sóng hát” tạo nên sự đối lập giữa chiến tranh khốc liệt và sức sống bền bỉ của quê hương, qua đó ca ngợi ý chí kiên cường, bất khuất của con người Việt Nam. Đặc biệt, tác giả gợi nhắc những giá trị văn hóa truyền thống qua hình ảnh “câu Kiều”, “tiếng mẹ ru hời”, “điệu hò thánh thót”. Những hình ảnh gần gũi ấy không chỉ làm giàu bản sắc dân tộc mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, bồi đắp nhân cách của mỗi con người. Đến khổ thơ cuối, hình ảnh so sánh “Đất nước của tôi ơi! Vẫn sáng ngời như vầng trăng vành vạnh” đã khẳng định vẻ đẹp vĩnh hằng, trong sáng và bất diệt của đất nước. Bằng giọng thơ chân thành, giàu cảm xúc cùng việc sử dụng thành công các biện pháp tu từ như điệp ngữ, so sánh và những hình ảnh giàu sức gợi, Huỳnh Thanh Hồng đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa: mỗi người cần biết trân trọng quá khứ, gìn giữ truyền thống và góp sức xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.

14 giờ trước (21:13)

...

12 tháng 7

Ríu rít là từ dùng để miêu tả âm thanh nhỏ, liên tục và vui tai, thường là tiếng chim hoặc tiếng nhiều người nói chuyện vui vẻ.

Ví dụ:

  • Đàn chim ríu rít trên cành cây vào buổi sáng.
  • Các bạn nhỏ ríu rít kể chuyện sau giờ học.

Nghĩa gần giống: líu lo, rộn ràng, tíu tít (tùy ngữ cảnh).

Nói ngắn gọn: "Ríu rít" là âm thanh líu lo, vui vẻ, phát ra liên tiếp.

11 tháng 7

Xuân Quỳnh sinh tại làng La Khê, nay thuộc phường La Khê, quận Hà Đông, thành phố Hà Nội, trước đây là tỉnh Hà Tây.

Sê–đrin từng cho rằng:"Văn học nằm ngoài các định luật của sự băng hoại. Chỉ mình nó không thừa nhận cái chết." Thật vậy, và "Đồng dao mùa xuân" của Nguyễn Khoa Điềm đã vĩnh cửu hóa hình tượng người lính cụ Hồ. Đi vào "những năm máu lửa", các anh ra trận khi tuổi đời còn rất trẻ. Qua những dòng thơ tự sự, nét hồn nhiên của tuổi học trò hiện lên thật tinh khôi qua hình ảnh một người lính "chưa một lần yêu", "chưa uống cà phê" và còn "mê thả diều". Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, anh sẵn sàng dấn thân, hy sinh dũng cảm và gửi lại thân xác nơi đại ngàn hoang sơ. Anh nằm lại dưới "cội mai vàng" cùng chiếc "ba lô cóc", "làn áo xanh", để lại niềm tiếc thương vô hạn nhưng tư thế vẫn vô cùng thanh thản, hiên ngang và bất tử cùng thời gian. Tác phẩm thành công nhờ thể thơ bốn chữ phối hợp nhuần nhuyễn giữa tự sự và biểu cảm, ngôn ngữ giản dị, giọng điệu chuyển biến tinh tế giữa tươi vui và trầm hùng. Nhà thơ còn vận dụng sáng tạo các biện pháp tu từ như điệp ngữ "chưa", "anh ngồi", nói giảm nói tránh "anh không về nữa" và đặc biệt là các ẩn dụ "ngọn lửa", "mùa xuân nhân gian"... nhằm tôn vinh lý tưởng sống cao đẹp của người lính. Qua đó, Nguyễn Khoa Điềm đã tạc nên một tượng đài bất tử, khơi dậy trong lòng người đọc niềm biết ơn sâu sắc đối với thế hệ cha anh.

7 tháng 7

Trong bài thơ “Đồng dao mùa xuân”, hình ảnh người lính hiện lên thật đẹp, giản dị và xúc động. Người lính ấy còn rất trẻ, mang trong mình những ước mơ bình dị của tuổi thanh xuân nhưng đã sẵn sàng lên đường chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Anh sống giữa núi rừng, trải qua những ngày tháng gian khổ, thiếu thốn và hiểm nguy. Dù vậy, người lính vẫn giữ được tinh thần lạc quan, yêu đời và một tâm hồn trong sáng. Đặc biệt, sự hi sinh của anh khiến em vô cùng xúc động. Anh đã ngã xuống khi tuổi đời còn trẻ, chưa kịp trở về với cuộc sống bình yên, nhưng hình ảnh của anh vẫn sống mãi cùng đất nước và mùa xuân. Qua hình ảnh người lính, em cảm nhận được lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần hi sinh cao đẹp của thế hệ cha anh. Bài thơ giúp em thêm biết ơn những người lính đã hi sinh tuổi trẻ và cả cuộc đời để bảo vệ nền độc lập, tự do của dân tộc. Em tự nhủ phải cố gắng học tập, sống có trách nhiệm và trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.

6 tháng 7

Rụt rè là nhút nhát, thiếu mạnh dạn, thường ngại ngùng hoặc e sợ khi giao tiếp hay làm một việc gì đó, ví dụ bạn Lan rụt rè không dám phát biểu trước lớp.

9 tháng 7

hkyiuriueeryoiewt6m3,rhj21r1bf,jh2ehdiowedhihdcn9i2rfh9u23r12owi3ry129833b11ijefj2qeouboi21od. oieqcd1u298e and you like another version that will make you happy and happy with your homework helps people make sense and make sense for them Possessive Pronouns uyvui343jtiupehf9ufr3ipur3uhf3oir3

ửuioe2i4uiu4232oiru9urb9i3fhib2riluerhfqhiu

rewwrblieeht4g9ipwehgoueetnrfoif

ndegoi

ewhiufhihv


hiofeavjwith Không có mùi thơm ngon hơn nhiều công trình nghiên cứu khoa học the most beautiful scenery behind this country was that you want yuotyo87 ytfkyify7tfugvjycf7yoc7otv6r3tq32うおrfげいぇfwp8うwfへrq8ぺうqfg2えqr23rwh vkjfe9ip4tp3pb9u84r32oi

hr3

vưoi

hdvpijr3f9ihr3f27y0dvew768tscwc56f8ug8p

3 tháng 7

image.png

ngày Nhà giáo Việt Nam là dịp để bày tỏ sự tri ân và tôn vinh những người thầy, người cô đã góp phần nuôi dưỡng tri thức và nhân cách cho mỗi người

bài thơ "Quê hương" của Tế Hanh có bố cục 4 phần chặt chẽ theo mạch sinh hoạt của làng chài. Hai câu đầu là lời giới thiệu tự nhiên về nghề nghiệp và vị trí của ngôi làng bên biển. Tám câu tiếp theo phác họa cảnh đoàn thuyền hăm hở, tràn đầy sinh lực ra khơi trong buổi sớm mai hồng. Tiếp đó, tám câu kế tiếp khắc họa khung cảnh bến cá ồn ào, tấp nập và hình ảnh người dân chài khỏe khoắn khi đón thuyền trở về. Bài thơ khép lại ở bốn câu cuối bằng nỗi nhớ quê hương da diết của tác giả khi xa xứ, đọng lại ở "mùi nồng mặn" đặc trưng. Bố cục này đi từ ngoại cảnh vào tâm cảnh, làm nổi bật tình yêu quê hương sâu sắc của nhà thơ.

Bố cục bài thơ Quê hương của Tế Hanh (4 phần):

  1. Phần 1 (2 câu đầu):
    • Giới thiệu khái quát về quê hương – một làng chài ven biển và nghề đánh cá của người dân.
  2. Phần 2 (6 câu tiếp):
    • Miêu tả cảnh đoàn thuyền ra khơi đánh cá trong buổi sớm mai, thể hiện khí thế mạnh mẽ, tràn đầy sức sống của người dân làng chài.
  3. Phần 3 (8 câu tiếp):
    • Miêu tả cảnh thuyền cá trở về bến, không khí lao động vui tươi, hình ảnh người dân chài khỏe khoắn và con thuyền thấm đượm hơi thở biển cả.
  4. Phần 4 (4 câu cuối):
    • Bộc lộ nỗi nhớ quê hương da diết của tác giả khi xa quê, thể hiện tình yêu quê hương sâu nặng.
1 tháng 7

678 + 678

= 678 x 2

= 1356