K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

x=4/27:7/9

x=4/27 x 9/7

x=4/21

Vậy x = 4/ 21 

~ hok tốt ~ !

5 tháng 6 2021

x * 7/9=4/27

x        =4/27:7/9

x         =4/21

4 tháng 6 2021

LAYLALAY CỦA JACK

SOLO CỦA JENNIE

NHẠC PHIM THUỞ XƯA CÓ NGỌN NÚI LINH KIẾM

NHẠC PHIM CHIÊU DIÊU

NHẠC PHIM MỊ GIẢ VÔ CƯƠNG

Em băng qua

Kẹo bông gòn

Tình yêu màu hồng

Kiếp duyên không thành

Hướng dương

4 tháng 6 2021

MẤT VÀO NGÀY 5/12/1791 , LÚC ÔNG 35 TUỔI

4 tháng 6 2021

Vôn-gang A-ma-đơ Mô-da là nhạc sĩ thiên tài, một ngôi sao chói lọi, một thần đồng trong lịch sử âm nhạc thế giới. Tất cả những từ đẹp đẽ nhất để nói về tài năng âm nhạc đều xứng đáng có thể dành cho ông. Mô-da được mệnh danh là “Mặt trời âm nhạc” do tài năng kiệt xuất, độc nhất vô nhị, cũng như tính chất âm nhạc rất trong trẻo, rực rỡ, tươi sáng. Ngay từ khi còn sống, cuộc đời của Mô-da đã có nhiều chi tiết đặc biệt. Vì thế, theo dòng thời gian, cuộc đời ông được tô điểm bằng nhiều câu chuyện mang nét huyền thoại, không rõ hư hay thực.

Mô-da sinh ngày 27/1/1756 trong một gia đình âm nhạc ở thị trấn San-buốc, nước Áo. Cha là Lê-ô-pôn, một nghệ sĩ chơi đàn violon có tiếng trong dàn nhạc của nhà quí tộc ở San-buốc, ông cũng là người dạy dỗ âm nhạc cho Mô-da. Gia đình Mô-da có 2 người con, đó là Nan-nếc, chị gái và Mô-da. Hai chị em cùng tỏ ra có năng khiếu đặc biệt về âm nhạc. Nan-nếc nhiều hơn em trai năm tuổi, từ khi 4 tuổi, cô đã có biểu hiện của một tài năng âm nhạc, chỉ sau một năm luyện tập đã đánh được những bản nhạc khá hóc búa. Tuy nhiên, tài năng của người em còn vượt xa hơn. Sở dĩ, người ta gọi Mô-da là thần đồng âm nhạc vì tài năng của ông đặc biệt và được bộc lộ từ lúc còn rất nhỏ.

Một buổi sáng mùa thu năm 1758, bà Anna  Maria- mẹ của Môda ở nhà cùng cậu con trai, ông Lê-ô-pôn đã đi làm, còn Nan-nếc thì đi học. Như lệ thường, bà ngồi vào đàn clavơxanh (đàn piano cổ) và bắt đầu chơi những bản nhạc mà hàng ngày Nan-nếc vẫn luyện tập. Trước đó, bà cẩn thận đặt Mô-da ngồi trên chiếc ghế, phía bên phải cây đàn, để vừa đánh đàn vừa dễ dàng quay sang nói chuyện và trông nom cậu bé.

Trong khi mẹ chơi đàn, Mô-da rất chăm chú nghe và quan sát những ngón tay đang di chuyển của bà mẹ, có vẻ như những bản nhạc đang thu hút được sự chú ý của cậu. Không lâu, sau khi đã chơi một số bản nhạc ngắn, bà Maria đứng lên, đi vào bếp để lấy một cốc nước. Trước khi đi, bà đẩy chiếc ghế mà Mô-da đang ngồi sát lại cây đàn, cho cậu bé bám vào thành đàn đề phòng cậu có thể bị ngã.

Khi đang rót nước vào cốc, bà Maria chợt nghe thấy bản nhạc vừa chơi vang lên từ phòng khách, thầm ngạc nhiên nghĩ rằng cô con gái hôm nay lại đi học về sớm, bà hỏi vọng ra ngoài phòng khách: “ Sao về học sớm vậy, Nan-nếc ? ”. Không có tiếng trả lời, bà liền nghiêng người nhìn ra phía ngoài. Bỗng nhiên bà  sững người, suýt đánh rơi cả chiếc cốc trên tay, khi nhìn thấy cậu con trai bé nhỏ của mình đang mải miết đánh lại bản nhạc mà lúc trước bà đã tập. Tuy mức độ thuần thục và tốc độ của bản nhạc chưa thật chính xác, nhưng đó chính là bản nhạc mà bà vừa chơi. Không tin được ở mắt mình, sau giây lát định thần, bà Maria tiến gần lại cây đàn, nơi cậu bé vẫn đang say sưa chơi nhạc, bà hỏi:

-Con trai của mẹ, tại sao con đánh được bài này ? Chị Nan-nec đã dạy con từ khi nào vậy ?

-Không, chị đã dạy con đâu, vừa nghe mẹ chơi đàn, con chỉ đánh lại thôi. Bà mẹ càng ngạc nhiên :

-Con nói gì? Vừa nghe mẹ chơi mà con đã đánh được như vậy sao? Không thể tin nổi ? Thấy cậu con trai tỏ vẻ chú ý và rất thích thú với cây đàn, bà Maria hỏi:

-Nếu con muốn tiếp tục được đánh đàn, hãy nghe mẹ chơi đoạn nhạc ngắn này, rồi con thử đánh lại xem.

Tay trái giữ vai Mô-da, còn tay phải bà chạy trên những phím đàn một giai điệu ngắn. Ngay khi giai điệu vừa kết thúc, bàn tay bé xíu của cậu bé  đặt lên phím đàn, không hề có chút ngập ngừng, cậu đánh lại giai điệu vừa xuất hiện. Cậu chơi chính xác cứ như đã từng tập nó nhiều lần. Bà Maria lại chuyển sang một giai điệu khác, lần này đó là một câu nhạc do bà tự nghĩ ra, Mô-da cũng đánh lại chính xác. Rồi những câu tiếp theo, ngày  càng trở nên dài hơn, khó nhớ hơn, cậu bé cũng đánh lại được gần như là hoàn hảo. Đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, càng thử, bà Maria càng thấy được khả năng đặc biệt của con trai mình.

Đến trưa, khi ông Lê-ô-pôn về nhà, việc đầu tiên, bà Maria gọi ông đến bên cây đàn để cho ông chứng kiến khả năng đặc biệt của cậu con trai. Bây giờ đến lượt ông bố ngỡ ngàng khi thấy con trai mình, mọi ngày chỉ bình thường như những cậu bé khác, bỗng nhiên có những biểu hiện đặc biệt của một thiên tài âm nhạc. Sau khi kiểm tra kỹ năng khiếu của con trai bằng những đoạn nhạc khá hóc búa, ông tự hào nói với vợ: “ Đó là một tài năng đặc biệt, rồi em xem, mai đây, mọi người sẽ nhắc đến thằng bé nhà mình nhiều đấy”.

Điều đó đã sớm xảy ra, chỉ ít lâu sau, dưới sự hướng dẫn của ông Lê-ô-pôn, hai đứa con của ông đã cùng nhau luyện tập đồng thời hai loại nhạc cụ là violon và clavơxanh, chúng có thể biểu diễn độc tấu cũng như hoà tấu một cách khá thuần thục. Trong khi người khác phải mất nhiều năm mới có thể học để hoàn thiện kỹ thuật chơi một trong hai nhạc cụ này, thì chỉ trong hai năm, những đứa con ông đã nắm được kỹ thuật trình diễn thành thạo, đặc biệt là Mô-da. Cậu vừa có kỹ thuật tốt, có nhạc cảm và tỏ ra có tâm lý vững vàng trong khi biểu diễn. Chính vì thế Mô-da thường được ông Lê-ô-pôn giới thiệu trong các cuộc trình diễn âm nhạc ở San-buốc, sau đó là thành phố Viên- thủ đô nước Áo, và khắp các thành phố lớn của Châu Âu.

* * * * * * * * * * * * * * * * * *

Một buổi sáng trước khi đi làm, ông Lê-ô-pôn gọi Mô-da đến và trao cho cậu một bản nhạc. Ông muốn con trai mang bản nhạc tới nhà ông chủ rạp hát, đó là món quà của ông Lê-ô-pôn tặng con gái ông chủ rạp hát nhân dịp sinh nhật cô bé.

Mô-da hiếm khi được ra khỏi nhà một mình, mọi cảnh vật trên đường đều rất mới lạ với cậu bé. Trên đường tới nhà ông chủ rạp hát phải qua dòng kênh nhỏ, Mô-da dừng lại trên thành cầu và ngắm nhìn không chán mắt cảnh những chiếc thuyền trôi dưới dòng kênh. Bỗng làn gió mạnh thổi tới, bản nhạc rời khỏi tay Mô-da và bay nhanh xuống dòng kênh.

Mô-da buồn bã quay về nhà, cậu chưa biết sẽ nói gì với cha về chuyện vừa xảy ra. Ông Lê-ô-pôn đi làm chưa về. Mô-da ngồi vào đàn và chơi những khúc nhạc ngắn, trong đầu cậu chợt loé lên một suy nghĩ. Mô-da liền sáng tác một bản nhạc và mang nó đến nhà ông chủ rạp hát, thay cho bản nhạc đã rơi xuống dòng nước.

Hôm sau, ông Lê-ô-pôn tới chơi nhà ông chủ rạp. Trước khách mời, ông này tươi cười nói với ông Lê-ô-pôn:

- Bản nhạc của bác hay tuyệt. Bác có muốn nghe lại không?

Lê-ô-pôn nhã nhặn cảm ơn. Con gái ông chủ rạp đàn những nốt nhạc đầu tiên. Ông Lê-ô-pôn thoáng giật mình vì thấy đó không phải là khúc nhạc của mình. Ông tiến lại gần cây đàn và nhìn vào bản nhạc. Quả thật như vậy, đó không phải là bản nhạc của ông sáng tác, ông nhận ra những nốt nhạc được viết bởi cậu con trai mình.

Bản nhạc kết thúc, những tiếng vỗ tay vang lên. Ông chủ rạp hồ hởi nói:

- Đó là một khúc nhạc thật trong sáng và đáng yêu. Tôi và con gái rất hài lòng khi nhận được món quà này của bác.

Khi về tới nhà, ông Lê-ô-pôn gọi Mô-da tới và hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. Cậu bé kể lại câu chuyện về bản nhạc rơi xuống dòng nước. Ông Lê-ô-pôn không mắng cậu bé, ông chỉ xoa đầu con trai và nói:

- Con đã viết được khúc nhạc thật hay, cha tự hào vì điều đó. Cha tin sau này con sẽ trở thành một nhạc sĩ lớn.

            Lời tiên đoán của ông Lê-ô-pôn đã sớm trở thành sự thật. Ít năm sau, Mô-da đã trở thành nhạc sĩ nổi tiếng khắp châu Âu và thế giới.

Câu chuyện trên xảy ra khi Mô-da mới 6 tuổi.

* * * * * * * * * * * * * * * * * *

Vào thời kỳ đó, thành Viên là nơi tập trung của những nhạc sĩ giỏi nhất thế giới, họ tìm đến đây để học tập, sáng tác âm nhạc và muốn khẳng định khả năng, danh tiếng của mình. Vì thế Viên được coi là thủ đô của nền âm nhạc Châu Âu, ở đây người dân rất yêu âm nhạc, thành phố có nhiều nhà hát, nhiều dàn nhạc xuất sắc và các nhạc sĩ tài ba. Tuy nhiên nhờ tiếng tăm nổi như cồn của thần đồng âm nhạc San-buốc, khi mới sáu tuổi, Mô-da đã cùng với chị gái được biểu diễn âm nhạc trong hoàng cung của nước Áo. Buổi diễn này có mặt rất đông cận thần, đại sứ các nước, có hoàng tử và công chúa tham dự  và đặc biệt là sự có mặt của nữ hoàng của nước Áo thời bấy giờ là Ma-ri-a Tê-rê-da. Phần đầu của buổi hoà nhạc do hai chị em cùng chơi, hoà tấu bốn tay trên cây đàn clavơxanh, trình độ biểu diễn của hai chị em đã đạt tới trình độ xuất sắc và nhận được sự tán thưởng rất nhiệt tình của giới thượng lưu nước. Điều này không hề đơn giản, vì những người ở đó đều có sự am hiểu về âm nhạc. Phần tiếp theo, Mô-da biểu diễn một mình những khúc nhạc tuỳ hứng mà cậu ưa thích. Những âm thanh vang lên, một làn âm thanh hoà quyện nhau như một dòng suối ùa ra tưởng chừng như bất tận, cung điện như tràn ngập ánh sáng, tràn ngập hương thơm và màu sắc của vô vàn loài hoa trên thế gian.

Khi tiếng đàn cuối cùng của Mô-da vừa tắt, nữ hoàng Tê-rê-da giơ cao hai bàn tay lên, cả cung điện như thừa lệnh của nữ hoàng, cùng rền lên những đợt vỗ tay tưng bừng, những lời ngợi khen ùa ra, tưởng như không thể dứt. Một nhạc sĩ già, vóc người nhỏ nhắn, ăn mặc trang trọng, bước đến gần cậu, đặt tay lên vai, nhìn thật lâu vào đôi mắt đang tập trung và gương mặt hơi tái đi vì cảm xúc của cậu bé. Ông khẽ kêu lên:

- Không thể ngờ được ! Thật là siêu phàm !

Nữ hoàng quay lại phía ông, nói gần như đáp lại lời ông:

- Đúng thế, ông Hay-đơn ! Đây thật sự là một hiện tượng siêu phàm !

Người đàn ông đứng đó, chính là nhạc sĩ Hay-đơn nổi tiếng và vĩ đại của thành Viên, Ông cúi đầu, nói với Mô-da bằng một giọng trầm, như nói với một người bạn tâm tình:

- Ta ngày xưa cũng đã sáng tác âm nhạc từ năm lên sáu đấy, cháu ạ. Nhưng ta khổ cực lắm ! Ta là đứa trẻ mồ côi, cháu hiểu không, tức là không còn cha mẹ nữa ấy mà ! Cháu giỏi lắm, nhất định cháu còn  có khả năng tiến rất xa.

Đúng lúc đó, hoàng tử Giô-dép, là con trai cả của Tê-rê-da, một người cũng có nhiều năm học tập âm nhạc, tiến lại trao cho Mô-da một cây violon và nói giọng thách thức:

- Cậu bé quê mùa, còn  đủ sức chơi thêm một bản nữa không ?

Mô-da nhìn thẳng vào mắt Giô-dép và đỡ lấy cây đàn. Sau khi biểu diễn nhiều, cậu đã rất mệt. Lướt nhìn quanh như muốn tìm một hình ảnh nào đó quen thuộc, ánh mắt cậu dừng lại tr...

30 tháng 5 2021

Alone

Sing me to sleep

Love me you do

Bad blood

Roar

Last Friday night

Love your self

#Selffie

We don't talk anymore

Paris

Closer

Happy New Year

Birthday
 

Muộn rồi mà sao còn  Sơn Tùng

Sóng Gió   Jack,K-ICM

Em ơi lên phố     Minh Vương M4U

Simple Love    Obito

28 tháng 5 2021

Talking To The Moon

Ɩ know уou’re somewhere out there
Ѕomewhere far awaу
Ɩ want уou back
Ɩ want уou back
Mу neighbors think
Ɩ’m crazу
Ɓut theу don’t understand
You’re all Ɩ have
You’re all Ɩ have
Ϲhorus:
At night when the stars
Light up mу room
Ɩ sit bу mуself
Talking to the Moon
Trу to get to You
Ɩn hopes уou’re on
The other side
Talking to me too
Or am Ɩ a fool
Who sits alone
Talking to the moon
Ɩ’m feeling Ɩ’m famous
The talk of the town
Theу saу
Ɩ’ve gone mad
Yeah
Ɩ’ve gone mad
Ɓut theу don’t know
What Ɩ know
Ϲause when the
Ѕund goes down
Ѕomeone’s talking back
Musicjuzz.blogs pot.com Yeah
Theу’re talking back
Ϲhorus:
At night when the stars
Light up mу room
Ɩ sit bу mуself
Talking to the Moon
Trу to get to You
Ɩn hopes уou’re on
The other side
Talking to me too
Or am Ɩ a fool
Who sits alone
Talking to the moon
Ɗo уou ever hear me calling?
Ϲause everу night
Ɩ’m talking to the moon
Ѕtill trуing to get to уou
Ɩn hopes уou’re on
The other side
Talking to me too
Or am Ɩ a fool
Who sits alone
Talking to the moon
Ɩ know уou’re somewhere out there
Ѕomewhere far awaу

28 tháng 5 2021

Talking To The Moon

Ɩ know уou’re somewhere out there
Ѕomewhere far awaу
Ɩ want уou back
Ɩ want уou back
Mу neighbors think
Ɩ’m crazу
Ɓut theу don’t understand
You’re all Ɩ have
You’re all Ɩ have
Ϲhorus:
At night when the stars
Light up mу room
Ɩ sit bу mуself
Talking to the Moon
Trу to get to You
Ɩn hopes уou’re on
The other side
Talking to me too
Or am Ɩ a fool
Who sits alone
Talking to the moon
Ɩ’m feeling Ɩ’m famous
The talk of the town
Theу saу
Ɩ’ve gone mad
Yeah
Ɩ’ve gone mad
Ɓut theу don’t know
What Ɩ know
Ϲause when the
Ѕund goes down
Ѕomeone’s talking back
Musicjuzz.blogs pot.com Yeah
Theу’re talking back
Ϲhorus:
At night when the stars
Light up mу room
Ɩ sit bу mуself
Talking to the Moon
Trу to get to You
Ɩn hopes уou’re on
The other side
Talking to me too
Or am Ɩ a fool
Who sits alone
Talking to the moon
Ɗo уou ever hear me calling?
Ϲause everу night
Ɩ’m talking to the moon
Ѕtill trуing to get to уou
Ɩn hopes уou’re on
The other side
Talking to me too
Or am Ɩ a fool
Who sits alone
Talking to the moon
Ɩ know уou’re somewhere out there
Ѕomewhere far awaу

đùa nhau cắn đứt chim non trên cành cây hót líu lo hót líu lo

27 tháng 5 2021

Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"

1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;

2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.

3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.

Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.

26 tháng 5 2021

Bài hát : LK Con Chim Non – Xuân Mai

Con chim non trên cành hoa
Hót véo von hót véo von
Em yêu chim em mến chim
Vì mỗi lần chim hót em vui.

Chim ơi chim, chim đừng bay
Hót nữa đi hót nữa đi
Em yêu chim em mến chim
Vì mỗi lần chim hót em vui.

— Có Con Chim Xanh —

Có con chim xanh nó hót một mình
Rồi đàn chim xa bay về chung tiếng hót
Nó hót líu lo chúng hót líu lo
Hay như em hát, vui như chúng em cười.

Có con chim xanh nó hót đầu cành
Gọi bình minh lên khi ngày vui đang tới
Líu líu líu lo chíp chíp chíp chiu
Theo em vào lớp cho em khúc nhạc hồng.

— Con Chim Hót Trên Cành Cây —

Con chim hót trên cành cây
Đợi chúng em tới trường với
Con buơm bướm không về đây
Đùa với hoa lá tung bay.

Con chim hót trên cành cây
Chào chúng em tới trường đấy
Con buơm bướm không về đây
Đùa với hoa lá tung bay.

— Thật Là Hay —

Nghe véo von trong vòm cây
Hoạ Mi với Sơn Ca
Hai chú chim cao giọng hót
Hót líu lo vang lừng.

Vui rất vui bay từ xa
Chim Khuyên tới hót theo
Li lí li lí lì li
Thật là hay hay hay.

— Như Con Chim Sẻ —

Chíp chíp chíp chíp chíp, chíp chíp chíp chíp chíp
Có con chim sẻ nhảy nhót trên cành tre
Bé đi đi nhà trẻ, vui hát với bạn bè
Như con như con chim sẻ, cùng múa với bạn bè.

— Chim Mẹ Chim Con —

Cô như chim mẹ, bé là chim con
Tung cánh, tung cánh, bay bay nhịp nhàng
Đến tối buông xuống mau bay tìm về.
(Ngủ ngon, ngủ ngon, chim con ngủ ngon)

— Súc Sắc Súc Sẻ —
Liên Khúc: Con Chim Non lyrics on ***

Súc sắc súc sẻ vui vẻ bên nhau
Chim Sẻ chim Ri chim gì ăn lúa
Chim gì ăn lúa chim gì bắt sâu

Súc sắc súc sẻ vui vẻ bên nhau
Tôi hiểu ra ngay chim gì ăn lúa
Chim Sẻ ăn lúa chim Ri bắt sâu.

— Thật Đáng Chê —

Có con chim là chim chích choè
Trưa nắng hè mà đi tới trường
Ấy thế mà không chịu đội mũ
Tối đến mới về nhà nằm rên
Ôi, ôi, ôi đau quá nhức cả đầu
Chích Choè ta cảm liền mấy hôm.

Đứng bên sông kìa trông chú cò
Chân bước dài cò ta đi mò
Vớ cái gì ăn liền vội vã
(Uống nước lã rồi lại quả xanh)
Uống nước trà đá rồi lại cream
Ăn tham nên tối đến về nhà
Đau bụng rên hừ hừ suốt ba ngày đêm.
(Ê Ê cái con cò kia thật đáng chê)

26 tháng 5 2021

TRẦN BẢO MINH THƯ, năm nay lên lớp 6 ạ

26 tháng 5 2021
Anh đã cố thay đổi mà Anh chẳng có gian dối mà Anh đã cố yêu hết lòng này cớ sao Nhưng niềm tin thì chẳng còn Những lời hứa đã héo mòn Nơi thân xác kia giữ lại chẳng nghĩ chi Bao tháng năm đôi mình đi với nhau Em chỉ toàn những câu mơ mộng Nhưng đến nay em thì đã ngủ say Anh thì đang chơi vơi Thứ anh cần là melody Giữ anh lại đừng để anh đi Bao tâm sự đầy ắp trên mi Người đã đúng, anh đã sai Thứ anh cần là melody Giữ anh lại đừng để anh đi Bao tâm sự chẳng thể che đi Người đã đúng, anh đã sai Ha à a a... Anh đã sai Từng yêu cuồng say nhưng giờ đây đã không may Ngày mai gặp em nhưng mà tay đã trong tay Là ai vì ai mà vai kề vai lướt qua nà Brah-brah-brah-brah, brah-brah-brah-brah Woo, mình yêu đời hơn khi mà ta lắm phong ba Tựa như quỳnh hương đêm mù sương tốn công ta Gửi em nhành hoa cho bài ca cách xa này Nah-nah-nah-nah, nah-nah-nah-nah Bao tháng năm đôi mình đi với nhau Em chỉ toàn những câu mơ mộng Nhưng đến nay em thì đã ngủ say Anh thì đang chơi vơi Thứ anh cần là melody Giữ anh lại đừng để anh đi Bao tâm sự đầy ắp trên mi Người đã đúng, anh đã sai Thứ anh cần là melody Giữ anh lại đừng để anh đi Bao tâm sự chẳng thể che đi Người đã đúng, anh đã sai Ha à a a... Anh đã sai Xa cách muôn trùng Bồi hồi tìm về lại một giấc mơ Ngỡ đã muôn đời Vậy mà đành lòng nào lại đánh rơi Đừng yếu đuối, đừng vội vàng ở lần này Hãy cố giấu, cố che đi để thôi rơi Cả thế giới chẳng người nào được vào lòng Tìm ánh nắng xóa mây đen đêm hư không Đừng yếu đuối, đừng vội vàng ở lần này Hãy cố giấu, cố che đi để thôi rơi Cả thế giới chẳng người nào được vào lòng Tìm ánh nắng xóa mây đen đêm hư không La-la-lay, la-la-la-la-lay-lay La-la-lay, la-la-la-la-lay-lay La-la-lay, la-la-la-la-lay-lay La-la-lay, la-la-la-la-lay-lay Yeah!
26 tháng 5 2021
Thiên hà trong vũ trụ này hoài xa xôi Riêng mình ôm góc trời hạt ngọc đêm rơi rồi Ai cũng mong hóa giàu vậy nghèo phần ai? Sai từ ngay lúc đầu tình bạc như vôi Tiếc là mình không có nhau Tiếc là đời quá đớn đau Hay là duyên, mộng mơ không như lúc đầu Kiếp này ai đưa đón em? Kiếp này đôi tay lấm lem Sao mà mơ, trèo cao như hoa hải đường Vì lòng anh quá thương em, quá yêu em Nhớ thương em, anh đợi em về Thề rằng nếu lỡ mai này, có sum vầy Vẽ ngôi nhà, bóng hình em trong đấy Vậy mà em nỡ ra đi Phút chia ly, mắt hoen mi khi nào em về Lặng nhìn ôi đống tro tàn Đóa hoa vàng, giữa mây ngàn chuyện tình tan Khi em đi Ai mang theo hành trang màu da trời Con tim đau thương Vương trên mi cầu mong đừng xa rời Mới có thấy nhau Hương thơm bay tay giang đón tay Vậy mà giờ không thành Người ở lại còn người không đành Trong nhung nhớ Anh đau chớ Gương kia vỡ trái ngang duyên ta lỡ Bỗng phút chốc xóa ngu ngơ Anh lang thang đi trong giấc mơ Chuyện tình mình đâu ngờ Một hành trình một đời tôn thờ Để giờ em đi (chẳng cần nghĩ suy) Tiếc là mình không có nhau Tiếc là đời quá đớn đau Hay là duyên, mộng mơ không như lúc đầu (Sau bao nhiêu năm, con tim em mang theo cô đơn xa xăm) Kiếp này ai đưa đón em? Kiếp này đôi tay lấm lem Sao mà mơ, trèo cao như hoa hải đường (Đời anh sương gió mấy (đời em) thương) Vì lòng anh quá thương em, quá yêu em Nhớ thương em, anh đợi em về Thề rằng nếu lỡ mai này, có sum vầy Vẽ ngôi nhà, bóng hình em trong đấy Vậy mà em nỡ ra đi Phút chia ly, mắt hoen mi khi nào em về Lặng nhìn ôi đống tro tàn Đóa hoa vàng, giữa mây ngàn chuyện tình tan Vì lòng anh Vì lòng anh quá thương em, quá yêu em Nhớ thương em, anh đợi em về Thề rằng nếu lỡ mai này, có sum vầy Vẽ ngôi nhà, bóng hình em trong đấy Vậy mà em nỡ ra đi Phút chia ly, mắt hoen mi khi nào em về Lặng nhìn ôi đống tro tàn Đóa hoa vàng, giữa mây ngàn chuyện tình tan Đời anh sương gió mấy đời em thương Mấy đời em thương Mấy đời em thương...
26 tháng 5 2021

Thiên hà trong vũ trụ này hoài xa xôi
Riêng mình ôm góc trời hạt ngọc đêm rơi
Ai cũng muốn hóa giọt lệ nghèo phân giai
Sao cần ngay lúc đầu tình bạc như vôi

Tiếc là mình không có nhau
Tiếc là đời quá đớn đau
Hay là duyên mọng mơ không như lúc đầu
Kiếp này ai đưa đón em
Kiếp này đôi tay lấm lem
Sao mà mơ trèo cao như hoa hải đường
Vì lòng anh quá thương em, quá yêu em, nhớ thương em anh đợi em về
Thề rằng nếu lỡ mai này có sum vầy về ngôi nhà
Bóng hình em trong đây
Vậy mà em nỡ ra đi phút chia ly mãi phân ly khi nào em về
Lặng nhìn nơi đống tro tàn đóa hoa vàng giữa mây ngàn chuyện tình ta

Khi em đi anh mang theo hành trang màu da trời
Con tim đau thương vươn trên mi cầu mong đừng xa rời
Mới có thấy nhau đôi tay ta giang ngón tay
Vậy mà giờ không thành là lòng người không đành
Trong nhung nhớ anh đâu chớ thương kia vỡ trái ngang duyên ta lỡ
(Một phút chốc sống ngu ngơ)
Anh lang thang đi trong giấc mơ
Chuyện tình mình đâu ngờ một hành trình một đời tôn thờ

Tiếc là mình không có nhau
Tiếc là đời quá đớn đau
Hay là duyên mọng mơ không như lúc đầu
Kiếp này ai đưa đón em
Kiếp này đôi tay lắm lem
Sao mà mơ trèo cao như hoa hải đường

Vì lòng anh quá thương em, quá yêu em, nhớ thương em anh đợi em về
Thề rằng nếu lỡ mai này có sum vầy về ngôi nhà
Bóng hình em trong đây
Vậy mà em nỡ ra đi phút chia ly mãi phân ly khi nào em về
Lặng nhìn nơi đống tro tàn đóa hoa vàng giữa mây ngàn chuyện tình ta

Vì lòng anh quá thương em, quá yêu em, nhớ thương em anh đợi em về
Thề rằng nếu lỡ mai này có sum vầy về ngôi nhà
​Bóng hình em trong đây
Vậy mà em nỡ ra đi phút chia ly mãi phân ly khi nào em về
Lặng nhìn đống tro tàn đóa hoa vàng giữa mây ngàn chuyện tình ta

Người anh sương gió mấy đời em ơi