Bố tôi không phải là người thích nói những lời hoa mỹ hay thể hiện tình cảm ra bên ngoài. Ở bố, mọi thứ đều lặng lẽ, trầm ngâm như chính công việc và những lo toan hằng ngày mà bố gánh vác.
Ấn tượng sâu đậm nhất của tôi về bố là đôi bàn tay. Đôi bàn tay bố to lớn, thô ráp với những vết chai dầy theo năm tháng. Bố không làm những việc lớn lao chấn động, nhưng bố là tấm lưng tựa vững chắc nhất cho cả gia đình. Dù trời nắng gắt hay những ngày mưa giông hắt hiu, chưa bao giờ tôi nghe thấy bố than thở một câu mệt mỏi. Sự nhẫn nại và tinh thần trách nhiệm của bố cứ thế thấm sâu vào suy nghĩ của tôi mỗi ngày.
Tình yêu của bố dành cho tôi cũng rất đặc biệt — nó không nằm ở những lời khen ngợi ngọt ngào, mà hiện hữu trong từng hành động nhỏ. Đó là những đêm tôi thức muộn ôn thi, bố lặng lẽ đặt lên bàn ly sữa nóng rồi khép cửa thật nhẹ. Đó là những lần xe tôi hỏng giữa đường, chỉ cần một cuộc gọi, bố sẽ xuất hiện ngay lập tức với bộ đồ nghề quen thuộc. Hay chỉ là ánh mắt tự hào giấu sau cặp kính mỗi khi tôi đạt được một kết quả tốt. Bố dạy tôi cách sống trung thực, dạy cách đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã và trách nhiệm với những lựa chọn của chính mình.
Thời gian trôi qua, những sợi tóc bạc trên mái đầu bố xuất hiện ngày một nhiều hơn, vóc dáng săn chắc ngày nào cũng đã có phần hao gầy. Nhìn bố, tôi vừa thương vừa tự hứa với bản thân phải nỗ lực nhiều hơn nữa để bố bớt đi những lo toan.
Với tôi, bố không chỉ là người sinh thành, mà còn là người thầy, là điểm tựa bình yên nhất trong cuộc đời. Dù sau này có đi xa đến đâu, tình yêu thương lặng lẽ của bố vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường cho tôi bước tiếp.
Cảm ơn các bạn đã xem nha
cam dong qua toi dong tinh voi ban