K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

1. Cải cách của Hồ Quý Ly

  • Tổ chức lại quân đội theo hướng chính quy, chặt chẽ hơn
  • Tăng cường sản xuất vũ khí, đặc biệt là súng (thần cơ)
  • Thực hiện chính sách ngụ binh ư nông (binh lính khi hòa bình thì về làm ruộng)
  • Chia quân thành nhiều đơn vị, tăng khả năng cơ động

2. Cải cách của Lê Thánh Tông

  • Xây dựng quân đội quy củ, kỷ luật cao
  • Chia quân thành 2 bộ phận:
    • Quân triều đình (cấm quân)
    • Quân địa phương
  • Duy trì chính sách ngụ binh ư nông
  • Tổ chức hệ thống 5 phủ đô đốc để quản lý quân đội
  • Tăng cường huấn luyện, bảo vệ biên giới

3. Cải cách của Minh Mạng

  • Tổ chức quân đội theo kiểu tập trung, thống nhất từ trung ương
  • Chia quân thành:
    • Quân triều đình
    • Quân địa phương (tỉnh)
  • Xây dựng các binh chủng (bộ binh, thủy binh, tượng binh…)
  • Trang bị thêm vũ khí mới, củng cố phòng thủ
  • Tăng cường kiểm soát quân đội để tránh nổi loạn

Tóm lại:
Cả 3 cuộc cải cách đều hướng tới xây dựng quân đội mạnh, kỷ luật, phục vụ việc củng cố nhà nước trung ương, nhưng mỗi thời kỳ có cách tổ chức và mức độ phát triển khác nhau.

5 tháng 5

\(\rarr\) Tham khảo:

Trong cuộc sống, lời khen và tiếng chê luôn song hành như hai mặt của một vấn đề. Chúng tác động trực tiếp đến tâm lý và sự phát triển của mỗi cá nhân.

Lời khen giống như ánh nắng ấm áp, giúp chúng ta cảm thấy hạnh phúc và tự tin hơn. Khi nhận được một lời khen chân thành về một bài kiểm tra tốt hay một hành động đẹp, ta như được tiếp thêm sức mạnh để cố gắng hơn nữa. Ngược lại, tiếng chê lại như một gáo nước lạnh, đôi khi làm ta buồn bã nhưng nếu đó là lời góp ý đúng đắn, nó sẽ là "vị thuốc đắng" giúp ta nhận ra lỗi sai để sửa đổi.

Tuy nhiên, khen và chê đều là con dao hai lưỡi. Một lời khen quá mức dễ khiến người ta trở nên kiêu ngạo, còn một lời chê bai ác ý có thể làm tổn thương lòng tự trọng và gây ra sự tự ti. Vì vậy, chúng ta cần học cách tiếp nhận mọi nhận xét một cách bình tĩnh: không quá đắc ý khi được khen và không gục ngã khi bị chê.

Đối với mỗi học sinh, chúng ta nên học cách khen ngợi để khích lệ bạn bè và góp ý nhẹ nhàng khi bạn mắc lỗi. Biết sử dụng lời khen và tiếng chê đúng lúc, đúng chỗ sẽ giúp chúng ta hoàn thiện bản thân và xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp hơn.

4 tháng 5
1. Điểm nhìn của truyện ngắn
  • Điểm nhìn: Điểm nhìn của người anh (nhân vật "tôi").
  • Tác dụng: Việc chọn điểm nhìn từ người anh giúp miêu tả chân thực những biến chuyển tâm lý phức tạp (từ sự coi thường, đố kỵ đến hối lỗi) và làm cho câu chuyện trở nên khách quan, giàu sức thuyết phục hơn.

Chị gửi is a good thing you know

4 tháng 5
2. Ngôi kể và dấu hiệu nhận biết
  • Ngôi kể: Ngôi kể thứ nhất.
  • Dấu hiệu nhận biết:
    • Người kể chuyện tự xưng là "tôi" (người anh).
    • Người kể trực tiếp tham gia vào câu chuyện và kể lại những gì mình chứng kiến, cảm nhận.
    • Các từ ngữ xưng hô như: "tôi", "em gái tôi", "gia đình tôi".
Ghi chú: Việc sử dụng ngôi kể thứ nhất kết hợp với điểm nhìn của người anh là yếu tố then chốt giúp bộc lộ chiều sâu tư tưởng của tác phẩm: sự thức tỉnh trước tâm hồn trong sáng của người khác.
4 tháng 5

\(→\) Điểm nhìn của truyện ngắn "Bức tranh của em gái tôi" là:

- Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (nhân vật người anh xưng "tôi").

- Vị trí: Điểm nhìn đặt vào tâm trạng của người anh để quan sát cô em gái và các sự việc diễn ra.

 Tác dụng:

- Chân thực: Giúp bộc lộ những góc khuất tâm lý như lòng đố kỵ, sự mặc cảm một cách tự nhiên.

- Thuyết phục: Làm cho sự hối hận và thức tỉnh ở cuối truyện trở nên sâu sắc, lay động hơn khi nhân vật tự soi lòng mình.

4 tháng 5
Câu hỏi yêu cầu xác định điểm nhìn trong truyện ngắn "Quê hương". Vì đây là một câu hỏi về tác phẩm văn học cụ thể, bạn cần cung cấp thêm thông tin về tác giả hoặc nội dung chính của truyện ngắn này. Thông thường, điểm nhìn trong tác phẩm văn học có thể được xác định dựa trên các yếu tố sau:
  • Điểm nhìn ngôi thứ nhất: Người kể chuyện xưng "tôi" hoặc "chúng tôi", trực tiếp kể lại những gì mình chứng kiến hoặc trải qua.
  • Điểm nhìn ngôi thứ ba: Người kể chuyện giấu mình, gọi tên các nhân vật, có thể biết hết tất cả suy nghĩ và hành động của các nhân vật.
  • Điểm nhìn hạn tri: Điểm nhìn chỉ tập trung vào một nhân vật nhất định, người đọc chỉ biết những gì nhân vật đó biết. [1, 2, 3]
  • Điểm nhìn ngôi thứ nhất: Câu chuyện được kể qua lời của nhân vật "tôi" (người cháu), tạo sự gần gũi, chân thực và trực tiếp thể hiện cảm xúc, suy nghĩ nội tâm của nhân vật khi về thăm quê.
  • Điểm nhìn từ trải nghiệm cá nhân: Câu chuyện thể hiện tình cảm quê hương sâu sắc thông qua những kỷ niệm, ký ức gắn liền với người bà và cảnh vật làng quê của nhân vật "tôi".
  • Điểm nhìn biến đổi theo thời gian: Điểm nhìn có thể chuyển dịch từ những hồi ức quá khứ (những mùa hè về quê thăm bà) đến hiện tại (sự thay đổi của quê hương ngày nay).
BD
28 tháng 4

giỏi hình :)


29 tháng 4

Bạn đọc kỹ đề nắm được phương pháp giải là được nhé

28 tháng 4

Tham khảo:

Lòng nhân ái là một trong những phẩm chất đáng quý của con người. Lòng nhân ái là lòng yêu thương, là sống nhân hậu, bác ái…đây là vẻ đẹp truyền thống của dân tộc Việt Nam. Ý nghĩa của lòng nhân ái thật bao la. Lòng nhân ái giúp con người biết quan tâm, yêu thương, giúp đỡ những người xung quanh, biết rung động, biết đồng cảm sẻ chia trước những hoàn cảnh bất hạnh đáng thương. Khi miền Trung oằn mình trong lũ dữ, nhân dân cả nước quyên góp tiền của cùng miền trung khắc phục hậu quả. Trong mùa dịch covid-19, nhiều cá nhân tập thể đã chia sẻ vật chất đến những người có hoàn cảnh khó khăn; chính phủ Việt Nam giang tay đón đồng bào từ vùng dịch trở về, tạo điều kiện nơi ăn chốn ở cho công dân mình. Tất cả đều là minh chứng đẹp đẽ cho lòng nhân, đức hạnh, bác ái. Sống nhân ái, yêu thương còn tạo ra lực hấp dẫn kéo con người xích lại gần nhau, tạo thành khối thống nhất chống lại cái ác, sự ích kỷ, hận thù. Lòng nhân ái cũng là yếu tố cốt lõi để tạo nên một cuộc sống hạnh phúc, là nguồn năng lượng tạo ra xã hội văn minh, hiện đại. Người có lòng nhân ái sẽ được mọi người xung quanh yêu mến, quý trọng, biết ơn. Ngược lại sống ích kỉ chỉ lo nghĩ cho bản thân mình, dửng dưng trước những khổ đau, bất hạnh của người khác chỉ khiến cho bản thân trở nên tầm thường nhỏ bé. Bởi vậy, mỗi con người hãy là một tấm gương nhân ái để xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.

28 tháng 4

Trong đời sống hôm nay, người ta nói nhiều về thành công, tốc độ và cạnh tranh, nhưng lại ít khi dừng lại để hỏi: điều gì khiến con người ở lại bên nhau? Không phải tiền bạc hay danh vọng, mà chính là lòng nhân ái và sự tử tế – những điều tưởng nhỏ bé nhưng đủ sức giữ cho cuộc sống không trở nên lạnh lẽo.

Nhân ái là khả năng cảm nhận nỗi đau của người khác như của chính mình. Tử tế là cách ta lựa chọn hành động từ cảm nhận ấy. Một ánh mắt quan tâm, một lời nói chừng mực, hay một hành động giúp đỡ đúng lúc – tất cả đều là biểu hiện của tử tế. Không cần những việc lớn lao, đôi khi chỉ cần không quay lưng trước khó khăn của người khác, con người đã góp phần làm cho thế giới này dễ thở hơn.

Có những lúc, ta bắt gặp một người xa lạ sẵn sàng dừng xe giúp người gặp nạn, hay một học sinh âm thầm chia sẻ bài vở cho bạn yếu hơn. Những khoảnh khắc ấy không ồn ào, nhưng lại khiến ta tin rằng xã hội này vẫn còn ấm. Ngược lại, sự thờ ơ – thứ đang len lỏi trong nhiều góc đời sống – lại khiến khoảng cách giữa người với người ngày càng xa. Khi ta quen với việc “không phải chuyện của mình”, ta cũng vô tình đánh mất một phần nhân tính. Nhưng tử tế không phải là dễ dãi. Giúp đỡ không có nghĩa là bỏ qua đúng sai. Một người sống tử tế cần đủ tỉnh táo để không tiếp tay cho cái xấu, và đủ bản lĩnh để giữ vững nguyên tắc của mình. Tử tế, vì thế, không yếu đuối mà là một lựa chọn có ý thức.

Không ai có thể thay đổi cả xã hội, nhưng mỗi người đều có thể bắt đầu từ những điều rất nhỏ: nói một lời dễ nghe hơn, kiên nhẫn hơn một chút, sẵn sàng giúp đỡ khi có thể. Khi những điều nhỏ bé ấy được lặp lại đủ nhiều, chúng sẽ tạo thành một thói quen, rồi dần trở thành văn hóa.

Có thể thế giới này sẽ không hoàn hảo hơn chỉ vì một người sống tử tế. Nhưng chắc chắn, nó sẽ tệ đi nếu thiếu đi những con người như vậy. Và biết đâu, chính từ những điều giản dị ấy, ta lại tìm thấy ý nghĩa thật sự của việc sống.