kể lại một trải nghiệm đáng nhớ ko chép mạng
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Một trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là lần đầu tiên em được đi leo núi cùng gia đình. Hôm đó trời trong xanh, gió mát, cả nhà cùng nhau bước trên con đường dốc đầy lá rụng. Lên đến lưng chừng núi, em vừa mệt vừa háo hức, nhưng nhờ lời động viên của bố mẹ, em đã cố gắng đi tiếp. Khi đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống phong cảnh rộng lớn và những đám mây trôi ngang, em cảm thấy vô cùng tự hào vì đã vượt qua chính mình. Chuyến đi ấy đã cho em hiểu rằng chỉ cần cố gắng hết sức, em sẽ làm được những điều tưởng như rất khó.
Olm chào em. Olm rất vui khi các em học tập trên Olm hiệu quả và vui vẻ. Điều đó chứng tỏ việc học tập trực tuyến không bao giờ là áp lực, ngược lại nó đem lại cơ hội học hỏi với giáo viên giỏi ở mọi miền của tổ quốc. Mở rộng kiến thức, trao đổi học liệu, chia sẻ kinh nghiệm giao lưu, tương tác với cộng đồng học sinh, sinh viên ưu tú toàn quốc. Cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm. Chúc em học tập hiệu quả và có những giây phút giao lưu thú vị cùng Olm.
Này ai nuôi thỏ trắng phau,
Mắt hồng, lông mượt, có rau là mừng.
Nhảy nhót nô đùa tưng bừng,
Đêm trăng tha thẩn, ngại ngùng bước ra
Hoa huệ ở mái nhà tranh
Chờ người không bến, nhớ thương vô bờ
Người ơi có nhớ em không
Đứng chờ bên bến nhà Rồng yêu thương
Bác đi vì nước vì dân
Để người con gái vang mãi trong lòng
- Con gì càng chạy càng bé? Đáp án: Con đường (càng đi càng ngắn lại).
- Cái gì càng lấy đi thì nó càng to? Đáp án: Cái hố (lấy đất đi thì hố càng to).
- Con gì không bao giờ ngủ? Đáp án: Con ma.
- Cái gì càng lau càng bẩn? Đáp án: Bàn thờ.
- Một ông bố có 4 người con: Đông, Tây, Nam. Hỏi người con thứ tư tên gì? Đáp án: Người con thứ tư tên là Nam (người thứ tư là chính người bố đã hỏi)
Trong văn bản “Người thầy đầu tiên”, nhân vật thầy giáo Đuy-sen hiện lên như biểu tượng đẹp đẽ của lòng nhân hậu, sự hi sinh và trách nhiệm đối với thế hệ trẻ. Ông không chỉ là người mang ánh sáng tri thức đến cho dân làng Cu-ku-rêu hẻo lánh, mà còn là người đặt nền móng cho tương lai của cô bé An-tư-nai, giúp em vượt thoát khỏi bóng tối của cuộc đời tăm tối. Hình tượng Đuy-sen vì thế trở thành người thầy đầu tiên, người gieo mầm ước mơ và đánh thức nhân phẩm của những đứa trẻ nghèo. Đuy-sen trước hết là một người thầy đầy nhiệt huyết và tận tâm. Trong hoàn cảnh vô cùng thiếu thốn, ông vẫn quyết tâm mở lớp học nghiêm túc. Ngay cả việc ngồi học trong chuồng cừu bỏ hoang, thiếu bàn ghế, thiếu sách vở cũng không làm ông nản lòng. Đuy-sen tự tay sửa từng chiếc bàn, đóng từng cây bút chì cho học trò, dùng hết khả năng và trái tim để dạy dỗ các em. Chính sự tận tụy ấy cho thấy ông coi giáo dục là con đường duy nhất để thay đổi cuộc sống lạc hậu của dân làng. Không chỉ yêu nghề, Đuy-sen còn là người thầy giàu lòng nhân ái. Trước số phận éo le của An-tư-nai – cô bé mồ côi bị đối xử tàn tệ – ông không những thương cảm mà còn chủ động cứu giúp. Chính Đuy-sen là người đưa em đến lớp học, bảo vệ em khỏi sự hành hạ, và quan trọng hơn, khơi dậy trong em niềm tin vào bản thân. Từng cử chỉ ân cần của ông đã trở thành điểm tựa tinh thần giúp An-tư-nai thay đổi số phận. Sau này, khi trở thành nữ viện sĩ danh tiếng, An-tư-nai vẫn luôn biết ơn thầy – người đầu tiên mang đến cho em ánh sáng cuộc đời. Đuy-sen còn hiện lên như một người chiến sĩ thầm lặng trên mặt trận văn hóa. Ông hiểu rằng lớp học không chỉ dạy chữ, mà dạy cả con người – dạy cách sống, cách tin tưởng, cách hướng tới tương lai. Lí tưởng của ông là giúp dân làng thoát khỏi sự mù chữ và lạc hậu. Vì vậy, những việc ông làm – từ việc dạy học, sửa bàn ghế, đến bảo vệ học trò – đều xuất phát từ khát vọng cống hiến cho cộng đồng. Hình ảnh ấy khiến nhân vật trở nên đẹp đẽ và giàu ý nghĩa nhân văn. Tóm lại, thầy giáo Đuy-sen là biểu tượng của tình thương, trách nhiệm và lí tưởng cao đẹp của người làm nghề dạy học. Ông đã dành cả trái tim cho lũ trẻ nghèo và góp phần làm thay đổi cả một cuộc đời. Hình tượng Đuy-sen nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng những người thầy thầm lặng đã và đang cống hiến cho sự nghiệp trồng người. Chính những con người như Đuy-sen đã làm cho nghề giáo trở nên cao quý hơn bao giờ hết.
trải nghiệm đáng nhớ của tớ là : năm trước , nhà trường tổ chức đi viếng nghĩa trang liệt sĩ,tôiđứa bn thân lúc đó thì đi nhặt cành cây và rác bên những ......,rồi chúng tôi nhìn tháy 1 con ếch rồi mik lấy chú ếch đó bỏ vô 1 góc ,rồi có 1 đứa nhặt con ếch lên rồi ném xuống sông ,rồi lúc đó bn ấy bị cô chửi cho 1 trận vì nó còn nói tục nữa,qua lúc đấy ,mik học đc là nên ......................................
cho mik tick nhé
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng nhớ. Đối với em, trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên tham gia dọn dẹp và trồng cây ở công viên cùng các bạn trong lớp.
Hôm đó là một buổi sáng cuối tuần, thầy cô tổ chức cho cả lớp tham gia hoạt động bảo vệ môi trường. Ban đầu, em nghĩ đây chỉ là một buổi lao động bình thường nên không mấy hào hứng. Khi đến nơi, em mới thấy công viên có rất nhiều rác như chai nhựa, túi ni lông và giấy vụn. Nhìn khung cảnh ấy, em cảm thấy rất buồn.
Theo sự phân công của thầy cô, em cùng các bạn nhặt rác, quét lá và trồng những cây hoa nhỏ dọc theo lối đi. Trời hôm đó khá nắng nên ai cũng mệt, mồ hôi ướt đẫm áo. Có lúc em chỉ muốn nghỉ vì quá mỏi tay, nhưng nhìn các bạn vẫn hăng say làm việc, em lại cố gắng tiếp tục.
Sau hơn hai giờ lao động, công viên trở nên sạch sẽ và đẹp hơn rất nhiều. Những luống hoa mới trồng tuy còn nhỏ nhưng khiến cả khu vực trở nên tươi tắn hơn. Mọi người cùng chụp ảnh lưu niệm và ai cũng nở nụ cười rất vui. Lúc ấy, em cảm thấy công sức của mình thật ý nghĩa.
Trên đường về, em nhận ra rằng bảo vệ môi trường không phải là việc của riêng ai mà là trách nhiệm của tất cả mọi người. Chỉ cần mỗi người có ý thức giữ gìn vệ sinh và không xả rác bừa bãi thì môi trường sẽ ngày càng xanh, sạch, đẹp hơn.
Trải nghiệm ấy đã để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp và bài học quý giá. Em tự hứa sẽ luôn có ý thức bảo vệ môi trường, tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng và nhắc nhở mọi người cùng chung tay giữ gìn môi trường sống.