(4,0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện những yêu cầu từ câu 1 đến câu 5:
NGÔI SAO
Bố đi công tác vắng, bà Tâm bị ốm phải đi bệnh viện đúng vào dịp rằm tháng tám. Nhà có người ốm nên ai cũng bận bịu. Hằng ngày, đi làm về mẹ lại vào bệnh viện săn sóc bà nên Trung thu đến mà mẹ không chuẩn bị tết rằm cho bé được như mọi năm. Nhưng bé cũng có một mâm cỗ nhỏ: một quả bưởi vỏ khía thành tám cánh hoa, mỗi cánh hoa cài một quả ổi chín, để bên cạnh một nải chuối ngự và bó mía tím. Tâm rất thích mâm cỗ, em đem mấy thứ đồ chơi bày chung quanh nom rất vui mắt.
Chiều, rồi đêm xuống. Trẻ con bên hàng xóm bập bùng trống ếch, rước đèn ông sao, đèn múi khế, đèn lồng,... thì Tâm lại thấy mâm cỗ của mình không thích bằng. Tâm bỏ mâm cỗ, chạy đi xem đèn. Trong tất cả các đèn, Tâm thích nhất cái đèn ông sao của bạn Hà bên hàng xóm. Cái đèn làm bằng giấy bóng kính đỏ, trong suốt. Ngôi sao được gắn vào giữa vòng tròn có những tua giấy đủ các màu (ý là ngôi sao ở trong bầu trời đấy). Trên đầu ngôi sao cắm ba lá cờ con. Hà còn lấy một tấm ảnh Bác Hồ dán vào giữa ngôi sao. Nến thắp lên trông Bác hồng hào như đang cười với các cháu! Tâm thích cái đèn quá! Nhưng đã tối rồi, mẹ đang ở trong bệnh viện với bà, không ai đi mua đèn cho Tâm được nữa. Thế là Tâm không có đèn. Tâm cứ đi bên cạnh Hà. Mắt không rời cái đèn. Hà cũng biết là bạn mình thích nên thỉnh thoảng Hà lại đưa cho Tâm cầm một lúc, cứ thế cả hai đứa cùng cầm chung cái đèn, reo: "Tùng tùng tùng dinh dinh...".
Mẹ Hà ngồi chơi bên cửa nhìn thấy thế thì gọi con lại, bảo:
– Bố Tâm đi công tác vắng nhà, bà lại ốm, mẹ không có nhà, chưa mua được đèn cho Tâm, con với bạn chơi chung. Chốc nữa chơi xong, con đưa cho bạn đem về treo ở nhà bạn con nhé!
Hà nghĩ một tí rồi gật đầu:
– Vâng ạ!
Đêm gần khuya, cuộc rước đèn tản dần, Hà đưa đèn ông sao cho bạn. Thấy Tâm không nhận, mẹ Hà bảo:
– Cháu cứ cầm đèn về nhà thì mai bác mới cho Hà sang nhà cháu chơi bày cỗ. Thế là Tâm nhận đèn. Đôi bạn nhỏ chia tay nhau bịn rịn.
Hà về nhà đi ngủ. Trong giấc ngủ, em mơ thấy một cô tiên có đôi cánh màu hồng bay đến bên giường, giơ tay vuốt tóc Hà và nói một câu gì đó mà Hà nghe không rõ, Hà vùng dậy, chạy theo. Cô tiên bay ra ngoài cửa sổ. Hà choàng tỉnh dậy, mở mắt nhìn quanh. Chỉ có mẹ ngồi bên cạnh em và trong buồng tối om om. Một vệt ánh sáng từ ngoài cửa sổ hắt vào. Hà nhìn ra ngoài cửa sổ. Ô, lạ chưa, một ngôi sao ở ven trời đang bay vào cửa sổ nhà em! Một ngôi sao vàng óng đứng giữa những chấn song tỏa ra một vòng ánh sáng màu vàng dịu. Gió thổi rung rinh.
– Mẹ ơi, có ngôi sao bay vào nhà mình!
Hà gọi. Nhưng mẹ đang ngủ say, không nghe. Hà nằm im nhìn ngôi sao rồi em ngủ thiếp đi trong những làn gió đầu thu mát.
Sáng hôm sau, Hà dậy sớm. Em vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ô, không phải là ngôi sao đâu, mà là một cái đèn, một cái đèn ông sao giống như cái đèn mà Hà cho Tâm tối hôm qua, chỉ có khác là cái đèn này làm bằng giấy bóng vàng.
– Mẹ ơi, cái đèn của ai treo ở cửa sổ nhà ta thế kia hả mẹ? – Hà hỏi mẹ.
– Đèn của con đấy! – Mẹ nói.
– Đèn của con à? – Hà ngạc nhiên tròn mắt nhìn mẹ.
– Đêm qua, mẹ bạn Tâm đi thăm bà, về mua cho Tâm, Tâm đem sang bảo cho con, con ngủ rồi nên mẹ treo lên cửa sổ.
– Ô, thế mà con lại tưởng có một ngôi sao bay vào nhà mình xem cỗ trung thu!
Hà reo lên rồi ngồi im nhìn cái đèn rực rỡ trong ánh nắng vàng. Em bỗng nghĩ không biết là tối qua Tâm có nhìn thấy ngôi sao bay vào trong cửa sổ nhà Hà không. Mà Tâm có thấy thì chắc là thấy một ngôi sao đỏ.
(Nguyễn Thị Ngọc Tú, trích "Tuyển tập truyện viết cho thiếu nhi từ sau Cách mạng tháng Tám", NXB Giáo dục, 2005)
Câu 1 (1,0 điểm):
a. Xác định ngôi kể được sử dụng trong tác phẩm.
b. Xét theo mục đích nói, câu "Chiều, rồi đêm xuống." thuộc kiểu câu gì?
Câu 2 (1,0 điểm): Khi thấy Tâm và Hà chơi chung đèn, mẹ Hà đã dặn dò con như thế nào? Qua đó, em hiểu gì về nhân vật người mẹ?
Câu 3 (1,0 điểm): Trong tác phẩm, "ngôi sao" không chỉ là chiếc đèn trung thu mà còn mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Theo em, hình ảnh "ngôi sao" tượng trưng cho điều gì? Em hãy lí giải ngắn gọn cho câu trả lời của mình bằng chi tiết từ tác phẩm.
Câu 4 (1,0 điểm): Trong khoảng 3 – 5 câu văn, em hãy viết về bài học ý nghĩa nhất mà em nhận được từ tác phẩm.
Câu 1: Nhân vật Hà trong tác phẩm Ngôi sao được khắc họa là một người trẻ mang vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, giàu tình cảm và trách nhiệm. Trước hết, Hà hiện lên với tấm lòng nhạy cảm, tinh tế, luôn biết quan tâm đến những điều nhỏ bé xung quanh. Hà không sống hời hợt mà có những suy nghĩ sâu sắc về cuộc sống, về con người và những giá trị tốt đẹp. Bên cạnh đó, Hà còn là người có lí tưởng, biết hướng tới những điều cao đẹp, giống như hình ảnh “ngôi sao” – biểu tượng cho ước mơ, niềm tin và ánh sáng dẫn đường. Trong hoàn cảnh khó khăn hay thử thách, Hà vẫn giữ được niềm tin, sự lạc quan và ý chí vươn lên, không buông xuôi trước nghịch cảnh. Đặc biệt, nhân vật Hà thể hiện rõ trách nhiệm với bản thân và với những người xung quanh, biết sống vì người khác chứ không chỉ nghĩ cho riêng mình. Qua việc xây dựng nhân vật Hà, tác giả đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa về lối sống đẹp của con người: hãy sống có ước mơ, có niềm tin và luôn tỏa sáng bằng những hành động tốt đẹp, dù chỉ như một “ngôi sao” nhỏ bé giữa cuộc đời rộng lớn.
Câu 2: Trong cuộc sống, mỗi con người đều phải đối diện với sự lựa chọn giữa việc cho đi – sẻ chia với người khác và giữ lại cho riêng mình. Có ý kiến cho rằng “Cho đi chính là cách tạo ra hạnh phúc”, trong khi quan điểm khác nhấn mạnh “Để tạo ra hạnh phúc, biết giữ lại cho mình cũng là điều cần thiết”. Theo em, **cả hai quan điểm đều đúng**, nhưng điều quan trọng là con người cần biết **cân bằng hài hòa giữa cho đi và giữ lại** để có được hạnh phúc trọn vẹn. Trước hết, không thể phủ nhận rằng **cho đi – sẻ chia mang lại hạnh phúc lớn lao**. Khi giúp đỡ người khác bằng tấm lòng chân thành, con người không chỉ mang đến niềm vui, sự ấm áp cho đối phương mà chính bản thân cũng cảm thấy thanh thản, ý nghĩa hơn. Những hành động như giúp đỡ người gặp khó khăn, sẻ chia với bạn bè, quan tâm đến gia đình hay tham gia các hoạt động thiện nguyện đều khiến cuộc sống trở nên giàu tình người. Hạnh phúc lúc này không đến từ vật chất mà từ cảm giác mình sống có ích, được kết nối và yêu thương. Tuy nhiên, nếu chỉ biết cho đi mà **không biết giữ lại cho mình**, con người rất dễ rơi vào trạng thái mệt mỏi, tổn thương hoặc đánh mất bản thân. Giữ lại cho mình ở đây không phải là ích kỉ hay thờ ơ với người khác, mà là biết trân trọng sức lực, thời gian, cảm xúc và nhu cầu chính đáng của bản thân. Khi con người biết chăm sóc chính mình, có giới hạn rõ ràng trong các mối quan hệ, họ mới có đủ năng lượng và sự tỉnh táo để tiếp tục cho đi một cách bền vững. Thực tế cho thấy, hạnh phúc chỉ thực sự trọn vẹn khi con người **biết cho đi đúng lúc và giữ lại đúng chừng mực**. Một người biết yêu thương người khác nhưng cũng biết yêu thương chính mình sẽ sống cân bằng, tích cực và lâu dài hơn. Ngược lại, cho đi mù quáng hoặc giữ lại quá nhiều cho riêng mình đều có thể khiến con người trở nên bất hạnh. Tóm lại, cho đi và giữ lại không phải là hai lựa chọn đối lập mà là hai yếu tố cần song hành. Khi con người biết sẻ chia bằng trái tim ấm áp và đồng thời biết bảo vệ giá trị của bản thân, hạnh phúc sẽ đến một cách tự nhiên, bền vững và sâu sắc hơn.