Đọc bài thơ sau và thực hiện yêu cầu:Chiều xuân ở thôn Trừng MạiPhân phất mưa phùn, xâm xẩm mâyMặc manh áo ngắn giục trâu càyNàng dâu sớm đã gieo dưa đóBà lão chiều còn xới đậu đâyMía cạnh giậu tre đang nảy ngọnKhoai trong đám cỏ đã xanh câyĐiền viên nghĩ thật nguồn vui thúDẫu chẳng hành môn đói cũng khuây.Câu 1: Trong sáu câu thơ đầu, thiên nhiên mùa xuân được miêu tả qua các...
Đọc tiếp
Đọc bài thơ sau và thực hiện yêu cầu:
Chiều xuân ở thôn Trừng Mại
Phân phất mưa phùn, xâm xẩm mây
Mặc manh áo ngắn giục trâu cày
Nàng dâu sớm đã gieo dưa đó
Bà lão chiều còn xới đậu đây
Mía cạnh giậu tre đang nảy ngọn
Khoai trong đám cỏ đã xanh cây
Điền viên nghĩ thật nguồn vui thú
Dẫu chẳng hành môn đói cũng khuây.
Câu 1: Trong sáu câu thơ đầu, thiên nhiên mùa xuân được miêu tả qua các hình ảnh, từ ngữ nào? Em có cảm nhận gì về bức tranh thiên nhiên đó?
Câu 2: trong hai câu thwo sau có sử dụng biện pháp tu từ nào? Việc sử dụng biện pháp tu từ đó mang lại hiệu quả nghẹ thuật gì?
"Phân phất mừa phùn, xâm xẩm mây
Mặc manh áo ngắn giục trâu cày"
Câu 3: Nơi thôn que ấy, cuộc sống tuy vất vả nhưng con người được gắn bó, chan hòa với thiên nhiên. Từ hiểu biết về văn bản trên, hãy nêu suy nghĩ của em về ý nghĩa của việc sống chan hòa với tự nhiên. (Trả lời 5-7 câu văn liên mạch)
Bài làm:
Trong bài thơ “Núi” của Nguyễn Quốc Vương, hình tượng núi hiện lên với vẻ đẹp hùng vĩ, bình dị và thấm đẫm tình cảm yêu thương của con người đối với thiên nhiên. Qua từng câu thơ, hình ảnh núi không chỉ là phông nền cho cuộc sống quê hương mà còn là biểu tượng của sức mạnh, sự che chở và lòng nhân ái bền bỉ.
Ngay từ những câu đầu, núi được miêu tả như một người mẹ hiền lặng lẽ gánh vác thiên nhiên khắc nghiệt: “Lưng còng che ngàn gió bấc / Mùa đông sương muối phủ dày.” Dáng núi "lưng còng" vừa gợi vẻ đẹp tự nhiên vừa gợi một sự hy sinh thầm lặng, kiên cường để bảo vệ làng quê trước bão giông, giá lạnh. Núi không chỉ hiện diện bằng chiều cao vời vợi mà còn bằng sự gắn bó thiết thân với đời sống: "Ngàn năm núi cao trước mặt / Cho cánh đồng làng sinh sôi." Núi như người bạn đồng hành, âm thầm nuôi dưỡng đất đai, phù sa cho mùa màng tốt tươi.
Tình cảm của con người dành cho núi cũng được Nguyễn Quốc Vương diễn tả chân thành, mộc mạc. Người già “thầm nhắc” thế hệ trẻ biết ơn núi, nhắc nhở nhau “mùa xuân mưa ấm trồng cây” để trả nghĩa. Hành động "tặng cho núi tấm áo dày" không chỉ thể hiện sự tri ân mà còn là biểu tượng của lòng biết ơn và ý thức bảo vệ thiên nhiên. Tình cảm giữa con người và núi trong bài thơ thật đẹp: vừa trân trọng, vừa gắn bó, vừa biết đền đáp.
Qua bài thơ, hình tượng núi trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp bền vững của thiên nhiên và tình nghĩa sâu nặng giữa con người với quê hương. Nguyễn Quốc Vương đã khéo léo thổi hồn vào cảnh vật, khiến núi không còn chỉ là núi mà còn là một nhân vật sống động, ân cần và đầy yêu thương.