Viết bài văn làm thế nào để bảo vệ hành tinh bằng tiếng anh
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Nguyên nhân chủ quan:
+Các nhà lãnh đạo của đảng và nhà nước đã mắc nhiều sai lầm nghiêm trọng trong việc đề ra và thực hiện các đường lối, chính sách cải tổ
+ Những hạn chế của mô hình kinh tế- xã hội không được nhận thức đầy đủ và sửa chữa tích cực.
+ Chưa khai thác tốt thành tựu của cách mạng khoa học- kĩ thuật. Trình độ phát triển của lực lượng sản xuất ngày càng tụt hậu so với các nền kinh tế tư bản chủ nghĩa.
+ Tình trạng quan liêu, vi phạm dân chủ và dân chủ hình thức đã làm suy giảm sự nhiệt tình của quần chúng và động lực phát triển của xã hội. Xu hướng dân tộc chủ nghĩa và li khai xuất hiện. Niềm tin vào đảng, nhà nước của các tầng lớp nhân dân suy giảm.
- Khách quan:
+ Sự chống phá của các thế lực thù địch nhằm làm thay đổi chế độ chính trị- xã hội ở Đông Âu và Liên Xô
Trong trường hợp gia đình em nuôi trâu bò, để bảo quản thức ăn đảm bảo chất lượng (Công nghệ), em sẽ làm như sau:
- Phơi khô rơm rạ, cỏ rồi cất nơi khô ráo để dùng dần mùa mưa, mùa đông.
- Ủ chua (ủ silô) các loại thức ăn xanh như: cỏ voi, thân cây ngô, lá mía… để dự trữ lâu, thơm và dễ tiêu hoá.
- Bảo quản thức ăn tinh (cám, ngô, khô dầu…) trong bao kín, để nơi cao ráo, thoáng mát, tránh ẩm mốc.
- Che chắn kho thức ăn để tránh mưa nắng, tránh chuột và côn trùng phá hoại.
- Thường xuyên kiểm tra thức ăn, loại bỏ thức ăn bị mốc, thối, có mùi lạ để tránh trâu bò bị bệnh.
- Khi lấy thức ăn ra dùng phải lấy vừa đủ, không để dư thừa gây hư hỏng.
Tác phẩm "Những ngày thơ ấu" của Nguyễn Hữu Tiến là một tác phẩm văn học mang đậm giá trị nhân văn, khắc họa những năm tháng tuổi thơ của nhân vật “tôi” trong bối cảnh xã hội miền Bắc trước cách mạng. Tác phẩm không chỉ phản ánh thế giới của tuổi thơ, mà còn là một bức tranh về những đau khổ, vất vả và những kỷ niệm gắn bó trong thời gian dài của mỗi con người. Tâm trạng của nhân vật "tôi" trong tác phẩm là sự hoài niệm, buồn vui đan xen, thể hiện rõ cảm xúc đối với những năm tháng đã qua.
1. Tâm trạng hoài niệm và khát khao tự do
Tác phẩm mở đầu với những hình ảnh giản dị về tuổi thơ của nhân vật “tôi”. Qua những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống hằng ngày, tác giả đã thể hiện một tâm hồn trong sáng, hồn nhiên của một đứa trẻ. Tuy nhiên, trong những hình ảnh tưởng chừng như đơn giản ấy, vẫn ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc. Cảnh vật, sự vật xung quanh đều phản ánh một cuộc sống nghèo khổ, đầy gian truân. Những người thân trong gia đình phải đối mặt với sự thiếu thốn vật chất và những nỗi lo âu không tên.
Tuy vậy, tâm trạng của nhân vật không chỉ có nỗi buồn mà còn có một khát khao tự do. Nhân vật "tôi" trong tác phẩm muốn thoát khỏi sự bó buộc của thực tại, muốn tìm một không gian tự do, nơi mà những ràng buộc gia đình và xã hội không thể chi phối. Những khát khao và ước mơ ấy được tác giả thể hiện qua những suy nghĩ nội tâm và những hình ảnh ẩn dụ về sự tự do, sự mơ mộng của tuổi thơ.
2. Tâm trạng buồn vui đan xen
Dù cuộc sống của nhân vật "tôi" là những ngày tháng đầy gian khó, nhưng cũng không thiếu những kỷ niệm vui vẻ, ấm áp. Những buổi sáng mùa đông lạnh lẽo, những buổi chiều đi chăn trâu, hay những khoảnh khắc hồn nhiên của tuổi thơ đã giúp "tôi" vượt qua được nỗi buồn của một cuộc sống khó khăn. Tuy nhiên, những khoảnh khắc ấy không kéo dài mãi, và chúng cũng không thể thay thế được sự thiếu thốn, sự vắng mặt của những người thân yêu.
Vì thế, tác phẩm không chỉ là những câu chuyện vui mà còn mang đậm tính triết lý về sự chấp nhận và vượt lên trong cuộc sống. Những người trẻ tuổi trong tác phẩm không chỉ phải đối mặt với những khó khăn trong xã hội mà còn phải đối diện với chính sự thiếu vắng của tình thương yêu, của sự chở che từ gia đình và xã hội. Đó là nỗi buồn man mác, nhưng cũng chính từ đó, nhân vật tìm thấy sức mạnh để vươn lên.
3. Sự trưởng thành qua thời gian
Một trong những điểm nổi bật trong tác phẩm là quá trình trưởng thành của nhân vật. Từ một đứa trẻ ngây thơ, "tôi" dần nhận ra rằng cuộc sống không chỉ có niềm vui mà còn đầy thử thách. Tuy nhiên, trong quá trình đó, nhân vật không hoàn toàn bi quan, mà vẫn luôn nuôi dưỡng những ước mơ, khát vọng về một tương lai tươi sáng. Tâm trạng trưởng thành của nhân vật "tôi" không chỉ thể hiện sự thay đổi về mặt nhận thức mà còn là quá trình tự khám phá bản thân, tìm kiếm sự tự do và định nghĩa lại giá trị cuộc sống.
4. Suy nghĩ của tôi về tác phẩm
Những ngày thơ ấu là một tác phẩm đầy cảm xúc, khiến người đọc phải suy ngẫm về những giá trị cơ bản trong cuộc sống: gia đình, tình yêu thương, và những hy sinh mà mỗi con người phải đối diện để tìm thấy bản sắc và ý nghĩa sống. Bằng cách khắc họa chân thực những khó khăn và vất vả của cuộc sống, tác phẩm giúp ta hiểu rõ hơn về cuộc sống của những con người bình dị nhưng đầy nghị lực. Nó cũng khơi gợi trong mỗi chúng ta những cảm xúc sâu lắng về tuổi thơ, về những ký ức ngọt ngào và sự trưởng thành qua thời gian.
Tôi cảm nhận rằng, dù trong hoàn cảnh khó khăn, mỗi con người đều có thể vươn lên và tìm thấy giá trị của bản thân mình. Sự hoài niệm về quá khứ, những kỷ niệm tuổi thơ sẽ luôn là động lực để mỗi chúng ta sống tốt hơn và không ngừng phấn đấu trong cuộc sống.
Chế Lan Viên là một trong những nhà thơ nổi bật của văn học Việt Nam hiện đại, được biết đến với những tác phẩm mang đậm tính triết lý và phản ánh những suy tư sâu sắc về cuộc sống, con người. Trong đó, bài thơ "Rễ và hoa" của ông là một tác phẩm đặc sắc, thể hiện mối quan hệ giữa con người với cuộc sống, giữa những khó khăn, gian khổ và sự trưởng thành, phát triển.
1. Nội dung bài thơ
Bài thơ "Rễ và hoa" mở ra với một hình ảnh vô cùng thú vị và đầy ý nghĩa: "Rễ và hoa". Rễ là bộ phận của cây, đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng và giữ cho cây đứng vững. Hoa, trái lại, là phần tươi đẹp nhất của cây, là biểu tượng của sự tươi mới, sự sống và vẻ đẹp. Trong bài thơ, Chế Lan Viên đã đặt ra một câu hỏi về mối quan hệ giữa rễ và hoa, giữa những điều cần thiết nhưng ít được chú ý và những điều nổi bật, thu hút sự chú ý. Từ đó, ông khẳng định rằng rễ và hoa là hai phần không thể tách rời, cùng nhau tạo nên một thể thống nhất, mang lại sức sống cho cây.
2. Ý nghĩa triết lý trong bài thơ
Mối quan hệ giữa rễ và hoa trong bài thơ có thể được hiểu là sự tương đồng với mối quan hệ giữa con người và cuộc sống. Rễ có thể xem là những khó khăn, vất vả, gian nan mà mỗi người phải đối mặt trong cuộc đời. Chính những khó khăn ấy, dù ít được nhìn thấy và công nhận, lại chính là yếu tố nuôi dưỡng và tạo nền tảng vững chắc cho sự phát triển của con người. Còn hoa, biểu tượng của sự tươi đẹp, thành công và những thành tựu trong cuộc sống, là kết quả của quá trình vượt qua thử thách và khó khăn.
Chế Lan Viên đã sử dụng hình ảnh rễ và hoa để thể hiện một thông điệp sâu sắc về cuộc sống: Không thể có thành công, vẻ đẹp nếu thiếu đi những gian khổ, thử thách. Giống như một cây muốn phát triển và nở hoa, con người cũng cần phải trải qua những gian nan, vất vả để trưởng thành. Chính trong những lúc khó khăn nhất, con người mới nhận ra giá trị của sự kiên cường, nhẫn nại và sức mạnh nội tại của mình.
3. Nghệ thuật trong bài thơ
Bài thơ "Rễ và hoa" của Chế Lan Viên sử dụng một lối viết giản dị nhưng sâu sắc, dễ hiểu nhưng đầy tính triết lý. Tác giả đã khéo léo lựa chọn hình ảnh rễ và hoa, hai yếu tố tưởng chừng đối lập nhưng lại bổ sung cho nhau trong quá trình phát triển của cây, để từ đó phản ánh sự đối lập trong cuộc sống con người. Những câu thơ của ông mang đậm tính ẩn dụ, khiến người đọc phải suy ngẫm về mối quan hệ giữa vẻ bề ngoài và những giá trị sâu xa bên trong, giữa thành công và khó khăn, giữa ánh sáng và bóng tối.
Lối viết của Chế Lan Viên mang đậm phong cách triết lý, với những câu thơ chứa đựng suy tư sâu sắc, những hình ảnh giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Chế Lan Viên không chỉ sáng tạo ra những hình ảnh sống động, dễ hiểu mà còn giúp người đọc nhận ra những giá trị sâu xa trong cuộc sống.
4. Kết luận
Bài thơ "Rễ và hoa" của Chế Lan Viên là một tác phẩm giàu tính triết lý và sâu sắc. Qua hình ảnh rễ và hoa, tác giả đã thể hiện mối quan hệ mật thiết giữa khó khăn, thử thách và thành công trong cuộc sống. Từ đó, bài thơ nhắc nhở mỗi người về sự cần thiết của những gian khổ để đạt được thành quả, về giá trị của sự kiên trì và sức mạnh nội tại trong việc vượt qua những thử thách của cuộc đời. Đây là một bài học quý giá về cuộc sống, về những giá trị bền vững mà mỗi người phải tự mình trải nghiệm và nỗ lực để đạt được.
Trong tác phẩm "Người sót lại của rừng cười" của tác giả Võ Thị Hảo, nhân vật Thảo để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc bởi sự mạnh mẽ, can đảm nhưng cũng đầy đau đớn và bi kịch. Thảo là một cô gái trẻ sống sót sau những mất mát to lớn, là hình ảnh tiêu biểu của một thế hệ trẻ phải gánh chịu hậu quả của chiến tranh. Cô không chỉ là một người chứng kiến, mà còn là người đối diện với sự thật tàn khốc của cuộc sống. Thông qua nhân vật Thảo, tác giả đã gửi gắm thông điệp về sự sống sót, sự vươn lên sau những mất mát và sự tha thứ, hàn gắn những vết thương trong tâm hồn.
Thảo là nhân vật mang trong mình một nỗi đau lớn lao khi mất đi gia đình và bạn bè trong chiến tranh. Cô là một trong những người "sót lại", sống sót sau một trận chiến tàn khốc, khi mà cả thế giới xung quanh cô đều đã bị hủy hoại. Nỗi đau của Thảo không chỉ đến từ sự mất mát người thân mà còn từ cảm giác cô đơn, bơ vơ giữa một thế giới không còn những người mình yêu thương. Tuy nhiên, trái ngược với sự yếu đuối mà người ta thường nghĩ về những người chịu quá nhiều tổn thương, Thảo lại tỏ ra rất mạnh mẽ. Cô không gục ngã trước những đau thương mà số phận đã đẩy đưa, mà ngược lại, cô tìm cách sống, tìm cách đối mặt với quá khứ, xây dựng lại cuộc đời từ những mảnh vỡ.
Sự mạnh mẽ của Thảo còn thể hiện qua khả năng đứng vững trước thử thách của chính bản thân và xã hội. Cô không cam chịu, không đầu hàng trước những đau đớn của chiến tranh. Mặc dù cô phải đối diện với nhiều khó khăn, sự tàn nhẫn của chiến tranh và những nỗi ám ảnh không thể xóa nhòa, Thảo vẫn cố gắng tìm thấy những giá trị sống trong một thế giới đầy những tàn tích của chiến tranh. Thảo hiểu rằng, để tiếp tục sống, cô cần phải đối diện với quá khứ, phải tha thứ cho những người đã làm tổn thương mình và cố gắng tìm lại niềm tin vào cuộc sống.
Một đặc điểm nổi bật của Thảo là sự tha thứ và lòng trắc ẩn đối với người khác. Dù đã phải trải qua những tổn thương sâu sắc, Thảo không mang trong lòng sự căm ghét hay hận thù. Cô hiểu rằng, sự hận thù chỉ khiến con người ta thêm đau khổ và không thể tìm được bình yên. Cái nhìn của Thảo về cuộc đời là một cái nhìn lạc quan, luôn hướng tới sự hàn gắn, sự đoàn kết và tha thứ. Chính nhờ sự tha thứ đó, Thảo đã có thể giải phóng được chính mình khỏi gánh nặng của quá khứ, giúp cô tìm thấy một lối đi cho tương lai.
Tuy nhiên, Thảo cũng không phải là một nhân vật hoàn hảo. Cô có những lúc yếu đuối, những lúc đau khổ và mất niềm tin vào cuộc sống. Nhưng đó chính là điều làm cho nhân vật Thảo trở nên gần gũi, chân thực và dễ đồng cảm. Thảo là hình ảnh của những con người trong thực tế, những người vừa phải đấu tranh với quá khứ, vừa phải tìm cách đứng vững trong hiện tại, và đồng thời không ngừng tìm kiếm hy vọng cho tương lai.
Tóm lại, nhân vật Thảo trong "Người sót lại của rừng cười" là hình mẫu của những con người mạnh mẽ, dũng cảm, và đầy hy vọng trong cuộc sống. Cô là biểu tượng của sự sống sót sau chiến tranh, là minh chứng cho sức mạnh của con người khi phải đối diện với đau khổ, mất mát và chiến tranh. Qua nhân vật Thảo, tác giả Võ Thị Hảo muốn nhắn nhủ rằng, dù cuộc đời có bao nhiêu đau thương, chỉ khi chúng ta biết tha thứ, đối diện với quá khứ và mở lòng đón nhận tương lai, thì mới có thể tìm thấy sự bình yên đích thực trong tâm hồn.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên:
Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là biểu cảm. Tác giả bày tỏ những suy nghĩ và cảm xúc cá nhân về ước mơ, cuộc sống và sự theo đuổi lý tưởng, tạo nên một sự kết nối cảm xúc với người đọc.
Câu 2. Theo tác giả, nếu không theo đuổi ước mơ, con người sẽ rơi vào trạng thái như thế nào?
Theo tác giả, nếu không theo đuổi ước mơ, con người sẽ rơi vào trạng thái day dứt và dằn vặt, và sau này có thể cảm thấy hối hận và tự hỏi: “Chao ôi, ta đã làm chi đời ta vậy?”
Câu 3. Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong câu: “Sống một cuộc đời cũng như vẽ một bức tranh”
Biện pháp tu từ trong câu này là so sánh. Tác dụng của biện pháp này là làm nổi bật sự tương đồng giữa việc sống cuộc đời và việc vẽ tranh, khuyến khích người đọc suy nghĩ kỹ lưỡng về những lựa chọn trong cuộc sống để tạo ra một cuộc đời ý nghĩa và đúng đắn, giống như việc vẽ một bức tranh có kế hoạch và rõ ràng.
Câu 4. Nhận xét cách lập luận của tác giả trong việc triển khai vấn đề.
Cách lập luận của tác giả rất logic và cảm xúc. Tác giả đầu tiên nhấn mạnh tầm quan trọng của việc theo đuổi ước mơ, sau đó sử dụng hình ảnh so sánh cuộc sống với việc vẽ tranh để làm rõ cách con người cần phải có định hướng rõ ràng. Tác giả kết luận bằng lời khích lệ mạnh mẽ để người đọc tìm kiếm và theo đuổi ước mơ của mình, tránh sống một cuộc đời không trọn vẹn.
Câu 5. Thông điệp mà anh/chị rút ra từ văn bản trên là gì? Lí giải về sự lựa chọn đó.
Thông điệp mà tôi rút ra từ văn bản trên là "Hãy theo đuổi ước mơ của mình và sống một cuộc đời đầy ý nghĩa". Lý giải cho sự lựa chọn này, tác giả khuyến khích mỗi người cần phải sống đúng với khát vọng và ước mơ của bản thân, không để người khác định đoạt cuộc đời mình, bởi nếu không, cuộc sống sẽ trở nên vô nghĩa và đầy hối tiếc.