Bt : Bằng 1 đoạn văn ngắn từ 6-8 câu, hãy kể lại một trò chơi em thấy thú vị và gắn liền với tuổi thơ em ( Ko tra mạng, dùng AI)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
*Tham khảo:
Đền Hùng biểu tượng lịch sử của dân tộc Việt Nam, khu di tích lịch sử Đền Hùng là nơi thờ phụng các Vua Hùng những người có công dựng nước từ xa xưa. Giỗ Tổ mồng 10 tháng 3 trở thành ngày lễ trọng đại của dân tộc. Đền Hùng xây dựng trên núi Nghĩa Lĩnh, hiện nay thuộc Hy Cương, Việt Trì, Phú Thọ. Nơi đây là tập hợp lăng tẩm, miếu, thờ các vua Hùng. Nếu du khách đi từ chân núi sẽ bắt đầu khám phá nơi thấp nhất đó là đền Hạ – nơi đây theo dân gian tương truyền mẹ Âu Cơ đẻ ra bọc trứng, nửa còn lại theo cha số còn lại theo mẹ. Tiếp đến du khách sẽ được khám phá đền Trung địa điểm thường tổ chức các cuộc hội họp bàn các vấn đề quốc gia của vua Hùng thử xưa, qua đền Trung sẽ đến đền Thượng nơi thờ vua Hùng thứ 6 đây chính là vị trí cao nhất. Mỗi năm ngày giỗ tổ Hùng Vương được tổ chức rất linh đình theo nghi thức quốc gia, Giỗ Tổ bao gồm có 2 phần riêng biệt đó là phần lễ và phần hội. Lễ Rước Kiệu với các đền, chùa trên núi, các vị lãnh đạo của đất nước dâng hương lên vua Hùng tổ chức tại đền Thượng. Các nghi thức tổ chức, dâng hương sẽ được tổ chức long trọng, thành kính và sẽ được báo chí, phát thanh truyền hình đưa tin. Đồng bào trong cả nước được dâng lễ trong các đền, chùa, với sự thành kính và cầu mong yên bình, làm ăn thành công. Bên cạnh đó phải nhắc đến lễ Dâng Hương các đền, chùa trên núi. Lễ hội còn giúp người dân tham gia sinh hoạt văn hoá cổ xưa. Người dân sẽ được xem các trò chơi như đấu vật, chọi gà, rước kiệu, đánh cờ người…. Còn có sân khấu riêng của các đoàn nghệ thuật: chèo, kịch nói, hát quan họ,… Các nghệ sĩ, nghệ nhân từ nhiều nơi về đây để trình diễn những làn điệu hát xoan mượt mà, đặc sắc mang đến cho cho lễ hội đền Hùng đặc trưng riêng của Đất Tổ. Những người đến đây không chỉ là xem lễ hội mà còn thể hiện sự tâm linh, thành kính với quê hương đất Tổ, ai cũng biết đây là nơi gốc gác linh thiêng,cội nguồn của dân tộc. Hàng năm, cứ đến mùng 10 tháng 3, người dân và du khách tham gia trẩy hội đền Hùng, đây là nét đẹp truyền thống của dân tộc Việt Nam. Lễ hội rất linh thiêng và thể hiện sự biết ơn công lao dựng nước và giữ nước của các vua Hùng.
Việt Nam là một đất nước có bề dày lịch sử hàng nghìn năm văn hiến. Trên khắp dải đất hình chữ S, có biết bao danh lam thắng cảnh và di tích lịch sử nổi tiếng. Một trong những địa danh mang giá trị lịch sử và văn hóa sâu sắc của dân tộc chính là Khu di tích Cố đô Hoa Lư, tọa lạc tại xã Trường Yên, huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình. Đây là kinh đô đầu tiên của nhà nước phong kiến trung ương tập quyền ở Việt Nam, gắn liền với ba triều đại: Đinh, Tiền Lê và thời kỳ đầu của nhà Lý.
Năm 968, sau khi dẹp loạn 12 sứ quân, Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi hoàng đế, lấy hiệu là Đinh Tiên Hoàng, đặt tên nước là Đại Cồ Việt và chọn Hoa Lư làm kinh đô. Nơi đây sở hữu địa hình hiểm trở với hệ thống núi đá vôi trùng điệp như những bức tường thành tự nhiên kiên cố, kết hợp với sông ngòi bao quanh, rất thuận lợi cho việc phòng thủ quân sự. Suốt 42 năm (968 - 1010), Hoa Lư đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử của mình trước khi Vua Lý Thái Tổ dời đô về Thăng Long (Hà Nội ngày nay).Trải qua thăng trầm của thời gian, kinh thành xưa không còn nguyên vẹn, nhưng Cố đô Hoa Lư vẫn lưu giữ được nhiều công trình kiến trúc cổ kính, có giá trị nghệ thuật cao:
- Đền thờ Vua Đinh Tiên Hoàng: Nằm ở trung tâm cung điện xưa, được xây dựng theo kiểu "Nội công ngoại quốc". Trước sân đền có sập long sàng bằng đá nguyên khối được chạm khắc hình rồng vô cùng tinh xảo.
- Đền thờ Vua Lê Đại Hành: Cách đền Vua Đinh khoảng 300 mét, thờ Vua Lê Hoàn và Thái hậu Dương Vân Nga. Đền mang phong cách kiến trúc đặc trưng của thế kỷ XVII, nổi bật với nghệ thuật điêu khắc gỗ tinh tế.
- Núi Mã Yên: Ngọn núi có hình dáng giống như chiếc yên ngựa. Để lên tới lăng mộ của Vua Đinh trên đỉnh núi, du khách phải bước qua hơn 260 bậc đá. Từ đây có thể phóng tầm mắt ngắm toàn cảnh cố đô thanh bình.
Cố đô Hoa Lư không chỉ là một danh thắng, mà còn là chứng tích lịch sử thiêng liêng. Nơi đây khẳng định tinh thần tự chủ, ý chí độc lập độc cường của dân tộc sau hơn một thiên niên kỷ Bắc thuộc. Hằng năm, từ ngày 8 đến ngày 10 tháng Ba âm lịch, Lễ hội Hoa Lư lại được tổ chức trang trọng để tưởng nhớ các vị vua có công với nước, thu hút đông đảo du khách thập phương về dự.
Cố đô Hoa Lư đã được Nhà nước xếp hạng là Di tích quốc gia đặc biệt quan trọng và là một phần của Quần thể di sản thế giới Tràng An. Đối với thế hệ học sinh, việc tìm hiểu và ghé thăm Hoa Lư là cơ hội quý báu để bồi đắp lòng tự hào dân tộc và tình yêu quê hương đất nước. Chúng ta cần có ý thức bảo vệ, giữ gìn để di tích lịch sử vô giá này mãi trường tồn với thời gian.
*Tham khảo:
Trong cuộc sống, mỗi sự vật đều có giá trị, ý nghĩa riêng. Một trong những vật có giá trị vô cùng lớn và mang ý nghĩa quyết định đến đời sống con người chính là sách, chính vì thế chúng ta có thể khẳng định: “Sách là người bạn lớn của con người”. Sách là nơi lưu trữ những kiến thức từ lâu đời ở nhiều lĩnh vực khác nhau giúp người đọc mở mang hiểu biết cũng như bồi dưỡng tâm hồn. Đọc sách giúp con người tiếp thu nguồn tri thức để hoàn thiện bản thân, suy nghĩ đúng đắn hơn và đủ kiến thức để tìm kiếm công việc nuôi sống bản thân. Mỗi con người không thể trưởng thành, mở rộng tầm hiểu biết nếu không tiếp thu, lĩnh hội kiến thức, kiến thức được ghi lại, tập trung chủ yếu dưới dạng sách vở. Bên cạh đó, chính chún ta cũng có thể chia sẻ bài học, lan tỏa thông điệp tốt đẹp thông qua sách vở, viết lách. Bạn thử nghĩ xem, nếu các thế hệ đi trước không lưu lại kiến thức, bài học vào sách vở thì hiện nay chúng ta liệu sẽ có những bài học bổ ích? Và xã hội sẽ liệu có phát triển được như bây giờ? Sách lưu giữ thông tin của nhiều lĩnh vực, bên cạnh việc cung cấp tri thức, sách còn giúp ta rèn giũa tâm hồn cũng như giải trí sau những giờ lao động mệt mỏi. Xã hội không có sách vở, kiến thức sẽ chìm trong u tối với sự lạc hậu, những thông điệp tốt đẹp, truyền thống văn hóa không được lưu truyền từ đời nọ sang đời kia tạo nên bản sắc văn hóa riêng. Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn còn nhiều người chưa ý thức được tầm quan trọng của sách vở, chưa có ý thức đọc sách, trau dồi kiến thức để hoàn thiện bản thân mà chỉ lười biếng, dựa dẫm vào người khác. Những người này mãi sẽ không tiến bộ và sẽ bị tụt về phía sau. Mỗi người hãy lựa chọn cho mình những quyển sách tốt nhất để học tập và trau dồi bản thân, giúp cho cuộc sống này trở nên ý nghĩa hơn.
(Lưu ý: Mình lấy trên mạng.)
Biệt ngữ xã hội được hình thành dựa trên cơ sở những quy ước riêng của một nhóm người trong xã hội (chẳng hạn như một nhóm người có chung về nghề nghiệp, lứa tuổi, tầng lớp xã hội, sở thích hoặc sinh hoạt).
Chỉ những thành viên thuộc nhóm đó nắm được quy ước mới hiểu và sử dụng được các từ ngữ này trong phạm vi hẹp.
Chi tiết Trần Quốc Toản bóp nát quả cam là một chi tiết đặc sắc và giàu ý nghĩa trong tác phẩm. Khi không được dự bàn việc nước vì còn nhỏ tuổi, Trần Quốc Toản vô cùng uất ức và căm giận. Cậu siết chặt bàn tay đến mức quả cam đang cầm cũng bị bóp nát mà không hề hay biết. Hành động ấy cho thấy lòng yêu nước nồng nàn, ý chí quyết tâm đánh giặc cứu nước và khát khao được góp sức bảo vệ Tổ quốc của người thiếu niên anh hùng. Đồng thời, chi tiết này còn thể hiện tính cách mạnh mẽ, cương trực và tinh thần trách nhiệm của Trần Quốc Toản trước vận mệnh dân tộc. Qua việc xây dựng chi tiết giàu sức gợi, tác giả đã khắc họa thành công hình tượng một thiếu niên yêu nước, dũng cảm và đầy khí phách. Chi tiết “bóp nát quả cam” vì thế đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng yêu nước và ý chí của tuổi trẻ Việt Nam.
Thiếu niên anh hùng Trần Quốc Toản với hành động bóp nát quả cam đã thể hiện tinh thần kiên quyết không khoan nhượng với kẻ thù. Tháng 10/1285, khi triều đình mở hội nghị Bình Than để bàn kế chống quân Nguyên, vua thấy Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản mới 16 tuổi nên không cho dự bàn. Trần Quốc Toản cảm thấy vô cùng hổ thẹn và phẫn kích, tay cầm quả cam vua ban và đã bóp nát lúc nào không hay. Lúc mở bàn tay ra chỉ còn trơ bã, quả cam đã nát bét. Hành động này không chỉ là phản ứng cảm xúc cá nhân mà còn biểu tượng cho sức mạnh tinh thần, lòng căm thù quân xâm lược và khát vọng lập công bảo vệ Tổ quốc. Qua chi tiết bóp nát quả cam, ta thấy rõ tinh thần yêu nước nồng nàn và ý chí quyết tâm của chàng thiếu niên. Hình ảnh này cũng làm nổi bật phẩm chất anh hùng, bộc trực và trách nhiệm sớm của Trần Quốc Toản. Từ hành động đó, chàng đã tự mình đứng lên chiêu binh mãi mã, dũng cảm lao vào trận chiến để bảo vệ lãnh thổ dân tộc. Đây là chi tiết nghệ thuật đắt giá, vừa sống động vừa giàu sức biểu tượng, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc lòng yêu nước và khí phách anh hùng của nhân vật.
mình rất thích ngắm hoàng hôn. Vì hoàng hôn mang lại cảm giác yên bình sau một ngày dài, khi bầu trời chuyển từ xanh sang vàng, cam rồi tím. Ngắm hoàng hôn giúp con người thư giãn, suy nghĩ tích cực hơn và cảm nhận rõ vẻ đẹp của thiên nhiên. Nó cũng gợi cho mình sự lãng mạn, những khoảnh khắc lắng đọng để nhớ lại hoặc chia sẻ cùng bạn bè, người thân.
Nổ hũ câu trl thứ 5000 :)))
Để phân biệt câu nghi vấn và câu cầu khiến, em phải dựa vào mục đích nói, từ ngữ nhận biết và dấu câu. Cả hai kiểu câu này đều có những đặc trưng riêng rất dễ nhận diện.
1. Câu nghi vấn (Câu hỏi)
- Mục đích: Dùng để hỏi thông tin, trao đổi hoặc tự hỏi bản thân.
- Từ nhận biết: Có các đại từ/từ để hỏi như: ai, gì, nào, sao, tại sao, đâu, bao nhiêu, à, ư, hả, có... không, đã... chưa.
- Dấu câu: Kết thúc bằng dấu chấm hỏi (?).
- Ví dụ: "Bạn có biết hôm nay là ngày mấy không?"
2. Câu cầu khiến
- Mục đích: Dùng để ra lệnh, yêu cầu, đề nghị, khuyên bảo người khác làm một việc gì đó.
- Từ nhận biết: Có các từ cầu khiến như: hãy, đừng, chớ, nên, phải, đi, nào, thôi hoặc ngữ điệu mang tính chất thúc ép, yêu cầu.
- Dấu câu: Thường kết thúc bằng dấu chấm than (!), hoặc dấu chấm (.) nếu mức độ yêu cầu nhẹ nhàng.
- Ví dụ: "Bạn hãy nộp bài tập trước 12 giờ nhé!"
Câu 1. Câu cầu khiến dùng để yêu cầu, đề nghị, khuyên bảo hoặc ra lệnh, thường có các từ như hãy, đừng, chớ, đi, thôi,... Ví dụ: “Các em hãy giữ trật tự.”
Câu nghi vấn dùng để hỏi, thường có dấu chấm hỏi và các từ hỏi như ai, gì, sao, đâu, bao nhiêu,... Ví dụ: “Bạn đã làm bài chưa?”
Muốn phân biệt, em cần xem mục đích của câu là để hỏi hay để yêu cầu người khác làm việc gì.
Vì cuộc sống nghèo khổ, vất vả, bị áp bức bởi xã hội cũ đã khiến Nhuận Thổ trở nên già nua, khắc khổ và mệt mỏi cả về ngoại hình lẫn tinh thần em nhé
Câu 1. Sau hơn hai mươi năm gặp lại, Nhuận Thổ thay đổi rất nhiều vì cuộc sống nghèo khổ, vất vả và áp lực của xã hội phong kiến đã làm con người anh trở nên già nua, mệt mỏi và ít nói. Trước đây Nhuận Thổ hồn nhiên, nhanh nhẹn, nhưng sau nhiều năm phải lo cơm áo, chịu áp bức và thiếu thốn, anh trở nên xa cách, tự ti và cam chịu. Qua sự thay đổi của Nhuận Thổ, tác giả thể hiện niềm xót thương đối với số phận người nông dân trong xã hội cũ.
Tuổi thơ của mình gắn liền với trò chơi trốn tìm đầy tiếng cười vang vọng mỗi buổi chiều hè. Cứ mỗi khi hoàng hôn buông xuống, đám trẻ trong xóm lại tụ tập đông đủ dưới gốc cây đa cổ thụ để oẳn tù tì phân định kẻ đi tìm và người đi trốn. Người "bắt cái" sẽ phải úp mặt vào gốc cây đếm từ một đến năm mươi trong khi tụi mình nhanh chân tỏa đi tìm những góc khuất hoàn hảo nhất. Có đứa chui tọt vào đống rơm khô sau vườn, có đứa nấp kỹ sau bức tường rêu phong hay nép mình sau cánh cửa gỗ cũ kỹ. Cảm giác hồi hộp nín thở khi nghe tiếng bước chân nge đâu đây rồi vỡ òa sung sướng vì thoát nạn thật sự khó tả. Trò chơi tuy giản dị nhưng lại chứa đựng bao kỷ niệm ngọt ngào và tình bạn trong trẻo của một thời vô tư lự.