K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Đặt tên cho câu chuyện từ chat meo meo cụa mi:Chiều hôm đó, cả làng nghe thấy một tiếng hét.“CỨU VỚI!”Tiếng hét vang lên từ đồng cỏ đầu làng, nơi mỗi buổi chiều bọn trẻ thường kéo nhau ra chơi.Khi mọi người chạy tới, họ nhìn thấy một cậu bé khoảng mười ba tuổi đang đứng chết lặng giữa bãi cỏ.Trên đầu cậu, một con diều màu đỏ đang mắc trên đường dây điện.Nhưng...
Đọc tiếp


Đặt tên cho câu chuyện từ chat meo meo cụa mi:

Chiều hôm đó, cả làng nghe thấy một tiếng hét.

“CỨU VỚI!”

Tiếng hét vang lên từ đồng cỏ đầu làng, nơi mỗi buổi chiều bọn trẻ thường kéo nhau ra chơi.

Khi mọi người chạy tới, họ nhìn thấy một cậu bé khoảng mười ba tuổi đang đứng chết lặng giữa bãi cỏ.

Trên đầu cậu, một con diều màu đỏ đang mắc trên đường dây điện.

Nhưng điều kỳ lạ nhất không phải là con diều.

Mà là...

cậu bé không hề cầm dây diều.

Tên cậu bé là Nam.

Chiều hôm ấy, Nam chỉ định ra đồng cỏ chơi một lúc trước khi về nhà ăn cơm.

Cậu nhìn thấy một con diều đỏ nằm giữa bãi cỏ.

Nó rất đẹp.

Trên mặt diều có vẽ một con mắt màu đen.

Nam nhặt nó lên.

“Chắc ai đánh rơi.”

Cậu buộc lại dây, chạy vài bước rồi thả.

Con diều lập tức bay lên.

Nó bay rất đẹp.

Gió cuốn nó lên cao, cao đến mức Nam phải ngửa cổ mới nhìn thấy.

Nhưng chỉ vài giây sau...

Vút!

Một cơn gió mạnh quật con diều sang phía đường điện.

“Ê! Ê! Quay lại!”

Nam kéo dây.

Không kịp.

Con diều mắc thẳng vào dây điện.

Nam hoảng hốt buông tay.

Sợi dây diều rơi xuống đất.

Cậu đứng cách xa cột điện, tim đập thình thịch.

Đúng lúc ấy, một ông lão chăn bò chạy tới.

“Đừng lại gần!”

Nam gật đầu.

Nhưng ông lão vừa nhìn thấy con diều thì sắc mặt thay đổi.

Ông nhìn Nam.

Rồi nhìn con diều.

“Cháu... nhặt nó ở đâu?”

“Ở dưới bãi cỏ ạ.”

“Cháu chắc chứ?”

“Chắc ạ.”

Ông lão im lặng.

Một lúc sau, ông nói rất nhỏ:

“Con diều này... không thể ở đây được.”

Nam không hiểu.

“Vì sao ạ?”

Ông lão không trả lời.

Ông chỉ kéo Nam ra xa.

“Về nhà ngay.”

Tối hôm đó, Nam kể chuyện cho mẹ.

Mẹ cậu nghe xong thì im bặt.

“Con nói... con diều màu gì?”

“Đỏ.”

“Có hình gì?”

“Một con mắt.”

Chiếc thìa trên tay mẹ Nam rơi xuống nền nhà.

Keng.

Nam giật mình.

“Mẹ?”

Mẹ cậu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Ngày mai con không được ra đồng.”

“Tại sao?”

Mẹ không trả lời.

Nhưng đêm đó, Nam nghe thấy bố mẹ nói chuyện.

“Không thể nào.”

“Em nhìn thấy nó rồi.”

“Đã hai mươi năm rồi.”

“Nhưng nó lại xuất hiện.”

Nam nằm trong phòng, mắt mở trừng trừng.

Hai mươi năm?

Bố mẹ cậu đang nói về cái gì?

Sáng hôm sau, Nam tìm đến ông lão chăn bò.

Ông tên là ông Tư.

Sau một hồi im lặng, ông kể cho Nam nghe một chuyện mà cả làng gần như không ai muốn nhắc đến.

Hai mươi năm trước, có một cậu bé tên Hùng.

Hùng rất thích thả diều.

Một buổi chiều, Hùng ra đồng cỏ đầu làng.

Cậu mang theo một con diều đỏ có hình con mắt.

Và rồi...

Con diều mắc vào dây điện.

Hùng trèo lên để lấy nó.

Từ hôm đó, không ai còn nhìn thấy Hùng nữa.

Nam nuốt nước bọt.

“Cậu ấy... chết rồi ạ?”

Ông Tư nhìn xuống đất.

“Không ai biết.”

“Không biết?”

“Người ta tìm cả tuần. Không thấy xác. Không thấy quần áo. Không thấy gì cả.”

Nam lạnh sống lưng.

“Thế con diều?”

Ông Tư ngẩng đầu nhìn Nam.

“Nó cũng biến mất.”

Nam không nói gì.

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Chiều hôm đó, Nam không nghe lời mẹ.

Cậu quay lại đồng cỏ.

Con diều đỏ vẫn mắc trên dây điện.

Nhưng có một điều khiến Nam sợ hơn.

Sợi dây diều đang rơi xuống đất.

Và nó...

đang kéo dài về phía bãi cỏ.

Nam đi theo.

Một mét.

Hai mét.

Mười mét.

Sợi dây biến mất dưới một bụi cỏ.

Nam cúi xuống.

Cậu phát hiện một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Bên trong là một cuốn sổ cũ.

Trang đầu tiên chỉ có một dòng:

“Nếu bạn tìm thấy con diều này, đừng kéo dây.”

Nam lập tức buông tay.

Nhưng quá muộn.

Từ phía sau lưng cậu vang lên một tiếng thì thầm.

“Nam...”

Cậu quay phắt lại.

Không có ai.

“Nam...”

Lần này tiếng gọi rõ hơn.

Nó phát ra từ phía con diều.

Nam ngẩng lên.

Con diều đỏ đang mắc trên dây điện.

Nó không thể nói.

Nhưng cái miệng trên hình vẽ của con mắt...

đang từ từ mở ra.

Nam lùi lại.

“Không thể nào...”

Con diều rung lên.

Rồi một giọng nói rất nhỏ vang xuống:

“Đưa... tớ... về...”

Nam đứng chết trân.

Giọng nói đó...

là giọng của một đứa trẻ.

Nam chạy thẳng về nhà.

Cậu kể mọi chuyện cho bố mẹ.

Lần này, bố cậu không giấu nữa.

Ông lấy từ trong tủ ra một tấm ảnh cũ.

Trong ảnh là một cậu bé khoảng mười ba tuổi.

Cậu đang cầm một con diều đỏ.

Trên mặt diều...

là một con mắt.

Nam nhìn bức ảnh.

Rồi nhìn bố.

“Đây là ai?”

Bố cậu im lặng rất lâu.

“Anh trai của bố.”

Nam sững người.

“Bác Hùng?”

Bố gật đầu.

“Nhưng... bác ấy mất tích mà?”

“Ừ.”

Nam nhìn kỹ bức ảnh.

Ở góc ảnh có một dòng chữ:

Ngày 13 tháng 8.

Nam bỗng thấy lạnh người.

“Hôm nay... cũng là ngày 13 tháng 8.”

Không ai nói gì.

Đúng lúc ấy...

Ngoài sân vang lên tiếng dây kéo trên mái nhà.

Két...

Két...

Két...

Bố Nam chạy ra cửa.

Trên bầu trời đêm, con diều đỏ đang bay.

Không có gió.

Không có ai thả.

Nó bay vòng quanh căn nhà ba lần.

Rồi từ từ hạ xuống.

Nó dừng ngay trước cửa sổ phòng Nam.

Trên mặt diều, con mắt màu đen nhìn thẳng vào cậu.

Một dòng chữ xuất hiện ở mặt sau.

Những nét chữ run rẩy như được viết bằng than:

“Anh đã tìm thấy đường về.”

Nam đứng bất động.

Bố cậu phía sau cũng không thốt nên lời.

Bỗng nhiên...

Cánh cửa phòng kho phía cuối nhà bật mở.

Rầm!

Một luồng gió lạnh thổi qua.

Từ trong bóng tối vang lên tiếng bước chân.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Nam nắm chặt tay mẹ.

Bóng người từ từ hiện ra.

Một cậu bé.

Áo trắng.

Quần xanh.

Chân đầy bùn đất.

Trên tay...

là một cuộn dây diều.

Cậu bé ngẩng đầu.

Mỉm cười.

“Em là Nam đúng không?”

Nam không thể nói.

Cậu bé nhìn bố Nam.

“Em trai...”

Bố Nam bật khóc.

“Anh...”

Cậu bé bước ra khỏi bóng tối.

Không hề già đi.

Vẫn là gương mặt của cậu bé mười ba tuổi trong bức ảnh.

Hai mươi năm đã trôi qua.

Nhưng đối với Hùng...

dường như chỉ mới là một buổi chiều.

Hùng nhìn ra cánh đồng.

“Anh thả diều hơi lâu.”

Rồi cậu mỉm cười.

“Nhưng cuối cùng cũng tìm được đường về.”

Ngoài kia, con diều đỏ bay lên.

Lần này, nó không mắc vào dây điện.

Nó bay thẳng lên bầu trời.

Cao đến mức biến thành một chấm đỏ giữa những vì sao.

Và từ hôm đó, người dân trong làng không bao giờ còn thấy con diều ấy nữa.

Chỉ có những đứa trẻ lớn lên trong làng vẫn truyền nhau một lời dặn:

Nếu một ngày bạn nhìn thấy một con diều đỏ có hình con mắt ở đồng cỏ đầu làng...

Đừng nhặt nó lên.

Bởi có thể người đang thả nó...

vẫn đang chờ bạn kéo sợi dây.

1
16 tháng 8

ghe phet 🥶🥶

13 tháng 8

34-28+22-16+10-4

=6+6+6

=18

\(12\cdot18\cdot6\cdot36\)

\(=216\cdot216=216^2=46656\)

Dựa vào chương trình Ngữ văn, người kể chuyện được chia thành 2 loại:
+>Người kể chuyện ngôi thứ nhất: Là người trực tiếp tham gia vào câu chuyện, xưng tôi, mình, kể lại những gì mình chứng kiến hoặc trải qua.
+>Người kể chuyện ngôi thứ ba: Là người giấu mặt, không trực tiếp tham gia câu chuyện nhưng biết hết mọi việc để kể lại một cách khách quan.

Đáp án đúng cho câu hỏi là 2.

12 tháng 8

Danh từ đếm được số nhiều:"s" (hoặc ở dạng số nhiều)

Danh từ k đếm được: k thêm "s" (luôn ở dạng số ít)

a lot of +N nhiều/N ko đếm đc

lots of cx v

12 tháng 8

Đặt \(B=2^2+2^3+\cdots+2^{100}\)

=>2B=\(2^3+2^4+\cdots+2^{101}\)

=>2B-B=\(2^3+2^4+\cdots+2^{101}-2^2-2^3-\cdots-2^{100}\)

=>B=\(2^{101}-4\)

\(A=1+2^2+2^3+\cdots+2^{100}\)

\(=1+2^{101}-4=2^{101}-3\)

A = 1 + 2 + 22 + 23 + 24 + … + 2100

2A = 2 + 22 + 23 + 24 + … + 2100 + 2101

2A – A = (2 + 22 + 23 + 24 + … + 2100 + 2101)       - (1 + 2 + 22 + 23 + 24 + … + 2100)

A =  2101 - 1

  • I. C: Sửa "furnitures" thành "furniture" (danh từ "furniture" không đếm được, không có "s").
  • II. D: Sửa "blue big eyes" thành "big blue eyes" (quy tắc sắp xếp tính từ: kích thước "big" đứng trước màu sắc "blue").
  • III. B: Sửa "going" thành "to go" (cấu trúc "Would you like + to V").
Sắp xếp các từ thành câu hoàn chỉnh:
  1. We are going to the shopping mall on Saturday.
  2. Would you like to join us for dinner tonight?
Viết câu hoàn chỉnh dựa vào từ gợi ý:
  1. My new school is big and it has a large library.
  2. My friends usually do their homework at the school library.
  3. I have lots of friends and they are friendly and creative.
  4. His brother studies many subjects and he is good at science.
  5. My friend and I are playing basketball at the moment.
Viết lại câu sao cho nghĩa không đổi:
  1. The bus station is near the new shopping center.
  2. We don't have a telephone in the living room.
  3. That house has two bathrooms.
  4. My favourite room is the kitchen.
  5. Does your school have a big computer room?

- My dad really like coffee.

→ My dad really likes coffee.

Câu t2 đúng r nha bn

12 tháng 8

Soccer

12 tháng 8

https://o l m.vn/cau-hoi/bi-quyet-hoc-tot-tieng-anh-chia-se-tu-chuyen-gia.9501907625878

Mình chỉ hỏi cách học thuộc nhanh nhất thuui mà:((((

@tên ẩn

12 tháng 8

Báo động đỏ! Đang gấp thì áp dụng ngay mẹo "Cấp cứu IPA" này. Đừng cố nhớ 44 âm riêng lẻ, hãy chia bảng IPA thành các cặp đối lập để nhớ cực nhanh:

1. Nguyên âm đơn (12 âm) – Học theo 6 cặp Ngắn / Dài

Nguyên âm dài luôn có dấu hai chấm (:).

  • Mẹo: Âm ngắn đọc dứt khoát (1 giây), âm dài đọc kéo giọng + hở răng/cười nhẹ.
  • /i/ (ngắn) vs /iː/ (dài - như đang cười)
  • /ʊ/ (ngắn) vs /uː/ (dài - chu môi)
  • /e/ (ngắn) vs /æ/ (dài - há to miệng, phát âm giữa 'a' và 'e')
  • /ə/ (ngắn - âm "ơ" thả lỏng) vs /ɜː/ (dài - "ơ" cong lưỡi)
  • /ɒ/ (ngắn - "o" ngắn) vs /ɔː/ (dài - "o" tròn môi)
  • /ʌ/ (ngắn - "ă") vs /ɑː/ (dài - "a" há rộng)

2. Nguyên âm đôi (8 âm) – Ghép & Trượt âm

Bạn không cần nhớ mới, chỉ cần đọc lướt từ âm 1 sang âm 2:

  • /ɪ/ + /ə/ = /ɪə/ (i-ơ)
  • /e/ + /ə/ = /eə/ (e-ơ)
  • /ʊ/ + /ə/ = /ʊə/ (u-ơ)
  • /e/ + /ɪ/ = /eɪ/ (ê-i $\rightarrow$ "mây")
  • /a/ + /ɪ/ = /aɪ/ (a-i $\rightarrow$ "ai")
  • /ɔ/ + /ɪ/ = /ɔɪ/ (o-i $\rightarrow$ "oi")
  • /ə/ + /ʊ/ = /əʊ/ (ơ-u $\rightarrow$ "âu")
  • /a/ + /ʊ/ = /aʊ/ (a-u $\rightarrow$ "ao")

3. Phụ âm (24 âm) – Tuyệt chiêu "Đặt tay lên cổ"

Phụ âm chia làm 8 cặp có cùng khẩu hình, chỉ khác nhau ở chỗ: Cổ họng rung hay không rung (thổi gió).

Mẹo: Đặt ngón tay lên cổ họng. Nếu cổ rung $\rightarrow$ Âm hữu thanh. Nếu chỉ ra hơi gió $\rightarrow$ Âm vô thanh.

Khẩu hình

Âm Gió (Không rung cổ)

Âm Rung (Rung cổ họng)

Bật môi

/p/ (môi mím, bật hơi)

/b/ (môi mím, bật tiếng)

Răng cắn môi

/f/ (thổi gió)

/v/ (rung cổ)

Đầu lưỡi chạm răng

/t/ (bật "t")

/d/ (bật "đ")

Cười nhẹ, ép răng

/s/ (xì gió)

/z/ (kêu như ong "zz")

Chu môi xì gió

/ʃ/ (suýt "s" nặng)

/ʒ/ (rung cổ như "d" trong giờ)

Bật hơi chu môi

12 tháng 8

Cái này tôi cũng không rõ toàn do tôi học xong rồi áp dụng vào bài là nhớ hết.

Tui có cách ( ý kiến của tôi ) :

Chúng ta sẽ có 2 loại, 1 là nguyên âm còn 2 là phụ âm.

Nguyên âm có 20 loại.

Còn Phụ âm có 24 loại.

Chắc cũng biết rồi.

Bạn có thể chuyển mấy loại đấy sang cách đọc Tiếng Việt để dễ nhớ hơn.

VD 1: Nguyên âm: /i:/, đọc gần giống i dài, ví dụ: see

VD 2: Phụ âm: /p/, đọc gần giống p, ví dụ : pen

VD 3: Nguyên âm đôi: /ei/, đọc gần giống ây, ví dụ: name

Ở loại phụ âm sẽ có nhiều nhóm nhưng do bạn bận nên mình nói sơ qua cách nhớ và 1 ví dụ.

12 tháng 8

Giải:

Vì số đó chia 8; 9; 12 đều dư 6; 7; 10 nên số đó thêm vào 2 đơn vị thì chia hết cho cả 8; 9; 12

Gọi số cần tìm là: \(x\) (\(x\in N\))

Theo bài ra ta có: (\(x\) + 2) ∈ BC(8; 9; 12)

8 = 2\(^3\); 9 = 3\(^2\); 12 = 2\(^2\).3

BCNN(8; 9; 12) = 2\(^3\).3\(^2\) = 72

(\(x+2\) ) = B(72) = {0; 72; 144; 216;...}

\(x\in\) {-2; 70; 142; 214;...}

\(x\) là số tự nhiên và nhỏ nhất nên \(x\) = 70

Vậy \(x\) = 70