Cô ơi điển cố điển tích có tác dụng như nào trong văn học trung đại ạ?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Để phân biệt câu nghi vấn và câu cầu khiến, em phải dựa vào mục đích nói, từ ngữ nhận biết và dấu câu. Cả hai kiểu câu này đều có những đặc trưng riêng rất dễ nhận diện.
1. Câu nghi vấn (Câu hỏi)
- Mục đích: Dùng để hỏi thông tin, trao đổi hoặc tự hỏi bản thân.
- Từ nhận biết: Có các đại từ/từ để hỏi như: ai, gì, nào, sao, tại sao, đâu, bao nhiêu, à, ư, hả, có... không, đã... chưa.
- Dấu câu: Kết thúc bằng dấu chấm hỏi (?).
- Ví dụ: "Bạn có biết hôm nay là ngày mấy không?"
2. Câu cầu khiến
- Mục đích: Dùng để ra lệnh, yêu cầu, đề nghị, khuyên bảo người khác làm một việc gì đó.
- Từ nhận biết: Có các từ cầu khiến như: hãy, đừng, chớ, nên, phải, đi, nào, thôi hoặc ngữ điệu mang tính chất thúc ép, yêu cầu.
- Dấu câu: Thường kết thúc bằng dấu chấm than (!), hoặc dấu chấm (.) nếu mức độ yêu cầu nhẹ nhàng.
- Ví dụ: "Bạn hãy nộp bài tập trước 12 giờ nhé!"
Câu 1. Câu cầu khiến dùng để yêu cầu, đề nghị, khuyên bảo hoặc ra lệnh, thường có các từ như hãy, đừng, chớ, đi, thôi,... Ví dụ: “Các em hãy giữ trật tự.”
Câu nghi vấn dùng để hỏi, thường có dấu chấm hỏi và các từ hỏi như ai, gì, sao, đâu, bao nhiêu,... Ví dụ: “Bạn đã làm bài chưa?”
Muốn phân biệt, em cần xem mục đích của câu là để hỏi hay để yêu cầu người khác làm việc gì.
Vì cuộc sống nghèo khổ, vất vả, bị áp bức bởi xã hội cũ đã khiến Nhuận Thổ trở nên già nua, khắc khổ và mệt mỏi cả về ngoại hình lẫn tinh thần em nhé
Câu 1. Sau hơn hai mươi năm gặp lại, Nhuận Thổ thay đổi rất nhiều vì cuộc sống nghèo khổ, vất vả và áp lực của xã hội phong kiến đã làm con người anh trở nên già nua, mệt mỏi và ít nói. Trước đây Nhuận Thổ hồn nhiên, nhanh nhẹn, nhưng sau nhiều năm phải lo cơm áo, chịu áp bức và thiếu thốn, anh trở nên xa cách, tự ti và cam chịu. Qua sự thay đổi của Nhuận Thổ, tác giả thể hiện niềm xót thương đối với số phận người nông dân trong xã hội cũ.
Bài viết tham khảo:
Mỗi người có những quan niệm khác nhau về hạnh phúc, có người hạnh phúc là khi được đi mua sắm, là có nhiều tiền, được đi nhiều nơi,.. còn với tôi hạnh phúc là khi được chia sẻ và giúp đỡ những người khác. Tôi còn ít tuổi, nên mọi sự giúp đỡ đều rất bé nhỏ, nhưng tôi tự hào và hạnh phúc mỗi khi được giúp mọi người. Gia đình tôi ở gần nhà văn hóa của phường, nhà văn hóa phường ngoài là nơi làm việc họp hành như những nhà văn hóa khác thì nó còn là nơi cho trẻ em lang thang đến đây học. Lớp học chỉ được mở vào hai ngày cuối tuần nhưng lúc nào cũng đầy tiếng cười và niềm vui. Các em nhỏ đến đây đa số đều đã 8 9 tuổi nhưng vẫn chưa biết chữ, các em vì hoàn cảnh gia đình sớm phải vào thành phố kiếm sống, nhìn các em ấy rất đáng thương. Một cô giáo đã lớn tuổi về hưu, cứ thứ 7 và chủ nhật hàng tuần lại đến đây dạy các em. Thấy các em hăng say học hành như vậy tôi cũng rất muốn góp một phần sức nhỏ bé của mình giúp đỡ các em. Khi tôi đưa đề nghị ấy với cô giáo, ngay lập tức đã được đồng ý, vậy là từ đó cứ chiều thứ 7 và cả ngày chủ nhật tôi lại đồng hành cùng cô giáo dạy các bạn nhỏ. Ngày đầu tiên đến lớp, tôi đã hồi hộp mà cũng hào hứng biết bao. Tôi sợ sẽ không thể hướng dẫn được các bạn ấy, sợ sự lóng ngóng của bản thân mà làm hỏng cả một tiết học của cô giáo. Nhưng tất cả nỗi sợ đó đều tan biến khi tôi đứng trước các bạn học sinh và nhận được lời động viên từ cô giáo. Những đôi mắt sáng, khuôn mặt rạng rỡ, đáng yêu đã lấy lại tinh thần cho tôi. Tôi hăng say giảng bài, giúp đỡ cho các em ở những bài tập khó. Thực sự khi đó tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tự hào. Các bạn nhỏ rất thông minh và sáng dạ, đọc chữ cái, ghép vần, làm phép tính chỉ cần dạy một vài lần là đã nhớ. Các em học rất nhanh, lại chăm chỉ và ngoan ngoãn. Được làm việc và tiếp xúc với các em tôi lại càng thấy mình may mắn biết bao khi được cha mẹ yêu thương, chu cấp đầy đủ mọi thứ để đi học. Vậy mà có đôi lúc tôi đã lười biếng, trốn học. Trong lớp học tôi nhớ nhất là Chi, cô bé nhỏ nhất lớp, năm nay mới có 7 tuổi. Chi rất ham học và chăm chỉ, nhưng trí nhớ lại không được các anh chị, bởi vậy lúc nào Chi cũng ở lại ôn bài. Có những ngày Chi học đến tận 8 giờ tối mới trở về nhà ăn cơm. Khuôn miệng bé xíu như chú chim non, giọng đọc nhỏ nhẻ rất đáng yêu. Mặc dù học không nhớ nhanh nhưng Chi lại rất cần mẫn, chăm chỉ, không ngừng nỗ lực, cố gắng. Cô bé chưa bao giờ bỏ cuộc trước bất kì một bài toán hay từ đánh vần khó nào. Có chỗ nào không hiểu Chi sẽ ngồi học cho đến cùng. Cô bé thật đáng yêu và đáng quý trọng. Dù hoàn cảnh khó khăn, phải đi kiếm sống nuôi bản thân nhưng Chi và rất nhiều bạn nhỏ khác không mất đi niềm hăng say học tập. Mỗi khi đến lớp học tình thương, các em mới được trở thành những đứa trẻ thực sự, được vui chơi, được học tập giống như bao bạn nhỏ khác. Nhìn chúng tôi càng có động lực cần phải cố gắng học tập hơn nữa để báo đáp công ơn của cha mẹ.
Câu 1
Truyện ngắn "Lửa nhỏ đậu mới mềm" của tác giả Nguyễn Thành đã chạm đến trái tim người đọc qua việc ngợi ca sự hi sinh thầm lặng của người mẹ và hành trình trưởng thành trong nhận thức của người con. Hình ảnh "lửa nhỏ" trong tác phẩm không chỉ là ngọn lửa bếp núc bình dị, mà còn là biểu tượng cho lòng kiên nhẫn, tình yêu thương bền bỉ mà người mẹ dành cho gia đình. Người mẹ ấy đã thầm lặng thức khuya dậy sớm, dùng sự nhẫn nại của mình để vun vén cho cuộc sống của con. Qua thời gian, người con vốn vô tư đã dần thấu hiểu được giá trị thực sự của lao động-rằng mọi thành quả ngọt ngào đều cần sự kiên trì và mồ hôi nước mắt. Nhận thức ấy gắn liền với sự tỉnh thức về tình mẫu tử thiêng liêng. Con nhận ra phía sau sự trưởng thành của mình là bóng dáng hao gầy và tình yêu vô bờ bến của mẹ. Bằng ngòi bút chân thực, giàu chất suy tư, Nguyễn Thành không chỉ khắc họa một lát cắt gia đình ấm áp mà còn gửi gắm bài học sâu sắc: hãy biết trân trọng giá trị của lao động và lòng biết ơn đối với đấng sinh thành.
( Tham khảo )
Bản tường trình cần phải viết theo trình tự nhất định nhé, để rõ hình dung được nội dung bạn viết!
* Chào em! Một câu hỏi khá hay!
* Để hiểu tác dụng của điển tích, trước hết em cần nắm chắc khái niệm. Điển tích là những câu chuyện, sự kiện, nhân vật nổi tiếng trong lịch sử, văn học, thần thoại được người xưa mượn lại khi sáng tác văn chương.
* Điển tích có các tác dụng sau:
Chúc em luôn say mê với bộ môn Ngữ văn!
Điển cố, điển tích trong văn học trung đại có tác dụng làm cho lời văn, lời thơ ngắn gọn nhưng hàm súc, tăng sức gợi hình gợi cảm, thể hiện sự uyên bác của tác giả, đồng thời giúp diễn đạt tư tưởng, tình cảm một cách sâu sắc và trang trọng hơn. Ngoài ra, việc sử dụng điển cố, điển tích còn tạo sự liên hệ với những câu chuyện, nhân vật hoặc sự kiện nổi tiếng trong lịch sử và văn học xưa.