Phân tích mối quan hệ giữa điều kiện tự nhiên và định hướng phát triển kinh tế của hai vùng châu thổ trong bối cảnh hiện nay.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Khi cơ thể bị thương, huyết tương chảy ra có vai trò tham gia đông máu, bảo vệ vết thương, chống nhiễm trùng và cung cấp chất cần thiết giúp vết thương nhanh lành.
Các bệnh lây truyền qua đường sinh dục có thể gây ra các hậu quả nghiêm trọng về sức khoẻ và tâm lí cho người mắc bệnh như tổn thương các cơ quan trong cơ thể, vô sinh, suy giảm miễn dịch,… thậm chí gây tử vong. Nếu phụ nữ mang thai bị mắc các bệnh lây truyền qua đường tình dục dễ bị sảy thai, sinh non và truyền bệnh cho trẻ sơ sinh khi mang thai, sinh nở hoặc cho con bú.
Bậc của đa thức là bậc của hạng tử có bậc cao nhất trong dạng thu gọn của đa thức.
A = x^2 - 4x + 7
A = (x^2 - 4x + 4) + 3
A = (x - 2)^2 + 3
Vì (x - 2)^2 ≥ 0
⇒ A = (x - 2)^2 + 3 ≥ 3, dấu bằng xảy ra khi: x - 2 = 0, x = 2
Vậy A đạt giá trị nhỏ nhất là 3 khi x = 2
Chọn B.3
- Vị trí "yết hầu": Đà Nẵng cách kinh đô Huế chỉ khoảng 100km. Pháp hy vọng sau khi chiếm được Đà Nẵng sẽ tạo bàn đạp tấn công thẳng ra Huế, buộc triều đại nhà Nguyễn phải đầu hàng nhanh chóng theo kế hoạch "đánh nhanh thắng nhanh".
- Cảng biển sâu và thuận lợi: Vịnh Đà Nẵng sâu và kín gió, giúp tàu chiến hạng nặng của Pháp dễ dàng ra vào và neo đậu. Đây là yếu tố quan trọng để phát huy sức mạnh hỏa lực từ tàu chiến.
- Hậu thuẫn nội bộ: Pháp lầm tưởng rằng khi quân Pháp đổ bộ, các giáo dân Thiên chúa giáo tại đây sẽ nổi dậy ủng hộ, giúp việc chiếm đóng trở nên dễ dàng hơn.
Thực dân Pháp chọn Đà Nẵng làm nơi tấn công đầu tiên khi xâm lược Việt Nam vì Đà Nẵng có vị trí quân sự quan trọng và là cảng nước sâu thuận lợi cho tàu chiến ra vào. Nơi đây lại gần kinh đô Huế nên Pháp muốn nhanh chóng uy hiếp triều đình nhà Nguyễn. Ngoài ra, Pháp cho rằng lực lượng phòng thủ ở Đà Nẵng yếu, dễ chiếm được để thực hiện kế hoạch “đánh nhanh thắng nhanh”.
- Mất đất: Thừa nhận quyền cai trị của Pháp tại ba tỉnh miền Đông Nam Kì (Gia Định, Định Tường, Biên Hòa) và đảo Côn Lôn.
- Vi phạm chủ quyền: Mở 3 cửa biển (Đà Nẵng, Ba Lạt, Quảng Yên) cho Pháp và Tây Ban Nha vào buôn bán; cho phép người Pháp và người Tây Ban Nha tự do truyền đạo Công giáo.
- Bồi thường chiến phí: Triều đình phải bồi thường cho Pháp và Tây Ban Nha khoản tiền 280 vạn lạng bạc (tương đương 4 triệu đô la thời bấy giờ). Đây là một gánh nặng cực lớn đổ dồn lên vai nhân dân qua sưu thuế.
- Làm rạn nứt khối đoàn kết: Triều đình ra lệnh giải tán các đội nghĩa binh chống Pháp để thực hiện cam kết với Pháp, gây ra sự bất mãn lớn trong nhân dân.
- Tạo bàn đạp cho Pháp: Hiệp ước này chính là "bước đệm" để Pháp tiến tới chiếm nốt ba tỉnh miền Tây Nam Kì và xâm lược toàn bộ Việt Nam sau này.
- Hiệp ước này đánh dấu sự bạc nhược, nhân nhượng của triều đình nhà Nguyễn, biến triều đình từ vị thế đối đầu dần trở thành tay sai, làm mất lòng tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của vua tôi nhà Nguyễn.
Gây hậu quả nghiêm trọng được coi là hiệp ước bán nước đầu tiên của nước ta, làm mất một phần chủ quyền dân tộc của đất nước.
