Khi quân Mông Cổ tiến vào Thăng Long (năm 1258), vua Trần đã chỉ đạo nhan dân thực hiện biện pháp nào ạ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Các biện pháp cụ thể để tránh xung đột và bảo vệ hòa bình:
· Tăng cường đối thoại và hợp tác: Đẩy mạnh ngoại giao, thương lượng, và hợp tác kinh tế - văn hóa giữa các quốc gia, đặc biệt là các nước lớn, để xây dựng sự tin cậy và giải quyết các bất đồng.
· Giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình: Sử dụng luật pháp quốc tế và các cơ chế quốc tế như Liên Hợp Quốc để giải quyết xung đột, không sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ lực.
· Tôn trọng độc lập, chủ quyền: Tuân thủ nguyên tắc không can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia khác, tôn trọng quyền tự quyết của các dân tộc.
· Xây dựng lòng tin và hiểu biết: Thúc đẩy giao lưu nhân dân, giáo dục về hòa bình, lắng nghe và tôn trọng sự khác biệt để giảm thiểu mâu thuẫn.
· Phòng chống "diễn biến hòa bình": Nâng cao cảnh giác, tăng cường "sức đề kháng" về chính trị - tư tưởng để chống lại các âm mưu lật đổ, phá hoại từ bên ngoài.
· Xóa bỏ mối đe dọa chiến tranh: Cắt giảm vũ khí hạt nhân và vũ khí hủy diệt hàng loạt, ngăn chặn chạy đua vũ trang
- Sau khi kết thúc Chiến tranh Lạnh, xu thế của thế giới ngày nay là:
+ Toàn cầu hóa kinh tế, thương mại quốc tế phát triển mạnh.
+ Mở rộng liên kết, hợp tác giữa các quốc gia và tổ chức quốc tế.
+ Công nghệ, đặc biệt là công nghệ thông tin, phát triển nhanh.
+ Xu hướng duy trì hòa bình, giảm xung đột quân sự quy mô lớn.
+ Tăng cường các vấn đề toàn cầu như biến đổi khí hậu, bảo vệ môi trường, phòng chống dịch bệnh.
+ Thúc đẩy phát triển bền vững và hợp tác đa phương để giải quyết các thách thức chung.
Để Mỹ một mình một ngựa "on top" sau năm 1945 thì không chỉ nhờ may mắn, mà là vì họ hội tụ đủ combo "thiên thời, địa lợi, nhân hòa" theo kiểu rất thực dụng: Địa lợi (Buff giáp cực dày): Trong khi cả thế giới đánh nhau nát bét, Mỹ ngồi xa tít tắp bên kia đại dương, nhà cửa phố xá vẫn nguyên đai nguyên kiện, không bị một vết xước. Trong khi phe khác lo xây lại nhà thì Mỹ lo... đếm tiền.
Thiên thời (Trùm bán đồ đồ): Chiến tranh là cơ hội vàng để Mỹ bán vũ khí và nhu yếu phẩm cho cả hai bên. Kết quả là sau cuộc chơi, Mỹ gom sạch khoảng 3/4 trữ lượng vàng của toàn thế giới về két sắt nhà mình.
Nhân hòa (Hút máu chất xám): Mỹ cực khôn khi dang tay đón dàn "não to" (các nhà khoa học, chuyên gia) từ châu Âu chạy sang tị nạn. Thành ra, Mỹ vừa giàu tiền vừa giàu luôn cả trí tuệ để dẫn đầu cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật.
Thực tế lầy lội: Mỹ đóng vai "đại gia" cho vay tiền qua kế hoạch Marshall để giúp các nước khác hồi phục. Nói là giúp, nhưng thực tế là để người ta có tiền mà tiếp tục mua hàng của Mỹ. Đúng kiểu: "Tôi cho bạn vay tiền để bạn mua đồ nhà tôi!"
Tích nhà:))
- Các yếu tố giúp kinh tế Mỹ sau chiến tranh WWII (1945-1950) chiếm ưu thế là:
+ Nền công nghiệp phát triển, hiện đại trước chiến tranh.
+ Chính sách tự do kinh doanh, mở rộng sản xuất.
+ Tài nguyên phong phú, dồi dào.
+ Chiến tranh làm giảm cạnh tranh từ châu Âu, châu Á.
+ Chính sách viện trợ và đầu tư ra nước ngoài (Chương trình Marshall).
+ Đồng đô la Mỹ trở thành dự trữ toàn cầu.
+ Dẫn đầu về công nghệ, sáng tạo, đổi mới.
- Vị trí "yết hầu": Đà Nẵng cách kinh đô Huế chỉ khoảng 100km. Pháp hy vọng sau khi chiếm được Đà Nẵng sẽ tạo bàn đạp tấn công thẳng ra Huế, buộc triều đại nhà Nguyễn phải đầu hàng nhanh chóng theo kế hoạch "đánh nhanh thắng nhanh".
- Cảng biển sâu và thuận lợi: Vịnh Đà Nẵng sâu và kín gió, giúp tàu chiến hạng nặng của Pháp dễ dàng ra vào và neo đậu. Đây là yếu tố quan trọng để phát huy sức mạnh hỏa lực từ tàu chiến.
- Hậu thuẫn nội bộ: Pháp lầm tưởng rằng khi quân Pháp đổ bộ, các giáo dân Thiên chúa giáo tại đây sẽ nổi dậy ủng hộ, giúp việc chiếm đóng trở nên dễ dàng hơn.
Thực dân Pháp chọn Đà Nẵng làm nơi tấn công đầu tiên khi xâm lược Việt Nam vì Đà Nẵng có vị trí quân sự quan trọng và là cảng nước sâu thuận lợi cho tàu chiến ra vào. Nơi đây lại gần kinh đô Huế nên Pháp muốn nhanh chóng uy hiếp triều đình nhà Nguyễn. Ngoài ra, Pháp cho rằng lực lượng phòng thủ ở Đà Nẵng yếu, dễ chiếm được để thực hiện kế hoạch “đánh nhanh thắng nhanh”.
- Mất đất: Thừa nhận quyền cai trị của Pháp tại ba tỉnh miền Đông Nam Kì (Gia Định, Định Tường, Biên Hòa) và đảo Côn Lôn.
- Vi phạm chủ quyền: Mở 3 cửa biển (Đà Nẵng, Ba Lạt, Quảng Yên) cho Pháp và Tây Ban Nha vào buôn bán; cho phép người Pháp và người Tây Ban Nha tự do truyền đạo Công giáo.
- Bồi thường chiến phí: Triều đình phải bồi thường cho Pháp và Tây Ban Nha khoản tiền 280 vạn lạng bạc (tương đương 4 triệu đô la thời bấy giờ). Đây là một gánh nặng cực lớn đổ dồn lên vai nhân dân qua sưu thuế.
- Làm rạn nứt khối đoàn kết: Triều đình ra lệnh giải tán các đội nghĩa binh chống Pháp để thực hiện cam kết với Pháp, gây ra sự bất mãn lớn trong nhân dân.
- Tạo bàn đạp cho Pháp: Hiệp ước này chính là "bước đệm" để Pháp tiến tới chiếm nốt ba tỉnh miền Tây Nam Kì và xâm lược toàn bộ Việt Nam sau này.
- Hiệp ước này đánh dấu sự bạc nhược, nhân nhượng của triều đình nhà Nguyễn, biến triều đình từ vị thế đối đầu dần trở thành tay sai, làm mất lòng tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của vua tôi nhà Nguyễn.
Gây hậu quả nghiêm trọng được coi là hiệp ước bán nước đầu tiên của nước ta, làm mất một phần chủ quyền dân tộc của đất nước.
Có một điểm cần nói thẳng: các phong trào đấu tranh chống đế quốc ở Đông Nam Á rất sôi nổi và bền bỉ, nhưng không phải lúc nào cũng thành công ngay vì còn nhiều hạn chế lịch sử. Nhìn tổng thể, có thể nhận xét như sau:
Trước hết, các phong trào diễn ra rộng khắp, liên tục và quyết liệt ở nhiều nước như Việt Nam, Indonesia, Philippines, Myanmar… Điều này thể hiện tinh thần yêu nước mạnh mẽ, ý chí không cam chịu ách thống trị của nhân dân trong khu vực.
Thứ hai, lực lượng tham gia rất đa dạng: từ nông dân, nông dân, đến sĩ phu, trí thức, thậm chí cả tầng lớp tư sản dân tộc về sau. Các phong trào ban đầu thường mang màu sắc phong kiến hoặc tôn giáo, sau đó dần chuyển sang khuynh hướng dân chủ tư sản và tiến bộ hơn.
Tuy nhiên, các phong trào này nhìn chung đều thất bại trong giai đoạn đầu. Nguyên nhân chủ yếu là:
Thiếu đường lối đúng đắn và tổ chức lãnh đạo thống nhất.
Lực lượng còn phân tán, vũ khí thô sơ.
Kẻ thù (các nước đế quốc) mạnh hơn nhiều về kinh tế, quân sự.
Dù thất bại, các phong trào có ý nghĩa rất lớn:
Thể hiện tinh thần yêu nước, ý chí đấu tranh kiên cường của nhân dân Đông Nam Á.
Là cơ sở, tiền đề cho các phong trào đấu tranh sau này phát triển mạnh mẽ hơn, đặc biệt khi có sự lãnh đạo tiến bộ (như khuynh hướng vô sản).
Tóm lại, phong trào chống đế quốc ở Đông Nam Á thời kì này sôi nổi nhưng còn hạn chế, thất bại là chủ yếu, song đã đặt nền móng quan trọng cho thắng lợi về sau.
Cuộc đấu tranh chống thực dân của các nước Đông nam Á diễn ra mạnh mẽ, quyết liệt, sôi nổi và rộng khắp. Tuy nhiên không giành được thắng lợi trong giai đoạn này.
Triều đình nhà Nguyễn vội vàng kí Hiệp ước nhâm tuất chủ yếu do tình thế hết sức bất lợi:
Thua trận liên tiếp trước liên quân Pháp – Tây Ban Nha: quân triều đình yếu kém về vũ khí, chiến thuật, không chống đỡ nổi các cuộc tấn công hiện đại.
Mất nhiều vùng quan trọng ở Nam Kì: đặc biệt là Gia Định và các tỉnh lân cận, khiến thế phòng thủ bị phá vỡ.
Lực lượng suy yếu, tài chính cạn kiệt: chiến tranh kéo dài làm triều đình kiệt quệ, không đủ sức tiếp tục kháng chiến lâu dài.
Nội bộ triều đình chia rẽ: nhiều quan lại chủ trương “cầu hòa” để giữ ngai vàng và ổn định tình hình.
Lo sợ phong trào nổi dậy trong nước: vừa chống ngoại xâm, vừa phải đối phó các cuộc khởi nghĩa khiến triều đình lâm vào thế bị động.
Vì vậy, triều đình chọn kí hiệp ước để tạm thời giữ quyền lực và giảm áp lực chiến tranh, dù phải chấp nhận nhiều điều khoản bất lợi.
Triều đình muốn cầu hoà để bảo vệ quyền lợi của giai cấp và dòng họ. Không lo lắng vận mệnh của dân tộc.
Vườn ko nhà trống nha bạn
Chi tiết biện pháp: