Nguyên nhân do đâu khiến nhà Nguyên tiến hành cuộc kháng chiến xâm lược Đại Việt lần thứ ba?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo:Google.gemini.com
1. Phản biện quan điểm: "Chơi game là tệ nạn xã hội"
Lập luận: Việc đánh đồng chơi game với tệ nạn xã hội là một cái nhìn định kiến, thiếu khách quan và lỗi thời.
Chơi game hoàn toàn không phải là tệ nạn xã hội, mà thực chất là một hình thức giải trí kỹ thuật số lành mạnh và là một ngành công nghiệp văn hóa tỉ đô. Tệ nạn chỉ xảy ra khi con người thiếu kiểm soát hành vi, dẫn đến việc lạm dụng quá mức; điều này có thể xảy ra với bất kỳ hoạt động nào từ mua sắm đến ăn uống, chứ không riêng gì trò chơi điện tử. Về bản chất, game hiện đại giúp rèn luyện tư duy logic, khả năng phản xạ và kỹ năng làm việc nhóm. Hơn thế nữa, Thể thao điện tử (eSports) đã được công nhận là môn thi đấu chính thức tại các kỳ đại hội thể thao lớn như ASIAD hay SEA Games, mang lại vinh quang cho tổ quốc. Do đó, thay vì dán nhãn "tệ nạn", chúng ta cần cái nhìn cởi mở hơn để quản lý và khai thác những giá trị giáo dục, kinh tế mà game mang lại.
2. Bảo vệ quan điểm: "Hút thuốc không ảnh hưởng đến ai và đó là quyền cá nhân"
Lập luận: Nhấn mạnh vào quyền tự quyết của cá nhân và giả định việc hút thuốc diễn ra trong điều kiện không gây phiền hà cho cộng đồng.
Hút thuốc lá, khi được thực hiện trong không gian riêng biệt hoặc các khu vực quy định, hoàn toàn là một biểu hiện của quyền tự do cá nhân và quyền tự quyết đối với cơ thể. Mỗi người trưởng thành đều có quyền lựa chọn cách thức giải tỏa căng thẳng hoặc tìm kiếm sự tập trung, miễn là họ tuân thủ các quy định pháp luật hiện hành về địa điểm hút thuốc. Khi người hút thuốc có ý thức bảo vệ môi trường xung quanh bằng cách không hút nơi công cộng, họ không gây ra tác động tiêu cực đến sức khỏe của người khác (hút thuốc thụ động). Trong bối cảnh đó, việc hút thuốc trở thành một hành vi riêng tư, giống như bất kỳ thói quen sinh hoạt nào khác, cần được tôn trọng dựa trên nguyên tắc không xâm phạm đến quyền lợi của cộng đồng.
1. Phản biện quan điểm: "Chơi game là tệ nạn xã hội"
Lập luận: Việc đánh đồng chơi game với tệ nạn xã hội là một cái nhìn định kiến, thiếu khách quan và lỗi thời.
Chơi game hoàn toàn không phải là tệ nạn xã hội, mà thực chất là một hình thức giải trí kỹ thuật số lành mạnh và là một ngành công nghiệp văn hóa tỉ đô. Tệ nạn chỉ xảy ra khi con người thiếu kiểm soát hành vi, dẫn đến việc lạm dụng quá mức; điều này có thể xảy ra với bất kỳ hoạt động nào từ mua sắm đến ăn uống, chứ không riêng gì trò chơi điện tử. Về bản chất, game hiện đại giúp rèn luyện tư duy logic, khả năng phản xạ và kỹ năng làm việc nhóm. Hơn thế nữa, Thể thao điện tử (eSports) đã được công nhận là môn thi đấu chính thức tại các kỳ đại hội thể thao lớn như ASIAD hay SEA Games, mang lại vinh quang cho tổ quốc. Do đó, thay vì dán nhãn "tệ nạn", chúng ta cần cái nhìn cởi mở hơn để quản lý và khai thác những giá trị giáo dục, kinh tế mà game mang lại.
2. Bảo vệ quan điểm: "Hút thuốc không ảnh hưởng đến ai và đó là quyền cá nhân" Lập luận: Nhấn mạnh vào quyền tự quyết của cá nhân và giả định việc hút thuốc diễn ra trong điều kiện không gây phiền hà cho cộng đồng.
Hút thuốc lá, khi được thực hiện trong không gian riêng biệt hoặc các khu vực quy định, hoàn toàn là một biểu hiện của quyền tự do cá nhân và quyền tự quyết đối với cơ thể. Mỗi người trưởng thành đều có quyền lựa chọn cách thức giải tỏa căng thẳng hoặc tìm kiếm sự tập trung, miễn là họ tuân thủ các quy định pháp luật hiện hành về địa điểm hút thuốc. Khi người hút thuốc có ý thức bảo vệ môi trường xung quanh bằng cách không hút nơi công cộng, họ không gây ra tác động tiêu cực đến sức khỏe của người khác (hút thuốc thụ động). Trong bối cảnh đó, việc hút thuốc trở thành một hành vi riêng tư, giống như bất kỳ thói quen sinh hoạt nào khác, cần được tôn trọng dựa trên nguyên tắc không xâm phạm đến quyền lợi của cộng đồng.
Trong cuộc sống, không ai là hoàn hảo, ai cũng có những nhược điểm riêng. Khi đối diện với nhược điểm của bản thân trước người khác, người trẻ thường có nhiều cách ứng xử khác nhau. Có người cảm thấy tự ti, xấu hổ, luôn tìm cách che giấu khuyết điểm vì sợ bị chê cười, đánh giá. Cũng có người tỏ ra bất cần, né tránh góp ý hoặc phản ứng tiêu cực khi bị người khác nhắc đến điểm chưa tốt của mình. Tuy nhiên, cách ứng xử đúng đắn và tích cực nhất là biết nhìn nhận nhược điểm một cách bình tĩnh, chân thành. Người trẻ cần dám thừa nhận hạn chế của bản thân, lắng nghe những lời góp ý từ người khác để hiểu mình hơn. Từ đó, mỗi người sẽ có cơ hội sửa đổi, hoàn thiện bản thân và trưởng thành hơn từng ngày. Bên cạnh đó, cũng không nên quá mặc cảm hay tự trách mình, bởi nhược điểm là điều ai cũng có. Điều quan trọng không phải là bản thân có khuyết điểm hay không, mà là cách ta đối diện với nó như thế nào. Biết chấp nhận, sửa chữa và vươn lên mới là thái độ sống đẹp của tuổi trẻ.
- Tâm hồn nhạy cảm và giàu tình cảm: Nhân vật "tôi" (Thúy) là một cô bé nhạy cảm, tinh tế trong việc cảm nhận nỗi đau của sự tan vỡ gia đình. Tâm hồn em không vô tư như lứa tuổi mà mang nặng những suy tư, lo âu về mối quan hệ giữa cha và mẹ.
- Tình yêu thương gia đình và khát vọng kết nối: Trái ngược với sự chia cắt vật lý của bức tường, tâm hồn nhân vật "tôi" luôn hướng về người chị em của mình. "Tôi" thể hiện tình cảm chị em thắm thiết, một khát khao cháy bỏng về việc phá bỏ rào cản để trở lại những ngày tháng êm đềm trước đây.
- Góc nhìn chân thực về nỗi đau và sự cô đơn: Ngôi kể thứ nhất giúp người đọc thấu hiểu nỗi đau đớn, hoang mang của một đứa trẻ khi chứng kiến gia đình rạn nứt. "Tôi" cảm nhận sâu sắc sự lạnh lùng, xa cách qua biểu tượng bức tường – vừa là sự chia cắt địa lý, vừa là khoảng cách tâm lý giữa những người thân.
- Sự trưởng thành trong nhận thức: Dù đau buồn, nhân vật "tôi" cũng cho thấy sự nhìn nhận về trách nhiệm của người lớn. Sự bất lực của "tôi" trước "bức tường" nhấn mạnh thông điệp nhân văn về tình yêu thương và trách nhiệm giữ gìn hạnh phúc gia đình.
Lớp học của em là một không gian thân thiện và đầy ắp tiếng cười. Ở đó, chúng em không chỉ học kiến thức mà còn cùng nhau chia sẻ nhiều kỉ niệm đẹp. Những giờ học sôi nổi giúp chúng em thêm yêu việc đến trường, và điều đó khiến ai cũng cảm thấy hào hứng. Thầy cô luôn tận tình giảng dạy, còn bạn bè thì đoàn kết, yêu thương nhau. Chính vì vậy, nơi ấy đã trở thành một phần quan trọng trong tuổi học trò của em.
1. Phép nối: “mà”, “và”, “còn”, “chính vì vậy” → dùng để nối các vế câu, ý câu lại với nhau. 2. Phép liên kết (lặp): Lặp từ “chúng em”, “lớp học” (ngầm hiểu xuyên suốt đoạn) → giúp các câu gắn kết về nội dung. 3. Phép thế: “Ở đó” → thay thế cho “lớp học của em”. “nơi ấy” → cũng thay thế cho “lớp học của em”.
- B. taking
find + V-ing (Hiện tai tiếp diễn) - D. has been going
hành động bắt đầu trong quá khứ và vẫn tiếp diễn (since) - B. too
too + adj + to V (quá… để làm gì) - B. as tasty
so sánh bằng: as + adj + as - B. You'd better see a dentist
lời khuyên phù hợp với tình huống đau răng
- Âm mưu bành trướng, xâm lược của nhà Nguyên: muốn thôn tính Đại Việt để mở rộng lãnh thổ xuống phía Nam.
- Không chấp nhận thất bại ở hai lần trước (1258, 1285): quyết tâm phục thù, lấy lại uy danh
- Muốn khống chế Đại Việt làm bàn đạp đánh Chiêm Thành và các nước Đông Nam Á.
- Đại Việt không hoàn toàn thần phục: nhà Trần vẫn giữ độc lập, không chấp nhận sự kiểm soát của nhà Nguyên.