cô Hoài ơi,cho em hỏi với ạ
Bây giờ em muốn đổi lại mk mà em quên mk cũ thì như nào ạ
mong cô phản hồi ạ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong cuộc sống, không ai là hoàn hảo, ai cũng có những nhược điểm riêng. Khi đối diện với nhược điểm của bản thân trước người khác, người trẻ thường có nhiều cách ứng xử khác nhau. Có người cảm thấy tự ti, xấu hổ, luôn tìm cách che giấu khuyết điểm vì sợ bị chê cười, đánh giá. Cũng có người tỏ ra bất cần, né tránh góp ý hoặc phản ứng tiêu cực khi bị người khác nhắc đến điểm chưa tốt của mình. Tuy nhiên, cách ứng xử đúng đắn và tích cực nhất là biết nhìn nhận nhược điểm một cách bình tĩnh, chân thành. Người trẻ cần dám thừa nhận hạn chế của bản thân, lắng nghe những lời góp ý từ người khác để hiểu mình hơn. Từ đó, mỗi người sẽ có cơ hội sửa đổi, hoàn thiện bản thân và trưởng thành hơn từng ngày. Bên cạnh đó, cũng không nên quá mặc cảm hay tự trách mình, bởi nhược điểm là điều ai cũng có. Điều quan trọng không phải là bản thân có khuyết điểm hay không, mà là cách ta đối diện với nó như thế nào. Biết chấp nhận, sửa chữa và vươn lên mới là thái độ sống đẹp của tuổi trẻ.
30 x 3 + 90 : 3 x 6
= 30 x 3 + 30 x 6
= 30 x (3+6)
= 30 x 9
= 270
Trong kho tàng văn học thế giới, có rất nhiều tác phẩm cảm động viết về những số phận bất hạnh. Một trong những câu chuyện khiến em xúc động nhất là “Cô bé bán diêm” của nhà văn An-đéc-xen. Tác phẩm không chỉ kể về một cô bé nghèo khổ mà còn gửi gắm nhiều thông điệp ý nghĩa về tình yêu thương giữa con người với con người. Câu chuyện kể về một cô bé phải đi bán diêm trong đêm giao thừa lạnh giá. Em bé đáng thương ấy không dám về nhà vì sợ bị cha đánh, nên phải ngồi nép mình trong góc tường giữa trời đông buốt giá. Trong cơn đói rét và tuyệt vọng, cô bé đã quẹt từng que diêm để sưởi ấm. Mỗi lần que diêm bùng sáng, em lại nhìn thấy những ảo ảnh đẹp đẽ: một bếp lửa ấm áp, một bàn ăn thịnh soạn, cây thông Noel rực rỡ, và đặc biệt là hình ảnh người bà hiền từ. Nhưng khi que diêm tắt, tất cả lại biến mất, chỉ còn lại hiện thực lạnh lẽo. Cuối cùng, cô bé đã chết trong đêm đông, với nụ cười trên môi vì em tin rằng mình đã được đi cùng bà đến một nơi hạnh phúc hơn. Truyện “Cô bé bán diêm” đã khắc họa rõ nét sự đối lập giữa ước mơ và hiện thực. Những giấc mơ của cô bé tuy giản dị nhưng lại không thể trở thành sự thật trong xã hội vô tâm lúc bấy giờ. Qua đó, tác giả lên án sự thờ ơ của con người trước nỗi đau của người khác, đồng thời thể hiện niềm xót thương sâu sắc đối với những số phận nghèo khổ. Không chỉ vậy, câu chuyện còn nhắc nhở chúng ta phải biết yêu thương, chia sẻ và quan tâm đến những người xung quanh, đặc biệt là những người có hoàn cảnh khó khăn. Mỗi hành động nhỏ bé của chúng ta cũng có thể mang lại hơi ấm cho người khác, giúp cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Tóm lại, “Cô bé bán diêm” là một tác phẩm giàu giá trị nhân văn. Câu chuyện đã để lại trong lòng em nhiều cảm xúc và bài học ý nghĩa về lòng nhân ái. Đây thực sự là một tác phẩm đáng đọc và đáng suy ngẫm.
Lớp học của em là một không gian thân thiện và đầy ắp tiếng cười. Ở đó, chúng em không chỉ học kiến thức mà còn cùng nhau chia sẻ nhiều kỉ niệm đẹp. Những giờ học sôi nổi giúp chúng em thêm yêu việc đến trường, và điều đó khiến ai cũng cảm thấy hào hứng. Thầy cô luôn tận tình giảng dạy, còn bạn bè thì đoàn kết, yêu thương nhau. Chính vì vậy, nơi ấy đã trở thành một phần quan trọng trong tuổi học trò của em.
1. Phép nối: “mà”, “và”, “còn”, “chính vì vậy” → dùng để nối các vế câu, ý câu lại với nhau. 2. Phép liên kết (lặp): Lặp từ “chúng em”, “lớp học” (ngầm hiểu xuyên suốt đoạn) → giúp các câu gắn kết về nội dung. 3. Phép thế: “Ở đó” → thay thế cho “lớp học của em”. “nơi ấy” → cũng thay thế cho “lớp học của em”.
“Đấu tranh” là chỉ hành động chống lại, phản đối hoặc nỗ lực vượt qua một điều gì đó để đạt mục tiêu.
Đấu tranh là hành động nỗ lực, chống lại những khó khăn, thế lực xấu, hoặc cạnh tranh để đạt được một mục tiêu cụ thể.
Không được nhé bạn
fdsgg