Gia đình: Điểm đến hay Chốn về?Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn mải mê kiếm tìm những chân trời mới. Có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Theo quan điểm của cá nhân tôi, ý kiến này vừa là một sự khẳng định chân xác về giá trị của tổ ấm, nhưng đồng thời cũng cần được nhìn nhận một cách đa chiều...
Đọc tiếp
Gia đình: Điểm đến hay Chốn về?
Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn mải mê kiếm tìm những chân trời mới. Có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Theo quan điểm của cá nhân tôi, ý kiến này vừa là một sự khẳng định chân xác về giá trị của tổ ấm, nhưng đồng thời cũng cần được nhìn nhận một cách đa chiều hơn.
Gia đình là bến đỗ bình yên
Trước hết, gia đình là cộng đồng những người gắn bó bởi huyết thống và tình cảm. Nếu "những nơi để đến" là thế giới rộng lớn ngoài kia — nơi có công danh, sự nghiệp và những mối quan hệ xã giao — thì gia đình chính là "nơi để về" duy nhất.
- Sự bao dung vô điều kiện: Khi thất bại hay mỏi mệt, thế giới có thể quay lưng, nhưng gia đình luôn mở rộng cánh cửa đón ta vào lòng.
- Nguồn cội sức mạnh: Gia đình không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là bệ phóng, cung cấp tình yêu thương để ta có thêm can đảm tiếp tục khám phá những "nơi để đến" khác.
Cái nhìn đa chiều: Khi gia đình không chỉ là chốn về
Tuy nhiên, nếu nói gia đình "chỉ" là nơi để về thì dường như ta đang vô tình thu hẹp vai trò của nó.
- Gia đình là hành trang: Gia đình không đứng yên chờ đợi ở phía sau; những giá trị đạo đức và giáo dục từ cha mẹ luôn đồng hành cùng ta trên mọi nẻo đường.
- Gia đình là trách nhiệm: Chúng ta không chỉ "về" để nhận lấy sự chở che, mà còn về để sẻ chia, chăm sóc và gánh vác trách nhiệm với người thân. Một gia đình hạnh phúc phải là sự vun vén từ hai phía, chứ không phải một trạm dừng chân ích kỷ.
Kết luận: Ý kiến trên đã đề cao giá trị thiêng liêng của gia đình như một điểm tựa tinh thần bất biến. Dù thế giới có thay đổi, dù bạn có đi xa đến đâu, hãy luôn nhớ rằng gia đình là nơi tình yêu bắt đầu và không bao giờ kết thúc.
Câu 1: Dưới thời Trần, Phật giáo vẫn phát triển mạnh vì từ trước đó đạo Phật đã có vị trí rất lớn trong đời sống tinh thần của nhân dân và cả hoàng tộc. Nhiều vua Trần sùng Phật, cho xây chùa, đúc tượng, mở mang hoạt động tôn giáo nên Phật giáo tiếp tục hưng thịnh. Tuy nhiên, Nho giáo ngày càng giữ vai trò quan trọng trong bộ máy nhà nước vì Nho giáo có hệ tư tưởng chặt chẽ, đề cao trật tự, kỉ cương, đạo vua tôi, trách nhiệm của quan lại và cách tổ chức nhà nước theo quy củ. Khi nhà Trần muốn củng cố chính quyền trung ương tập quyền, quản lí đất nước hiệu quả hơn thì Nho giáo trở thành công cụ phù hợp hơn Phật giáo trong lĩnh vực chính trị và quản lí nhà nước.
Trước hết, các kì thi giúp triều đình tuyển chọn được người có học vấn và năng lực để bổ sung vào bộ máy quan lại, không chỉ dựa vào quý tộc hay dòng dõi.
Ngoài ra, việc này còn góp phần mở rộng ảnh hưởng của Nho giáo trong xã hội, đào tạo đội ngũ quan lại trung thành với triều đình, hiểu lễ nghĩa và phép nước. Nhờ đó, bộ máy nhà nước ngày càng chặt chẽ, có tổ chức hơn, giúp chính quyền được củng cố vững mạnh.
So với các tầng lớp khác, nông dân được coi là lực lượng sản xuất quan trọng nhất trong xã hội thời Trần vì họ chiếm số đông dân cư và trực tiếp làm ra lúa gạo, lương thực, thực phẩm là nguồn sống chủ yếu của xã hội.Không những thế, nông dân còn đóng thuế, đi lao dịch, tham gia xây dựng công trình và khi có chiến tranh thì trở thành lực lượng đông đảo bảo vệ đất nước. Vì vậy, nông dân vừa là lực lượng sản xuất chính, vừa là cơ sở vật chất và quân sự quan trọng của quốc gia.
Điều đó ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển đất nước. Khi nông nghiệp phát triển, đời sống nhân dân ổn định, nhà nước có thêm nguồn lương thực, thuế khóa và nhân lực để xây dựng đất nước, củng cố quốc phòng và chống giặc ngoại xâm. Vì thế, sự ổn định và phát triển của nông dân góp phần trực tiếp làm cho quốc gia thời Trần hưng thịnh.