K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

9 tháng 2

Mọi người đang cùng nhau làm việc.

Mọi người/ đang cùng nhau làm việc

cn/vn

Đây là kiểu câu ai làm gì, câu đơn.

9 tháng 2

546 - 374 + 879

= 172 + 879

= 1051

9 tháng 2

bằng 1051

9 tháng 2

Trong bài nào em nhỉ?

8 tháng 2
Nếu người ta nhớ về những kỷ niệm êm đềm, thì tôi lại nhớ về một ngày hè rực rỡ... theo nghĩa đen, khi tôi suýt chút nữa đã "hóa vàng" cả căn bếp của mẹ. Hôm đó, vì muốn thể hiện trình độ "Master Chef" tự phong, tôi quyết định làm món bỏng ngô tại gia. Thay vì dùng nồi chuyên dụng, tôi tống một nắm ngô khô vào... lò vi sóng và cài hẳn 10 phút vì nghĩ "càng lâu càng giòn". Kết quả là sau 5 phút, thay vì tiếng "pốp pốp" vui tai, một làn khói đen kịt bắt đầu cuộn cuộn bay ra như thể có quái vật sắp hiện hình. Tôi hoảng loạn mở cửa lò, và "bùm" – một mùi khét lẹt đặc trưng bao trùm cả căn nhà. Những hạt ngô không thành bỏng trắng muốt mà đen thui như những viên than nhỏ, bám chặt vào thành lò như muốn biểu tình. Đúng lúc đó, mẹ tôi đi chợ về. Nhìn thấy tôi mặt mũi lấm lem khói bếp, tay cầm cái bát đen ngòm, mẹ không mắng mà chỉ đứng hình mất 5 giây rồi... bật cười sằng sặc. Mẹ bảo: "Con định luyện linh đơn hay định phá dỡ nhà thay mấy chú thợ xây thế?". Cái biệt danh "Pháp sư ẩm thực" của tôi cũng từ đó mà ra đời. Kỷ niệm ấy không hề lãng mạn, nhưng mỗi lần nghĩ lại, tôi vẫn thấy vị khét của ngô cháy và nụ cười của mẹ. Nó nhắc tôi rằng: Sự tự tin là tốt, nhưng thiếu kiến thức cơ bản thì dễ thành "thảm họa" hài kịch lắm!

Trong quãng đời học sinh, chắc hẳn ai cũng có cho mình những kỉ niệm không thể nào quên. Đối với em, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là một lần em mắc lỗi với mẹ và nhận ra tình yêu thương thầm lặng mà mẹ dành cho em.

Hôm đó là một buổi chiều mưa. Em vừa đi học về thì thấy mẹ đang nhắc em ngồi vào bàn học bài. Vì mải mê chơi điện tử, em tỏ ra khó chịu và buông lời cãi lại mẹ. Không những thế, em còn bỏ vào phòng đóng sầm cửa lại. Lúc ấy, em chỉ nghĩ đến sự bực bội của bản thân mà không hề để ý đến ánh mắt buồn của mẹ.

Tối hôm đó, khi đang học bài thì em thấy mẹ lặng lẽ mang vào phòng cho em một cốc sữa ấm. Mẹ không mắng, không trách, chỉ nhẹ nhàng dặn em học bài rồi đi ngủ sớm. Nhìn dáng mẹ gầy gò, mái tóc đã điểm vài sợi bạc, em chợt thấy lòng mình nặng trĩu. Em nhận ra mình đã vô tâm và ích kỉ biết bao.

Em bước ra xin lỗi mẹ. Mẹ xoa đầu em, mỉm cười hiền hậu. Nụ cười ấy khiến em vừa ân hận vừa xúc động. Tối hôm đó, em nằm suy nghĩ rất lâu và tự hứa sẽ không bao giờ làm mẹ buồn như thế nữa.

Kỉ niệm ấy tuy không vui nhưng đã giúp em trưởng thành hơn. Nó dạy em biết trân trọng tình cảm gia đình và biết yêu thương, kính trọng cha mẹ nhiều hơn. Cho đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình ấm áp và tự nhắc bản thân phải sống tốt hơn mỗi ngày.


7 tháng 2

Trong đời sống hiện đại, đồ dùng bằng nhựa rất phổ biến vì những tiện ích: nhẹ, bền, giá rẻ và dễ sản xuất nên phù hợp với nhiều nhu cầu sinh hoạt. Tuy nhiên, mặt trái của nhựa cũng rất lớn. Chất liệu nhựa khó phân huỷ, khi thải ra môi trường dễ gây ô nhiễm đất, nước và ảnh hưởng tới sức khoẻ động vật, con người. Rác thải nhựa còn làm tắc nghẽn cống rãnh, gây ngập úng và thán kết nhiều sinh vật biển. Do đó, chúng ta cần sử dụng nhựa một cách hợp lý, hạn chế đồ dùng một lần, thay thế bằng các vật dụng thân thiện với môi trường như túi vải, ống hút tre. Mỗi người cũng cần phân loại và tái chế rác nhựa, tăng cường tuyên truyền nhằm nâng cao ý thức bảo vệ môi trường. Chỉ khi kết hợp khai thác đúng cách tiện ích của nhựa và giảm thiểu tác hại, cuộc sống chúng ta mới bền vữ vaà lâu dài.

6 tháng 2

Câu 1:

Bài thơ "Những giọt lệ" là một tiếng kêu thương xé lòng, kết tinh từ nỗi đau tột cùng và tài năng trác tuyệt của Hàn Mặc Tử. Ngay từ những vần thơ đầu, thi nhân đã khắc họa một thế giới đầy bi kịch qua hàng loạt hình ảnh siêu thực ám ảnh như "mặt nhựt tan thành máu", "khối lòng cứng tợ si". Đó là sự phóng chiếu nỗi đau thể xác và tinh thần ra cả vũ trụ, biến nguồn sống (mặt trời) thành sự hủy diệt. Bi kịch ấy bắt nguồn từ sự chia biệt trong tình yêu, khiến tâm hồn người thi sĩ vỡ vụn, hụt hẫng đến mức "dại khờ". Đặc biệt, ở khổ thơ cuối, nỗi đau không chỉ dừng lại ở sự tuyệt vọng mà đã thăng hoa kỳ diệu. Hình ảnh "bông phượng nở trong màu huyết" nhỏ xuống thành "giọt châu" là một biểu tượng nghệ thuật đắt giá: nỗi đau thương của xác thịt đã ngưng tụ lại thành những viên ngọc thơ ca lấp lánh. Bằng việc sử dụng dồn dập các câu hỏi tu từ và ngôn ngữ giàu tính biểu cảm, Hàn Mặc Tử đã dẫn người đọc đi từ trạng thái hoang mang, lạc lõng đến sự rung cảm mãnh liệt trước một hồn thơ "điên" nhưng đầy tài hoa, biết chắt chiu cái đẹp vĩnh cửu ngay trên vực thẳm của số phận.

6 tháng 2

"Nam quốc sơn hà" là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt ngắn gọn mà hàm súc. Tác giả sử dụng ngôn ngữ rõ ràng, dứt khoát, giọng điệu hào hùng để khẳng định chủ quyền lãnh thổ của dân tộc. Cấu trúc đối xứng giữa các vế thơ, nhịp thơ chắc khoẻ, lặp từ và phép đối khiến lời thơ thêm đanh thép. Hình ảnh thiên nhiên sông núi được đặt bên cạnh ý chí con người càng làm nổi bật tư tưởng chủ quyền quốc gia.

5 tháng 2

ta ve le hoi mung xuan


Câu 1. (2,0 điểm) Hãy viết đoạn văn ngắn (khoảng 200 chữ) nêu cảm xúc của em về bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của tác giả Đặng Hiển.MẸ VẮNG NHÀ NGÀY BÃO Mấy ngày mẹ về quê Là mấy ngày bão nổi Con đường mẹ đi về Cơn mưa dài chặn lối. Hai chiếc giường ướt một Ba bố con nằm chung Vẫn thấy trống phía trong Nằm ấm mà thao thức. Nghĩ giờ này ở quê Mẹ...
Đọc tiếp

Câu 1. (2,0 điểm) Hãy viết đoạn văn ngắn (khoảng 200 chữ) nêu cảm xúc của em về bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của tác giả Đặng Hiển.

MẸ VẮNG NHÀ NGÀY BÃO

Mấy ngày mẹ về quê
Là mấy ngày bão nổi
Con đường mẹ đi về
Cơn mưa dài chặn lối.

Hai chiếc giường ướt một
Ba bố con nằm chung
Vẫn thấy trống phía trong
Nằm ấm mà thao thức.

Nghĩ giờ này ở quê
Mẹ cũng không ngủ được
Thương bố con vụng về
Củi mùn thì lại ướt.

Nhưng chị vẫn hái lá
Cho thỏ mẹ, thỏ con
Em thì chăm đàn ngan
Sớm lại chiều no bữa
Bố đội nón đi chợ
Mua cá về nấu chua...

Thế rồi cơn bão qua
Bầu trời xanh trở lại
Mẹ về như nắng mới
Sáng ấm cả gian nhà.

(Đặng Hiển)

Câu 2. (4,0 điểm) Viết bài văn kể về ngày đầu tiên em bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở.

5
1. Cảm xúc về tình cảm bạn nhỏ dành cho mẹ trong bài thơ "Khi mẹ vắng nhà"  Answer: Tình cảm yêu thương sâu sắc, lòng hiếu thảo và sự trưởng thành trong nhận thức của bạn nhỏ dành cho mẹ Bài thơ "Khi mẹ vắng nhà" của Trần Đăng Khoa đã gợi lên trong em những cảm xúc ấm áp, nhẹ nhàng về tình mẫu tử thiêng liêng. Xuyên suốt bài thơ, bạn nhỏ đã thể hiện tình yêu thương mẹ bằng những hành động cụ thể, tự giác làm việc nhà khi mẹ vắng mặt: luộc khoai, giã gạo, thổi cơm, nhổ cỏ vườn, quét sân và quét cổng.  Những việc làm này không chỉ cho thấy sự chăm chỉ, ngoan ngoãn của bạn nhỏ mà còn bộc lộ nỗi nhớ mong và mong muốn được san sẻ gánh nặng với mẹ. Đặc biệt, đoạn kết bài thơ là một sự chuyển biến trong nhận thức đầy xúc động. Khi mẹ khen "Dạo này ngoan thế!", bạn nhỏ đã khiêm tốn đáp lại: "Con chưa ngoan, chưa ngoan!". Lời đáp này thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc về những vất vả, hy sinh thầm lặng của mẹ ("Áo mẹ mưa bạc màu / Đầu mẹ nắng cháy tóc / Mẹ ngày đêm khó nhọc").  Qua những hình ảnh giản dị, chân thực, bài thơ giúp em cảm nhận được một tình yêu thương mẹ bao la, đi kèm với lòng biết ơn và sự tự lập đáng quý của bạn nhỏ. Đó là một tình cảm trong sáng, sâu sắc, khiến người đọc không khỏi xúc động và tự nhắc nhở bản thân phải biết trân trọng, yêu thương mẹ nhiều hơn.  2. Viết bài văn kể lại một lỗi lầm mà em từng mắc phải  Answer: Đây là một đề bài mở, yêu cầu học sinh tự viết một bài văn kể chuyện dựa trên trải nghiệm cá nhân Để hoàn thành tốt bài văn này, em cần:
  • Xác định lỗi lầm: Chọn một lỗi lầm cụ thể mà em từng mắc phải (ví dụ: nói dối, làm vỡ đồ vật, không vâng lời, lười học...). 
  • Kể lại sự việc: Trình bày rõ ràng diễn biến câu chuyện: hoàn cảnh xảy ra, hành động sai lầm của em, hậu quả của lỗi lầm đó. 
  • Bày tỏ cảm xúc: Nêu cảm xúc, suy nghĩ của em lúc đó và sau khi nhận ra lỗi sai (hối hận, day dứt...). 
  • Bài học rút ra: Khẳng định bài học kinh nghiệm sâu sắc mà em đã học được từ lỗi lầm đó và cách khắc phục trong tương lai.
5 tháng 2

Câu 1.

Bài làm :

Bài thơ “Khi mẹ vắng nhà” của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình cảm của bạn nhỏ dành cho mẹ. Khi mẹ không ở nhà, em bé không ngồi chơi hay than thở mà chủ động làm mọi việc: luộc khoai, giã gạo, thổi cơm, quét sân… Những việc làm giản dị ấy cho thấy em rất thương mẹ và muốn đỡ đần mẹ phần nào. Em làm không phải để được khen, mà là từ tấm lòng yêu thương chân thành. Đặc biệt, ở những câu thơ cuối, bạn nhỏ nhận ra sự vất vả của mẹ: “Áo mẹ mưa bạc màu / Đầu mẹ nắng cháy tóc”. Từ đó, em thấy hiện lên hình ảnh một người mẹ lam lũ, tảo tần vì con. Lời nói “Con chưa ngoan, chưa ngoan!” thể hiện sự day dứt, tự trách của đứa con khi thấy mình chưa làm được nhiều cho mẹ. Bài thơ khiến em xúc động và tự nhắc mình phải biết yêu thương, quan tâm và giúp đỡ cha mẹ nhiều hơn bằng những việc làm nhỏ bé hằng ngày.

Câu 2.

Bài làm :

Ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở là một kỉ niệm mà em không bao giờ quên. Sáng hôm ấy, em thức dậy sớm hơn mọi ngày. Trời thu trong veo, nắng nhẹ trải trên con đường làng. Em mặc bộ đồng phục mới tinh, chiếc cặp trên vai còn thơm mùi vải mới. Tim em vừa háo hức vừa hồi hộp, như có một chú chim nhỏ đang đập cánh trong lồng ngực.

Khi đến cổng trường, em choáng ngợp trước khung cảnh rộng lớn và khang trang. Cổng trường cao, sân trường lát gạch đỏ, những hàng phượng vươn cao xanh mát. Tiếng trống trường vang lên “tùng… tùng… tùng…” nghe thật trang nghiêm. Em nắm chặt tay mẹ một lúc rồi mới dám bước vào. Lúc ấy, em cảm thấy mình như đang bước sang một thế giới mới – thế giới của những bài học khó hơn, thầy cô mới và những người bạn chưa quen.

Vào lớp, em rụt rè ngồi vào bàn cuối. Cô giáo chủ nhiệm bước vào với nụ cười hiền hậu, giọng nói ấm áp. Cô giới thiệu về lớp, về những điều cần cố gắng trong năm học mới. Dần dần, sự lo lắng trong em tan biến, thay vào đó là cảm giác yên tâm và tin tưởng. Giờ ra chơi, em làm quen được với vài bạn mới, chúng em cùng nhau cười nói rộn ràng dưới gốc phượng.

Ngày đầu tiên ở trường THCS đã khép lại với thật nhiều cảm xúc. Đó là ngày đánh dấu một chặng đường mới trong cuộc đời học sinh của em – chặng đường của sự trưởng thành, nỗ lực và ước mơ.

( Vũ Minh Hoàng )