Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) bộc lộ cảm nghĩ của em về hai khổ thơ cuối trong bài thơ Bác ơi của Tố Hữu. ( nhanh dc tick)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Sử dụng có chừng mực, có giới hạn.
- Nên sử dụng để cập nhật tin tức, xem các video có tính học thuật.
- Sử dụng tầm khoảng cách đảm bảo không gây hại cho mắt.
- Không sử dụng để truy cập vào các trang web có nội dung không phù hợp độ tuổi.
-v.v.v...
Khi muốn thay đổi cuộc đời, tôi sẽ thay đổi chính bản thân mình
Cuộc sống là một chuỗi dài những sự thay đổi và thử thách mà mỗi người đều phải đối mặt. Có nhiều người tin rằng, để thay đổi cuộc đời, họ cần phải thay đổi môi trường, đi đến một miền đất khác, một nơi mới mẻ hơn, hy vọng rằng ở đó sẽ mang lại cho họ cơ hội tốt hơn. Tuy nhiên, theo tôi, dù có đi đến đâu đi chăng nữa, bản thân vẫn luôn là yếu tố quyết định. Những thay đổi thật sự cần phải bắt đầu từ chính mình.
Những điều kiện bên ngoài như môi trường sống, công việc, hay địa lý có thể tạo ra ảnh hưởng nhất định đối với cuộc sống của chúng ta. Tuy nhiên, chúng chỉ là yếu tố phụ. Dù có sống ở đâu, chúng ta vẫn phải đối diện với chính mình, với những thói quen, cách suy nghĩ và quan niệm mà chúng ta đã hình thành từ trước. Thay đổi nơi sống chỉ là một hình thức chạy trốn, tránh đối diện với những vấn đề bên trong.
Vì vậy, thay vì chỉ đơn giản thay đổi địa điểm, tôi tin rằng cách thay đổi hiệu quả hơn chính là thay đổi chính bản thân mình. Khi ta thay đổi cách nhìn nhận cuộc sống, cách đối diện với khó khăn, ta sẽ thấy mọi thứ trở nên khác đi. Điều này không có nghĩa là chúng ta phải từ bỏ ước mơ hay hy vọng, mà là phải biết thay đổi bản thân để thích nghi và vượt qua những thử thách đó.
Ví dụ, khi gặp phải một công việc khó khăn, thay vì đổ lỗi cho môi trường hay người khác, ta có thể tự hỏi liệu mình có đủ kiên nhẫn, khả năng để giải quyết vấn đề hay không. Khi ta cải thiện chính mình, học hỏi thêm kỹ năng và thay đổi cách tư duy, chúng ta sẽ dễ dàng vượt qua khó khăn và tìm thấy cơ hội trong những tình huống tưởng chừng không thể thay đổi.
Chính vì thế, thay vì chỉ thay đổi nơi ở hay môi trường xung quanh, tôi tin rằng việc thay đổi chính bản thân mới là cách bền vững và lâu dài nhất để thay đổi cuộc đời. Khi ta trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, mọi thử thách và khó khăn trong cuộc sống đều trở nên dễ dàng hơn để vượt qua.
Kết luận, thay vì chạy trốn khỏi cuộc sống hiện tại, chúng ta hãy tập trung vào việc phát triển bản thân. Chỉ khi thay đổi cách nhìn nhận và hành động của chính mình, ta mới có thể thật sự thay đổi cuộc đời và tìm thấy hạnh phúc, thành công thực sự.
Khi muốn thay đổi cuộc đời, tôi sẽ thay đổi chính bản thân mình
Trong cuộc sống, nhiều người cho rằng việc thay đổi nơi sống có thể mang lại sự đổi mới, một khởi đầu tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, câu nói của Neil Gaiman trong "Câu chuyện nghĩa địa" cho thấy một chân lý sâu sắc: "Dù ở đâu chăng nữa, bạn vẫn sẽ mang theo chính mình". Điều này nhắc nhở chúng ta rằng, việc thay đổi cuộc đời không chỉ đơn giản là thay đổi môi trường xung quanh, mà quan trọng hơn là thay đổi chính bản thân mình.
Trước hết, thay đổi nơi ở chỉ là thay đổi bối cảnh, nhưng nếu không thay đổi cách suy nghĩ, thái độ và hành động của bản thân, chúng ta sẽ dễ dàng rơi vào những khó khăn tương tự. Một người mang tâm trạng tiêu cực, luôn thấy mình thất bại, khi chuyển đến một nơi mới, họ vẫn sẽ đối mặt với những vấn đề nội tâm. Thực tế, những người luôn không hài lòng với cuộc sống, dù có ở đâu cũng không thể tìm thấy hạnh phúc thật sự.
Thứ hai, việc thay đổi bản thân giúp ta nhận thức lại giá trị cuộc sống, điều chỉnh những thói quen, suy nghĩ tiêu cực và phát triển những phẩm chất tích cực. Khi thay đổi cách nhìn nhận về thế giới, chúng ta sẽ dễ dàng tìm thấy cơ hội và vượt qua thử thách. Đổi mới bản thân không chỉ là thay đổi bên ngoài mà còn là sự phát triển nội tâm, là việc tìm ra những sức mạnh tiềm ẩn trong chính mình để đối diện với cuộc sống.
Cuối cùng, sự thay đổi bản thân cũng đồng nghĩa với khả năng thích nghi tốt hơn với mọi hoàn cảnh. Dù có sống ở đâu, nếu bản thân chúng ta thay đổi, trưởng thành hơn, chúng ta sẽ có khả năng làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn, không cần phải trốn chạy hay thay đổi môi trường sống.
Tóm lại, thay vì tìm cách thay đổi hoàn cảnh, chúng ta cần tập trung vào việc thay đổi chính mình. Khi thay đổi bản thân, chúng ta sẽ tự tạo ra cơ hội và không gian mới, nơi mà thành công và hạnh phúc có thể tìm thấy.
Lời mẹ dặn con trong câu thơ "Hãy yêu lấy con người, dù trăm cay ngàn đắng, đến với ai gặp nạn, xong rồi, chơi với cây!" chứa đựng một triết lý sống nhân văn và sâu sắc. Câu "Hãy yêu lấy con người" nhấn mạnh tầm quan trọng của tình yêu và lòng nhân ái trong cuộc sống, khuyên con phải biết yêu thương, sẻ chia với những người xung quanh. "Dù trăm cay ngàn đắng" là lời nhắc nhở về sự kiên trì, nhẫn nại trong những khó khăn, thử thách của cuộc sống. Mặc dù gặp phải muôn vàn gian truân, nhưng tình yêu với con người vẫn phải là ưu tiên hàng đầu. Câu "Đến với ai gặp nạn" khẳng định thái độ nhân ái và trách nhiệm của con người đối với xã hội, nhất là khi người khác đang gặp khó khăn. Cuối cùng, "Xong rồi, chơi với cây!" như một lời dặn dò về sự cần thiết của việc tìm về với thiên nhiên, để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn sau những cuộc sống vất vả, mệt mỏi. Lời mẹ không chỉ khuyên con về tình yêu thương con người mà còn về sự hòa mình vào thiên nhiên để tìm sự an yên cho bản thân.
Câu 1: Nhân vật Hà trong tác phẩm Ngôi sao được khắc họa là một người trẻ mang vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, giàu tình cảm và trách nhiệm. Trước hết, Hà hiện lên với tấm lòng nhạy cảm, tinh tế, luôn biết quan tâm đến những điều nhỏ bé xung quanh. Hà không sống hời hợt mà có những suy nghĩ sâu sắc về cuộc sống, về con người và những giá trị tốt đẹp. Bên cạnh đó, Hà còn là người có lí tưởng, biết hướng tới những điều cao đẹp, giống như hình ảnh “ngôi sao” – biểu tượng cho ước mơ, niềm tin và ánh sáng dẫn đường. Trong hoàn cảnh khó khăn hay thử thách, Hà vẫn giữ được niềm tin, sự lạc quan và ý chí vươn lên, không buông xuôi trước nghịch cảnh. Đặc biệt, nhân vật Hà thể hiện rõ trách nhiệm với bản thân và với những người xung quanh, biết sống vì người khác chứ không chỉ nghĩ cho riêng mình. Qua việc xây dựng nhân vật Hà, tác giả đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa về lối sống đẹp của con người: hãy sống có ước mơ, có niềm tin và luôn tỏa sáng bằng những hành động tốt đẹp, dù chỉ như một “ngôi sao” nhỏ bé giữa cuộc đời rộng lớn.
Câu 2: Trong cuộc sống, mỗi con người đều phải đối diện với sự lựa chọn giữa việc cho đi – sẻ chia với người khác và giữ lại cho riêng mình. Có ý kiến cho rằng “Cho đi chính là cách tạo ra hạnh phúc”, trong khi quan điểm khác nhấn mạnh “Để tạo ra hạnh phúc, biết giữ lại cho mình cũng là điều cần thiết”. Theo em, **cả hai quan điểm đều đúng**, nhưng điều quan trọng là con người cần biết **cân bằng hài hòa giữa cho đi và giữ lại** để có được hạnh phúc trọn vẹn. Trước hết, không thể phủ nhận rằng **cho đi – sẻ chia mang lại hạnh phúc lớn lao**. Khi giúp đỡ người khác bằng tấm lòng chân thành, con người không chỉ mang đến niềm vui, sự ấm áp cho đối phương mà chính bản thân cũng cảm thấy thanh thản, ý nghĩa hơn. Những hành động như giúp đỡ người gặp khó khăn, sẻ chia với bạn bè, quan tâm đến gia đình hay tham gia các hoạt động thiện nguyện đều khiến cuộc sống trở nên giàu tình người. Hạnh phúc lúc này không đến từ vật chất mà từ cảm giác mình sống có ích, được kết nối và yêu thương. Tuy nhiên, nếu chỉ biết cho đi mà **không biết giữ lại cho mình**, con người rất dễ rơi vào trạng thái mệt mỏi, tổn thương hoặc đánh mất bản thân. Giữ lại cho mình ở đây không phải là ích kỉ hay thờ ơ với người khác, mà là biết trân trọng sức lực, thời gian, cảm xúc và nhu cầu chính đáng của bản thân. Khi con người biết chăm sóc chính mình, có giới hạn rõ ràng trong các mối quan hệ, họ mới có đủ năng lượng và sự tỉnh táo để tiếp tục cho đi một cách bền vững. Thực tế cho thấy, hạnh phúc chỉ thực sự trọn vẹn khi con người **biết cho đi đúng lúc và giữ lại đúng chừng mực**. Một người biết yêu thương người khác nhưng cũng biết yêu thương chính mình sẽ sống cân bằng, tích cực và lâu dài hơn. Ngược lại, cho đi mù quáng hoặc giữ lại quá nhiều cho riêng mình đều có thể khiến con người trở nên bất hạnh. Tóm lại, cho đi và giữ lại không phải là hai lựa chọn đối lập mà là hai yếu tố cần song hành. Khi con người biết sẻ chia bằng trái tim ấm áp và đồng thời biết bảo vệ giá trị của bản thân, hạnh phúc sẽ đến một cách tự nhiên, bền vững và sâu sắc hơn.
Câu 1 (1,0 điểm):
a. Ngôi kể trong tác phẩm:
Tác phẩm sử dụng ngôi kể thứ ba. Câu chuyện được kể từ một điểm nhìn bên ngoài, không phải từ nhân vật chính. Người kể chuyện tường thuật lại những hành động, suy nghĩ và cảm xúc của các nhân vật trong câu chuyện.
b. Xét theo mục đích nói, câu “Chiều, rồi đêm xuống.” thuộc kiểu câu gì?
Câu này là một câu trần thuật. Câu này chỉ đơn giản mô tả sự chuyển biến của thời gian, từ chiều đến đêm mà không có yếu tố hỏi, cảm thán hay cầu khiến.
Câu 2 (1,0 điểm):
Khi thấy Tâm và Hà chơi chung đèn, mẹ Hà đã dặn dò con như sau:
- Mẹ Hà nói: “Chốc nữa chơi xong, con đưa cho bạn đem về treo ở nhà bạn con nhé!”
Qua đó, em hiểu rằng nhân vật người mẹ rất thấu hiểu và quan tâm đến bạn bè của con mình. Dù cuộc sống có khó khăn, mẹ Hà vẫn dạy con cách chia sẻ và quan tâm đến người khác. Đây là một hành động đầy tình cảm, thể hiện sự nhân hậu, bao dung và trách nhiệm trong cách nuôi dạy con cái.
Câu 3 (1,0 điểm):
Trong tác phẩm, hình ảnh "ngôi sao" không chỉ là chiếc đèn trung thu mà còn mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Theo em, hình ảnh "ngôi sao" tượng trưng cho hi vọng, tình yêu thương và sự quan tâm.
- Chiếc đèn ông sao mà Hà làm cho Tâm chính là một biểu tượng của tình bạn và tình thương yêu giữa các nhân vật. Hình ảnh ngôi sao vàng sáng trong đêm không chỉ là vật trang trí mà còn mang đến sự ấm áp, ánh sáng và niềm vui. Hơn nữa, khi Hà tưởng rằng có một ngôi sao bay vào nhà mình, đó chính là sự xuất hiện của một niềm hy vọng, sự kỳ diệu trong cuộc sống, giúp em cảm thấy lạc quan và hạnh phúc.
Câu 4 (1,0 điểm):
Bài học ý nghĩa mà em nhận được từ tác phẩm là tình bạn và lòng nhân ái. Mặc dù Tâm không có đèn để chơi Trung thu, nhưng sự quan tâm và chia sẻ của Hà đã giúp Tâm cảm thấy vui vẻ và không cô đơn. Điều này cho thấy, trong cuộc sống, sự chia sẻ và quan tâm đến người khác là điều vô cùng quan trọng, giúp cho mọi người xích lại gần nhau hơn và mang lại niềm vui, hạnh phúc cho nhau.

Hai khổ thơ cuối của bài thơ Bác ơi của Tố Hữu là lời tiễn biệt đầy xúc động của nhân dân đối với Bác Hồ. Những hình ảnh "Trời xanh mãi mãi tuổi xanh Bác Hồ" và "Rất đẹp hình ảnh Bác Hồ" không chỉ thể hiện lòng kính yêu vô hạn mà còn khẳng định rằng Bác sẽ sống mãi trong lòng dân tộc. Nhà thơ dùng những hình ảnh giản dị nhưng sâu sắc, khiến người đọc cảm nhận được sự vĩ đại và bất diệt của Bác.
Nỗi tiếc thương trong thơ không bi lụy mà mang một niềm tin mạnh mẽ vào sự tiếp nối lý tưởng của Bác. Tố Hữu đã khéo léo kết thúc bài thơ bằng những vần thơ đượm tình yêu, sự kính trọng và niềm tin vào tương lai. Đọc hai khổ thơ cuối, ta không chỉ cảm nhận được tình cảm chân thành của tác giả mà còn thấy được sự biết ơn và quyết tâm tiếp tục con đường Bác đã đi.
Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của nhà thơ mà còn là tiếng lòng của cả dân tộc Việt Nam dành cho vị lãnh tụ kính yêu.
Hai khổ thơ cuối của "Bác ơi" khép lại với niềm tự hào và tình yêu đất nước sâu sắc. Tiếng gọi "Việt Nam ơi! Tổ quốc ta ơi!" vang lên như một lời khẳng định về sự bất diệt của dân tộc, đồng thời khắc sâu công lao vĩ đại của "Bác Hồ Cha của chúng ta ơi!". Cách gọi "Cha" đầy kính yêu và gần gũi ấy chạm đến trái tim người đọc, gợi lên sự gắn bó thiêng liêng. Khổ thơ tiếp theo mở ra một bức tranh Tổ quốc tươi đẹp và trù phú: "Trời xanh đây là của chúng ta...". Điệp ngữ "của chúng ta" vang lên mạnh mẽ, khẳng định quyền làm chủ của nhân dân đối với non sông. Những hình ảnh quen thuộc, bình dị như "cánh đồng thơm mát", "ngả đường bát ngát", "dòng sông đỏ nặng phù sa" gợi lên tình yêu quê hương tha thiết. Hai khổ thơ cuối vừa thể hiện lòng biết ơn vô hạn với Bác, vừa khơi dậy niềm tự hào về một Việt Nam tươi đẹp và tràn đầy sức sống