(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5:
Ông Tư Mốt(1) chỉ cái dải xanh mù mù trong mưa, bảo cù lao(2) Mút Cà Tha kìa. Văn ờ, nói thấy xa quá chú ha. Ông cười, gạt ngang, xa gì, đây tới đó mấy hồi. Rồi chiếc xuồng máy nhỏ mong manh dập dờn đi trong giông gió. Người thành phố ngồi ngấm cái “mấy hồi” của ông già, mừng tủi thấy màu xanh cây cỏ cù lao đã thẫm trước mắt (mà sau mới biết mình mừng hụt). Mưa dịu lại, hạt nhỏ rức nhưng gió mạnh lên, thổi xà quần(3), không biết đâu là chiều hướng. Ông Tư quăng cho Văn cái can nhựa còn ít xăng, bảo, tới khúc “mứt” nghen, coi chừng lật xuồng. Mà, có kịp coi gì, Văn thấy mình ngã ập xuống nước, hành lý trôi mất, lên tới bờ anh chỉ còn trụi trơ bộ đồ đang mặc. Ông Tư kè chiếc xuồng vô sau, giậm chân giậm cẳng bứt đầu gãi tóc như thể mình vừa lỡ tay làm nên cơn giông chiều nay. Bởi ông biết rằng, mưa gió kia, sóng nước mênh mông kia và cả màu chiều đang lịm dần kia sẽ làm cho người bác sĩ trẻ này thất vọng. Bác sĩ thứ sáu về làm việc ở trạm xá cù lao. Năm người trước đã ra đi, đi vì không chịu nổi thiếu thốn. Và buồn.
Cù lao Mút Cà Tha nằm gần cuối sông Dài, trên nó một chút có một nhánh sông khác rẽ về phía mặt trời, rộn rịp được đoạn đó rồi thôi. Mút Cà Tha nằm hiu hắt, lâu lâu mới thấy bóng dáng một con tàu lớ ngớ chạy vào rồi lại tẽn tò quay ra vì lầm đường, vì không biết đằng sau cù lao, sông cụt. Ngó sông vắng vẻ quá trời buồn, nhìn cảnh cù lao còn buồn hơn. Buồn từ mùi ổi chín phảng phất trong vườn, từ giọng người ới lên một tiếng rồi bặt, dư âm còn thâm u trên các ngọn cây, tiếng cạo cơm cháy xa vẳng trong nắng chiều… Từ mé rừng mắm chống lở đất phía bên nầy, đi hết vườn cây nầy gặp được một căn nhà thì lại tiếp đến vườn cây trái khác. Cuối cùng là bãi bồi, dây khoai lang bò xùm xòa phủ kín đất. Bóng người ẩn hiện dọn cỏ dưới các gốc cây. […]
(Trích Thương quá rau răm, Nguyễn Ngọc Tư, Cánh đồng bất tận, NXB Trẻ, 2020, tr.17-18)
* Chú thích:
(1) Ông Tư Mốt (ông Tư): Là trưởng ấp Mút Cà Tha.
(2) Cù lao: Khoảng đất nằm ở giữa sông do bồi đắp của dòng chảy lâu ngày và có cây cối mọc nhiều.
(3) Xà quần: Tiếng lóng ở vùng Nam Bộ, chỉ hành động lặp đi lặp lại, loay hoay, quanh quẩn trong một không gian nhỏ.
Câu 1. Xác định ngôi kể trong đoạn trích.
Câu 2. Cụm từ người thành phố trong đoạn trích dùng để chỉ nhân vật nào?
Câu 3. Trình bày tác dụng của thành phần biệt lập trong câu văn sau: Người thành phố ngồi ngấm cái “mấy hồi” của ông già, mừng tủi thấy màu xanh cây cỏ cù lao đã thẫm trước mắt (mà sau mới biết mình mừng hụt).
Câu 4. Ông Tư kè chiếc xuồng vô sau, giậm chân giậm cẳng bứt đầu gãi tóc như thể mình vừa lỡ tay làm nên cơn giông chiều nay. Bởi ông biết rằng, mưa gió kia, sóng nước mênh mông kia và cả màu chiều đang lịm dần kia sẽ làm cho người bác sĩ trẻ này thất vọng. Bác sĩ thứ sáu về làm việc ở trạm xá cù lao. Năm người trước đã ra đi, đi vì không chịu nổi thiếu thốn. Và buồn.
Những câu văn trên giúp em hiểu gì về tâm trạng của nhân vật ông Tư?
Câu 5. Từ cảm nhận của nhân vật ông Tư về cù lao Mút Cà Tha trong đoạn trích, em có suy nghĩ gì về mối quan hệ giữa con người và mảnh đất quê hương?
có vì toàn cầu ai cũng dùng điện thoại
Vấn đề được đề cập trong đoạn trích hoàn toàn mang tính toàn cầu. Sự phổ biến rộng rãi của smartphone và các nền tảng mạng xã hội đã biến chúng thành công cụ không thể thiếu trong cuộc sống của hàng tỷ người trên khắp thế giới. Điều đáng nói là, những tác động tâm lý tiêu cực được mô tả - cảm giác cô đơn giữa đám đông trực tuyến, sự hời hợt trong giao tiếp mạng, sự xao trộn và ghen tị khi so sánh bản thân, cùng nhu cầu tìm kiếm sự "cứu rỗi" ảo vào đêm khuya - không còn là vấn đề của riêng một quốc gia hay nền văn hóa nào. Bản chất chung của con người và cách chúng ta tương tác với công nghệ đã tạo ra những hệ quả tương đồng trên phạm vi toàn cầu. Thực tế, đã có nhiều nghiên cứu và thảo luận quốc tế về những ảnh hưởng tiêu cực tiềm ẩn này, cho thấy đây là một mối quan tâm chung, vượt qua mọi biên giới quốc gia. Tóm lại, sự lan rộng của công nghệ đã tạo ra những thách thức tâm lý và xã hội mang tính toàn cầu, và đoạn trích đã phản ánh một khía cạnh quan trọng của vấn đề này.