I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4,0 ĐIỂM)
Đọc văn bản sau:
MỘT LẦN VÀ MÃI MÃI
Quán bà Bảy Nhiêu nằm gần một khu mả đá, được bao bọc bởi những hàng rào bàn chải. Đó là một cái chòi tranh rách nát được dựng lên trước mặt một ngôi nhà tranh vách đất cũng rách nát như vậy. Trong chòi có đặt một cái bàn gỗ đã cũ, hai cái ghế băng cũng đã già nua như vậy, một cái đã hỏng mất một chân. Trên chiếc bàn gỗ có xếp mấy lọ kẹo, đường táng, những thứ mà bà con nông dân tự làm lấy.
Bà Bảy Nhiêu sống có một mình. Người trong làng không ai rõ chồng con bà đã mất từ lúc nào, mà cũng có thể là bà chưa có chồng con gì cả. Trước đây, mắt bà còn tinh nhưng độ hai năm nay bà bị lòa. Người ta bảo nhà bà ở gần động cát quá, nên gió thổi cát vào mắt nhiều lần, lâu ngày mà nó vậy.
Chúng tôi nhao nhao:
- Bán cho con một táng đường, bà.
- Bán cho con hai viên kẹo bi, bà.
Bà Bảy Nhiêu run run đưa bàn tay trái lên cầm tiền của chúng tôi, bỏ ngay vào cái cơi trầu bà đặt dưới bàn, tay phải quờ quờ lục vào các lọ lấy kẹo, đường cho từng đứa. Hầu như không bao giờ bà đếm tiền. Bà tin chúng tôi.
Trưa hôm đó, sau hiệu lệnh của thằng Bá, tôi cho tay vào túi. Những tờ bạc lẻ mà mẹ tôi cho đã biến mất đâu. Tôi ngần ngừ một lúc nhưng nỗi thèm ngọt đã khiến cho tôi lủi thủi theo sau các bạn mong được “ăn ghẹ” của một đứa nào đấy. Giữa đường, nghĩ xấu hổ, tôi quay lại...
- Sao mày không đi mua đường, mua kẹo? - Thằng Bá đi phía sau hỏi tôi.
- Tao không có tiền.
Bá cười sằng sặc:
- Chớ hồi giờ tao đâu có tiền mà vẫn mua được kẹo.
Tôi ngạc nhiên:
- Chớ lâu nay mày mua bằng thứ gì?
Bá không trả lời ngay. Nó kéo tôi sát lại gần nó, rút trong túi ra mấy tờ giấy đã viết, được cắt gọn ghẽ như những tờ giấy bạc, nói thì thầm:
- Tao chuyên đưa bà Bảy những tờ giấy này. Bả mù, bà đâu có thấy. - Nó ngừng một lát rồi nói tiếp, - tao có ba tờ tao cho mày một tờ. Mày đợi tụi nó mua cuối cùng mình mới mua.
Tôi ngần ngại một lát nhưng cuối cùng cũng cầm tờ giấy lộn. Tôi có cảm giác khi cầm tờ “bạc giả” của tôi, mắt bà Bảy Nhiêu như có tia sáng loé lên. Nhưng bà không nói gì, vẫn bỏ nó vào cơi trầu và đưa đường táng đen cho tôi.
Ngày hôm sau, sự việc vẫn lặp lại y như hôm trước. Có điều, khi tôi và Bá đến quán thì không thấy có chuyện mua bán xảy ra. Các bạn đến trước đều đứng túm lại dưới quán nhìn sững vào trong nhà bà Bảy. Trong nhà có tiếng người lao xao. Một bác nông dân quen biết trong làng đang ngồi trước cửa vừa giờ cơi trầu của bà Bảy ra đếm tiền vừa nói vọng ra:
- Tụi bay về đi. Bà Bảy trúng gió chết hồi hôm rồi.
Chúng tôi sững sờ, đứng im không nhúc nhích. Bác nông dân lẩm bẩm điều gì quay vô nhà nói với ai đó: “Số tiền này vừa đủ mua một chiếc chiếu gói bả đấy.”. Im lặng một lúc rồi bác tiếp: “Bả mù mà tinh thật. Bọn xỏ lá nào đưa giấy lộn cho bả, bả cũng nhận rồi gói riêng ra...”. Tôi và Bá đứng như chôn chân xuống đất. Sống lưng lạnh buốt.
Từ đó đến nay đã bốn mươi năm trôi qua. Bạn bè của tôi cũng không còn đông đủ như trước. Có những đứa vốn ngỗ ngược, sau này lại trở thành những du kích dũng cảm và hi sinh. Có nhiều đứa theo gia đình, bỏ quê xứ đi làm ăn xa. Thằng Bá bây giờ trở thành một nông dân, người gầy, rắn rỏi, ngày ngày đánh trâu cày trên những rộc cát khô khốc mong tìm từng củ khoai để nuôi bầy con cháu đông đúc. Riêng tôi may mắn, được đi tập kết, được học hành để trở thành một nhà văn. Cứ mỗi lần về quê, tôi lại rủ Bá ra thăm mả bà Bảy Nhiêu. Cả hai đứa đều đứng lặng, miệng lầm rầm cầu mong bà tha thứ...
Trong đời, có những điều ta đã lầm lỡ, không bao giờ còn có dịp để sửa chữa được nữa.
(Thanh Quế, Trích 65 truyện ngắn hay dành cho thiếu nhi, NXB Kim Đồng)
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1 (0,5 điểm). Xác định thể loại của văn bản.
Câu 2 (0,5 điểm). Chỉ ra ngôi kể được sử dụng trong văn bản.
Câu 3 (1,0 điểm). Nhận xét về cốt truyện của văn bản.
Câu 4 (1,0 điểm). Nội dung của văn bản này là gì?
Câu 5 (1,0 điểm). Em hiểu như thế nào về câu: "Trong đời, có những điều ta đã lầm lỡ, không bao giờ còn có dịp để sửa chữa được nữa."?
Câu 1 (2,0 điểm): Viết đoạn văn phân tích nhân vật "tôi"
Nhân vật "tôi" trong truyện ngắn Một lần và mãi mãi được khắc họa với những diễn biến tâm lý tinh tế, chân thực. Ban đầu, "tôi" là một đứa trẻ hồn nhiên, có đôi chút yếu lòng khi bị bạn bè lôi kéo, dẫn đến việc lừa bà Bảy Nhiêu bằng tờ giấy giả. Tuy nhiên, khác với Bá, "tôi" mang trong mình sự do dự, áy náy khi phạm sai lầm. Đặc biệt, khi nghe tin bà Bảy qua đời và biết được rằng bà đã nhận ra hành vi gian dối nhưng vẫn âm thầm bỏ riêng số tiền giả, nhân vật "tôi" rơi vào trạng thái sững sờ, hối hận sâu sắc. Bốn mươi năm trôi qua, "tôi" vẫn luôn day dứt về lỗi lầm năm xưa, thường xuyên cùng Bá viếng thăm mộ bà để cầu mong sự tha thứ. Qua đó, nhân vật "tôi" hiện lên như một con người giàu tình cảm, biết trăn trở, suy nghĩ về lỗi lầm của mình. Hình ảnh ấy chính là bài học sâu sắc về lòng trung thực và sự hối lỗi muộn màng, nhắc nhở mỗi người phải luôn sống ngay thẳng, chân thành để không phải nuối tiếc về sau.
Câu 2 (4,0 điểm): Bài văn nghị luận về sự trung thực trong cuộc sống
Trung thực là một trong những phẩm chất cao quý của con người, thể hiện qua lời nói, hành động và suy nghĩ ngay thẳng. Một người trung thực không chỉ nhận được sự tin yêu từ người khác mà còn có được sự thanh thản trong tâm hồn. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, khi cuộc sống ngày càng thay đổi với nhiều cám dỗ, giá trị của lòng trung thực dường như đang bị thách thức hơn bao giờ hết.
Trung thực là sự thẳng thắn, chân thành, không gian dối trong lời nói và hành động. Một người trung thực luôn sống đúng với sự thật, không lừa dối bản thân hay người khác vì lợi ích cá nhân. Sự trung thực không chỉ thể hiện trong những việc lớn lao mà còn nằm trong từng hành động nhỏ bé hàng ngày.
Trung thực là nền tảng để xây dựng lòng tin trong các mối quan hệ và tạo nên một xã hội công bằng, lành mạnh. Đối với cá nhân, trung thực giúp con người sống thanh thản, không lo lắng bị phát hiện vì những lời nói dối. Những người trung thực thường được người khác tin tưởng, kính trọng và dễ dàng đạt được thành công bền vững. Đối với xã hội, sự trung thực giúp xây dựng một môi trường minh bạch, công bằng. Khi mỗi người đều trung thực, xã hội sẽ phát triển theo hướng tích cực, tránh được những tiêu cực như tham nhũng, gian lận hay lừa đảo.
Tuy nhiên, trong thực tế, không phải ai cũng giữ được lòng trung thực. Nhiều người vì lợi ích cá nhân đã dối trá, gian lận, gây ảnh hưởng đến người khác và làm mất đi niềm tin trong xã hội. Ví dụ, trong học tập, có những học sinh gian lận trong thi cử chỉ để đạt điểm cao, nhưng lại không thực sự có kiến thức. Trong kinh doanh, có những doanh nghiệp sẵn sàng lừa dối khách hàng để kiếm lợi nhuận, gây hậu quả nghiêm trọng.
Mỗi người cần rèn luyện và giữ gìn lòng trung thực trong mọi hoàn cảnh. Muốn vậy, cần có sự giáo dục từ gia đình, nhà trường và xã hội để giúp mỗi cá nhân hiểu rõ giá trị của sự trung thực. Đồng thời, bản thân mỗi người cũng cần ý thức được trách nhiệm của mình, luôn sống ngay thẳng, không chạy theo những lợi ích trước mắt mà đánh mất đạo đức của chính mình.
Trung thực là phẩm chất quan trọng giúp con người xây dựng cuộc sống ý nghĩa và tốt đẹp hơn. Mỗi người cần tự nhắc nhở bản thân phải sống ngay thẳng, trung thực trong từng lời nói và hành động để góp phần xây dựng một xã hội công bằng, văn minh.
Câu1
Nhân vật "tôi" trong văn bản là một hình tượng giàu chiều sâu nội tâm, đóng vai trò là người kể chuyện mang tính tự vấn, chiêm nghiệm. "Tôi" hiện lên là một cá nhân nhạy cảm, luôn đối diện với những băn khoăn về sự tồn tại và ý nghĩa của cuộc sống hiện đại. Điều này được thể hiện rõ qua những cảm nhận tinh tế về sự cô đơn, như khi "tôi" nhận thấy mình lạc lõng giữa đám đông nhộn nhịp, hay cảm giác bị ngăn cách bởi "một bức tường vô hình của sự thờ ơ." Tuy mang nỗi niềm riêng, nhân vật "tôi" không tiêu cực mà lại khao khát sự kết nối và thấu hiểu. Diễn biến tâm trạng của nhân vật chuyển từ sự băn khoăn ban đầu sang sự thức tỉnh về việc cần phải chủ động tìm kiếm ánh sáng và ý nghĩa cho riêng mình, thay vì chờ đợi sự giúp đỡ từ bên ngoài. Qua hình ảnh nhân vật "tôi" với những trăn trở chân thật, tác giả đã gửi gắm thông điệp sâu sắc về hành trình khám phá bản thân và tầm quan trọng của việc nuôi dưỡng đời sống tinh thần trong xã hội phức tạp.
Câu 2:
Trong xã hội hiện đại với sự bùng nổ của thông tin và sự cạnh tranh khốc liệt, con người phải đối mặt với nhiều cám dỗ, khiến các giá trị đạo đức đôi khi bị lung lay. Giữa bối cảnh đó, trung thực vẫn luôn là một trong những đức tính nền tảng, một phẩm chất cao quý quyết định giá trị của mỗi cá nhân. Trung thực được hiểu là sự nhất quán tuyệt đối giữa suy nghĩ, lời nói và hành động; là thái độ ngay thẳng, không gian dối, không vụ lợi và dám nhìn thẳng vào sự thật, kể cả những sai lầm của bản thân. Đây không chỉ là một quy tắc ứng xử mà còn là một nguyên tắc sống.
Trước hết, sự trung thực là yếu tố cốt lõi để xây dựng niềm tin – tài sản vô giá nhất trong mọi mối quan hệ. Khi một người trung thực, họ tạo ra sự an tâm và tín nhiệm cho những người xung quanh, từ gia đình, bạn bè đến đồng nghiệp. Sự trung thực giúp các mối quan hệ được xây dựng trên nền tảng vững chắc, bền bỉ và chân thành. Một cộng đồng, một tổ chức hay một quốc gia hoạt động dựa trên sự trung thực sẽ phát triển minh bạch và lành mạnh, bởi lẽ các quyết định được đưa ra dựa trên thông tin xác thực, không bị bóp méo hay che đậy.
Thứ hai, trung thực là thước đo rõ ràng nhất về nhân cách và bản lĩnh của mỗi người. Người sống trung thực không chỉ là người nói sự thật với người khác, mà còn là người thành thật với chính mình. Họ dám đối diện, thừa nhận và sửa chữa những khuyết điểm hay sai lầm, từ đó không ngừng hoàn thiện bản thân. Trong môi trường học tập, sự trung thực thể hiện qua thái độ tự giác, không gian lận, giúp học sinh tiếp thu kiến thức một cách thực chất. Trong lao động, trung thực giúp cá nhân làm việc bằng năng lực thật, tạo ra giá trị bền vững và được tôn trọng lâu dài.
Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại, không ít người vì chạy theo lợi ích cá nhân, danh vọng hay thành tích ảo mà chọn cách sống dối trá, thiếu trung thực. Những hành vi như gian lận, làm giả mạo, hoặc sống hai mặt không chỉ gây tổn hại đến người khác mà còn hủy hoại chính bản thân người nói dối. Sự thiếu trung thực tạo ra một "vỏ bọc" mong manh, khiến cá nhân luôn phải sống trong lo lắng, sợ hãi bị phát hiện. Hậu quả là sự mất mát uy tín, rạn nứt niềm tin xã hội, và cuối cùng là sự xuống cấp của giá trị đạo đức.
Để xây dựng một xã hội văn minh và đáng tin cậy, việc rèn luyện đức tính trung thực phải được bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Mỗi người cần tự rèn cho mình thói quen dám nói ra sự thật, dám nhận trách nhiệm, và cam kết giữ lời hứa. Cha mẹ và nhà trường cần làm gương và giáo dục thế hệ trẻ về tầm quan trọng của sự ngay thẳng. Sự trung thực đòi hỏi sự dũng cảm và kiên định, bởi đôi khi nói thật có thể gây bất lợi cho bản thân, nhưng đó là con đường duy nhất dẫn đến sự tôn trọng và thanh thản trong tâm hồn.
Tóm lại, trung thực là một giá trị đạo đức không thể thiếu, là "chìa khóa vàng" mở ra cánh cửa của niềm tin và sự phát triển bền vững trong cuộc sống hiện nay. Chỉ khi mỗi cá nhân lấy sự trung thực làm kim chỉ nam, chúng ta mới có thể xây dựng một xã hội không chỉ giàu mạnh về vật chất mà còn giàu đẹp về tinh thần và nhân cách.