Viết đoạn văn kể một câu chuyện có tấm lòng nhân hậu ( lớp 4)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bác Hồ là một vị lãnh tụ vĩ đại, một người cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam. Mỗi khi nghĩ về Bác, em luôn cảm thấy một niềm xúc động và kính trọng vô bờ bến. Bác không chỉ là người đã dẫn dắt dân tộc ta đi đến độc lập, tự do mà còn là một tấm gương sáng về đạo đức, lối sống giản dị và tình yêu thương con người. Em luôn tự hào về Bác và nguyện sẽ học tập, làm theo tấm gương của Bác để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
Câu "Tôi đi học lối vào vườn" là kiểu câu trần thuật.
Giải thích:
- Câu trần thuật là kiểu câu dùng để kể, miêu tả, thông báo về một sự việc, hiện tượng, hành động nào đó.
- Trong câu này, người nói đang thông báo về hành động "đi học" và địa điểm "lối vào vườn". Câu không mang ý nghi vấn, cầu khiến hay cảm thán.
- Ngoài ra câu này được trích trong tác phẩm Con Sẻ của nhà văn Tuốc-ghê-nhép.
Em rất thích câu nói: "Thiếu nhi là tương lai của đất nước". Em thấy câu nói này rất đúng. Chúng em là những mầm non của đất nước, là những người sẽ tiếp tục xây dựng và phát triển đất nước trong tương lai. Để làm được điều đó, chúng em cần phải chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức và sức khỏe. Chúng em cũng cần phải biết yêu thương và đoàn kết với bạn bè, biết giúp đỡ những người gặp khó khăn. Em tin rằng, nếu chúng em cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt, chúng em sẽ trở thành những người có ích cho xã hội, góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp.
Trong khu vườn nhỏ của gia đình em, có một cây hoa hồng nhung mà em vô cùng yêu thích. Mỗi khi ngắm nhìn cây hoa ấy, lòng em lại tràn ngập niềm vui và sự thư thái.
Cây hoa hồng nhung này được trồng trong một chiếc chậu sứ trắng, đặt ngay ngắn bên cạnh hiên nhà. Thân cây không quá cao, chỉ tầm ngang lưng em, nhưng lại rất chắc khỏe. Những chiếc cành nhỏ nhắn vươn ra xung quanh, mang trên mình những chiếc lá xanh mướt, hình bầu dục, viền lá có răng cưa nhỏ xinh.
Điểm đặc biệt nhất của cây hoa hồng này chính là những bông hoa nhung đỏ thắm. Khi còn là nụ, chúng e ấp như những chiếc chén nhỏ, màu xanh nhạt. Khi nở, những cánh hoa mỏng manh, mềm mại xếp chồng lên nhau, tạo thành một bông hoa to tròn, rực rỡ. Màu đỏ của hoa như màu nhung lụa, vừa quyến rũ, vừa kiêu sa. Những cánh hoa như đang mỉm cười, khoe sắc dưới ánh nắng mặt trời.
Hương thơm của hoa hồng nhung cũng rất đặc biệt. Đó là một mùi hương ngọt ngào, quyến rũ, lan tỏa khắp khu vườn. Mỗi khi cơn gió nhẹ thoảng qua, hương hoa lại theo gió bay xa, khiến lòng người ngây ngất. Những chú ong, chú bướm cũng rất thích đến thăm cây hoa hồng này. Chúng bay lượn xung quanh, hút mật hoa, tạo nên một bức tranh thiên nhiên sinh động.
Em rất yêu quý cây hoa hồng nhung này. Nó không chỉ mang đến vẻ đẹp cho khu vườn nhà em, mà còn giúp em cảm thấy yêu đời hơn. Em sẽ chăm sóc cây hoa thật tốt, để cây luôn khỏe mạnh và nở thật nhiều hoa.
cách hoa giấy trước nhà tôi có những cách mỏng manh tưởng như có thể nhìn xuyên qua
Trạng ngữ trong câu trên là: Sau vườn. Bổ sung thông tin về địa điểm diễn ra sự việc được miêu tả trong câu.
- Vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ: Tuyên Hóa được thiên nhiên ưu đãi với địa hình đa dạng, từ những dãy núi Trường Sơn trùng điệp đến dòng sông Danh hiền hòa chảy qua. Những ngọn núi, dòng sông nơi đây thấm đẫm huyền tích, như Lèn Tiên Giới sừng sững, khơi gợi trí tưởng tượng về những câu chuyện cổ tích xa xưa. Khung cảnh núi non hùng vĩ, sông nước hữu tình tạo nên một bức tranh sơn thủy tuyệt đẹp, khiến ai đến đây cũng phải trầm trồ, lưu luyến.
- Giá trị văn hóa và lịch sử: Vùng đất này còn được biết đến là nơi lưu giữ nhiều dấu tích của người Việt xưa. Những di sản văn hóa, lịch sử phong phú là niềm tự hào của người dân địa phương.
- Tình cảm gắn bó: Đối với những người con Tuyên Hóa, dù đi đâu xa, hình ảnh quê hương với những con người chất phác, hiếu khách, cùng cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí. Tình cảm dành cho Tuyên Hóa không chỉ là sự ngưỡng mộ trước vẻ đẹp tự nhiên, mà còn là niềm tự hào về truyền thống, lịch sử và con người nơi đây.

Mấy tuần nay, ở hiệu sách mới ra một cuốn truyện tranh mới. Tôi với cái Ngân đã chăm chỉ làm việc nhà suốt để được bố mẹ thưởng 50 nghìn đi mua truyện. Hai đứa tôi dự định chiều đến sẽ cùng đi mua mỗi đứa một quyển truyện tranh, tha hồ đọc. Nhưng sáng hôm ấy, cô giáo chủ nhiệm vừa bước chân vào lớp đã báo với cả lớp: "Bạn Thu mới nhập viện, nhà bạn khó khăn nên không đủ tiền trả viện phí. Các em mỗi người cùng bỏ ra một ít tiền để giúp đỡ bạn nhé!" Tôi cầm tờ 50 nghìn mới cứng trong tay, do dự không biết có nên đưa cô không. Tôi đã làm việc nhà suốt cả mấy tuần để được thưởng số tiền này, nếu không đi mua ngay thì hiệu sách sẽ bán hết cuốn truyện đó mất. Ngoảnh lại, tôi thấy cái Ngân đã tót lên bục giảng, đưa cô chỗ tiền ấy tự bao giờ. Nghĩ tới Thu đang nằm trong bệnh viện, tôi quyết định đưa cô toàn bộ số tiền, ngay cả 10 nghìn tôi để dành ăn kem. Tuy không đứa nào có truyện tranh để đọc nhưng tôi và Ngân đều rất vui khi đã phần nào giúp được gia đình Thu vượt qua giai đoạn khó khăn này. Tôi và Ngân tự nhủ sẽ cố gắng giúp đỡ nhiều người nữa để cuộc sống của mọi người trở nên tốt đẹp hơn.