Đặt một câu có sử dụng một trong ba từ ngữ địa phương mà em đã tìm được
" Nó giả vờ nghểnh cổ như phân bua: Ủa! Chớ con giun đâu mất rồi hè? "
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Các tỉ số theo định lí Thales là:
1; \(\frac{BD}{BA}\) = \(\frac{BE}{AC}\)
2; \(\frac{BD}{DA}\) = \(\frac{BE}{EC}\)
3; \(\frac{DA}{BA}\) = \(\frac{EC}{BC}\)
\(CaCO_3\rightarrow\left(t^o\right)CaO+CO_2\\ n_{CaCO_3}=\dfrac{20}{100}=0,2\left(mol\right)\\ n_{CaO\left(TT\right)}=\dfrac{8,96}{56}=0,16\left(mol\right)\\ n_{CaO\left(LT\right)}=n_{CaCO_3}=0,2\left(mol\right)\\ H=\dfrac{0,16}{0,2}.100\%=80\%\)
Câu văn sử dụng biện pháp tu từ liệt kê và đối lập để nhấn mạnh sự đa dạng và đặc biệt của mỗi con người. Tác dụng của biện pháp tu từ: Liệt kê: Việc liệt kê các đặc điểm khác nhau của con người (đẹp hay xấu, tài năng hay vô dụng, cao hay thấp, mập hay ốm, có năng khiếu ca nhạc hay chỉ biết gào như vịt đực) giúp làm nổi bật sự phong phú, đa dạng của con người, mỗi người đều có những đặc điểm riêng biệt và không thể nào giống nhau. Đối lập: Biện pháp đối lập giữa các cặp tính từ (đẹp - xấu, cao - thấp, mập - ốm, v.v.) làm tăng tính nhấn mạnh, làm nổi bật sự khác biệt và sự không hoàn hảo của mỗi người. Điều này giúp người đọc cảm nhận rằng dù có những khía cạnh trái ngược, tất cả chúng ta đều là những con người độc nhất.
a. Fe + 2HCl -> FeCl2 + H2
0,15 0,3 0,15 0,15
số mol của dung dịch HCl là:
\(C=\dfrac{n}{V}\Rightarrow n=C\cdot V=1,5\cdot0,2=0,3\left(mol\right)\)
b. khối lượng của Fe là:
\(m_{Fe}=n\cdot M=0,15\cdot56=8,4\left(g\right)\)
thể tích khí H2 sinh ra là:
\(V=24,79n=24,79\cdot0,15=3,7185\left(L\right)\)
Ta có
a(b+c)^2(b−c) = a(b−c)(b+c)^2
b(c+a)^2(c−a) = b(c−a)(c+a)^2
c(a+b)^2(a−b) = c(a−b)(a+b)^2
Biểu thức đổi dấu khi hoán vị hai biến nên có nhân tử (a−b)(b−c)(c−a)
Thử với a = b thì biểu thức bằng 0, tương tự với b = c, c = a nên
Biểu thức có dạng k(a−b)(b−c)(c−a)
Thay a = 1, b = 2, c = 3 tính được giá trị bằng 12
Mà (a−b)(b−c)(c−a) = (−1)(−1)(2) = 2
Suy ra k = 6
Vậy
a(b+c)^2(b−c)+b(c+a)^2(c−a)+c(a+b)^2(a−b) = 6(a−b)(b−c)(c−a)
Nội dung thứ 3 trong văn bản Đức tính giản dị của Bác Hồ được trình bày theo kiểu chứng minh, vì tác giả đưa ra nhiều dẫn chứng cụ thể trong đời sống sinh hoạt hằng ngày của Bác như bữa ăn đạm bạc, nhà ở đơn sơ, cách làm việc và quan hệ với mọi người để làm rõ luận điểm về đức tính giản dị, dấu hiệu nhận biết là có các lí lẽ kết hợp với dẫn chứng thực tế nhằm thuyết phục người đọc tin vào nhận định đã nêu
Má em kêu em vô nhà sớm kẻo trời tối rồi đó.