mọi người ơi viết giúp em bài văn kể 1 sáng tạo đóng vai rùa với ạ
K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

1 giờ trước (20:47)
Tôi là Rùa, nhân vật mà chắc hẳn các bạn đều đã biết qua câu chuyện chạy thi với Thỏ. Cho đến tận bây giờ, khi cuộc đua năm ấy đã lùi xa, tôi vẫn nhớ như in từng chi tiết của buổi sáng định mệnh đó, một bài học lớn không chỉ cho Thỏ mà cho chính bản thân tôi.Ngày ấy, trong khu rừng xanh mát, Thỏ nổi tiếng là kẻ nhanh nhẹn nhưng lại vô cùng kiêu ngạo. Hắn thường đi khắp nơi ba hoa về tốc độ của mình và không tiếc lời chê bai chiếc mai nặng nề cùng bước đi chậm chạp của tôi. Một ngày nọ, không chịu nổi sự hống hách của Thỏ, tôi đã đưa ra một quyết định táo bạo: thách đấu chạy thi với hắn. Nghe xong, Thỏ cười ngặt nghẽo, cho rằng đó là trò đùa nực cười nhất thế gian. Hắn lập tức đồng ý và mời bác Gấu làm trọng tài, trước sự chứng kiến của đông đảo muông thú.Vào sáng ngày diễn ra cuộc thi, bầu không khí náo nhiệt bao trùm khắp khu rừng. Khi tiếng còi của bác Gấu vang lên, Thỏ lao vút đi như một mũi tên, chỉ trong nháy mắt đã biến mất sau khúc cua. Nhìn lại mình, tôi vẫn chỉ có thể bước từng bước nặng nề, chậm rãi. Lúc ấy, lòng tôi không khỏi dấy lên chút lo lắng, nhưng tôi tự nhủ: "Mình không được bỏ cuộc, phải cố gắng hết sức vì danh dự".Đường đua dài và đầy nắng. Chiếc mai trên lưng tôi ngày thường vốn dĩ đã nặng, nay dưới cái nắng oi ả lại càng như nặng thêm gấp bội. Mồ hôi vã ra như tắm, chân tôi mỏi nhừ, nhưng tôi chưa từng nghĩ đến chuyện dừng lại. Tôi giữ cho hơi thở thật đều, ánh mắt luôn hướng về phía trước và kiên trì tiến lên.Trong khi đó, Thỏ chạy được một quãng xa, ngoảnh lại chẳng thấy tôi đâu. Với bản tính chủ quan và khinh địch, hắn nghĩ bụng: "Cần gì phải vội, cứ thong dong chơi đùa, đợi con Rùa kia đuổi kịp rồi mình phóng về đích cũng chưa muộn". Thế là Thỏ nằm khểnh dưới một gốc cây cổ thụ mát rượi, vừa ngắm hoa vừa thưởng thức làn gió hiu hiu. Sự mát mẻ ấy nhanh chóng đưa Thỏ vào giấc ngủ sâu.Khi tôi đi qua gốc cây nơi Thỏ đang ngủ say, tôi đã nhìn thấy hắn. Lúc đó, một thoáng ý nghĩ xuất hiện là có nên gọi hắn dậy không, nhưng tôi hiểu đây là một cuộc thi và sự chủ quan chính là cái giá hắn phải trả. Tôi nhẹ nhàng lướt qua, cố gắng không gây ra tiếng động để tránh làm hắn tỉnh giấc. Tôi dồn hết chút sức lực cuối cùng, từng bước, từng bước tiến về vạch đích.Khi tôi chỉ còn cách đích vài mươi mét, tiếng reo hò, cổ vũ của muông thú vang lên vang dội cả một góc rừng. Chính những âm thanh náo nhiệt ấy đã làm Thỏ giật mình tỉnh giấc. Hắn ngơ ngác nhìn xung quanh rồi hoảng hốt nhận ra tôi đã ở rất gần vạch đích. Thỏ dùng hết sức bình sinh, sải những bước dài lao lên như bay. Nhưng tất cả đã quá muộn. Tôi đã chạm chân vào vạch đích trước sự ngỡ ngàng của Thỏ và trong niềm vui sướng vỡ òa của tất cả mọi người.Chiến thắng ấy đã mang lại cho tôi chiếc vòng nguyệt quế, nhưng điều quan trọng hơn là nó đã dạy cho Thỏ một bài học nhớ đời về lòng khiêm tốn. Đối với tôi, cuộc đua đó là minh chứng cho việc: chỉ cần có quyết tâm, kiên trì và không bao giờ bỏ cuộc, chúng ta có thể vượt qua mọi giới hạn của bản thân để chạm tới thành công.
1 giờ trước (20:56)

Ngày xưa, trong khu rừng xanh tươi, có một chú Thỏ và một chú Rùa sống cạnh nhau. Thỏ rất nổi tiếng vì sự nhanh nhẹn và tài chạy nhanh như gió. Một ngày, Thỏ nhìn thấy Rùa đang chậm rãi đi qua và cười lớn:

"Ha! Mày mà cũng đòi đua với tao à? Mày chỉ có thể chậm như một con rùa thôi!"

Rùa không tỏ vẻ bực tức mà chỉ bình tĩnh trả lời:

"Tại sao không? Để xem ai là người chiến thắng."

Cuối cùng, Thỏ và Rùa quyết định tổ chức một cuộc đua, với đích đến là cây đại thụ ở phía xa. Các động vật trong rừng đều tụ tập để xem cuộc đua này.

Cuộc đua bắt đầu! Ngay khi tiếng còi vang lên, Thỏ lao đi với tốc độ cực nhanh, bỏ xa Rùa sau vài giây. Thỏ cảm thấy vô cùng tự tin, nghĩ rằng mình sẽ dễ dàng chiến thắng, vì Rùa rất chậm. Được một quãng đường khá xa, Thỏ cảm thấy mệt mỏi và nghĩ rằng mình có thể nghỉ ngơi một chút. Thế là Thỏ nằm xuống dưới một gốc cây và bắt đầu ngủ.

Trong khi đó, Rùa vẫn kiên trì bước đi. Dù rất chậm, nhưng Rùa không hề bỏ cuộc, bước từng bước chắc chắn mà không hề dừng lại. Cứ thế, Rùa cứ đi và đi, không để mình bị xao lãng.

Thời gian trôi qua, Thỏ ngủ say và không biết rằng Rùa đang tiến dần đến đích. Cuối cùng, khi Thỏ thức dậy, trời đã sắp tối. Thỏ vội vàng chạy thật nhanh về phía đích, nhưng khi đến nơi, nó đã thấy Rùa đứng đợi mình ở đó, với khuôn mặt điềm tĩnh và không chút vội vàng.

Các động vật trong rừng đều vỗ tay chúc mừng Rùa vì đã chiến thắng cuộc đua. Thỏ rất ngạc nhiên và cảm thấy xấu hổ. Nó nhận ra rằng sự tự mãn và thiếu kiên trì đã khiến mình thất bại, còn Rùa, mặc dù chậm chạp, nhưng nhờ kiên trì và không bỏ cuộc đã giành chiến thắng.

1 giờ trước (20:57)

Đóng vai rùa đó hả chịu rồi chịu thôi chịu chịu chịu chịu chịu chịu chịu chịu chịu

1 giờ trước (21:01)

ô mình cũng phải học bài văn kể chuyện sáng tạo nè mình đóng vai cậu bé trong bài ngôi sao sân cỏ

44 phút trước

đùa sao giời trẻ con khổ v

42 phút trước

hỏi bạn Kim Juhoon là bt á


18 tháng 9 2025

Ko biết nha

10 tháng 8 2025

được rồi

10 tháng 8 2025

Bàn Tay Vàng

Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh tươi, có một cậu bé tên là Minh. Minh là một cậu bé hiền lành, chăm chỉ và luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Nhưng điều đặc biệt nhất ở Minh là đôi bàn tay của cậu. Mọi người trong làng thường gọi cậu là "cậu bé bàn tay vàng" vì bất cứ thứ gì Minh chạm vào đều trở nên tốt đẹp hơn.

Một hôm, khi đang đi dạo trong rừng, Minh phát hiện ra một cây cổ thụ lớn. Cây đã già cỗi, lá rụng đầy đất, và có vẻ như nó sắp chết. Minh cảm thấy xót xa và quyết định chạm vào thân cây. Ngay lập tức, một điều kỳ diệu xảy ra! Bàn tay vàng của Minh phát ra ánh sáng rực rỡ, và cây cổ thụ bỗng hồi sinh, đâm chồi nảy lộc, lá xanh tươi trở lại.

Tin tức về bàn tay vàng của Minh nhanh chóng lan rộng khắp làng. Người dân đổ xô đến tìm cậu, cầu xin cậu giúp đỡ họ với những vấn đề của mình. Có người cần chữa lành bệnh tật, có người muốn khôi phục mùa màng, và có người chỉ muốn có được một chút hạnh phúc trong cuộc sống. Minh không từ chối ai cả. Cậu dùng bàn tay vàng của mình để giúp đỡ mọi người, và mỗi lần như vậy, cậu lại cảm thấy niềm vui trong lòng.

Nhưng rồi, một ngày nọ, một người lạ mặt xuất hiện trong làng. Ông ta tự xưng là một thương nhân giàu có và hứa hẹn sẽ mang đến cho Minh những món quà quý giá nếu cậu đồng ý sử dụng bàn tay vàng của mình để làm giàu cho ông. Minh đã bị cám dỗ bởi những lời hứa hẹn về sự giàu có và danh vọng. Cậu quyết định giúp người thương nhân, nhưng điều đó đã khiến cậu dần xa rời những giá trị tốt đẹp mà cậu đã từng sống.

Khi Minh bắt đầu chạm vào những thứ chỉ vì lợi ích cá nhân, bàn tay vàng của cậu bỗng nhiên trở nên vô dụng. Không còn ánh sáng rực rỡ, không còn phép màu. Người dân trong làng dần dần quay lưng lại với cậu. Minh nhận ra rằng mình đã đánh mất bản thân, đánh mất những gì làm nên giá trị của cậu.

Sau một thời gian dài cô đơn, Minh quyết định quay trở lại với cuộc sống bình dị. Cậu bắt đầu giúp đỡ mọi người một cách chân thành, không mong đợi điều gì đáp lại. Dần dần, bàn tay vàng của cậu lại trở nên kỳ diệu. Cậu không chỉ giúp đỡ người khác mà còn tìm thấy niềm vui trong việc cho đi.

Cuối cùng, Minh hiểu rằng sức mạnh thực sự không nằm ở bàn tay vàng, mà nằm ở trái tim nhân ái và lòng tốt. Từ đó, cậu sống một cuộc đời hạnh phúc, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không cần đến những món quà vật chất hay sự công nhận.

Kết luận

Câu chuyện về Minh và bàn tay vàng nhắc nhở chúng ta rằng giá trị thực sự của con người không nằm ở sự giàu có hay danh vọng, mà ở lòng tốt và sự sẻ chia. Hãy sống với trái tim rộng mở, và bạn sẽ luôn tìm thấy hạnh phúc.

Tham khảo

9 tháng 9 2025

Tick cho mình nha

14 tháng 9 2025

tick mà ko có j thì tick làm gì


18 tháng 3 2023

tớ giúp 1 chút ở phần thân bài về cây hoa hồng thôi nhé:

khi tớ mới sinh ra, tớ chỉ là 1 cái cây bé tí, có mấy chiếc lá ở trên. lớn thêm 1 chút, bỗng tớ lại mọc gai ngay trên thân của mình, ôi...nhìn cứ sao sao í... sau 1 khoảng thời gian nữa, tớ lại có các cái nhụ ở trên đầu, có lẽ đó là hoa đấy! rồi cứ thế, tớ được Dan tưới cây, chăm sóc, sáng nào cậu ấy cũng ra nhìn tớ hết!

tới đây tớ bí rùi, cậu lm tiếp đi nha! "Dan" là tên cậu, cậu cũng có thể thay tên thật của cậu trong khi viết văn nha. 

18 tháng 3 2023

@Sajika Tớ cảm ơn nhiều ạa

20 tháng 9 2025

Mèo Mun là một chú mèo đen tuyền, sống cùng bà Tám trong một ngôi nhà nhỏ ven rừng. Mun không giống những chú mèo khác: nó có đôi mắt màu xanh lục phát sáng mỗi khi trời tối và thường ngồi hàng giờ trước chiếc gương cũ trong phòng khách, như thể đang chờ đợi điều gì đó.

Một đêm trăng tròn, khi bà Tám đã ngủ say, Mun lại ngồi trước gương. Bỗng nhiên, mặt gương lóe sáng, và một luồng ánh sáng xanh kéo Mun vào bên trong. Khi mở mắt ra, Mun thấy mình đang đứng giữa một thế giới lạ lẫm: cây cối phát sáng, những con chim biết nói tiếng người, và mọi thứ đều phản chiếu như gương.

Mun gặp một con cú tên là Cúc Cu, người bảo rằng thế giới gương đang bị nguy hiểm bởi một bóng tối đang lan rộng. Chỉ có “Mèo của hai thế giới” mới cứu được nơi này. Mun, dù nhỏ bé, đã quyết định lên đường cùng Cúc Cu để tìm “Hạt ánh sáng” – thứ duy nhất có thể xua tan bóng tối.

Trên hành trình, Mun phải vượt qua rừng mê cung, đối mặt với con rắn gương khổng lồ, và giải mã những câu đố cổ xưa. Dù nhiều lúc sợ hãi, Mun luôn nhớ đến bà Tám và ngôi nhà thân yêu, điều đó khiến nó không bỏ cuộc.

Cuối cùng, Mun tìm được Hạt ánh sáng trong một hang động dưới hồ phản chiếu. Khi Mun chạm vào nó, cả thế giới gương bừng sáng. Bóng tối tan biến, và Mun được đưa trở lại phòng khách, nơi bà Tám đang gọi nó dậy ăn sáng.

Từ đó, Mun không bao giờ nhìn vào gương nữa. Nhưng mỗi khi trăng tròn, đôi mắt xanh của nó lại sáng lên, như nhắc nhở về một cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà chỉ mình nó biết.

Tham khảo
12 tháng 5

qua hay

18 tháng 9 2025

Bạn có thể cho câu chuyện khác được không? Mình không biết về câu chuyện này.

19 tháng 9 2025

bạn học tập 2 à



23 tháng 6 2021

đề bài???

12 tháng 4 2021

Bạn tham khảo nha:

1.

Tiếng ve râm ran trong bụi cây báo hiệu mùa hè đã tới. Lòng em cũng háo hức khôn nguôi. Có lẽ bởi vì mùa hè cũng là mùa của những bông hoa phượng đỏ rực-loài hoa của tuổi học trò cũng là loài hoa mà em yêu thích nhất.

Trong tán phượng xanh mát, lấp ló những chùm hoa phượng nở rộ. Mới đầu hè, cây phượng mới chỉ xuất hiện vài chấm đỏ điểm trên nền xanh non tràn trề sức sống. Thế nhưng chỉ một vài ngày sau, cả tán phượng tràn ngập màu đỏ tươi, che lấp đi cả màu xanh của lá. Nhìn từ xa, cây phượng như một nàng thiếu nữ yêu kiều, khoác lên mình chiếc váy đỏ rực rỡ. Hoa phượng thường mọc thành từng chùm, từng chùm đung đưa trong gió. Mới đầu, hoa phượng chỉ là một nụ hoa nhỏ màu xanh non. Qua một vài ngày, những cánh màu xanh nở ra tạo thành đài hoa, nở đan xen là những cánh hoa màu đỏ tươi, mỏng manh, mềm mại. Hoa phượng có năm cánh, đặc biệt có một cánh cái màu đỏ xen lẫn với những xọc trắng, ở phần gân hoa lại có màu vàng nhạt làm cho bông hoa phượng càng thêm rực rỡ. Nhụy phượng cũng có màu đỏ, khá dài và mảnh, ở đầu có một túi phấn nhỏ xíu đựng đầy những mật ngọt quyến rũ ong bướm tới hút mật. Những bông phượng mọc đan xen với nụ hoa tạo thành những chùm hoa vô cùng đẹp đẽ. Dưới cái nắng vàng rực rỡ của mùa hè, hoa phượng dường như càng rực rỡ. Cái màu đỏ tinh khôi, là kết tinh của nắng, của gió, của mùa hè sôi động. Đến khi cái nắng của mùa hè không còn rực rỡ nữa, những cánh phượng cũng buồn bã lìa cành. Những cánh phượng rụng xuống tạo thành một thảm hoa rực rỡ, rất thơ mộng. Lúc này học sinh chúng em lại thích ngồi dưới tán phượng, ngắm những cánh phượng rơi, nhặt những bông hoa phượng ép vào trang vở trắng làm kỷ niệm.

 

Hoa phượng được lũ học sinh chúng em gọi bằng cái tên thân thương- hoa học trò. Hoa phượng cùng năm tháng chứng kiến những lớp học sinh càng ngày càng trưởng thành, chia tay những học trò cũ, đón những lứa học sinh mới đến với bến đò tri thức. Phượng chứng kiến những kỉ niệm buồn vui của học trò. Đứng nơi sân trường, ngẩng đầu nhìn những bông hoa phượng đầu tiên xuất hiện, lòng em lại nôn nao bao cảm xúc. Hoa phượng là báo hiệu cho mùa thi, là bắt đầu cho những ngày hè được nghỉ ngơi, vui chơi thỏa thích. Thế nhưng mùa hoa phượng nở cũng là mùa chia tay. Đó là lúc chúng em phải xa thầy cô, xa bạn bè, xa mái trường thân thương, chuẩn bị bước vào một chặng đường mới, một môi trường mới. Thế nhưng chắc chắn trong lòng chúng em sẽ luôn chứa những kỷ niệm, chứa đựng một màu đỏ của loài hoa thân thương.

Em rất yêu thích hoa phượng. Nó đã trở thành một mảnh ghép quan trọng trong ký ức tuổi thơ em.

2

Những người lính cầm cây súng ra với biển khơi với quyết tâm và sự can trường. Bởi vì các anh không chỉ bảo vệ vùng biển mà còn mang trách nhiệm xây dựng cho hòn đảo của Tổ quốc được yên bình, ấm no. Sóng gió chỉ thổi bay được cát bụi chứ không thể thổi bớt được tình yêu quê hương tha thiết và sự vững vàng, niềm tin yêu mà các anh dành trọn cho đất nước. Khi chiến tranh qua đi, những người lính biển vẫn tiếp tục cầm chắc cây súng bảo vệ cho vùng hải đảo được bình yên. Bao năm qua luôn như thế, hình ảnh người lính đứng trên đảo vững chãi như ngọn hải đăng vẫn luôn rạng ngời và soi sáng cho bao lí tưởng, làm ấm thêm niềm yêu thương nơi quê nhà. Ngày hôm nay, khi biển xanh quê hương với hai quần đảo quý Trường Sa, Hoàng Sa ngày càng trở thành niềm tự hào bởi những giá trị tài nguyên vô tận, khi kẻ thù vẫn còn nhăm nhe chiếm lấy biển đảo nước ta bằng những âm mưu hiểm ác thì nhiệm vụ của những người lính đảo lại càng quan trọng hơn bao giờ hết.

23 tháng 1 2022

chép mạng rồi bạn phương ơi

15 tháng 12 2023

Bài đây nha 

Bé Na là một cô bé khỏe mạnh. Cao chừng trên đầu gối em một chút, với nước da hồng hào, mềm mịn. Bàn tay, bàn chân của bé nhỏ xíu, có thể dễ dàng nắm vừa trong lòng bàn tay. Người của bé Na lúc nào cũng thơm mùi sữa. Em thích nhất là vùi vào bụng của em để trêu em cười khanh khách. Tóc của em chưa mọc dày và nhiều như người lớn, nhưng cũng đủ để mẹ buộc cho một cái nơ điệu đà. Đối với em, bé Na như là một thiên thần nhỏ. Lúc nào em cũng cười tươi tíu tít. Đôi mắt đen to tròn sẽ nheo lại, cái miệng nhỏ sẽ toe toét, để lộ mấy chiếc răng sữa con con.

Dạo này, bé Na bắt đầu tập nói, tập đi. Bé thường bập bẹ từng tiếng theo người lớn. Nghe bé gọi từng tiếng bố, mẹ, anh mà em vui mừng khôn xiết. Vui nhất, là lúc tập đi cho bé Na. Nhìn em lẫm chẫm từng bước một, cười toe toét chạy về phía mình, em cảm thấy trái tim mình như đang tan chảy ra vậy.

Nhìn bé Na lớn lên từng ngày, em lại càng thêm yêu quý em gái mình hơn. Em sẽ cố gắng trở thành một người anh trai tốt và là tấm gương sáng cho bé.

Hơi dài nhưng bạn cố viết nha