Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Gạch chân dưới các quan hệ từ và ghi rõ ý nghĩa của các quan hệ từ đó:
Mẫu:
a. Tôi đã bảo nhưng nó không nghe. Quan hệ tương phản (đối lập)
b. Những hạt mưa rơi xuống ào ào như ai ném đá. quan hệ so sánh bằng
c. Nếu anh không nói, sao tôi biết được. Quan hệ giả thiết
d. Vì mưa lâu ngày, ruộng lúa bị ngập úng. ……………quan hệ nguyên nhân……………………………
e. Tôi tìm mãi mà chẳng thấy lối ra………………………quan hệ tương phản……………………………….
g. Tôi đi học bằng xe đạp. …………………………mik ko bít………………………………..
i. Quả ớt nhú ra, to bằng ngón tay em bé. ………………quan hệ so sánh (ngang bằng)………………………
h. Con mèo của tôi mới đẻ được bốn con xinh xinh. …………………quan hệ sở hữu………………………
k cho mik nha
Các từ láy có trong bài thơ là :
Lam lũ,năn nỉ,ngần ngừ,lộn xộn,thong thả,gầy gò,mếu máo,co ro,ấp úng,xập xệ,hấp hối.
Một từ ngữ mik đag băn khoăn là láy hay không : Từ từ.
Thỏ cắm cổ chạy miết nhưng Nó vẫn không đuổi kịp Rùa.
Câu chuyện không những hấp dẫn, thú vị mà Nó có ý nghĩa giáo dục sâu sắc.
Em được sống trong một gia đình đầy ắp tình thương và sự hòa thuận. Cả nhà, người được kính yêu nhất là bà. Với em, bà là cơn mưa mùa hạ tưới mát cho tuổi thơ của em. Đoạn 1
Bà đã ngoài bảy mươi tuổi, như cổ nhân thường nói, đây là tuổi “xưa nay hiếm”. Bà đã già nhưng vẫn nhanh nhẹn và dai sức lắm. Bà trông như cây mai gầy guộc, mảnh mai nhưng rắn rỏi, vững vàng. Trong dáng vóc tầm thước, trông bà thật dễ gần với trang phục gọn gàng, giản dị để tiện chăm lo việc nhà. Khuôn mặt thanh tú của bà toát lên vẻ hiền từ, ấm áp. Sống mũi cao, khóe miệng tươi tắn, hẳn thời trẻ bà tôi rất đẹp. Thỉnh thoảng, khi sán lại mà vuốt ve khuôn mặt bà, tôi ngỡ ngàng thấy những nếp nhăn trên làn da chấm đồi mồi đã mất đi màu tươi sáng. Đó là dấu tích của thời gian, của bao tháng ngày lo âu, vất vả. Mái tóc bà đã sớm bạc trắng, đôi mắt thì nheo nheo nhưng ánh mắt vẫn sáng và nhân từ. Đôi tay của bà gầy guộc, các đường gân và mạch máu nổi rõ lên, nhưng vẫn nhanh nhẹn lo toan được đủ việc trong gia đình. Mẹ vẫn thường nói với em, cả đời bà vất vả quá, khi trẻ lo toan việc nhà để chồng yên tâm đi chiến đấu, nay lại chăm sóc gia đình để các con phấn đấu vươn lên, rồi bà lại chăm chút các cháu để chúng trưởng thành. Vậy là bao nhiêu gánh nặng gia đình một mình bà gánh vác hết. Ở trong nhà, bà luôn là trung tâm hòa giải mọi chuyện, bà thường nói: “Chuyện trong nhà, cứ lớn thì coi là nhỏ, mà nhỏ thì coi như là không có thì mọi thứ sẽ êm đẹp cả thôi!”. Tôi vừa yêu quý bà lại vừa thương bà. Nhiều lúc tôi chỉ muốn ngã vào lòng bà và nói: “Bà ơi, cháu yêu bà lắm!” Đoạn 2
Bà tôi nhiều tuổi nhưng rất chăm tập thể dục buổi sáng. Bà cứ chê lũ trẻ chúng tôi học nhiều mà lại ham ngủ, ít tập tành. Việc nhà nhiều vậy mà bà tôi vẫn tham gia tích cực các hoạt động xã hội. Bà tham gia Hội phụ nữ phường, Hội hòa giải, Hội từ thiện,… Ai ai cũng quý mến bà, có việc gì mọi người thường tới hỏi và nghe bà phân tích. Bà tôi không khéo nói, nhưng bà nói lại hợp tình hợp lí nên dễ thuyết phục mọi người. Vừa rồi, nhà bác hàng xóm sơ ý bị cháy, bà kêu gọi mọi người giúp đỡ để vượt qua khó khăn buổi đầu. Tôi thật sự tự hào về bà mình. Đoạn 3
Bà sống giản dị và khiêm nhường. Những bữa cơm của gia đình em dưới tay bà thật ấm cúng. Bà khéo chiều lòng được cả nhà với những món ăn bình dân nhưng ngon lành, sạch sẽ. Nhà có máy giặt nhưng bà vẫn động viên mọi người vò tay rồi hãy cho vào máy. Bà bảo như thế sạch hơn. Mẹ tôi kể rằng một tay bà đã giặt giũ suốt thời gian ở cữ anh em tôi. Và cũng chính bà đã tắm cho chúng tôi từ khi hai đứa còn đỏ hỏn. Khi bố mẹ tôi bận, bà chẳng bao giờ từ chối trông nom chúng tôi để bố mẹ đi công việc. Ở với bà, tôi tha hồ được vui chơi, được ăn những món ngon tuyệt mà bà nấu cho tôi bằng tất cả tình yêu. Đoạn 4
Kỉ niệm sâu sắc nhất là lần em bị sốt dịch. Trong trạng thái nóng sốt li bì, em phải đi viện một tuần. Bà luôn ở bên em, mồi lần bừng tỉnh em thấy đôi mắt lo âu của bà, những cử chỉ âu yếm, nhẹ nhàng, những lời động viên, an ủi của bà hình như có sức mạnh hơn thuốc. Em bình phục dần, và lúc đó mới thấy có vài ngày mà đôi má bà hõm sâu, mái tóc bà bạc thêm nhiều. Lòng xúc động sâu sắc, em nắm chặt tay bà nghẹn ngào không nói nên lời. Đoạn 5
Em có nhiều “mẹ” quá, mẹ ở nhà này, ở trường này và bà luôn bên cạnh em. Em tự nhủ lòng mình phải cố gắng sao cho khỏi phụ lòng những “người mẹ” của mình, phải học giỏi và ngoan để vui lòng họ. Em vô cùng yêu quý và biết ơn bà. Bà sẽ mãi mãi là người em kính yêu nhất. Em mong bà mạnh khỏe, sống lâu cùng con cháu. Bà ơi, bà bình thường thôi mà sao thật là vĩ đại! Đoạn 6
Tổng cộng là 6 đoạn
HT
a, Cây bị đổ vì gió thổi mạnh
b, Bố em sẽ thưởng cho em một hộp màu vẽ nếu em học giỏi
c, Ông tôi đã già vì ngày nào ông cũng quên ra vườn
d, Mây tan nên mưa tạnh dần
e, Hoa không đẹp nhưng mùi hương của nó thật là quyến rũ
em ko biết yêu cầu đề bài là ntn, nhưng e vẫn trả lời theo ý hiểu của em ạ. Nếu sai e xin lỗi nhé
????????????????
Câu 1: Phân tích nhân vật anh em thứ nhất và anh em thứ hai
a) Nhân vật người anh
b) Nhân vật người em
Câu 2: Nhận xét về hình ảnh Rắn Biển
Câu 3: Bài học rút ra từ câu chuyện
Từ câu chuyện “Đồng tiền vàng”, em rút ra những bài học sau:Mở đầu câu chuyện, nhân vật "tôi" hiện lên với sự ái ngại và chút hoài nghi rất đỗi đời thường khi giáp mặt cậu bé Rô-be rách rưới, gầy gò giữa cái nghèo túng bủa vây. Thế nhưng, thái độ ấy nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho niềm tin tưởng sâu sắc khi bắt gặp ánh mắt cương trực, tự hào cùng lời khẳng định chắc nịch từ đứa trẻ khốn khó rằng :"cháu không phải là đứa bé xấu".Để rồi đỉnh điểm của sự xúc động chính là khoảnh khắc nhân vật tôi nhìn thấy cậu em trai của Rô-be lặn lội mang tiền thừa đến trả, thay cho người anh đang gãy chân nằm liệt giường của mình... Khoảnh khắc ấy khiến nhân vật "tôi" nhận ra rằng đằng sau hình hài nghèo đói, rách rưới kia lại là một tâm hồn trong sáng, ngập tràn lòng tự trọng và sự tử tế thiêng liêng.
Câu 2:
Nhà văn khắc họa chân dung Rô-be không qua những lời ca tụng hoa mỹ mà bằng chính hoàn cảnh khắc nghiệt cùng chuỗi hành động ngời sáng phẩm chất. Đó là một cậu bé nghèo khổ đến tội nghiệp, ăn mặc tồi tàn, xanh xao, hằng ngày phải oằn mình đi bán từng bao diêm kiếm sống qua ngày.Thế nhưng, giữa cái nghèo bủa vây ấy, Rô -be chưa bao giờ bị quật ngã, bởi sâu thẳm trong tâm hồn em lại tỏa sáng một lòng tự trọng cao quý đến lạ kỳ, sẵn sàng khẳng định nhân phẩm bằng cả sự kiêu hãnh của tuổi thơ. Đỉnh cao của vẻ đẹp ấy nằm ở chữ tín vẹn toàn: dẫu cho thân thể đau đớn vì tai nạn xe tông gãy chân, phải nằm một chỗ, em vẫn không quên đồng tiền vàng của người xa lạ, vẫn dặn dò em trai tìm đến tận nơi để trả lại đủ đầy từng xu tiền thừa. Rô-be chính là biểu tượng cho thứ ánh sáng ấm áp của lòng trung thực, dẫu đặt giữa chốn bần hàn vẫn tỏa hương thơm ngát.
Câu 3:
Gấp lại trang sách nhỏ, bản thân em rút ra cho mình những bài học sâu sắc và thấm thía trên hành trình bước vào đời. Bài học lớn nhất chính là sự trân trọng tuyệt đối dành cho lòng trung thực và chữ tín, bởi đó là phẩm giá làm người tối thượng mà dẫu có nghèo khó đến đâu chúng ta cũng tuyệt đối không được đánh mất. Cuộc sống ngoài kia rộng lớn, đừng bao giờ vội vã phán xét hay nhìn nhận bất kỳ ai qua vẻ bề ngoài rách rưới, nghèo hèn, vì đôi khi ẩn giấu sau lớp áo phấn son hay bộ đồ sờn cũ lại là những tâm hồn lấp lánh ngọc ngà. Hơn hết, em tự nhủ phải luôn sống tử tế, biết mở rộng trái tim để tin yêu và trân trọng những điều tốt đẹp dung dị, để giữ cho tâm hồn mình luôn trong trẻo giữa muôn vàn giông bão cuộc đời.Các bài học đó không chỉ có ý nghĩa riêng với mỗi cá nhân em mà còn lan tỏa mạnh mẽ ra cộng đồng, nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của lòng nhân ái và sự tử tế dung dị có thể sưởi ấm cả những mảnh đời bất hạnh.
- Lúc đầu gặp Rô-be: Ái ngại. Từ chối mua vì không có tiền lẻ.
- Khi Rô-be đòi đổi tiền: Lưỡng lự. Cảm thấy nghi ngờ.
- Khi nhìn nét mặt cậu bé: Tin tưởng. Quyết định giao đồng tiền vàng.
- Khi gặp em trai Rô-be: Ngạc nhiên. Xúc động mạnh. Thương xót cậu bé. Trân trọng tâm hồn cao đẹp của em.
2: Phẩm chất tốt đẹp của nhân vật Rô-be- Trung thực: Giữ đúng lời hứa trả lại tiền thừa.
- Tự trọng: Cương trực. Không muốn bị coi là đứa trẻ xấu.
- Trách nhiệm: Gặp tai nạn vẫn nhờ em đi trả tiền.
3: Bài học rút ra cho bản thânCâu 1 (2,0 điểm): Phân tích sự chuyển biến cảm xúc và thái độ của nhân vật "tôi" từ lúc ban đầu gặp Rô-be cho đến khi gặp em trai của Rô-be.
Trả lời:
Cảm xúc và thái độ của nhân vật "tôi" có sự thay đổi rõ rệt theo mạch câu chuyện:Câu 2 (2,0 điểm): Nhân vật Rô-be hiện lên với phẩm chất tốt đẹp nào?
Trả lời:
Nhân vật Rô-be tuy nghèo khổ nhưng ngời sáng những phẩm chất cao quý:Câu 3 (2,0 điểm): Em rút ra bài học gì cho bản thân từ văn bản "Đồng tiền vàng"?
Trả lời: