có lẽ tớ là người bất hạnh nhất tg này.tại sao trong suốt 11 năm vừa qua tớ dù đã rất cố gắng để học cách làm hài lòng tất cả mà sao mn vẫn ko chấp nhận tớ từ cha mẹ cho đến bn bè.Dù là tớ có dành bao nhiêu cho ng khc thì vẫn vậy vẫn chả thay đổi từ công việc nhỏ nhặt cho tới những điều lớn lao thì tớ cx đã cố gắng lắm rồi mà tại sao vẫn ko ai hiểu tớ z.Kiếp trc bộ tớ có thù oán j vs tg này sao.Đến cả bố mẹ tớ,ng đã dc tớ cho là hiểu tớ nhất cũng ko thể giúp tớ.Dù là tớ đang chồng chất btap,đang ăn cơm,uống thuốc hay lm việc khc thì họ vẫn cố làm phiền tớ vậy.Như hnay,các em tớ ở nhà đang chs game vs uống nc ngọt mà tớ thì chồng chất btap vẫn cố lm xog để sáng mai ik học full ngày.Thế mà đến cả chậu quần áo mẹ tớ cũng sai tớ là sao,sao các em tớ thì mẹ tơ k sai mà lại bảo tớ z.Tớ cx chả hiểu cái gđ này bị sao nx.Cái đứa rảnh thì ko nhờ vả mà cái đứa việc chồng chất cứ thik nhờ là sao.Chả lẽ việc học của tớ còn ko quan trọng bằng trò chơi điện tử của nó hay sao.Mỗi lần tớ ns đến thì ai cx lảng ik như ko nghe thấy.Tớ dùng tiền của tớ mua cái bút chì mới mà ai cx kêu tiếc,thế bỏ đống tiền ra để mua cho e tớ đồ chs vs đồ ăn vạt thì sao ko tiếc.E tớ thì mỗi 1 việc nhà dc 5k còn tớ làm cả núi việc xog ra xin mẹ có 4k ik liên hoan sn bn cx bảo tớ ăn chs🙄.Cái j bực bội hay tức cx trút lên tớ,việc j cx tớ lm.Chẳng bt cái nhà này bị ma theo quỷ nhập hay sao mà hành tớ thế nhỉ.Tớ cx chả bt làm sao mà càng ngày tớ càng khổ.Cả thk cốt chả bao h dỗi hnay cx dở chứng vs tớ xong còn ns xấu tớ vs thk liễu như yên(đó là tên tớ đặt cho thk học bá vô lễ lp tớ).Tớ cảm giác ngày nào cx đối mặt vs vô vàn nỗi khổ cứ như lm tớ muốn quay lưng vs cả tg.Từ một đứa lẻo mép,nhanh nhẹn,hoạt bát mà h cả gđ và bn bè tớ đã hủy hoại tớ r cảm giác h đây tớ cứ bị rụt rè,hướng nội sao á.H đến cả ns chuyện trực tiếp tớ cx ngại chỉ còn hay vt thư.Cảm giác này là sao.Có thể cho tớ 1 lời khuyên ko.Cảm ơn vì đã đọc hết.Nếu bn rảnh có thể cho tớ xin 1 lời mời kt bn để ns chuyện tâm sự vs tớ ko😥
cảm động nhỉ
chat với mik
MIK
cảm ơn các bn😭
ờm.. mih thấy về cái lm vc nhà thì đó là trách nhiệm của mih, sống trong nhà pk cùng nhau lm vc, lớn lm việc lớn, bé lm việc bé. Mih chỉ hỏi 1 câu th, lúc bn = tuổi e bn, bn đã lm những việc đó chx??
Còn những điều còn lại thì mih kbt nói j cả...
tặng mỗi bạn 1 sp nhé
lúc đó hả lp 2 mik đã bj ép r á bn don't thắc mắc về gdd not good
Tớ ngnĩ là nếu bạn đang nhắn bằng thiết bị không có giới hạn thời gian xem thì tui nghĩ bạn là người quá hạnh phúc , làm cả đống việc nhà trong 1 ngày mà được tận 4 nghìn thì bạn thật sự hạnh phúc vì cos tiền
khổ cậu qs 😵😵
ơi bạn ơi kết bạn với mik đi,mik biết cảm giác của bn vì hồi lớp 2 mik từng nghĩ rằng mng và gđ thấy mik là gánh nặng,mik đã từng nghĩ cs nên 44 ko,nhg mik đã ko làm vậy vì ko biết vì sao,
cho nên mik thấy bn đăng bài này mik cảm động quá,bn kết bn đi nhé
chúc bạn vẫn luôn lạc quan, yêu đời và hạnh phúc nhé!!! Đừng để những nỗi buồn đó làm tổn thương đến chính mình.
cảm ơn mng
@Hoa Mi 246 ak bn ơi mik nhắn là lm đống việc nhà xog xin 4k ik chs là mẹ ko cho ạ
- Sự cố gắng của bạn là có thật và đáng trân trọng: Việc bạn nỗ lực học tập, làm việc nhà và muốn làm hài lòng mọi người chứng minh bạn là một người có trách nhiệm và biết suy nghĩ. Việc mọi người chưa công nhận không có nghĩa là giá trị của bạn bị mất đi.
- Ngừng đổ lỗi cho bản thân: Bạn không làm gì sai để phải chịu "kiếp trước có thù oán". Đôi khi áp lực từ thế hệ (bố mẹ) và sự vô tâm tuổi mới lớn (các em) vô tình tạo nên một môi trường sống ngột ngạt cho bạn.
- Chấp nhận sự thay đổi: Việc bạn từ một người lanh lẹ trở nên rụt rè, hướng nội là phản ứng tự vệ tự nhiên của tâm lý khi gặp tổn thương liên tục. Đừng quá hoảng sợ về điều đó.
💡 Lời khuyên dành cho bạn lúc này1. Học cách "vừa đủ" và yêu thương chính mình trướcBạn không thể làm hài lòng tất cả mọi người, đó là sự thật. Hãy làm tốt việc của mình (học tập, phụ giúp gia đình ở mức bổn phận) nhưng ngừng kỳ vọng mọi người sẽ khen ngợi hoặc thay đổi thái độ ngay lập tức. Khi giảm kỳ vọng, bạn sẽ bớt tổn thương.2. Giao tiếp thẳng thắn khi bình tĩnh
- Đừng im lặng chịu đựng rồi tích tụ ấm ức. Khi bố mẹ hoặc các em nhờ vả lúc bạn đang bận học/ăn cơm, hãy từ chối một cách lịch sự nhưng kiên quyết: "Con/chị đang dở việc này tầm 15-20 phút, xong con/chị sẽ làm sau nhé".
- Chọn một thời điểm bố mẹ vui vẻ, hãy nói ra cảm xúc của mình bằng công thức: Sự việc + Cảm xúc của bạn. Ví dụ: "Mẹ ơi, lúc con đang ngập đầu bài vở mà mọi người cứ gọi, con cảm thấy rất áp lực và tủi thân vì nghĩ mọi người không tôn trọng việc học của con".
3. Tìm kiếm không gian và đồng minh ngoài gia đình- Môi trường học tập: Nếu ở nhà quá ồn ào và áp lực, bạn có thể xin phép ra thư viện trường, thư viện quán cà phê học bài để tìm lại sự tập trung và yên tĩnh.
- Chia sẻ với người tin cậy: Bạn có nhắc đến việc "ngại nói chuyện trực tiếp, chỉ viết thư". Bạn có thể viết những dòng tâm sự này gửi cho một người bạn thân thực sự, một thầy cô giáo bạn quý mến, hoặc một chuyên gia tâm lý học đường.
4. Độc lập tài chính và cuộc sống trong tương laiHãy lấy sự ấm ức hiện tại làm động lực lớn nhất để học tập thật tốt. Sau này khi lên Đại học hoặc đi làm, bạn sẽ có cơ hội tự lập, ra ở riêng và tự quyết định cuộc sống của mình. Lúc đó, bạn sẽ có không gian riêng để chữa lành tổn thương.Cố lên bạn nhé! Bạn đã mạnh mẽ đi qua 11 năm như vậy thì bạn hoàn toàn có đủ sức mạnh để vượt qua giai đoạn này. Nếu bạn cần một người xa lạ để tiếp tục nhắn tin viết thư tâm sự, mình luôn ở đây để lắng nghe bạn.