Quang Trung đại phá quân Thanh
Cuối năm 1788, đất nước Đại Việt rơi vào một tình thế rất nguy hiểm.
Sau khi nhà Lê suy yếu, vua Lê Chiêu Thống chạy sang cầu cứu nhà Thanh. Vua Càn Long của nhà Thanh lấy cớ “đưa vua Lê về nước”, sai Tổng đốc Lưỡng Quảng là Tôn Sĩ Nghị đem một đạo quân rất lớn tiến vào Đại Việt.
Quân Thanh nhanh chóng chiếm được Thăng Long.
Tôn Sĩ Nghị cho rằng quân Tây Sơn không đủ sức chống lại mình. Ông ta còn tổ chức ăn mừng chiến thắng và dự định sang năm sẽ tiếp tục tiến về phía Nam.
Nhưng ông ta đã đánh giá sai một người.
Người đó là Nguyễn Huệ.
Khi nghe tin Thăng Long thất thủ, Nguyễn Huệ đang ở Phú Xuân. Ông lập tức triệu tập các tướng lĩnh để bàn việc đánh giặc.
Nguyễn Huệ hiểu rằng tình hình rất khẩn cấp. Nếu để quân Thanh có thêm thời gian củng cố lực lượng, việc đánh đuổi chúng sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Vì vậy, ông quyết định hành quân ra Bắc ngay lập tức.
Trước khi xuất quân, Nguyễn Huệ lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu là Quang Trung.
Ông nói với quân lính rằng phải đánh nhanh, thắng nhanh.
Đoàn quân Tây Sơn bắt đầu tiến ra Bắc.
Quãng đường từ Phú Xuân đến Thăng Long rất xa. Nhưng quân Tây Sơn hành quân với tốc độ đáng kinh ngạc. Quân lính gần như không có thời gian nghỉ ngơi lâu.
Đến Nghệ An, Quang Trung dừng lại tuyển thêm quân.
Ông hỏi một người lính:
“Ngươi có biết quân Thanh mạnh đến mức nào không?”
Người lính trả lời đại ý rằng quân Thanh rất đông, nhưng quân Tây Sơn cũng quyết tâm đánh giặc.
Quang Trung động viên quân sĩ rồi tiếp tục tiến quân.
Đến Thanh Hóa, lực lượng Tây Sơn ngày càng đông.
Sau đó, quân Tây Sơn tiến nhanh về phía Bắc.
Trong khi đó, quân Thanh ở Thăng Long vẫn chưa biết tai họa đang đến gần.
Tôn Sĩ Nghị cho rằng quân Tây Sơn cần rất nhiều thời gian mới có thể tiến ra Bắc. Ông ta không ngờ Quang Trung lại có thể đưa quân đến nhanh như vậy.
Đêm 30 Tết năm Kỷ Dậu 1789, quân Tây Sơn bắt đầu tiến vào khu vực Thăng Long.
Tết vốn là thời điểm người ta nghỉ ngơi, ăn uống và đoàn tụ với gia đình.
Nhưng với quân Tây Sơn, đó lại là lúc cuộc chiến quyết định bắt đầu.
Mục tiêu đầu tiên là đồn Hà Hồi.
Quân Thanh đang đóng trong đồn và nghĩ rằng mình được bảo vệ an toàn.
Quân Tây Sơn tiến đến gần nhưng không lập tức tấn công.
Họ bao vây đồn.
Sau đó, quân Tây Sơn đồng loạt hô lớn.
Tiếng hô vang lên giữa đêm khiến quân Thanh hoảng sợ.
Họ tưởng rằng quân Tây Sơn đông hơn rất nhiều so với thực tế.
Quân Thanh trong đồn nhanh chóng mất tinh thần và phải đầu hàng.
Nhưng đó mới chỉ là bước đầu.
Quang Trung tiếp tục đưa quân tiến về Ngọc Hồi, nơi quân Thanh xây dựng một cứ điểm rất mạnh.
Ngọc Hồi là một vị trí quan trọng. Nếu phá được nơi này, con đường tiến vào Thăng Long sẽ rộng mở.
Sáng mùng 5 Tết, trận đánh bắt đầu.
Quân Thanh chống trả dữ dội.
Từ trong đồn, họ bắn súng và dùng nhiều loại vũ khí để ngăn quân Tây Sơn tiến lên.
Nhưng quân Tây Sơn vẫn tiến.
Một trong những hình ảnh nổi tiếng nhất của trận đánh là những người lính Tây Sơn sử dụng các tấm ván lớn để che chắn, tạo thành những bức tường di động khi tiến về phía quân Thanh.
Càng tiến gần, cuộc chiến càng khốc liệt.
Quân Tây Sơn cuối cùng phá được phòng tuyến của quân Thanh.
Cùng thời điểm đó, một đạo quân Tây Sơn do Đô đốc Long chỉ huy tiến đánh Đống Đa.
Quân Thanh ở Đống Đa bị đánh bất ngờ.
Trận chiến diễn ra dữ dội. Quân Tây Sơn đánh thẳng vào vị trí của quân Thanh, khiến đội quân này nhanh chóng rối loạn.
Quân Thanh bắt đầu tháo chạy.
Tin quân Tây Sơn phá được Ngọc Hồi rồi đánh vào Đống Đa nhanh chóng truyền đến Thăng Long.
Tôn Sĩ Nghị lúc này mới nhận ra tình hình đã hoàn toàn vượt khỏi sự kiểm soát.
Ông ta không còn nghĩ đến chuyện đánh tiếp nữa.
Ông ta bỏ chạy.
Quân Thanh ở Thăng Long cũng hoảng loạn tìm đường rút về phía Bắc.
Có người chạy qua cầu, có người chen lấn nhau, khiến tình hình càng trở nên hỗn loạn.
Quân Tây Sơn tiếp tục truy kích.
Chỉ trong một thời gian rất ngắn, đạo quân Thanh từng tiến vào Đại Việt với khí thế mạnh mẽ đã bị đánh tan.
Quang Trung tiến vào Thăng Long.
Chiến thắng đến nhanh đến mức người đời sau vẫn phải kinh ngạc.
Một đạo quân ngoại quốc đông và mạnh đã chiếm được Thăng Long, nhưng chỉ ít lâu sau đã bị đánh bật khỏi đất nước.
Điều đáng chú ý nhất không chỉ là quân Tây Sơn đông hay mạnh.
Đó là cách Quang Trung sử dụng thời gian.
Ông biết quân Thanh chủ quan.
Ông biết chúng không nghĩ quân Tây Sơn có thể đến nhanh.
Vì vậy, ông chọn cách hành quân thần tốc, đánh liên tiếp vào những vị trí quan trọng, khiến quân Thanh không kịp trở tay.
Chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa trở thành một dấu mốc lớn trong lịch sử Việt Nam.
Nó cho thấy một điều rất rõ:
Khi đất nước bị xâm lược, sức mạnh không chỉ nằm ở số lượng quân lính hay vũ khí. Khả năng chỉ huy, sự quyết đoán và tinh thần chiến đấu cũng có thể quyết định cả một cuộc chiến.
Và từ đó, cái tên Quang Trung – Nguyễn Huệ trở thành một trong những cái tên nổi bật nhất trong lịch sử quân sự Việt Nam.
bạn gỏi lịch sử giống mik đó
quá được
wow
.