"Bác sĩ, liệu anh có tin vào thần chết?"
Hắn ngước lên, đôi mắt sâu hoắm phản chiếu ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy của phòng thẩm vấn.
Bác sĩ Trung – chuyên gia tâm lý tội phạm – không vội trả lời. Anh lật nhẹ một trang hồ sơ. Bên trong là ảnh chụp hiện trường của năm vụ án mạng kinh hoàng. Năm nạn nhân, đều là những người có tội danh nhưng thoát tội nhờ kẽ hở pháp luật… Họ đều bị rạch một đường ở cổ họng, máu chảy cạn sạch, và hiện trường luôn có một chiếc đồng hồ dừng lại vào 03:14 sáng.
Trung nhìn thẳng vào gã đàn ông đối diện – Phan, kẻ bị bắt với tội danh giết năm người.
"Nếu cậu định nói với tôi rằng cậu bị Thần Chết sai khiến để né án tử hình thì tôi khuyên cậu nên đổi kịch bản. Cái lý do này thật thảm hại.".
"Anh nhầm rồi, bác sĩ. Tôi chẳng cần thoát án. Tôi cũng không bị Thần Chết sai khiến. Tôi chỉ đang muốn hỏi anh." Phan nghiêng đầu, tiếng xích sắt lại loảng xoảng. "Anh biết tại sao tất cả bọn họ đều chết vào lúc 03:14 không?" Hắn mỉm cười nhìn ngắm đôi bàn tay mình
"Số pi xấp xỉ 3.14. Biểu tượng của một vòng tròn tuần hoàn, không có điểm cuối. Cậu nghĩ mình là người thực thi công lý, đóng lại vòng lặp tội lỗi của họ?" Trung đưa ra phân tích tâm lý kinh điển.
Phan tắt ngay nụ cười:
"Chẳng có toán học nào ở đây cả.” Đoạn, hắn thở dài “03:14 là thời gian tim của họ ngừng đập hoàn toàn sau khi cắt động mạch cảnh. Tôi không giết họ. Tôi chỉ giải thoát cho 'Thần Chết' đang bị giam cầm bên trong họ. Thần Chết chẳng phải là một người xương đồ đen cầm lưỡi hái như người ta thường nói, ý tôi muốn nói nó là một tần số. Một vùng tối trong não bộ mà khi áp lực đạt đến đỉnh điểm, nó sẽ tự kích hoạt để phá hủy vật chủ. Tôi cũng chỉ là người kích hoạt tần số đó lên mà thôi.”
Gì thế này? Cách hắn nói chuyện không giống 1 kẻ tâm thần chút nào...Trung nhíu mày.Hắn quá tỉnh táo, quá kiểm soát.
“Bác sĩ”
“Hả..? Sao có chuyện gì?” – Trung giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ.
“ Anh có muốn biết ‘Thần Chết’ của anh trông thế nào không? “
"Tôi không có xu hướng tự sát. Và cậu cũng nên nhận thức được vị trí của mình đi. Cậu đang bị khóa chặt trên ghế," Trung đứng dậy thu dọn hồ sơ. "Cuộc thẩm vấn hôm nay kết thúc ở đây."
"Anh có chắc là tôi đang bị khóa chặt không?"
Câu nói của Phan khiến Trung khựng lại.
"Cái vụ tai nạn năm 2021 ấy.. Anh còn nhớ không bác sĩ? Một chiếc xe khách mất lái lao thẳng xuống vực. Thật không may, cả vợ lẫn con gái anh đều ở trên chiếc xe đó. 29 người, kể cả vợ anh đèu không qua khỏi, chỉ có con gái anh may mắn thoát nạn nhưng tình trạng rất nguy kịch.. Con gái anh được chuyển ngay tới bệnh viện anh làm và được chính tay anh đã phãu thuật. Anh đã cố cứu con bé... nhưng anh thất bại."
Toàn thân Trung cứng đờ. Tập hồ sơ trên tay anh suýt rơi xuống đất. Bí mật này anh đã chôn giấu, chuyển công tác từ bác sĩ ngoại khoa sang tâm lý tội phạm để trốn tránh thực tại. Sao hắn biết?
"Đấy chẳng qua là những gì anh nghĩ thôi, chứ thực sự không phải như vậy. Anh nghĩ con bé chết vì bị thương quá nặng?" Phan cười, ánh mắt lóe lên sự quỷ dị. "Không. Đêm đó hầu như chỉ có mình anh trực ở đó, trong một ca phẫu thuật thiếu nhân lực cộng với cả sự hoảng loạn, anh đã tiêm nhầm một liều KCl nồng độ cao thay vì thuốc trợ tim.. Anh đã tự tay giết con mình. Và sau đó, bộ não thiên tài của anh đã tự xóa ký ức đó đi để bảo vệ anh khỏi phát điên."
"IM NGAY!" Trung đập bàn, mắt đỏ ngầu, khóc nấc lên. "Mày lừa tao! Mày đọc hồ sơ bệnh án cũ!"
"Tôi không đọc hồ sơ. Tôi chỉ nhìn thấy Thần Chết đang ngồi trên vai anh, gặm nhấm anh suốt 5 năm qua," Phan thì thầm, "Nhớ lại đi, bác sĩ."
Trung thở dốc, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Đầu anh đau nhức như búa bổ. Những mảnh vỡ ký ức năm xưa đột ngột dội về như một cơn lũ. Ống tiêm... khay thuốc... tiếng máy đo nhịp tim kêu một dải dài vô tận...
Sự tội lỗi, nỗi đau đớn bị kìm nén bấy lâu nay vỡ òa, biến thành một áp lực khủng khiếp bóp nghẹt buồng phổi của Trung. Anh quỵ xuống, hai tay ôm lấy đầu, tiếng la hét nghẹn lại nơi cổ họng. Trong cơn ảo giác tột độ, Trung nhìn thấy chiếc đồng hồ treo tường trong phòng thẩm vấn... Kim giờ, kim phút lao nhanh một cách bất thường rồi đột ngột dừng lại ở 3:14.
Trung ngửi thấy mùi máu. Từ bao giờ, một vệt máu đỏ tươi đã rỉ ra nơi cổ anh. Không có con dao nào cả. Đó là chiếc bút bi kim loại anh dùng để ghi hồ sơ ban nãy, giờ đây đang bị chính tay phải của anh cắm ngập vào động mạch cổ trong cơn hoảng loạn vô thức. Máu phun qua kẽ tay. Máu tuôn ra như những goitj nước mắt khóc thương cho con gái anh trước đây.
Phan ngồi yên trên ghế, nhìn vị bác sĩ vẫn đang cố đâm chiếc bút vào cổ của mình thật mạnh tự kết liễu đời mình trong vũng máu. Hắn khẽ mỉm cười, tựa lưng vào ghế, nói một mình trong phòng giam tối tăm.
"Tôi đã bảo rồi mà, bác sĩ... Thần Chết chẳng ở đâu xa cả. Nó ở ngay trong tâm trí của anh mà thôi."
#ඞ
7tiluttttt88t t7u t7u lyy7 7tt
:)
nếu có ai bình luận nữa tui sẽ viết tiếp p2
67