Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
phân tích đặc điểm nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn "Đẽo cày giữa đường"nhé
Trong cuộc sống, sẽ có lúc con người ta phải đưa ra các lựa chọn, quyết định của riêng mình. Những lựa chọn, quyết định đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của ta. Vì vậy phải nghĩ cho kĩ càng và có chính kiến không phải là dễ. Tôi nhớ đến nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường. Đó là một người không có chính kiến, có phần ba phải để rồi khi nhận được bài học cho bản thân thì đã quá muộn.
Người thợ mộc trong truyện Đẽo cày giữa đường cũng có những tính chất tốt đẹp. Trước khi anh chọn nghề đẽo cày thì cũng đã có cả một gia sản. Không ai biết gia sản của anh do đâu mà có. Nhưng có thể thấy, anh đã dám bỏ ra cả gia sản để chọn một cái nghề và hy vọng vào sự thành đạt ngày sau. Nói cách khác, anh là một người có chí tiến thủ, có chí làm ăn. Anh ta đã chọn cái nghề đẽo cày phù hợp với danh xưng "thợ mộc" của mình. Ở đây, ta thấy được hai đặc điểm tốt ở anh. Anh thợ mộc là một người có tay nghề đồng thời đã biết chọn công việc phù hợp là đẽo cày.
Tuy đã có quyết định đúng đắn bước đầu, nhưng các quyết định phía sau của anh lại là những sai lầm. Năm lần bảy lượt anh đều nghe theo ý kiến của những người qua đường. Cả gia sản trong tay mà anh lại dùng nó thiếu tính toán kỹ lưỡng để rồi những gia sản ấy đi đời nhà ma. Có thể thấy ở đây, không những anh thợ mộc là người ba phải, mà còn cho thấy anh có mong muốn làm giàu nhưng lại thiếu kiến thức, thiếu hiểu biết nên không có suy nghĩ và hành động đúng, dẫn đến kết quả thất bại thảm hại.
Truyện Đẽo cày giữa đường hướng đến đặc điểm một kiểu người trong xã hội. Đó là những người thiếu hiểu biết nên dễ thay đổi, thiếu chủ kiến và quá bị động. Nhan đề của truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường đã trở thành một thành ngữ. Đó có lẽ là một cách để con người thận trọng hơn trong việc lắng nghe những ý kiến góp ý của người khác, phải biết cân nhắc, chọn lọc được ý kiến phù hợp, đúng đắn
Em bé thông minh là một truyện dân gian ca ngợi sự kết tinh của vẻ đẹp trí tuệ tài năng và kinh nghiệm. Nhân vật trung tâm của truyện là một em bé thông minh. Thông qua những thử thách, em bé đã thể hiện được sự đề cao của trí tuệ dân gian.
Trí thông minh của em bé được trổ tài trong bốn lần. Lần thứ nhất, trước câu hỏi oái oăm của tên quan: “Trâu… cày một ngày được mấy đường?” thì em bé đã hỏi vặn lại: “Ngựa… đi một ngày được mấy bước?”. Lần thứ hai, vua ban cho làng em 3 thúng gặp nếp, 3 con trâu đực, hạn trong 3 năm, trâu ấy phải đẻ thành 9 con. Thật kì quặc vì trâu đực sao đẻ được? Có loại trâu nào đẻ được 3 con trong 3 năm? Em đã tìm cách gặp được vua. Cuộc đối đáp của em cũng rất thông minh. Em gặp vua và em khóc vì mẹ đã chết mà cha em không đẻ được em bé nào nữa… Lần thứ ba, vua vẫn chưa tin em bé này thông minh, nên đã sai sứ mang đến một con chim sẻ bắt cha con em phải dọn thành ba mâm thức ăn. Em đã gửi sứ giả một chiếc kim đem về tâu với đứa vua rèn cho ba con dao. Trong điều kiện thủ công lạc hậu, thô sơ thì một cái kim không thể nào rèn được ba con dao. Đã không có dao, hoặc chưa có dao thì chưa thể giết được sẻ để dọn cỗ cho vua. Rất dí dỏm, thú vị. Em bé thông minh lắm: Em đã lấy cái không thể nào làm được để giải thích sự việc thành không thể nào được? Không thể nào rèn một chiếc kim thành ba con dao cũng như không thể giết một con chim sẻ dọn thành ba cỗ thức ăn được! Lần thứ tư, em đọ trí với sứ giả một nước láng giềng. Làm sao xe sợi chỉ luồn qua đường ruột ốc xoắn? Trong lúc Trạng Nguyên, đại thần, văn võ bá quan vô kế khả thi thì em bé ung dung, hát lên một bài vè.
Câu đố tưởng là hóc hiểm nhưng đối với em bé thì rất dễ! Em đã làm cho vị sứ nước láng giềng phải thán phục khi nhìn thấy con kiến càng kéo sợi chỉ qua ruột con ốc xoắn.Có thể nói, thông qua nhân vật Em bé thông minh ta càng thêm cảm phục về trí tuệ, sự dũng cảm và lòng bao dung của ông cha ta khi xưa.
Khi viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật trong tác phẩm văn học, em cần lưu ý: Liệt kê trên đây giúp các bạn không bỏ sót phương diện nào khi phân tích nhân vật chứ không phải là Trình tự phân tích. Thông thường, chúng ta sẽ phân tích theo luận điểm, mỗi luận điểm là một đặc điểm/nét tính cách/vẻ đẹp (cả ngoại hình lẫn tâm hồn) của nhân vật. Cuối phần này, nên có một đoạn tổng kết lại những điểm đặc biệt về nhân vật.
- Mở bài: giới thiệu tác phẩm văn học và nhân vật;
nêu khái quát ấn tượng về nhân vật.
- Thân bài: phân tích đặc điểm của nhân vật
+ Nhân vật đó xuất hiện như thế nào?
+ Các chi tiết miêu tả hành động của nhân vật đó.
+ Ngôn ngữ của nhân vật
+ Những cảm xúc, suy nghĩ của nhân vật như thế nào?
+ Mối quan hệ của nhân vật đó với các nhân vật khác
- Kết bài: Nêu ấn tượng và đánh giá về nhân vật
Trong đoạn trích “Bạch tuộc”, nhân vật để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc nhất chính là giáo sư A-rôn-nác.
Nhân vật này chính là người kể chuyện xưng “tôi” trong đoạn trích. Ông là một vị giáo sư yêu thích khám phá sinh vật biển. Ông đã chứng kiến và kể lại trận chiến với lũ bạch tuộc một cách sinh động, hấp dẫn.
Trước hết, có thể thấy nhân vật giáo sư A-rôn-nác là một người có kiến thức sâu rộng. Tàu No-ti-lớt lặn xuống sâu hai, ba ngàn mét rồi lại nổi lên cách mặt biển một ngàn năm trăm mét. Khoảng 11 giờ, Nét Len đã nói với giáo sư A-rôn-nác về một sinh vật rất đáng sợ giữa đám tảo. Khi nghe chuyện, ông tỏ ra bình tĩnh và chẳng hề ngạc nhiên hay sợ hãi. Ông đã kể cho người bạn nghe câu chuyện trong quá khứ về loài bạch tuộc: “Năm 1861, về phía Bắc Tê-nê-ríp, cũng ở khoảng vĩ độ này, thủy thủ tàu A-lếch-tơn (Alecton) phát hiện ra một con bạch tuộc khổng lồ đang bơi cùng tuyến đường. Thuyền trưởng Bu-ghê (Bouguer) cho tàu chạy sát thân con vật và dùng các loại súng bắn nhưng vô hiệu vì lao nhọn và đạn đều xuyên qua thân bạch tuộc như qua một khối thịt đông…”.
Những câu văn miêu tả chi tiết về con vật cho thấy A-rôn-nác rất am hiểu về loài vật này: “Đó là một con bạch tuộc dài chừng tám mét. Nó bơi lùi rất nhanh về phía tàu. Mắt nó màu xanh xám, nhìn thẳng không động đậy…”. Đối với ông, việc gặp gỡ bạch tuộc là một điều may mắn, không muốn bỏ lỡ cơ hội được nghiên cứu nó cặn kẽ và cố nén nỗi sợ hãi để cầm bút chì vẽ nó. Điều này cũng cho thấy, A-rôn-nác là một nhà khoa học chân chính, ông rất say mê khám phá.
Nhưng không chỉ vậy, ông cũng là một người hết lòng vì đồng đội. Khi thuyền trưởng Nê-mô ra lệnh cho các thủy thủ sẵn sàng chiến đấu. Giáo sư A-rôn-nác cũng cùng với những người bạn đồng hành là Công-xây và Nét Len tham gia giúp đỡ. Ông đã trao đổi, góp ý với thuyền trưởng Nê-mô về trận chiến với bạch tuộc. Khi Nét Len bị một con bạch tuộc quật ngã, giáo sư A-rôn-nác cũng xông vào để cứu người bạn của mình.
Như vậy, qua lời kể của giáo sư A-rô-nác, trận chiến với bạch tuộc hiện lên đầy thú vị, hấp dẫn. Cùng với đó, nhân vật này còn khơi gợi lòng say mê khám phá, tìm hiểu khoa học ở mỗi người.

#ThamKhao#
Trong các tác phẩm truyện em đã học, nhân vật Dế Mèn trong truyện "Bài học đường đời đầu tiên" của Tô Hoài là nhân vật để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Dế Mèn không chỉ hiện lên với vẻ ngoài khỏe mạnh, cường tráng mà còn là một nhân vật có sự thay đổi trong tính cách sau một bài học đắt giá. Chính hành trình từ kiêu căng đến trưởng thành của Dế Mèn đã khiến em yêu thích và khâm phục nhân vật này.
Ngay từ đầu tác phẩm, Dế Mèn xuất hiện với dáng vẻ đầy sức sống. Nhờ chăm chỉ rèn luyện, Dế Mèn có thân hình khỏe khoắn, đôi càng mẫm bóng, đôi cánh dài và hàm răng chắc khỏe. Ngoại hình ấy cho thấy Dế Mèn là một chàng dế trẻ trung, tự tin và giàu khát vọng khám phá thế giới.
Tuy nhiên, vì quá tự hào về bản thân nên Dế Mèn lại trở nên kiêu căng và ngạo mạn. Cậu thường coi thường những người yếu hơn mình, đặc biệt là Dế Choắt. Thay vì giúp đỡ người hàng xóm nghèo khổ, Dế Mèn lại chế giễu và tỏ thái độ khinh thường. Không chỉ vậy, Dế Mèn còn bày trò trêu chọc chị Cốc rồi bỏ chạy, để Dế Choắt phải chịu hậu quả. Hành động bồng bột, thiếu suy nghĩ ấy đã khiến Dế Choắt thiệt mạng.
Cái chết của Dế Choắt là bước ngoặt lớn trong cuộc đời Dế Mèn. Trước lúc qua đời, Dế Choắt đã khuyên Dế Mèn phải từ bỏ tính kiêu căng, biết suy nghĩ trước khi hành động. Những lời khuyên ấy khiến Dế Mèn vô cùng ân hận và nhận ra lỗi lầm của mình. Từ đó, cậu dần thay đổi, sống khiêm tốn hơn, biết yêu thương và quan tâm đến người khác. Sự trưởng thành ấy khiến nhân vật trở nên chân thực và giàu ý nghĩa.
Em yêu thích Dế Mèn không phải vì cậu hoàn hảo, mà vì cậu biết nhận ra sai lầm và dũng cảm sửa chữa. Qua nhân vật này, em hiểu rằng mỗi người đều có thể mắc lỗi, nhưng điều quan trọng là biết chịu trách nhiệm, biết lắng nghe và không ngừng hoàn thiện bản thân. Đó là bài học quý giá không chỉ dành cho Dế Mèn mà còn dành cho mỗi chúng ta.
Bằng nghệ thuật miêu tả sinh động và cách xây dựng nhân vật đặc sắc, Tô Hoài đã tạo nên hình tượng Dế Mèn vừa gần gũi vừa giàu ý nghĩa. Nhân vật không chỉ đem đến cho người đọc những câu chuyện hấp dẫn mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về cách sống. Dế Mèn sẽ luôn là một trong những nhân vật mà em yêu thích và nhớ mãi sau khi đọc tác phẩm.
Trong các tác phẩm truyện đã học, nhân vật mà em yêu thích nhất là Dế Mèn trong tác phẩm “Bài học đường đời đầu tiên” của Tô Hoài. Dế Mèn là một chàng dế trẻ có ngoại hình khỏe mạnh, cường tráng với đôi càng mẫm bóng, vuốt cứng và đôi cánh dài. Dế Mèn rất tự tin, yêu đời nhưng cũng có tính kiêu căng, xốc nổi và coi thường người khác. Vì muốn trêu chị Cốc, Dế Mèn đã gây ra cái chết thương tâm cho Dế Choắt. Trước cái chết của người bạn yếu đuối, Dế Mèn vô cùng ân hận và nhận ra bài học sâu sắc về thói hung hăng, thiếu suy nghĩ. Qua nhân vật Dế Mèn, em hiểu rằng mỗi người cần sống khiêm tốn, biết suy nghĩ trước khi hành động và có trách nhiệm với việc mình làm. Em yêu thích Dế Mèn vì nhân vật không chỉ gần gũi, sinh động mà còn biết nhận ra sai lầm và thay đổi bản thân.