K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Chào em, việc lo lắng khi lên cấp Hai là hoàn toàn bình thường, ai cũng từng thế cả. Để tự tin hơn, em thử áp dụng 3 mẹo nhỏ này nhé:

  • Chủ động cười và bắt chuyện: Ngày đầu tiên, hãy quay sang bạn bên cạnh cười thật tươi và hỏi: "Chào bạn, mình làm quen nhé!". Ai cũng đang bỡ ngỡ nên một lời bắt chuyện trước sẽ giúp cả hai thân nhau rất nhanh.
  • Tích cực tham gia hoạt động: Hãy xung phong phát biểu hoặc tham gia văn nghệ, sự kiện của lớp. Đây là cách nhanh nhất để rèn sự mạnh dạn.
  • Là chính mình: Đừng quá lo lắng người khác nghĩ gì, cứ chăm chỉ và vui vẻ thì mọi người tự khắc sẽ yêu quý em.
1 tháng 7

Olm chào em. Để có thể mạnh dạn tự tin bước vào cấp hai em cần mang theo mình hành trang dưới đây:

1; Luôn giữ được tâm trạng ổn định trước các vấn đề của cuộc sống.

2; Lắng nghe những người xung quanh nói.

3; Giữ một gương mặt vui tươi, thân thiện, giọng nói nhẹ nhàng

4; Chủ động giúp đỡ bạn bè trong lớp mới nếu họ cần.

5; Gương mẫu, thực hiện đầy đủ các nội quy của trường học.

7; Tự tin phát biểu, xây dựng bài trong giờ học.

8; Lễ phép với thầy cô, chú ý nghe giảng, nhiệt tình làm các công việc được giao.

9; Chủ động làm quen với các bạn trong lớp như chào hỏi, cởi mở tâm sự, trò chuyện...

Với 9 ưu điểm trên sẽ giúp em trở thành người thân thiện hòa đồng và cực kì tự tin trong môi trường mới không chỉ là riêng lớp học hay trường học nào.

1 tháng 7

Em có thể hỏi như sau:

Mọi người và cô Hoài có thể chia sẻ cho em bí quyết để mạnh dạn và tự tin hơn khi bước vào cấp hai được không ạ? Em hơi lo vì sắp chuyển sang môi trường mới, nên rất mong nhận được những kinh nghiệm và lời khuyên từ mọi người. Em cảm ơn ạ.

Trong cuộc đời mình, ai cũng có ít nhất là một vài người bạn. Tình bạn không đến từ một người, nó là sự sẻ chia, thông cảm, là sự thấu hiểu về nhau giữa hai người. Một tình bạn đẹp phải xuất phát từ sự chân thành, trong sáng, vô tư và tin tưởng. Những điều này tưởng như đơn giản nhưng đó lại là điều kiện tiên quyết để khởi đầu một tình bạn đẹp. Con người luôn sợ...
Đọc tiếp

Trong cuộc đời mình, ai cũng có ít nhất là một vài người bạn. Tình bạn không đến từ một người, nó là sự sẻ chia, thông cảm, là sự thấu hiểu về nhau giữa hai người. Một tình bạn đẹp phải xuất phát từ sự chân thành, trong sáng, vô tư và tin tưởng. Những điều này tưởng như đơn giản nhưng đó lại là điều kiện tiên quyết để khởi đầu một tình bạn đẹp. Con người luôn sợ cô đơn, luôn muốn có người đáng tin tưởng để có thể sẻ chia, tâm sự nhưng cũng luôn dè chừng, cảnh giác với những người muốn chạm vào cảm xúc của họ. Cũng phải thôi, thật tồi tệ nếu một người bạn coi là bạn, lắng nghe những điều họ sẻ chia biết đâu sau đó lại đem những câu chuyện của bạn ra làm trò đùa. Tình bạn cũng không thể bền vững nếu không trong sáng, có mục đích hay để lợi dụng lẫn nhau. Chúng ta không thể gọi một người là bạn mà luôn phải đề phòng họ.Để hai người khác nhau trở thành bạn của nhau cần rất lớn sự thấu hiểu. Bởi mỗi người sẽ có một tính cách khác nhau. Dẫu có thể có nét tương đồng nhưng điểm khác nhau sẽ vẫn rất lớn. Sự thấu hiểu đối với nhau không dễ dàng có được, nó cần phải có thời gian để vun đắp, có khó khăn hoạn nạn để thử thách và trưởng thành. Phải có sự sẻ chia, thông cảm và giúp đỡ lẫn nhau giữa hai người bạn mới có thể khiến họ hiểu nhau hơn. Ngay lúc này đây ,tôi đang rất buồn ; tâm trạng tôi rất tệ ; tôi rất mệt mỏi ; tôi cần có người thấu hiểu cho tôi ; tôi cần một sự chở che ,bao bọc tôi ; cùng nghĩ cách giúp tôi vượt qua. Bạn ơi ,bạn ở đâu ? bạn hãy đến bên tôi và giúp tôi ! Nhanh lên nhé .​​

I'm bad ..........

@Tiểu Thư Họ Phạm @Cô Bé Bán Diêm @Cô bé bánh bèo

Bài tập Ngữ văn

6
21 tháng 10 2016

????????? ko hiểu cho lắm nhưng cug hiểu đc chút ít rùi

ukm ,hỉu rùi thì giúp đi nhé hiu

Trong thời gian gần đây, em nhận ra bản thân đã có nhiều thay đổi tích cực. Trước đây em thường khá rụt rè, ngại chia sẻ ý kiến của mình, nhưng bây giờ em đã mạnh dạn hơn trong giao tiếp và thảo luận với bạn bè, thầy cô. Ngoài ra, em cũng học được cách quản lý thời gian hợp lý hơn: biết sắp xếp việc học, việc nhà và nghỉ ngơi một cách cân đối để đạt hiệu quả tốt hơn....
Đọc tiếp

Trong thời gian gần đây, em nhận ra bản thân đã có nhiều thay đổi tích cực. Trước đây em thường khá rụt rè, ngại chia sẻ ý kiến của mình, nhưng bây giờ em đã mạnh dạn hơn trong giao tiếp và thảo luận với bạn bè, thầy cô. Ngoài ra, em cũng học được cách quản lý thời gian hợp lý hơn: biết sắp xếp việc học, việc nhà và nghỉ ngơi một cách cân đối để đạt hiệu quả tốt hơn. Một thay đổi nữa là em trở nên kiên nhẫn và bình tĩnh hơn khi gặp khó khăn, không còn dễ bỏ cuộc như trước.

Những thay đổi ấy khiến em cảm thấy bản thân trưởng thành hơn từng ngày. Em vui vì mình đã vượt qua được những điểm yếu trước đây và tìm ra cách cải thiện. Mỗi khi nhìn lại, em thấy tự hào và có thêm động lực để tiếp tục hoàn thiện bản thân. Em tin rằng nếu giữ vững những thay đổi tích cực này, em sẽ có nhiều cơ hội để tiến bộ hơn nữa trong học tập và trong cuộc sống.

0
Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngịu mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. Họ ngồi...
Đọc tiếp

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngịu mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện.

Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ:

- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!

Mọi người xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai! Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.

Cô gái tò mò:

- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?

- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển - Chàng trai giải thích - Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.

Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...

Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối.

Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì "công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống hạnh phúc.

Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đã là chồng cô - một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm, kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.

Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:

- "Gửi vợ của anh,

Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường, nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.

Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì anh đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có thể được em, và anh sẽ uống cà phê muối suốt cả cuộc đời."

Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt. Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".

8
9 tháng 11 2016

Sao bài này hay và cảm động quá zậy!!mk khóc mất!!!!

9 tháng 11 2016

ban suu tam hay la tu viet the

Hôm nay, sau khi ăn sáng xong tôi nhận được một lá thư bỏ dưới chân cửa:Người bạn không quen biết thân mến!Tôi có một bí mật muốn chia sẻ cho bạn biết. Năm 10 tuổi, tôi giết con cún ở nhà kế bên bằng món thịt tẩm bả chó. Thật là sai trái, tôi đau lòng và san sẻ lại câu chuyện với thằng bạn thân nhất của mình. Không ngờ nó lại phản bội tôi khi kể việc này cho cha của nó nghe. Tôi...
Đọc tiếp

Hôm nay, sau khi ăn sáng xong tôi nhận được một lá thư bỏ dưới chân cửa:

Người bạn không quen biết thân mến!

Tôi có một bí mật muốn chia sẻ cho bạn biết. Năm 10 tuổi, tôi giết con cún ở nhà kế bên bằng món thịt tẩm bả chó. Thật là sai trái, tôi đau lòng và san sẻ lại câu chuyện với thằng bạn thân nhất của mình. Không ngờ nó lại phản bội tôi khi kể việc này cho cha của nó nghe. Tôi đã phải giết cả hai bằng cách bỏ bả chó vào chai sữa được giao trước nhà họ.

Thế là tôi đã giết cả 3 sinh mạng, đau khổ dằn vặt tôi tìm đến đứa em gái và kể cho nó nghe. Thật là đáng ghét, sao nó lại kể cho cha mẹ tôi nghe cơ chứ? Không thể tin tưởng được ai cả.

Bây giờ tôi cảm thấy cắn rứt lương tâm với những chuyện tôi đã làm lắm, dù sao cũng rất vui vì đã được trò chuyện san sẻ cùng với bạn.

Thân ái, chào tạm biệt bạn!

hỏi sao khi ăn sáng ng này ra sao

3
8 tháng 6 2018

Thằng “tôi” (người viết thư) rất hay dằn vặt.
Lần đầu “tôi”  dằn vặt nên kể cho bạn thân nghe chuyện mình giết con cún. Sau đó đứa bạn lại tiết lộ điều này cho cha của mình => Tôi đã giết 2 cha con.
Kế đó, “tôi” kể cho em gái việc mình đã giết 3 sinh mạng nhưng em gái lại đi mách với cha mẹ => Tôi đã giết cha mẹ và em gái.
Lần này “tôi” lại dằn vặt, và “tôi” muốn thổ lộ điều đã làm cho một người nào đó.
Người này chính là nhân vật nhận thư.
Bởi những sai lầm lần trước nên giờ “tôi” không còn tin ai nữa => “tôi” sẽ giết luôn nhân vật nhận thư để bịt miệng.
Thủ pháp “tôi” sử dụng để giết sẽ tương tự như những lần trước, đó là bỏ bả chó vào thức ăn.
Để ý chi tiết đầu tiên của câu chuyện: “Sau khi ăn sáng xong tôi nhận được” => thức ăn đã dính bả rồi, thằng này sẽ chết.

8 tháng 6 2018

hay đấy thế nó có giết bạn ko nếu bạn kể cho ng khác hoặc chia sẻ lên đây ntn

Nêu cảm nghĩ của em về thạch sanhcách nêucó mở đầu có thân bàicó kết bàimọi người giúp mình với mình cũng sắp thi rồigiúp luôn mình cái này nhétả cô giáoKhi mới từ mầm non bước vào cấp 1 mẹ còn dắt tay em đến trường em gặp được rất nhiều thầy cô giáo nhưng em vẫn quý nhất là cô Thoa cô đã để lại ấn tượng sâu sắc cho emCô Thoa là cô chủ nhiệm của em khi mới vào lớp...
Đọc tiếp

Nêu cảm nghĩ của em về thạch sanh

cách nêu

có mở đầu 

có thân bài

có kết bài

mọi người giúp mình với mình cũng sắp thi rồi

giúp luôn mình cái này nhé

tả cô giáo

Khi mới từ mầm non bước vào cấp 1 mẹ còn dắt tay em đến trường em gặp được rất nhiều thầy cô giáo nhưng em vẫn quý nhất là cô Thoa cô đã để lại ấn tượng sâu sắc cho em

Cô Thoa là cô chủ nhiệm của em khi mới vào lớp 1 cô có khuôn mặt trái xoan, mái tóc hơi dài , làn da vàng , dáng người gầy và hơi cao tính tình cô hiền hòa nhưng cũng có phần nghiêm khắc

ấn tượng của em về cô khi mới vào lớp 1 em vẫn còn rất nghịch và vẫn giữ tính cách ở hồi mầm non em quay ngang quay ngửa rồi không chịu viết bài em cũng viết chữ rất xấu cô liền xuống bảo em không quay ngang quay ngửa nữa mà phải chăm chỉ viết bài cô cầm tay em nắn nót từng chữ một khi rảnh rỗi cô lại cho em đi học buổi chiều để rèn chữ cho em sau một thời gian dài em đã là bạn viết chữ đẹp nhất lớp cô bảo em đi thi viết chữ đẹp của trường em vượt qua được tiếp tục rèn em đến ngày thi huyện em đến đó rất bỡ ngỡ nhưng cô động viện em đến lúc thi em nắn nót viết từng chữ xong em liền ra ngoài rồi bảo với cô và mẹ là xong rồi đợi đến ngày ra kết quả em đã được giải ba cô và mẹ rất mừng khi thi xong vào thứ 7 mẹ đưa em đến nhà cô chơi vì là trẻ con còn bé nên em không biết gì lên chỉ nghịch phá làm phiền cô nhưng cô vẫn rất vui vì em đã đến nhà cô chơi cô coi em như người nhà mỗi đến tết em lại thấy thiếu thiếu gì đó rồi mẹ đưa em đến nhà cô chơi đến nhà cô chơi

em đã tự hứa với mình là phải học thật giỏi nghe lời để không phụ lòng bố mẹ và cô Thoa năm nay khi lên cấp hai em vẫn còn nhớ mãi nhưng kỉ niệm cô và em hồi ở cấp một

có chỗ gì sai sót mong các bạn góp ý nhé

8
27 tháng 10 2017

Bai tả cô giáo của bạn rất hay

27 tháng 10 2017

Dấu phấy và chấm của bạn đi đâu hết rồi? Nghe rất lủng củng và bạn lặp lại từ "em" quá nhiều, đọc hok mượt cho lắm!

Bạn đã từng đọc qua tác phẩm Case Close của tác giả Aoyama Gosho chưa? Nếu đã đọc rồi, các bạn có nhớ đến nữ nhân vật chính trong câu truyện: Ran Mori?Ran Mori 16 tuổi, cao 1m60, nặng 52kg. Trong Tiếng Nhật, Ran có nghĩa đen là “hoa phong lan”. Trong Tiếng Anh, Ran tên là Rachel Moore. Sinh nhật của cô là vào ngày 1 tháng 10, nhóm máu A. Ran là một cô gái da sáng có chiều cao trung bình. Cô ấy có dáng...
Đọc tiếp

Bạn đã từng đọc qua tác phẩm Case Close của tác giả Aoyama Gosho chưa? Nếu đã đọc rồi, các bạn có nhớ đến nữ nhân vật chính trong câu truyện: Ran Mori?

Ran Mori 16 tuổi, cao 1m60, nặng 52kg. Trong Tiếng Nhật, Ran có nghĩa đen là “hoa phong lan”. Trong Tiếng Anh, Ran tên là Rachel Moore. Sinh nhật của cô là vào ngày 1 tháng 10, nhóm máu A. Ran là một cô gái da sáng có chiều cao trung bình. Cô ấy có dáng của một dân thể thao thực thụ. Cô ấy có đôi mắt to tròn màu xanh tím và mái tóc nâu tối. Tóc của cô ấy thẳng và dài ngang hông, giấu sau tai là mái tóc ngắn lượn sóng. Mái tóc của cô lượn sóng và đã phát triển thành một hình tam giác. Do hoocmon nên nam giới có ngón tay áp út dài hơn ngón trỏ và nữ giới thì ngược lại nhưng Ran là trường hợp ngoại lệ. Ran rất đẹp, theo như mô tả bởi nhiều nhân vật trong suốt series. Nhiều người đàn ông đã say mê, yêu mến cô trong bộ truyện. Chẳng ai ngờ được rằng chỉ vì một nụ cười khi ở trong nhà trẻ mà trái tim anh chàng thám tử Conan/Shinichi ngã gục trước một Mori Ran mạnh mẽ nhưng cũng hay mít ướt. Eisuke Hondou đã công khai thú nhận trước Conan rằng anh ấy yêu Ran. Ran thậm chí đã được đề nghị trở thành một người mẫu. Ran, bạn từ thời thơ ấu của Kudo Shinichi, là con gái của thám tử Mori Kogoro và nữ hoàng luật sư Kisaki Eri. Ngoài Shinichi, bạn thân nhất của cô là cô bạn cùng lớp Suzuki Sonoko. Ran, Shinichi và Sonoko hiện đang học cùng lớp tại trường trung học Teitan. Khả năng đáng chú ý nhất của Ran là khả năng tuyệt vời trong võ thuật. Cô sở hữu đai đen trong karate, cũng như là đội trưởng của đội bóng trường trung học với đủ kỹ năng để giành chiến thắng các giải đấu trong khu vực với nhóm tuổi của cô. Kỹ năng của cô cũng được thể hiện tương đương với Matoko Kyogoku, một cao thủ võ thuật đẳng cấp thế giới (và đang là bạn trai của Sonoko), có khả năng tấn công một cách hiệu quả. Cô cũng được cha của mình đào tạo tốt ở môn Judo, thể hiện sự thông thạo trong thế võ ném vai môt tay của mình. Sức mạnh và khả năng đánh lừa của cô đã được thể hiện nhiều lần, kể từ khả năng phá võ đá và các vật thể rất chắc chắn khác, với sự khéo léo và sự nhanh nhện đáng chú ý. Có nhiều kẻ tấn công khác nhau, hầu hết với chỉ một cú đánh của cô là đã bị hạ gục. Từ khi xem Shinichi chơi bóng đá qua nhiều năm, Ran cũng đã phát triển tính linh hoạt và chính xác tương tự trong những cú đá của cô. Conan từng tặng hoa anh đào cho Ran với ý nghĩa là “Thiên hạ vô địch” thì điều đó đã khiến cô tức giận. Ran cũng không biết rằng hoa anh đào còn là loài hoa của thứ tình yêu mãnh liệt và âm ỉ như lửa cháy như tinh thần võ sĩ đạo không bao giờ từ bỏ hay hối hận vì điều gì. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, cô không thể chiến đấu như bình thường vì….. sợ những thứ phi khoa học, siêu nhiên (ma, quỷ). Ran khá thông minh. Cô đã có thể giải quyết một vài vụ án riêng của mình, và đã cho thấy rằng có kỹ năng về thám tử tốt hơn nhiều nhân vật, như Sonoko trong một số trường hợp. Shinichi/Conan thậm chí còn thừa nhận Ran rằng một vị thám tử khéo léo. Ran cũng có một trí nhớ rất tốt và chú ý đến từng chi tiết. Cô đã sử dụng cả hai kỹ năng này để đóng góp vào việc diều tra của từng vụ án. Nếu Shinichi/ Conan không đánh lừa cô ấy thì cô ấy sẽ là người đầu tiên suy luận rằng Conan và Shinichi là cùng một người. Ran là người có tay nghề giỏi ở những việc trong gia đình, bao gồm may và nấu ăn. Cô có tài năng về âm nhạc, được chú ý là một ca sĩ giỏi và cô cũng có thể chơi piano tốt. Cô ấy có thể nói tiếng anh trôi chảy. Cô may mắn đáng ngạc nhiên khi nói đến cờ bạc, xổ số và bất kì trò chơi hên xui nào. Tuy nhiên, cô rất ít khi chơi những trò đó. Tương tự như vậy, Ran đã cho thấy sự cảnh giác trong bóng tối, có thể nhận thấy một kẻ tấn công bằng vũ khí và tấn công như để tự bảo vệ mình. Cô cũng rất nhanh khi cần thiết, chẳng hạn như tránh một viên đạn trong movie 13: Truy lùng tổ chức áo đen.

Ran là một cô gái biết quan tâm tới những người cô yêu. Cô ấy cũng rất kiên nhẫn và tử tế. Cô có thể đe dọa người khác mỗi khi tức giận. Ran đã chứng tỏ mình là một người biết lắng nghe, biết thấu hiểu và động viên người khác, khiến cho Kazuha, Sonoko rất quấn quýt với cô ấy. Đặc biệt là người cần có một chút khuyến khích giống như Kazuha. Cô có thể đồng cảm với tình cảnh của hai cô bạn, nhưng không chia sẻ chuyện của mình hoàn toàn. Tuy dẫu hay buồn bã nhưng Ran không để những phút yếu lòng đó khiến mình dừng bước hay gục ngã. Được thừa hưởng ý thức về công lí từ mẹ, Ran sẵn sàng vạch mặt chỉ tên cô giáo cũ từng là thần tượng của mình vì đó là kẻ thù ác (chỉ Conan mới biết Ran khóc). Ran luôn tin vào phẩm chất tốt đẹp trong mỗi con người, điều đó đã giúp cô tin tưởng vào Shinichi và tiếp tục chăm sóc người khác hơn là bản thân mình. Nỗi sợ lớn nhất của Ran chính là nỗi cô đơn – cô không thích phải ở một mình ngay cả khi mọi chuyện bình yên chẳng có án mạng nào. Ran biết tự lập trong gia đình, vì cha cô  Kogoro thường say xỉn và vô trách nhiệm. Cô ấy xử lý rất nhiều vấn đề tài chính của gia đình Mori và tất cả việc nấu ăn và làm việc tại nhà. Cô cũng đảm bảo Kogoro không lười biếng trong việc làm của mình, cô thường chào đón và cung cấp đồ ăn nhẹ cho khách hàng tiềm năng. Ran dược cả Shinichi và Shuichi Akai ghi nhận là người khóc rất nhiều. Khi xảy ra chuyện, giống như cha cô, có thể trở nên nghiêm túc nếu nó liên quan đén điều gì đó đến cá nhân của cô. Ran rất thích chạy bất cứ nơi nào mà cô ấy muốn, tin rằng cả tên và thể chất của cô ấy giống như từ Run trong tiếng anh. Cô thậm chí còn nói với Shinichi: “Tên mình là Ran! Và mình sinh ra để chạy!” Có thể người ta đánh giá Ran là một người khá là mau nước mắt, dễ xúc động… nhưng những ai đã đọc Conan đều biết khi Ran tung cước thì chuyện gì sẽ xảy ra với kẻ địch rồi đấy! Đai đen Karate của cô nàng người yêu Shinichi Kudo đâu phải để cho vui! .Đó là những tính chất tôi thích về Ran.

Ran là một cô bé xinh xắn đáng yêu. Ai đã từng đọc bộ truyện thì sẽ không bao giờ quên nhân vật nữ chính đáng yêu này.

Bài văn tả Ram Mori đó, hay không?

0
29 tháng 11 2018

tại chú em quay cóp ngu hoặc không thuận tiện quay vì chỗ ngồi tôi ngồi bàn cuối éo lo j cả chỉ để sách ra phía sau tủ của lớp là ok hap lấy kẹp giấy a4 đặt vô trong rồi xem

có.chác thế

_________
________

^_^

mình xin gửi cho bạn tin tinTôi viết ra điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một ngày nọ, mệt mỏi sau một ngày làm việc, tôi bước từ sở làm về với một khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi một người chẳng quen biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ, tôi cũng cười đáp lại. Đột nhiên, mọi mệt nhọc trong tôi dường như tan biến.Có một câu chuyện của Saint Exupéry mà...
Đọc tiếp

mình xin gửi cho bạn tin tin

Tôi viết ra điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một ngày nọ, mệt mỏi sau một ngày làm việc, tôi bước từ sở làm về với một khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi một người chẳng quen biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ, tôi cũng cười đáp lại. Đột nhiên, mọi mệt nhọc trong tôi dường như tan biến.
Có một câu chuyện của Saint Exupéry mà tình cờ tôi đọc được. Những người say mê văn học không xa lạ gì với tác giả cuốn Hoàng tử bé. Ông đã từng là phi công tham gia chống phát xít trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Từ những năm tháng này, ông đã viết ra Nụ cười. Tôi không biết đây là một tự truyện hay là một truyện hư cấu, song tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint Exupéry là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông nghĩ rằng nay mai mình cũng sẽ bị xử bắn như những người khác. Ông viết:
" Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi co giật và rút từ túi ra một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua chấn song, tôi nhìn thấy người cai tù. Anh ta không thấy tôi, nên tôi đành gọi:
- Xin lỗi, anh có lửa không ?
Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt của anh nhìn vào mắt tôi. Ngay lập tức, tôi mỉm cười. Tôi chẳng hiểu tại sao mình làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.
Lúc này, dường như có một đốm lửa bùng cháy ngang kẻ hở giữa ngay tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, song do tôi cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây, trước mặt tôi không còn là một viên cai tù phát xít mà chỉ la một con người.
-Anh có con không?- Anh ta hỏi tôi.
- Có - Tôi đáp, và lôi từ túi ra chiếc bóp có tấm hình gia đình mình. Đoạn anh ta cũng lôi từ túi ra tấm hình của những đứa con và bắt đầu kể những ước mơ của anh đối với chúng.
Đôi mắt tôi nhòa lệ. Tôi biết rằng mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại người thân. Anh ta cũng khóc. Đột nhiên, không nói một lời, anh mở khóa và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lẵng lẽ đưa tôi ra khỏi thành phố, thả tôi ra rồi quay trở về.
Thế đó, cuộc sống của tôi đả được cứu rỗi nhờ một nụ cười."
Từ khi đọc được câu chuyện này, tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi vỏ bọc mà chúng ta tạo ra để bảo vệ mình, bảo bệ phẩm giá và vị thế, bên dưới những điều này còn có một cái thật qúy giá mà tôi gọi là tâm hồn.
Tôi tin rằng nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta không còn gì phải sợ hãi hay căm thù nhau. Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với người khác qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin bạn cũng đồng ý với tôi đó là một phép mầu nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau. Mẹ Theresa đã cảm nhận điều này trong cuộc sống và bà đưa ra một lời khuyên chân thành:" Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ bạn, với chồng bạn, với con cái bạn và với mọi người - dù đó là ai, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau."

Tặng bạn đấy

2
8 tháng 11 2016

hay và rất có ý nghĩa

9 tháng 11 2016

bạn nào ?

10 tháng 9 2025

Ngày đầu tiên bước vào môi trường Trung học cơ sở, em cảm thấy rất hồi hộp và có chút lo lắng. Trường mới rộng lớn hơn, lớp học cũng khác hẳn so với cấp Tiểu học. Em không còn học với cô giáo cũ nữa, mà được học với nhiều thầy cô khác nhau, mỗi người dạy một môn. Ban đầu em thấy hơi lạ lẫm, nhưng sau đó em dần cảm thấy háo hức vì sẽ được học nhiều điều mới mẻ hơn. Bạn bè trong lớp rất thân thiện, ai cũng vui vẻ làm quen với nhau. Em thấy mình đã lớn thêm một chút, phải tự giác và chăm chỉ hơn. Tuy có nhiều thay đổi, nhưng em tin rằng môi trường THCS sẽ giúp em trưởng thành hơn mỗi ngày. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô và ba mẹ.

Thế thôi! :)))))

26 tháng 10 2025

tôi cũng thế :(((((((☠