K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Có một chiếc ghế gỗ cũ nằm dưới gốc cây phượng ở cuối sân trường.

Nó đã ở đó rất lâu.

Lâu đến mức không còn nhớ mình được đặt xuống từ khi nào.

Mỗi ngày, rất nhiều người đến rồi đi. Có người ngồi ăn sáng, có người ngồi đọc sách, có người chỉ ngồi vài phút rồi đứng dậy.

Nhưng trong tất cả những người ấy, chiếc ghế nhớ nhất là hai đứa trẻ.

Một đứa thích kể chuyện.

Một đứa thích lắng nghe.

Chiều nào tan học, chúng cũng chạy đến dưới gốc phượng, ngồi lên chiếc ghế và nói đủ thứ chuyện trên đời.

Chuyện điểm số.

Chuyện những đám mây.

Chuyện tương lai.

Và cả những lời hứa ngây ngô mà trẻ con vẫn thường tin là sẽ tồn tại mãi mãi.

"Mình sẽ luôn ngồi ở đây nhé."

"Ừ."

Chiếc ghế nghe thấy.

Cây phượng nghe thấy.

Cơn gió hôm ấy cũng nghe thấy.

Rồi mùa hè đến.

Ve kêu nhiều hơn.

Hoa phượng đỏ hơn.

Nhưng chỉ còn một đứa xuất hiện.

Nó vẫn ngồi ở vị trí cũ, để trống nửa bên còn lại.

Lúc đầu nó chỉ chờ một buổi chiều.

Sau đó là một tuần.

Rồi một tháng.

Chiếc ghế không biết chuyện gì đã xảy ra.

Nó chỉ biết đứa trẻ ấy ngày càng im lặng.

Ngày trước nó đến đây để kể chuyện.

Bây giờ nó chỉ ngồi nhìn khoảng trống bên cạnh.

Thỉnh thoảng lại cười.

Thỉnh thoảng lại khóc.

Có lần nó khẽ nói:

"Cậu biết không... hôm nay mình được điểm mười."

Khoảng trống bên cạnh không trả lời.

Cơn gió lướt qua.

Chiếc lá vàng rơi xuống.

Chỉ vậy thôi.

Những năm sau đó, đứa trẻ cũng không đến nữa.

Sân trường đổi màu sơn.

Dãy lớp học được xây mới.

Nhiều thế hệ học sinh đi qua.

Không ai biết dưới gốc phượng từng có hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau mỗi ngày.

Không ai biết nơi ấy từng chứa đầy tiếng cười.

Thời gian giống như cơn mưa rất lớn.

Nó cuốn trôi gần như mọi dấu vết.

Chỉ có chiếc ghế vẫn còn nhớ.

Một buổi chiều cuối thu, khi sân trường vắng người, chiếc ghế chợt nhận ra điều khiến nó buồn nhất.

Không phải là việc một người đã rời đi.

Mà là việc người ở lại rồi cũng rời đi.

Đến cuối cùng.

Khoảng trống bên trái không còn ai nhớ là của ai.

Khoảng trống bên phải cũng chẳng còn ai nhớ từng thuộc về ai.

Chỉ có chiếc ghế già nua vẫn giữ nguyên hai chỗ ngồi ấy.

Như thể nó vẫn tin rằng một ngày nào đó, hai đứa trẻ năm xưa sẽ chạy tới.

Ngồi xuống.

Và tiếp tục câu chuyện còn dang dở.

Nhưng mùa phượng thứ nhất trôi qua.

Rồi mùa thứ hai.

Mùa thứ mười.

Mùa thứ bốn mươi bốn.

Không ai trở lại.

Đêm ấy, dưới gốc cây phượng già, chiếc ghế lần đầu tiên hiểu được một điều:

Có những cuộc chia tay không hề có lời tạm biệt.

Bởi người ta không biết rằng lần gặp cuối cùng...

lại chính là lần cuối cùng.

11
21 tháng 6

sáng N cx ms viết :D

21 tháng 6

hay ko 🙂

viết hay nội dung buồn đúg ko:)(

21 tháng 6

kể lại chuyện cs tht của bn T th^^

21 tháng 6

Olm chào em. Cảm ơn em đã chia sẻ bài viết hay và ý nghĩa với cộng đồng.

26 tháng 8 2025

Thần đồng đất Việt

26 tháng 8 2025

Thánh Gióng nữa, bạn xem chuyện truyền thuyết ý


20 tháng 9 2025
  • Cách 1: Bỏ "đã cho chúng ta thấy"
  • Tình bạn thật đẹp đẽ qua câu chuyện ấy.
  • Cách 2: Bỏ "Qua câu chuyện ấy"
  • Câu chuyện ấy đã cho chúng ta thấy tình bạn thật đẹp đẽ.
24 tháng 9 2025

Câu chuyện: Chú Vịt Con Xấu Xí (Hans Christian Andersen).

Đặc biệt: Vịt con có ngoại hình xấu xí, bị mọi người chê cười và xa lánh.

Điều ấn tượng: Dù bị coi thường, chú vẫn kiên nhẫn lớn lên và cuối cùng trở thành một con thiên nga trắng muốt, xinh đẹp.

Chú vịt con xấu xí phiên bản kinh dị

Lên Youtube mà tìm


13 tháng 9 2025

**Bầu trời tối, lấp lánh ánh đèn mờ dẫn lối
Nỗi nhớ đã từng là mộng ước,
Bên nhau với người yêu dấu.

Gục đầu vào những ánh mắt đắm chìm,
Rồi hờ hững,
Cố mấy đến cùng cũng thành người dưng.

Có nhưng không thành,
Tình yêu anh như nắng đợi,
Tìm về nhau dưới chân mây,
Dặn lòng không thể lấp đầy.

Em đi vội chẳng giữ lấy,
Phải chi anh là kẻ tồi,
Rời bỏ đi lúc yêu thôi,
Thì đôi môi đâu thấy,
Con tim đơn côi dối lòng chẳng buông.

Trả lại em những nỗi buồn,
Trả lại những niềm đau,
Cả những vết thương sâu.
Thêm bao lâu thì người sẽ thấu?

Trả lại em những ước nguyện,
Trả em lúc bình yên,
Cả giây phút thiêng liêng,
Bên hiên ôm nắng chiều khẽ rơi.

Nhớ thương vơi đầy,
Đàn vang lên gió mang theo.
Tâm can đã lâu không còn thở than,
Tiếng tình ta nhiều luyến tiếc.

Biết nhau trong đời,
Trời lại không muốn cho,
Hay do không muốn chơi vơi.

Cuộc tình long lanh,
Có nhưng không thành,
Tình yêu anh như nắng đợi,
Tìm về nhau dưới chân mây,
Dặn lòng không thể lấp đầy.

Em đi vội chẳng giữ lấy,
Phải chi anh là kẻ tồi,
Rời bỏ đi lúc yêu thôi,
Thì đôi môi đâu thấy,
Con tim đơn côi dối lòng chẳng buông.

Trả lại em những nỗi buồn,
Trả lại những niềm đau,
Cả những vết thương sâu.
Thêm bao lâu thì người sẽ thấu?

Trả lại em những ước nguyện,
Trả em lúc bình yên,
Cả giây phút thiêng liêng,
Bên hiên ôm nắng chiều khẽ rơi.

Này thời gian ơi hãy đứng lại,
Ngày mà ta mới đôi mươi.
Mỉm cười thôi chẳng thất vọng.

Em ơi, mình đâu dang dở,
Phải do anh là kẻ khờ,
Chờ đợi những niềm đau,
Cả những vết thương sâu.
Bao lâu ôm tiếng lòng vỡ tan.**

Bạn rất hoàn hảo. Nhưng ko ai có thể cảm nhận được sự hoàn hảo của bạn. Mk cũng đã từng bị cô lập nên rất hiểu cho bạn! Mk cũng rất tủi thân và đồng cảm cho những người như bản thân lúc đó! Và bạn đã cố gắng đến bây giờ thì có lẽ bạn đã rất mạnh mẽ để vượt qua "khó khăn" trong học tập. Hãy sống cho chính mình, bạn nhé!

7 tháng 9 2025

4. mặt trăng

Hay đấy trả lời luôn nè hihi:

  1. Kim đồng hồ (hoặc đồng hồ) — nó luôn “đi tới” nhưng vẫn ở nguyên chỗ.
  2. Cái hố — càng lấy đi (đất) thì hố càng to.
  3. Đồng xu — có đầu và đuôi nhưng không có thân.
  4. Mặt trăng (cũng có thể là ngôi sao) — xuất hiện ban đêm, sáng ra là “biến mất”.
27 tháng 9 2025

ko biết

27 tháng 9 2025

Sọ dừa

do gió thổi tắt nên ko sinh nhật ai cả

gió là Phong

SN của Phong

4 tháng 10 2025

Câu chuyện Những bức chân dung đã để lại trong em nhiều suy nghĩ sâu sắc về lòng nhân ái và cách nhìn nhận giá trị con người. Qua hình ảnh người họa sĩ già âm thầm vẽ chân dung cho những đứa trẻ khuyết tật, tác giả đã cho thấy rằng mỗi con người đều xứng đáng được yêu thương, trân trọng và ghi nhận vẻ đẹp riêng của mình. Những bức tranh ấy không chỉ là tác phẩm nghệ thuật mà còn là sự sẻ chia, là cây cầu kết nối những tâm hồn bị tổn thương với thế giới xung quanh. Em cảm động trước tấm lòng của người họa sĩ – một con người thầm lặng nhưng đầy tình thương. Câu chuyện khiến em nhận ra rằng, đôi khi một hành động nhỏ, một cái nhìn bao dung cũng đủ để làm ấm lòng người khác và tạo nên những điều kỳ diệu trong cuộc sống.

tick cho mik nha


28 tháng 9 2025
vvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvv

ưdđffdfdfdf
Bài 3: Bảo hiểm

5 tháng 10 2025

Bài làm

Có một câu nói rất hay rằng: "Ơn thầy như biển rộng, nghĩa mẹ như núi cao." Thầy cô là người dẫn đường, chỉ bảo chúng ta từng bước trên con đường học tập. Khi đọc câu chuyện "Những bức chân dung", em cảm nhận được tình cảm chân thành, sâu sắc giữa thầy và trò, khiến lòng em rất xúc động.Trong câu chuyện, dù đã lớn và mỗi người có cuộc sống riêng, các học sinh cũ vẫn nhớ đến thầy giáo ngày xưa. Họ dành tặng thầy món quà thật đặc biệt – những bức chân dung được vẽ bằng tất cả tình cảm biết ơn. Em cảm thấy rất thương thầy – người đã dành cả đời mình để dạy dỗ, chăm sóc các học trò. Câu chuyện nhắc nhở em phải luôn trân trọng và biết ơn những người thầy cô đã dạy mình, bởi công ơn của thầy cô thật sự rất lớn lao. Em mong rằng sau này mình cũng sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của thầy cô và học thật tốt để không phụ lòng họ.

Nếu cs ý gì bị sai sót mong bn góp ý ah !

5 tháng 10 2025

💖 Đề bài:

Nêu cảm xúc của em về câu chuyện “Những bức chân dung”


Bài làm:

Mở bài:
Khi đọc câu chuyện “Những bức chân dung”, em cảm thấy trái tim mình như được chạm vào bằng những gam màu của yêu thương và lòng nhân ái. Câu chuyện giản dị mà sâu sắc, để lại trong em nhiều suy nghĩ đẹp về cách nhìn người và trân trọng cuộc sống.

Thân bài:
Nhân vật chính trong truyện là một cậu bé hồn nhiên, trong sáng. Cậu không vẽ những bức tranh thật hoàn hảo, nhưng trong từng nét vẽ ấy, em cảm nhận được tấm lòng ấm áp và chân thành. Cậu bé nhìn thấy ở mỗi người một vẻ đẹp riêng, một điều tốt đáng được trân trọng. Dù ai có khuyết điểm, cậu vẫn chọn cách nhìn bằng ánh mắt bao dung và trái tim yêu thương. Chính điều đó khiến những bức chân dung trở nên sống động và cảm động đến lạ kỳ.

Nhìn vào câu chuyện, em học được rằng: trong cuộc sống, không ai hoàn hảo cả. Nhưng nếu ta biết nhìn nhau bằng tình thương và sự cảm thông, ta sẽ thấy xung quanh mình toàn là những điều tốt đẹp.

Kết bài:
“Những bức chân dung” không chỉ là một câu chuyện về hội họa, mà còn là bức tranh về tâm hồn con người. Em yêu câu chuyện ấy vì nó dạy em biết tin tưởng, biết yêu thương và biết nhìn thế giới bằng đôi mắt hiền hòa. Từ nay, em muốn mình cũng vẽ nên những “bức chân dung” của cuộc sống – bằng những hành động tử tế và trái tim chân thành. 🌈