K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

chán quá nên vt truyệ cho các bn v:

Tôi ghét hoa hướng dương.

Mọi người thường bảo hoa hướng dương rất đẹp. Chúng luôn hướng về phía mặt trời, giống như những người dù có gặp bao nhiêu khó khăn vẫn không ngừng hy vọng.

Nhưng tôi ghét chúng.

Bởi vì mẹ tôi yêu hoa hướng dương.

Ngày còn sống, mẹ thường dẫn tôi đi ngang qua cánh đồng hoa ở cuối thị trấn. Bà luôn dừng lại thật lâu để ngắm nhìn những bông hoa vàng rực dưới nắng. Mẹ nói sau này nếu có tiền, bà sẽ mua một căn nhà nhỏ, trước sân trồng đầy hướng dương, mỗi sáng thức dậy chỉ cần mở cửa là có thể nhìn thấy cả một khoảng trời màu vàng.

Tôi tin điều đó sẽ thành hiện thực.

Nhưng năm tôi mười tuổi, mẹ mất trong một vụ tai nạn giao thông.

Ngày tang lễ, người ta mang rất nhiều hoa đến viếng. Trong số đó có một bó hướng dương thật lớn.

Tôi nhìn nó rất lâu.

Rồi nhân lúc không ai để ý, tôi kéo bó hoa ra phía sau nhà và ném xuống con mương.

Từ ngày ấy, tôi không còn muốn nhìn thấy hướng dương nữa.

Bố tôi trở nên trầm lặng. Hai năm sau, ông tái hôn.

Người phụ nữ mới mang theo một cô con gái tên Nhã.

Nhã bằng tuổi tôi.

Con bé rất thích cười.

Và thật trớ trêu, nó cũng rất thích hoa hướng dương.

Ban công nhà tôi nhanh chóng bị lấp đầy bởi những chậu cây nhỏ.

Ngày nào Nhã cũng ngồi chăm sóc chúng.

Tôi thấy chướng mắt.

Một lần nhân lúc nó đi học, tôi lén bẻ gãy hết những cây đang ra nụ.

Tối hôm đó, Nhã phát hiện.

Tôi tưởng nó sẽ khóc.

Nhưng không.

Con bé chỉ lặng lẽ nhặt những thân cây gãy rồi đem bỏ đi.

Trước khi vào phòng, nó hỏi tôi:

"Cậu ghét hướng dương lắm à?"

Tôi đáp:

"Ừ."

Nó im lặng một lúc rồi nói:

"Tớ nghĩ cậu không ghét hoa."

"Tớ nghĩ cậu đang nhớ ai đó."

Tôi lập tức bỏ đi.

Bởi vì tôi biết nó nói đúng.

Những năm sau đó trôi qua rất nhanh.

Nhã vẫn trồng hướng dương.

Còn tôi vẫn giả vờ không quan tâm.

Cho đến năm mười tám tuổi.

Bố đột ngột mắc bệnh nặng.

Tiền trong nhà cạn sạch.

Nhã nghỉ học để đi làm thêm.

Tôi cũng vừa học vừa làm.

Cuộc sống khó khăn đến mức chẳng ai còn nghĩ đến hoa nữa.

Một đêm mùa đông, Nhã không về nhà.

Chúng tôi tìm kiếm khắp nơi.

Sáng hôm sau, cảnh sát gọi điện.

Nhã gặp tai nạn trên đường đi làm về.

Con bé mất ngay trong đêm.

Mẹ kế tôi ngất xỉu ngay tại bệnh viện.

Bố ngồi sụp xuống hành lang.

Còn tôi đứng đó như một kẻ ngốc.

Tôi chẳng khóc được.

Tôi chỉ thấy đầu óc trống rỗng.

Khi dọn lại phòng của Nhã, tôi phát hiện một chiếc hộp giấy dưới gầm giường.

Bên trong là hàng chục bức ảnh.

Ảnh những chậu hướng dương.

Ảnh ban công.

Ảnh bầu trời.

Và cả ảnh tôi.

Có tấm tôi đang ngủ gục trên bàn học.

Có tấm tôi ngồi một mình trên sân thượng.

Có tấm tôi đứng trước mộ mẹ.

Kẹp giữa cuốn album là một lá thư.

"Tớ biết cậu ghét hướng dương."

"Nhưng tớ vẫn trồng chúng."

"Bởi vì mỗi lần nhìn hoa, tớ lại nhớ đến cách cậu nhìn về phía cánh đồng cuối thị trấn."

"Cậu tưởng mình đã quên cô ấy."

"Nhưng thật ra cậu chưa từng quên."

"Người ta không vượt qua nỗi đau bằng cách chạy trốn khỏi nó."

"Người ta vượt qua bằng cách mang nó theo và tiếp tục sống."

"Dù sau này có chuyện gì xảy ra, tớ vẫn mong một ngày nào đó cậu sẽ lại ngắm hướng dương."

Lá thư kết thúc ở đó.

Tôi đọc đi đọc lại hàng chục lần.

Đêm ấy, lần đầu tiên sau tám năm, tôi khóc.

Mùa hè năm sau, tôi mang một ít tro cốt của mẹ và Nhã đến cánh đồng hướng dương cuối thị trấn.

Hoa nở rực rỡ dưới nắng.

Giống hệt ngày xưa.

Tôi đứng giữa biển hoa rất lâu.

Bất chợt nhận ra mình không còn ghét chúng nữa.

Bởi hướng dương chưa từng lấy đi ai khỏi tôi.

Chỉ là mỗi lần nhìn thấy chúng, tôi lại nhớ đến những người mình yêu thương.

Gió mùa hè thổi qua cánh đồng.

Những bông hoa đồng loạt nghiêng mình theo nắng.

Tôi chợt nghĩ.

Có lẽ con người cũng giống hướng dương.

Dù đã mất đi mặt trời của riêng mình, họ vẫn phải tiếp tục hướng về phía ánh sáng để sống tiếp.

Và lần này, tôi không quay lưng bỏ đi nữa.

9

"văn sớ" :))

Hay qus bn oiii

hay , ý nghĩa á

vc thêm nhân vật nhã vào lm cho tình huống truyện chở lên thu hút và tình huống nhã ch#t lm nổi bật đc phẩm chất của nv tôi

bn rất sáng tạo nha

19 tháng 6

hay

chất lượng

cộng 1 respect


19 tháng 6

dài v nhưng hay

21 tháng 6

oh wow tui nghĩ bà này nên ik lm đạo diễn vtv

10 tháng 9 2025

bị ko bt ohaaan bt số

DT chỉ cón vật: Trâu

DT chỉ thời gian: chiều

DT chỉ hiện tượng tự nhiên: gió, nắng

29 tháng 9 2025

Tai nghe

29 tháng 9 2025

Cái gì v :)

XIN CHÀO XA-HA-RASang phía nam dãy Át-lát, tôi như lạc vào phim khoa học viễn tưởng. Những rặng đá xám bỗng xỉn màu rồi ngả sang đen rám hoặc đỏ quạch. Bốn bề giống như sao Hoả.Nghỉ vài chặng, xe bắt đầu quành vào sa mạc. Chúng tôi xuống xe dưới cái nắng như rải lửa khiến tóc của mọi người trở nên giòn tan. Nhưng tôi đã quên mất nắng nóng. Tôi còn bận thì thầm: “Xin chào,...
Đọc tiếp

XIN CHÀO XA-HA-RA

Sang phía nam dãy Át-lát, tôi như lạc vào phim khoa học viễn tưởng. Những rặng đá xám bỗng xỉn màu rồi ngả sang đen rám hoặc đỏ quạch. Bốn bề giống như sao Hoả.

Nghỉ vài chặng, xe bắt đầu quành vào sa mạc. Chúng tôi xuống xe dưới cái nắng như rải lửa khiến tóc của mọi người trở nên giòn tan. Nhưng tôi đã quên mất nắng nóng. Tôi còn bận thì thầm: “Xin chào, Xa-ha-ra.”.

Xa-ha-ra, sa mạc lớn nhất châu Phi đang ở ngay trước mắt tôi. Chân tôi đang giẫm lên nó. Cát của nó lộm cộm dưới đế giày. Cát sa mạc mịn như bột và mỏng manh như gió bụi, không to như cát Phan Thiết hay ẩm ướt như cát Sầm Sơn. Chúng tôi phấn khích nhảy nhót. Giấc mơ này là có thật. Chúng tôi đang ở đây, một trong những nơi hoang vu nhất địa cầu.

Chúng tôi trèo lên yên lạc đà. Chúng đứng bổng dậy, cao lừng lững. Những người dắt lạc đà phải ghìm để chúng không chạy. Chạy trên cát lún thì lạc đà là vô địch.

Trời tối dần, lạ thay, trời rất mát, thậm chí rất lạnh. Gió thổi lồng lộng kéo bật tóc tôi ra khỏi khăn trùm đầu. Chúng tôi đi khá lâu mới đến khu lều dành cho khách du lịch, nhưng không ai muốn vào những túp lều du mục ấy. Mọi người nằm kềnh ra những tấm chiếu dạ trải trên cát để ngắm sao, tận hưởng đêm duy nhất giữa sa mạc mênh mông.

Năm giờ sáng, trời hửng. Những cồn cát óng vàng vây quanh những căn lều vuông vắn. Bầu trời nhu nhú ánh bình minh rồi rải nắng non lóng lánh lên những hạt cát mịn. Đàn lạc đà lại đưa chúng tôi ra xe. Sa mạc hai triệu năm tuổi và những cồn cát lùi dần lại phía sau. Bỗng trên xe có người nói chưa biết quốc tịch của người bên cạnh. Mọi người cười phá lên. Phải rồi, việc mang quốc tịch gì đâu có quan trọng, khi mà ở giữa hoang mạc, ai cùng trở nên nhỏ bé như một hạt cát.

(Theo Di Li)

Chọn 2 chi tiết cho thấy trên con đường dẫn đến sa mạc Xa-ha-ra, thiên nhiên rất khắc nghiệt.

Những rặng đá xám bỗng xỉn màu rồi ngả sang đen rám hoặc đỏ quạch Bốn bề như sao Hỏa, không gian như phim khoa học viễn tưởng. Những trận bão cát có thể nổi lên bất cứ lúc nào mà con người không đoán trước được. Cát lộm cộm dưới đế giày khiến con người cảm thấy khó chịu.
2
8 tháng 12 2025

Đây là bạn trả lời mòa


mik nghĩ là "hương " ấp ủ trong hoa, thay "s" thành "sương" hạt ngọc hòa quyện trong mây.

5 tháng 9 2025

Olm chào em, đây là câu đố của trạng nguyên tiếng việt. Hôm nay, Olm sẽ hướng dẫn em giải chi tiết câu đố chữ này bằng suy luận logic như sau:

Để nguyên ấp ủ trong hoa, trong hoa có hương.

Thay h bằng s thành từ sương, đây là thứ hòa quyện trong mây.

Vậy từ thay s là từ sương.

16 tháng 1
Trong khu vườn xanh mướt, có một gia đình kiến nhỏ bé nhưng vô cùng đông vui. Kiến mẹ, với tấm lòng yêu thương bao la, mỗi tối đều ân cần dỗ dành, thơm yêu từng đứa con nhỏ trước khi chúng chìm vào giấc ngủ say nồng. "Chúc con ngủ ngon! Mẹ yêu con!" - lời thì thầm của mẹ vang lên, nhưng vì đàn con quá đông, Kiến mẹ cứ thế thức trắng đêm, không một phút ngơi nghỉ.  Thấy mẹ vất vả, bác Cú Mèo hiền lành trên cành cây nọ bỗng nghĩ ra một kế sách hay. Bác nhẹ nhàng đến bên tổ kiến, khẽ mách Kiến mẹ: "Hãy để các con giúp mẹ nhé!". Tối hôm ấy, khi Kiến mẹ hôn lên má chú kiến đầu tiên, chú liền quay sang người bên cạnh, thì thầm: "Đây là nụ hôn mẹ gửi cho em đấy!". Cứ thế, lời thì thầm và những nụ hôn lan truyền như một dòng chảy ấm áp, từ chú kiến này sang chú kiến khác, theo một hàng dài.  Thật kỳ diệu! Nhờ "cơn mưa" hôn hít ấm áp ấy, Kiến mẹ không cần phải thức trắng đêm nữa. Mẹ chỉ cần âu yếm vài nhóc tì đầu tiên, rồi cả đàn kiến con tự động lan tỏa yêu thương cho nhau. Mẹ có thể chợp mắt, nhưng tình mẹ vẫn luôn vẹn nguyên, bao trùm lấy cả đàn con. Bác Cú Mèo mỉm cười, vì không chỉ giúp được Kiến mẹ, mà bác còn thấy tình yêu thương trong đại gia đình kiến ngày càng thắm thiết, lan tỏa và nhân lên bội phần. 
16 tháng 2 2022

đề?:v

16 tháng 2 2022

Lỗi câu hỏi r

19 tháng 9 2025

Ngày xưa, cây cối trên trái đất đều chưa có tên gọi. Trời bèn gọi các cây lên để đặt cho mỗi loại cây một cái tên. Nghe tin đó, đám cây cối mừng lắm và mỗi loại đều cử một cây lên trời để nhận tên

Lên đến trời, trên một bãi rộng, các cây to, nhỏ, cao, thấp đứng chen chúc nhau. Trời ngồi trên một gò cao, lần lượt đặt tên cho các cây to rồi đến cây nhỏ. Trời trỏ tay vào từng cây và đặt tên:

– Chú thì ta đặt tên cho là cây dừa;

– Chú thì ta đặt tên cho là cây cau;

– Chú thì đặt tên cho là cây mít;

– Chú thì tên là cây nhãn;

– Chú thì tên là cây hồng…

Trời nói mãi, mỏi cả mồm mà vẫn chưa hết.

Vì vậy, lúc đầu trời còn nói câu dài. Về sau, trời chỉ nói vắn tắt:

– Chú thì là cây cải;

– Chú là cây ớt;

– Chú là cây tỏi…

Cho đến cuối ngày, khi ông Trời đã mệt, có một nhành cây nho nhỏ hớt hơ hớt hải chạy đến, chỉ xin tên gì cũng được. Nhành cây đó xin lỗi ông Trời đã đến trễ, vì nó phải chăm sóc bà của nó đang bị bệnh. Ông Trời thấy lòng hiếu thảo của nó thì cảm động lắm nên không phạt nó, nhưng ông không thể nghĩ ra được tên gì khác, cho nên ông ngập ngừng:

– Tên của con là… thì là…thì là…

Nhành cây nghe vậy, mừng quá hét toáng lên:

– Ôi tôi có tên rồi ! Tôi là Thì Là!

Nó vui quá nên vội vàng cám ơn ông Trời rồi chạy nhanh về nhà khoe bà của nó, và để xem sức khỏe của bà. Nó nào biết đâu rằng chữ “thì là” không phải là tên ông Trời dự định đặt cho, mà là sự ngập ngừng chưa nghĩ ra được cái tên cho nó.

Từ đó, muôn loài gọi nó là cây Thì Là, hay là Thìa Là. Tuy rằng cái tên đó rất bình dân, nhưng không một loài nào dám chế diễu, bởi vì lòng hiếu thảo của nó đã hơn tất cả các loại cây khác rồi.
Đây mới là sự tích cây thì là:)))

20 tháng 9 2025

đây là kể chuyện sáng tạo má ơi

11 tháng 8 2025

Bạn @than thien nên hạn chế copy AI hay ChatGPT !

11 tháng 8 2025

Tick cho mình, mình xin chân thành cảm ơn

Đọc đoạn thơ sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:                          “...... là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng                            ...... là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương                             .... là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm                             Là người, tôi sẽ chết cho...
Đọc tiếp

Đọc đoạn thơ sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:

                          “...... là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng

                            ...... là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương

                             .... là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm

                             Là người, tôi sẽ chết cho quê hương.”

a. (1điểm) Tìm một quan hệ từ duy nhất thích hợp điền vào dấu (...) trong đoạn thơ trên: 

Quan hệ từ đó nói lên mối quan hệ gì giữa các vế câu? 

………………………………………………………………………………………………..

b. (0.5 điểm)Có thể thêm quan hệ từ đó vào câu thơ cuối không? Vì sao? 

………………………………………………………………………………………………..

………………………………………………………………………………………………..

………………………………………………………………………………………………..

d. (1 điểm) Đoạn thơ có biện pháp tu từ nào? Tác dụng của biện pháp đó? 

………………………………………………………………………………………………..

………………………………………………………………………………………………..

………………………………………………………………………………………………..

 

1
14 tháng 3 2022

a/nếu