Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đoạn thơ giúp ta cảm nhận được vẻ đẹp hấp đẫn của rừng mơ Hương Sơn . Rừng mơ bao quanh núi , rừng mơ được nhân hóa (''ôm lấy núi'') càng cho ta thấy sự gắn bó với núi một cách gần gũi , thân thiết và yêu thương . Hoa mơ nở trắng như mây trên trời đọng (kết) lại . Gió chiều đông nhẹ nhàng gờn gợn đưa hương hoa mơ lamn tỏa khắp nơi .Có thể nói : đoạn thơ đã vẽ ra bức tranh mang vẻ đẹp của đất trời thiên nhiên hòa quyện trong rừng mơ Hương Sơn .
Đoạn thơ trích trong bài “ Rừng mơ” của tác giả Trần Lê Văn làm rung động lòng người bởi vẻ đẹp của bức tranh rừng mơ thơ mộng và hấp dẫn với việc sẻ dụng từ ngữ hình ảnh, phép tu từ đặc sắc. Thật không ngoa khi tác giả sử dụng động từ “ôm” một cách tự nhiên như vậy! Đúng là ngọn núi đầy những cảnh mơ trắng, chúng đan vào nhau nở rộ khắp nơi…Chúng tạo thành một tấm áo khoác lên với họa tiết tinh sảo mà chỉ có bàn tay thiên nhiên mới tạo nên được. Chiếc áo khoác đó tạo nên sự ấm áp cho ngọn núi trong buổi chiều đông vắng lặng này! Và với biện pháp nhân hóa rừng mơ biết “ôm” như thế đã tạo nên sự gần gũi, thân mật và cả một tấm lòng yêu và cảm nhận thiên nhiên dạt dào của tác giả! Câu thứ hai của đoạn thì đã khá rõ. Với độ cao hàng trăm mét so với mực nước biển thì việc những đám mây lẫn quất đầu cành, cuối ngọn cũng là hiển nhiên. Nhưng ý tác giả muốn nói hoa mơ trắng như những đám mây trên bầu trời kết lại vậy! Cách nói cường điệu này làm cho khoảng cách giữa trời và đất như được thu hẹp và trong một lúc tay ta cảm nhận dư vị của trời đất như hòa tan làm một! Gió gợn nhẹ từng cơn hay lòng người gợn lạnh vì gió? Sự tinh tế khi tác giả chọn “gờn gợn” đó là cơn gió nhẹ, mỏng, mơ hồ như những đám mây mà có lúc cũng giống sóng trên một dòng sông, không mạnh, không dồn dập…nhưng lại khiến người ta chạnh lòng. Cũng vì cơn gió ấy mà hương thơm của hoa mơ cứ thoang thoảng “Hương bay gần bay xa.” Hương hoa mơ được gió mang đến và mang đi một cách vô tình và hữu ích, hương hoa cứ quấn lấy ta lúc chặt, lúc hờ hững nhưng sao lại khiến ta sao xuyến một cách lạ kỳ, đó chính là một trong những đạc trưng của loại hoa rừng danh tiếng! Từ vẻ đẹp của thiên nhiên rừng mơ người đọc cảm nhận được tâm hồn nhạy cảm tinh tế, tình yêu thiên nhiên tha thiết, sự gắn bó với quê hương, đất nước của nhà thơ, đồng thời bồi đắp cho người đọc tình yêu và niềm tin niềm tự hào trước vẻ đẹp của quê hương đất nước.
Cần xác định được :
- Nghệ thuật được sử dụng : nhân hóa
- Hình ảnh nhân hóa : Rừng mơ ôm lấy núi
*Cảm nhận đc : Rừng mơ bao quanh núi đc nhân hóa(ôm lấy núi)cho thấy sựu gắn bó,thân mật và thắm đượm tình cảm của cảnh thiên nhiên
Đoạn thơ miêu tả được vẻ đẹp huyền bí của rừng mơ Hương Sơn. Rừng mơ ôm núi, rừng mơ được nhân hoá “ôm lấy núi” càng cho ta thấy sự gắn bó một cách gần gũi, thân thiết của rừng mơ và núi. Hoa mơ nở trắng như mây trên trời đọng thành hoa. Gió chiều đông nhẹ nhàng gờn gợn đưa hương hoa mơ lan toả khắp nơi.Dưới ngòi bút của tác giả Trần Lê Văn,đoạn thơ như bức tranh mang vẻ đẹp của đất trời thiên nhiên hoà quyện trong rừng mơ Hương Sơn. Những hình ảnh đó ,làm cho em yêu đát nước Việt Nam hơn !
cậu tham khảo câu trả lời này nha
Câu thơ " Mây trắng đọng thành hoa" có lẽ là câu thơ hay nhất trong đoạn vì tác giả đã sử dụng nghệ thuật liên tưởng nên ông đã vẽ ra một hình ảnh thật thơ mộng: màu trắng của hoa hoà vào màu trắng của mây trời tưởng như là những đám mây trắng trên trời đậu xuống, kết đọng thành muôn nghìn bông hoa mơ trắng tinh khôi.
Chúc cậu học tốt :))))))))))))))
refer
Rừng hoa mơ ở trên những dãy núi, vào mùa hoa , những bông hoa trắng như tuyết nở rộ làm cả dãy núi ươm một màu trắng xóa, tác giả tưởng tượng những bông hoa đó như đang ôm ấp lấy núi.Trên đỉnh,gió chiều khẽ gợn, những đám mây trắng nhẹ nhàng bay qua, khiến tác giả tưởng tượng rằng những đám mây đó như đang đọng lại thành những bông hoa mơ xinh xắn.Hương mơ thoang thoảng, theo gió chiều nhẹ nhàng lan tỏa cả xa lẫn gần.
Rừng hoa mơ ở trên những dãy núi, vào mùa hoa , những bông hoa trắng như tuyết nở rộ làm cả dãy núi ươm một màu trắng xóa, tác giả tưởng tượng những bông hoa đó như đang ôm ấp lấy núi.Trên đỉnh,gió chiều khẽ gợn, những đám mây trắng nhẹ nhàng bay qua, khiến tác giả tưởng tượng rằng những đám mây đó như đang đọng lại thành những bông hoa mơ xinh xắn.Hương mơ thoang thoảng, theo gió chiều nhẹ nhàng lan tỏa cả xa lẫn gần.
nha
c1: về biện pháp tu từ giúp cho câu thơ có nhịp điệu.
c2: biện pháp tu từ là so sánh
-Đây là một vẻ đẹp huyền bí kì ảo của"Rừng mơ ôm lấy núi"cho ta thấy được sự gần gũi thân thiết của núi rừng. Gió chiều nè nhẹ với hương hoa thơm ngào ngạt làm cho thiên nhiên tười đẹp và phong phú hơn.
Đoạn thơ đã vẽ nên một bức tranh rừng mơ Hương Sơn thật đẹp và thơ mộng. Hình ảnh "rừng mơ ôm lấy núi" gợi cảm giác những cánh rừng trải rộng, bao bọc các dãy núi như một vòng tay dịu dàng của thiên nhiên. Câu thơ "mây trắng đọng thành hoa" là một liên tưởng độc đáo, làm nổi bật vẻ đẹp trắng tinh khôi của hoa mơ. Trong làn gió chiều đông nhẹ nhàng, hương hoa mơ lan tỏa khắp không gian, lúc gần lúc xa, tạo nên một khung cảnh vừa thanh khiết vừa quyến rũ. Qua đó, em cảm nhận được vẻ đẹp yên bình, trong trẻo và đầy sức sống của rừng mơ Hương Sơn.
#TK
Em rất ấn tượng trước vẻ đẹp của rừng mơ Hương Sơn trong đoạn thơ. Hình ảnh "rừng mơ ôm lấy núi" gợi nên một khung cảnh thiên nhiên rộng lớn, thơ mộng và hài hòa. Những bông hoa mơ trắng được ví như "mây trắng đọng thành hoa" khiến cảnh vật trở nên tinh khôi, mềm mại và đầy sức sống. Cơn gió chiều đông khẽ lay động làm hương hoa mơ lan tỏa khắp không gian, lúc gần lúc xa, tạo cảm giác dễ chịu và quyến rũ. Qua những câu thơ ngắn gọn nhưng giàu hình ảnh, em cảm nhận được vẻ đẹp thanh khiết, yên bình và đầy sức hấp dẫn của rừng mơ Hương Sơn.
Tham khảo:>
Qua đoạn thơ ngắn trong bài "Rừng mơ" của tác giả Trần Lê Văn, người đọc như được đắm mình vào không gian thiên nhiên Hương Sơn vô cùng thơ mộng, thanh khiết và tràn đầy sức sống. Ngay từ câu thơ đầu tiên, hình ảnh nhân hóa đầy gợi cảm "rừng mơ ôm lấy núi" đã mở ra vẻ đẹp gắn bó, hòa quyện khăng khít và ấm áp giữa cây cối với núi non trùng điệp. Sắc trắng tinh khôi của hoa mơ tiếp tục hiện lên thật độc đáo qua biện pháp ẩn dụ "mây trắng đọng thành hoa". Cảnh tượng ấy khiến ta liên tưởng những chùm hoa mơ nở rộ, trắng muốt một vùng, tựa như những áng mây trên trời cao sà xuống và kết tụ lại trên cành lá. Không gian Hương Sơn không hề tĩnh lặng mà sống động vô cùng nhờ làn "gió chiều đông gờn gợn", mang theo "hương bay gần bay xa". Làn hương thơm dịu dàng, thoang thoảng của hoa mơ theo gió lan tỏa khắp đất trời, đánh thức cả thị giác lẫn khứu giác của con người. Chỉ với bốn câu thơ bộc lộ tài năng quan sát tinh tế, tác giả đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ, biến rừng mơ Hương Sơn thành chốn bồng lai tiên cảnh và khơi gợi trong lòng người đọc tình yêu quê hương, đất nước tha thiết.
Đoạn thơ “Rừng mơ” của Trần Lê Văn đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên vừa hùng vĩ vừa thơ mộng, khiến người đọc như lạc vào một miền cổ tích. Rừng mơ Hương Sơn hiện ra với vẻ đẹp dịu dàng, khi “ôm lấy núi” như vòng tay âu yếm, gợi cảm giác che chở và gần gũi. Những “mây trắng đọng thành hoa” làm cho cảnh sắc thêm phần huyền ảo, như một bức tranh thủy mặc sống động, nơi thiên nhiên và nghệ thuật hòa quyện. Gió chiều khẽ lay động, tạo nên những gợn sóng mơ hồ trong không gian, mang theo hương mơ lan tỏa “gần bay xa”, khiến lòng người ngập tràn cảm giác thanh thoát, tinh khôi. Vẻ đẹp của rừng mơ không chỉ là sự hòa hợp giữa núi, mây, gió và hương, mà còn là biểu tượng cho sự tinh khiết của thiên nhiên, cho tình yêu quê hương đất nước. Đọc đoạn thơ, ta cảm nhận được sự giao hòa giữa thực và mơ, giữa hiện hữu và huyền ảo, để rồi thấy lòng mình lắng lại, thêm yêu cảnh sắc quê hương, thêm trân trọng những giá trị bình dị mà cao quý của thiên nhiên.
Đoạn thơ đã gợi lên vẻ đẹp thơ mộng và yên bình của rừng mơ Hương Sơn. Hình ảnh "rừng mơ ôm lấy núi" khiến em cảm nhận được sự gắn bó hài hòa giữa rừng và núi. Câu thơ "mây trắng đọng thành hoa" là một hình ảnh đẹp, cho thấy hoa mơ nở trắng xóa như những đám mây. Cùng với làn gió chiều nhẹ nhàng và hương thơm lan tỏa khắp không gian, bức tranh thiên nhiên hiện lên thật trong trẻo, quyến rũ và đầy sức sống. Qua đó, em càng thêm yêu vẻ đẹp của thiên nhiên quê hương đất nước.