Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
mik gợi ý thôi nha:
+ bình yên phải tự mik làm ra chứ ko phải do hoàn cảnh tạo ra
+bình yên ko phải sự hào nhoáng bên ngoài mà là sự đẹp đẽ bên trong
Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, có một cái tên luôn được nhắc đến với lòng tôn kính vô hạn: Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ông không chỉ là một vị tướng tài ba, người anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam, mà còn là một con người kiệt xuất, đã cống hiến trọn đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Cuộc đời và sự nghiệp của ông gắn liền với những sự kiện lịch sử trọng đại, mà nổi bật nhất là Chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu.
Võ Nguyên Giáp sinh ra tại Quảng Bình, vốn là một nhà giáo, một nhà báo yêu nước. Với trí tuệ uyên bác và lòng nhiệt thành cách mạng, ông đã sớm đi theo con đường cứu nước. Từ một thanh niên trí thức, ông trở thành người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, được Bác tin tưởng giao phó trọng trách xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng. Dù chưa từng qua một trường lớp quân sự nào, Võ Nguyên Giáp đã chứng tỏ mình là một thiên tài quân sự với những tư duy chiến lược độc đáo và tầm nhìn xa trông rộng.
Sự kiện làm nên tên tuổi của Đại tướng và cũng là đỉnh cao trong cuộc đời binh nghiệp của ông chính là Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Lúc bấy giờ, thực dân Pháp đã xây dựng tại đây một tập đoàn cứ điểm quân sự kiên cố, được đánh giá là "bất khả xâm phạm". Thế nhưng, với ý chí quyết tâm giành độc lập, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đưa ra một quyết định lịch sử: thay đổi phương châm từ "đánh nhanh thắng nhanh" sang "đánh chắc tiến chắc". Đây là một quyết định vô cùng táo bạo, bởi nó đòi hỏi một sự kiên nhẫn, một kế hoạch tỉ mỉ và một sự chuẩn bị lâu dài. Quyết định này đã thể hiện tầm nhìn của một vị tướng không chỉ biết đánh mà còn biết thắng một cách chắc chắn.
Suốt 56 ngày đêm, dưới sự chỉ huy tài tình của Đại tướng, quân và dân ta đã chiến đấu anh dũng, vượt qua mọi khó khăn, gian khổ. Từ việc kéo pháo bằng tay vào trận địa đến việc đào hàng trăm ki-lô-mét chiến hào, tất cả đều thể hiện ý chí "quyết chiến quyết thắng". Sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" của quân đội ta tung bay trên nóc hầm tướng De Castries. Chiến thắng Điện Biên Phủ đã làm nên "tiếng sấm Điện Biên", buộc thực dân Pháp phải ký Hiệp định Genève, kết thúc cuộc chiến tranh xâm lược, mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ được kính trọng vì những chiến công hiển hách mà còn bởi đạo đức và phong cách sống giản dị, gần gũi. Ông là một người thầy, một người anh vĩ đại, luôn yêu thương, quan tâm đến cán bộ và chiến sĩ. Hình ảnh một vị Đại tướng luôn lắng nghe, trăn trở trước mỗi trận đánh, luôn đặt tính mạng của binh sĩ lên trên hết đã đi sâu vào lòng mỗi người dân Việt Nam.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã ra đi nhưng tên tuổi, sự nghiệp và những cống hiến to lớn của ông sẽ sống mãi trong lòng dân tộc, là biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tài năng quân sự xuất chúng của con người Việt Nam.
"Vô duyên" là một khái niệm rất đặc biệt trong văn hóa Việt Nam. Nó không có một định nghĩa pháp lý rõ ràng, cũng không có một ranh giới đo lường chính xác như toán học. Tuy nhiên, giới hạn của vô duyên thường được xác định qua phản ứng của người xung quanh và hệ quả mà nó để lại. Có thể chia ranh giới này thành 3 cấp độ từ nhẹ đến nặng: 1. Vùng xanh: Vô tư (Chưa chạm ranh giới) Đây là những hành động xuất phát từ sự vụng về, ngây ngô hoặc thiếu kỹ năng giao tiếp một chút, nhưng không có ác ý. Biểu hiện: Kể một câu chuyện cười nhưng không ai cười, nói hơi to ở nơi công cộng rồi tự nhận ra và im lặng, hoặc có những cử chỉ vụng về. Hệ quả: Người ngoài nhìn vào chỉ thấy "hơi quê" hoặc buồn cười, dễ dàng bỏ qua. 2. Vùng vàng: Vô duyên (Chạm ranh giới) Đây là lúc hành vi bắt đầu gây khó chịu, ức chế cho người khác vì sự ích kỷ hoặc thiếu nhạy cảm của bản thân. Biểu hiện: Hỏi những câu quá riêng tư (quá khứ, thu nhập, chuyện cưới xin, con cái) ngay trong lần đầu gặp mặt. "Body shaming" (chê bai ngoại hình) nhưng lại gắn mác "nói đùa cho vui", "thẳng tính". Chen hàng, bật loa ngoài điện thoại nơi công cộng, nói chuyện át tiếng người khác. Hệ quả: Người xung quanh cảm thấy bị xúc phạm, khó chịu và bắt đầu né tránh, rạn nứt các mối quan hệ. 3. Vùng đỏ: Vô văn hóa hoặc Ác ý (Vượt quá giới hạn) Khi sự "vô duyên" lặp đi lặp lại bất chấp sự nhắc nhở, hoặc cố tình làm tổn thương người khác để thỏa mãn cái tôi của mình, nó không còn là "vô duyên" nữa. Nó đã biến thành sự vô văn hóa, nhẫn tâm hoặc vi phạm pháp luật. Biểu hiện: Mang nỗi đau, mất mát hoặc khuyết tật của người khác ra làm trò đùa. Xâm phạm thô bạo vào quyền riêng tư, bôi nhọ danh dự người khác trên mạng xã hội. Quấy rối (bằng lời nói hoặc hành động) nhưng ngụy biện là "trêu tí cho vui". Hệ quả: Bị xã hội tẩy chay, lên án, thậm chí phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Tóm lại, giới hạn lớn nhất của "vô duyên" chính là SỰ TÔN TRỌNG và ĐỒNG CẢM. Một lời nói, hành động chỉ được coi là đùa vui hay thẳng tính khi tất cả những người tham gia đều cảm thấy thoải mái. Nếu niềm vui của bạn được xây dựng trên sự ngượng ngùng, đau khổ hay bực bội của người khác, thì đó chính là lúc bạn đã vượt quá giới hạn của sự vô duyên và bước sang vùng ích kỷ. Theo bạn, hành vi "vô duyên" nào ở nơi công cộng hoặc trên mạng xã hội hiện nay khiến bạn cảm thấy khó chấp nhận nhất?
Mih thấy cái kiểu mà cứ con gái mặc áo hở hở 1 tí là sẽ có nhiều ng vào chửi bome kh bt dạy con á, ý là trời nóng họ mặc gì thì kệ đi trời cứ thic soi người khác. Mih thấy rất vô duyên.