Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1.
Văn bản trên được viết theo thể thơ 4 chữ.
Câu 2.
Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên trong bài thơ:
“Cánh chim bay xuống chiều”
“Buổi chiều thu mướt xanh”
“Nhấp nhô đều sóng lúa”
Câu 3.
Từ láy: chậm rãi
Tác dụng: Gợi tả sự thong thả, yên bình của cảnh vật và nhịp sống ở đồng quê, góp phần tạo nên không khí êm đềm, nhẹ nhàng cho bức tranh chiều thu nơi đồng nội.
Câu 4.
Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa thu.
Nhận xét: Bức tranh thiên nhiên được miêu tả rất trong trẻo, dịu dàng và nên thơ với màu sắc nhẹ nhàng, hương thơm của cỏ hoa, hình ảnh sống động của chim, cò, trâu và làn khói bếp – tất cả gợi nên vẻ đẹp thanh bình, gần gũi của làng quê Việt Nam.
Câu 5.
Biện pháp tu từ: Nhân hóa (“Gọi trăng thu xuống gần”)
Tác dụng: Làm cho hình ảnh làn khói bếp trở nên có hồn, như có thể trò chuyện với thiên nhiên. Qua đó thể hiện sự giao hòa giữa con người và vạn vật, tạo nên không khí ấm cúng, gần gũi và nên thơ của làng quê lúc chiều thu.
Câu 6.
Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng bà đi chăn trâu trên cánh đồng quê, ngắm hoàng hôn buông xuống và hít hà mùi thơm của rơm rạ. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng: tác giả muốn truyền tải vẻ đẹp bình dị, thanh bình và đầy yêu thương của quê hương, nơi luôn lưu giữ những ký ức trong trẻo và gắn bó với tuổi thơ mỗi người.
a) từ "tôi" trỏ : con cò , Thành
chức năng ngữ pháp : làm phụ ngữ , chủ ngữ
b) từ "ấy" trỏ : quan
nhờ : ngữ cảnh
c) từ " sao" đc sử dụng để hỏi về hoạt động
Câu 9: So sánh và nêu tác dụng
a.
- Câu (1): “Trong gian phòng, bức tranh của thầy Bản treo ở một góc.”
- Câu (2): “Trong gian phòng chan hoà ánh sáng, bức tranh của thầy Bản treo ở một góc.”
👉 So sánh:
Câu (2) có thành phần trạng ngữ được mở rộng bằng cụm từ “chan hoà ánh sáng”, giúp miêu tả rõ hơn không gian của gian phòng triển lãm.
👉 Tác dụng:
Việc mở rộng thành phần trạng ngữ làm cho không gian bức tranh trở nên sinh động, có sức gợi hình, gợi cảm hơn, đồng thời giúp người đọc cảm nhận được vẻ trang trọng, sáng sủa của phòng triển lãm – nơi bức tranh của thầy được trưng bày.
b.
- Câu (1): “Bức tranh tĩnh vật của họa sĩ Nguyễn Thừa Bản đẹp.”
- Câu (2): “Bức tranh tĩnh vật của họa sĩ Nguyễn Thừa Bản rất đẹp.”
👉 So sánh:
Câu (2) có thành phần vị ngữ được mở rộng nhờ thêm từ “rất”, làm tăng mức độ biểu cảm cho tính từ “đẹp”.
👉 Tác dụng:
Việc mở rộng vị ngữ giúp nhấn mạnh cảm xúc ngưỡng mộ, yêu thích của người viết đối với bức tranh, đồng thời thể hiện rõ hơn tình cảm trân trọng và tự hào dành cho người thầy họa sĩ.
Câu 10: Bài học hoặc thông điệp rút ra
Câu chuyện gửi gắm một bài học sâu sắc về lòng biết ơn và tình yêu thương giữa thầy và trò.
Ta hiểu rằng: đôi khi sự quan tâm, động viên chân thành dù nhỏ bé cũng có thể trở thành niềm an ủi lớn lao cho người khác. Câu chuyện cũng nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng, ghi nhớ công lao của thầy cô, bởi chính họ là những người âm thầm gieo hạt, nuôi dưỡng ước mơ và tâm hồn của học trò.
Câu 9
A,
(1) trạng ngữ"trong gian phòng" đơn thuần nêu không gian
(2) trạng ngữ mở rộng thành "trong gian phòng chan hoà ánh sáng" bổ sung thêm chi tiết ánh sáng
Tác dụng:cụ thể ,sing động hơn
B,
(1) vị ngữ đẹp chỉ mức độ bình thường
(2)vị ngữ được mở rộng bằng từ "rất"-> rất đẹp
Tác dụng:trân trọng, ngưỡng mộ
Câu 10
Em rút ra bài học sâu sắc về lòng biết ơn và lòng trân trọng với thầy cô giáo
- Đoạn thơ cho ta thấy tác giả đã bộc lộ những suy nghĩ về quêhương thông qua những hình ảnh rất cụ thể. Quê hương yêu dấugắn liền với những hoài niệm của tuổi thơ. “Cánh diều biếc” thảtrên cánh đồng từng mang dấu ấn của tuổi thơ đẹp. Đó là cánhdiều thả sau mùa gặt. Chữ “biếc” gợi tả cánh diều tuyệt đẹp.
- Âm thanh của “con đò nhỏ” khua nước trên dòng sông quêhương êm đềm mà lắng đọng. Âm thanh mộc mạc, giản dịnhưng rất đỗi thân thiết không thể nào quên. Tiếng mái chèo1đ Câu Đáp án Điểmkhua nước ấy là kỷ niệm của tuổi thơ với quê hương yêu dấu.- Có thể nói những kỷ niệm đơn sơ, giản dị của quê hương luôncó sự gắn bó bằng tình cảm của con người gần như là máu thịt.Nghĩ về quê hương như vậy, ta thấy tình cảm của nhà thơ đốivới quê hương thật đẹp đẽ và sâu sắc.1đ- Nghệ thuật so sánh tạo nên hình ảnh đẹp, đầy sáng tạo, đặc sắcvà độc đáo đã gợi tả một không gian nghệ thuật có chiều cao,sắc biếc của bầu trời, có chiều dậu của cánh đồng quê, có chiềudài của năm tháng, có âm thanh thân thuộc của mái chèo trêndòng sông quên. Nhà thơ đã nói lên một cách đằm thắm, thiếttha một tình yêu quê hương.
Thế là 2 bài hả chíp? Oke Sakai bắt tay vô lm hoy
Đó là 1 bài á chj
à oke
Bàn về thơ, nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Hữu Quý từng cho rằng: “Thơ là sứ giả của tình yêu”. Ý kiến ấy đã khẳng định vai trò lớn lao của thơ ca trong đời sống tinh thần con người. Thơ không chỉ là tiếng nói của cảm xúc mà còn là nhịp cầu gắn kết con người với quê hương, đất nước, với những điều đẹp đẽ và thiêng liêng trong cuộc sống. Qua bài thơ “Cảm ơn đất nước” của Huỳnh Thanh Hồng, ta càng cảm nhận rõ hơn sức mạnh của thơ ca trong việc khơi dậy tình yêu quê hương đất nước tha thiết.
“Thơ là sứ giả của tình yêu” có nghĩa là thơ ca mang trong mình sứ mệnh truyền tải những tình cảm tốt đẹp của con người. Thơ giúp con người biết yêu thương gia đình, quê hương, đất nước, biết trân trọng quá khứ và hướng tới những giá trị nhân văn cao đẹp. Mỗi bài thơ giống như một người đưa tin âm thầm nhưng sâu sắc, đem tình yêu lan tỏa đến trái tim người đọc. Vì vậy, thơ ca luôn có sức sống bền bỉ bởi nó bắt nguồn từ cảm xúc chân thành.
Bài thơ “Cảm ơn đất nước” chính là tiếng lòng đầy yêu thương và biết ơn của tác giả dành cho quê hương. Ngay từ những câu thơ đầu, nhà thơ đã bày tỏ sự xúc động trước những mất mát đau thương của dân tộc trong chiến tranh:
“Tôi chưa từng đi qua chiến tranh
Chưa thấy hết sự hy sinh của bao người ngã xuống
Thuở quê hương còn gồng gánh nỗi đau.”
Dù không trực tiếp trải qua chiến tranh nhưng tác giả vẫn cảm nhận được sự hy sinh to lớn của cha ông. Cụm từ “gồng gánh nỗi đau” gợi lên biết bao mất mát mà đất nước từng phải chịu đựng. Qua đó thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã ngã xuống vì độc lập tự do của dân tộc.
Không chỉ yêu đất nước qua lịch sử đấu tranh, tác giả còn yêu quê hương từ những điều bình dị thân quen của tuổi thơ:
“Tôi lớn lên từ rẫy mía, bờ ao
Thả cánh diều bay
Lội đồng hái bông súng trắng”
Những hình ảnh “rẫy mía”, “bờ ao”, “cánh diều”, “bông súng trắng” đều rất đỗi quen thuộc với làng quê Việt Nam. Đó là những kỉ niệm tuổi thơ trong trẻo, bình yên nuôi dưỡng tâm hồn con người. Qua những hình ảnh mộc mạc ấy, người đọc cảm nhận được tình yêu tha thiết của tác giả đối với quê hương nơi mình sinh ra và lớn lên.
Đặc biệt, tình yêu đất nước còn được thể hiện qua tình mẫu tử thiêng liêng:
“Mẹ nuôi tôi dãi dầu mưa nắng
Lặn lội thân cò quãng vắng đồng xa.”
Hình ảnh người mẹ hiện lên tần tảo, chịu thương chịu khó. Từ láy “dãi dầu”, “lặn lội” kết hợp với hình ảnh ẩn dụ “thân cò” đã gợi lên bao vất vả nhọc nhằn của người mẹ Việt Nam. Chính tình yêu thương của mẹ đã nuôi lớn con người cả về thể xác lẫn tâm hồn. Qua đó, tác giả càng thêm biết ơn quê hương, nơi có những con người giàu đức hi sinh.
Không dừng lại ở đó, nhà thơ còn bày tỏ niềm tự hào về những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc:
“Tôi lớn lên từ những khúc dân ca
Khoan nhặt tiếng đờn kìm
Ngân nga sáo trúc”
Những làn điệu dân ca, tiếng đờn kìm, sáo trúc đã trở thành một phần tuổi thơ tác giả. Đó không chỉ là âm thanh nghệ thuật mà còn là linh hồn văn hóa dân tộc. Tình yêu đất nước vì thế được nuôi dưỡng từ chính những giá trị văn hóa truyền thống giản dị mà sâu sắc.
Đến khổ thơ cuối, cảm xúc biết ơn và tự hào được đẩy lên cao:
“Xin cám ơn đất nước
Bom đạn mấy mươi năm vẫn lúa reo, sóng hát”
Sau bao năm chiến tranh khốc liệt, đất nước vẫn hồi sinh mạnh mẽ. Hình ảnh “lúa reo, sóng hát” gợi ra sức sống mãnh liệt và vẻ đẹp thanh bình của quê hương hôm nay. Đó là thành quả của biết bao hi sinh mất mát. Vì vậy lời “cám ơn đất nước” vang lên thật chân thành và xúc động.
Đặc biệt, câu thơ kết:
“Đất nước của tôi ơi!
Vẫn sáng ngời như vầng trăng vành vạnh.”
là lời ca ngợi đầy tự hào về vẻ đẹp trường tồn của đất nước Việt Nam. Hình ảnh so sánh “vầng trăng vành vạnh” gợi sự tròn đầy, thủy chung và tỏa sáng. Đất nước hiện lên vừa gần gũi vừa thiêng liêng trong trái tim nhà thơ.
Bằng giọng thơ nhẹ nhàng, tha thiết; hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi; ngôn ngữ mộc mạc giàu cảm xúc, Huỳnh Thanh Hồng đã gửi gắm tình yêu quê hương đất nước chân thành sâu sắc. Qua bài thơ, ta càng hiểu rõ hơn ý nghĩa của nhận định “Thơ là sứ giả của tình yêu”. Chính thơ ca đã làm cho tình yêu quê hương, đất nước được lan tỏa mạnh mẽ và bền lâu trong tâm hồn mỗi con người.
Tóm lại, thơ ca luôn mang trong mình sức mạnh cảm hóa lớn lao bởi nó chuyên chở những tình cảm đẹp đẽ nhất của con người. “Cảm ơn đất nước” không chỉ là lời tri ân quê hương mà còn là tiếng gọi nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết yêu thương, trân trọng và góp phần xây dựng đất nước ngày càng tươi đẹp hơn.
quá chuẩn tui là học bá nhưng bá đú =))
“Thơ là sứ giả của tình yêu” nghĩa là thơ dùng ngôn từ giàu cảm xúc để truyền tải những tình cảm đẹp đẽ của con người như tình yêu quê hương, gia đình, đất nước.
Vì vậy, thơ không chỉ để đọc mà còn để cảm nhận và lan tỏa yêu thương.
Trong bài thơ “Cảm ơn đất nước”, Huỳnh Thanh Hồng đã thể hiện tình yêu quê hương, đất nước một cách chân thành và sâu sắc. Trước hết, tác giả ý thức về quá khứ chiến tranh và sự hi sinh của thế hệ đi trước, từ đó bộc lộ lòng biết ơn đối với đất nước. Không chỉ dừng lại ở đó, tình yêu ấy còn được nuôi dưỡng từ những điều bình dị như rẫy mía, bờ ao, cánh diều, hình ảnh người mẹ tảo tần, qua đó gợi lên một quê hương gần gũi, thân thương. Bên cạnh đó, các yếu tố văn hóa như dân ca, sáo trúc, truyện cổ, Truyện Kiều đã góp phần làm nổi bật bản sắc dân tộc, khiến tình yêu đất nước càng thêm sâu đậm. Đặc biệt, lời “cám ơn đất nước” cùng hình ảnh đất nước vẫn tràn đầy sức sống dù trải qua chiến tranh đã thể hiện niềm tự hào và lòng tri ân sâu sắc. Cuối cùng, hình ảnh đất nước “sáng ngời như vầng trăng” khẳng định vẻ đẹp bền vững, có thể thấy rằng tình yêu đất nước luôn thiêng liêng và trường tồn trong trái tim con người.
kh AI nha Huy =))) Sakai đang nghĩ đến mỏi đầu
em hiểu: ''Thơ ca không phải là những con chữ khô khan, mà là công cụ chuyển tải những rung động sâu kín nhất của trái tim. Thơ xuất phát từ tình yêu của người viết, đi qua trang giấy để khơi dậy và kết nối tình yêu trong lòng người đọc. Tình yêu ở đây không chỉ là chuyện đôi lứa, mà là cả một thế giới tình cảm rộng lớn: tình mẫu tử, tình yêu cội nguồn và lòng biết ơn đối với quê hương.''
Bài thơ “Cảm ơn đất nước” của Huỳnh Thanh Hồng gợi cho người đọc một cảm giác rất nhẹ nhàng nhưng lại lắng sâu. Đó là lời của một người trẻ sinh ra khi chiến tranh đã lùi xa, không trực tiếp trải qua bom đạn, nhưng vẫn mang trong mình sự biết ơn đối với quá khứ của dân tộc.
Ngay từ đầu bài thơ, tác giả đã nói rất thật:
“Tôi chưa từng đi qua chiến tranh
Chưa thấy hết sự hy sinh của bao người ngã xuống
Thuở quê hương còn gồng gánh nỗi đau”
Những câu “chưa từng”, “chưa thấy” nghe đơn giản nhưng lại tạo cảm giác rất thật. Người viết không cố gắng tỏ ra mình hiểu hết chiến tranh, mà chỉ thẳng thắn nói về sự thiếu trải nghiệm của bản thân. Chính điều đó lại làm cho cảm xúc biết ơn trở nên tự nhiên hơn. Giữa một bên là quá khứ đầy mất mát, một bên là cuộc sống yên bình hôm nay, người đọc cảm nhận rõ sự chênh lệch và cũng hiểu được mình đang được thừa hưởng điều gì.
Bài thơ sau đó đưa người đọc trở về những ký ức rất gần gũi:
“Tôi lớn lên từ rẫy mía, bờ ao
Thả cánh diều bay
Lội đồng hái bông súng trắng”
Những hình ảnh này rất đời thường, rất quê. Nó không phải điều gì lớn lao, mà là tuổi thơ bình dị của nhiều người. Đặc biệt, hình ảnh người mẹ “dãi dầu mưa nắng / Lặn lội thân cò quãng vắng đồng xa” khiến cảm xúc trở nên sâu hơn. Tình yêu đất nước ở đây không còn trừu tượng nữa mà gắn luôn với tình mẹ, với sự vất vả nuôi con lớn lên từng ngày.
Bên cạnh đó là những âm thanh quen thuộc của quê hương như dân ca, tiếng đờn kìm, sáo trúc hay những câu chuyện bà kể. Những chi tiết này làm cho đất nước trong bài thơ trở nên gần gũi, như chính tuổi thơ của người viết.
Đến đoạn sau, lời cảm ơn được cất lên một cách nhẹ nhưng có sức nặng:
“Thời gian qua
Xin cám ơn đất nước
Bom đạn mấy mươi năm vẫn lúa reo, sóng hát
Còn vọng vang với những câu Kiều”
Ở đây, chiến tranh không được nhắc lại bằng sự đau thương trực tiếp, mà được nhìn qua sự tiếp nối của cuộc sống hôm nay: lúa vẫn reo, sóng vẫn hát, văn hóa vẫn còn. Cách nói ấy làm cho quá khứ không bị nặng nề, mà trở thành nền tảng cho hiện tại.
Cuối bài thơ là một lời gọi đầy tình cảm:
“Đất nước của tôi ơi!
Vẫn sáng ngời như vầng trăng vành vạnh”
Hình ảnh vầng trăng tạo cảm giác tròn đầy, bền vững và dịu nhẹ. Nó giống như một cách khẳng định rằng đất nước vẫn luôn ở đó, nguyên vẹn và đẹp đẽ theo thời gian.
( ko hay )
ê huy bị bố gank ngồi ở sau đấy
ko AI được đâu đừng nghĩ vậy
?
MB (Mở bài) LLVH: Thơ → tiếng nói t/cảm, chỉ tràn ra khi tim quá đầy.
Dẫn nhận định: N.H.Quý: "Thơ là sứ giả của tình yêu".
Vấn đề/Tác phẩm: Kđịnh này đúng hoàn toàn với "Cảm ơn đất nước" (Huỳnh Thanh Hồng) → tiếng lòng tri ân, t/yêu xứ sở thiết tha.
TB (Thân bài)
Tình yêu: T/yêu nước, t/mẫu tử, t/yêu cuộc sống, con người...
→ Bản chất Thơ: Thơ sinh ra từ t/cảm mãnh liệt của TG, có nhiệm vụ lan tỏa, đánh thức rung động yêu thương trong lòng ĐG. Không có t/cảm → thơ chỉ là xác chữ.
“Chưa từng đi qua chiến tranh” nhưng thấu hiểu “quê hương gồng gánh nỗi đau”.
→ Thơ mang t/yêu, sự kính trọng ngược thời gian về tri ân những người đã ngã xuống.
Ý 2: Sứ giả của t/yêu bình dị, cội nguồn văn hóa (Khổ 2 + 3)
T/yêu đất nước hòa trong không gian tuổi thơ mộc mạc: rẫy mía, bờ ao, cánh diều, bông súng trắng.
Chở đi nỗi xúc động về t/mẫu tử thiêng liêng: mẹ “lặn lội thân cò”.
Đánh thức tình yêu văn hóa dân tộc: khúc dân ca, tiếng đờn kìm, sáo trúc, chuyện bà kể.
Ý 3: Sứ giả của niềm tự hào, tự tôn dân tộc (Khổ 4 + 5)
Đối lập: “bom đạn” ↔ “lúa reo, sóng hát”, “câu Kiều”, “tiếng mẹ ru”. → Sức sống mãnh liệt của t/yêu và văn hóa trước sự hủy diệt.
Kết bài thơ: “Vầng trăng vành vạnh” → biểu tượng của sự vẹn nguyên, trường tồn. T/yêu đạt đến cao trào.
Nghệ thuật: Thể thơ tự do, ngôn ngữ đậm chất ca dao → "sứ giả" truyền tải "tình yêu" tự nhiên, sâu sắc.
KB (Kết bài) Khẳng định nhận định đúng đắn.
Gập trang thơ lại → "sứ giả" đã hoàn thành sứ mệnh: gieo vào lòng người đọc t/yêu và trách nhiệm với Tổ quốc.
Viết kiểu này vừa nhanh, vừa nhìn rõ mạch lập luận (Logic), giám khảo chấm nhìn cái thấy đủ ý ngay!
đc xu ko v tr