Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Người mẹ có một tấm lòng cao cả, tận tình,chu đáo dành cho những đứa trẻ mò cua bắt ốc, chăn trâu cắt cỏ vốn chịu nhiều thiệt thòi. Nhờ mẹ mà những đứa trẻ vùng quê được tiếp cận con chữ và tri thức. Có thể nói người mẹ đã viết tiếp những ước mơ cho những đứa trẻ nghèo.
Sách này hình như là sách mới...
* Kích thước :
- Nhà (phòng, khu,...) nhỏ thì ta mua chiếc tủ nhỏ sao cho phù hợp với diện tích trong nhà (phòng, khu,...)
- Nhà (phòng, khu,...) tương đối thì ta mua chiếc tủ tương đối sao cho phù hợp với diện tích trong nhà (phòng, khu,...)
- Nhà (phòng, khu,...) lớn thì ta mua chiếc tủ lớn sao cho phù hợp với diện tích trong nhà (phòng, khu,...)
* Giải thích :
+ Phù hợp diện tích trong nhà (phòng, khu,...) làm cho đẹp và gọn gàng hơn
+ Tiện nghi cho từng môi trường nhà (phòng, khu,...)
+ Tiết kiệm diện tích cho các việc khác (như chất đồ đạc,...)
*** Còn tùy vào nhà (phòng, khu,...) đó có diện tích để tủ, diện tích để tiết kiệm cho các đồ vật khác nhé
tôi đồng ý két bạn với bạn với điều kiện:
bạn hãy trung thực nói rằng banj không phải hacker
tôi thường offline nên khi cần nói chuyện bạn cứ chat với tôi.Tôi sẽ cố gắng để có thể trả lời bạn.
bạn nên suy nghĩ kĩ
Để tớ mà nhớ tick cho nha! vÌ:
- Trong bình có khí ga và ga hóa lỏng.
- Khi để bình ga gần bếp thì chất trong bình sẽ nở ra và nóng lên.
- Khi chất khí bên trong bình nở ra và gặp phải vật cản là vỏ bình ga ( vỏ mỏng dễ nổ ) thì sẽ tạo ra áp suất và khiến bình ga nổ.
Nhớ tick nha !!!
a. Qua tác phẩm trên, em rút ra bài học là phải biết trân trọng thành thích của mọi người ,không nên ganh ghét tị hạnh và luôn phải cố gắng tự đứng lên.
b.Phép so sánh là :Tôi nhìn như thôi miên vào dòng chữ đề trên bức tranh"Anh trai tôi".
-Tác dụng :phép so sánh giúp miêu tả người anh đang nhìn chăm chăm vào bức tranh.Bức tranh đang làm thức tỉnh người anh.
( Chúc bạn học tốt )
trước giải sau~~~~~~ko khỏi giải~~~~ ^^
Có thể nói trong mắt mọi người, tôi chỉ là một con bé chỉ biết ăn không ngồi rồi. Ngoài việc học và chơi tôi chẳng còn biết làm gì khác. Điều mà tôi khiến cha mẹ vui lòng cũng chỉ là mấy tờ giấy khen và những điểm số mà thôi. Nhưng có một lần tôi đã làm được một việc tốt mà cha mẹ tôi đã rất tự hào về tôi. Đến bây giờ, câu chuyện ấy tôi vẫn còn nhớ mãi.
Hôm ấy là một ngày đẹp trời, bầu trời trong xanh, gió mát, tôi đang tung tăng trên con đường về nhà để khoe điểm mười với cha mẹ. Nhưng đi được một đoạn, bỗng tôi thấy một bà cụ đang đứng trên vỉa hè. Trông bà cụ tầm bảy mươi tuổi, đầu tóc bạc phơ, lưng bà đã còng. Trông bà thật gầy gò và yếu ớt làm sao. Chân bà cứ bước xuống đường rồi lại rút lên. Chắc bà đang muốn qua đường nhưng lại sợ sệt trước cảnh xe cộ tấp nập dưới lòng đường. Thật tội nghiệp cho bà quá! Bỗng một ý nghĩ vụt lên trong đầu tôi: “Sao mình không giúp bà cụ qua đường nhỉ?” Tôi định chạy đến giúp bà nhưng trong lòng lại băn khoăn một điều không biết nên giúp không. Tôi lại qua đường không được giỏi lỡ xảy ra chuyện gì thì tính sao. Với lại tôi đang muốn chạy lẹ về nhà để khoe điểm với cha mẹ. Nhưng thấy bà cụ như vậy lòng tôi lại dấy lên một nỗi thương tâm. Tôi quyết định chạy đến giúp bà. Bây giờ tôi mới thấy được vẻ mặt hiền hậu của bà trông rất giống nội tôi. Tôi liền hỏi bà: "Bà ơi, bà muốn qua đường phải không? Để con giúp bà nhé!”, vẻ mặt bà đang lúng túng nhưng khi nghe tôi nói xong, bà cụ trông rất vui vẻ và trả lời: "Ồ, nếu vậy thỉ tốt quá, bà cảm ơn cháu nhé!”.Tôi liền dắt tay bà cụ bước xuống đường. Thấy cảnh xe cộ đông đúc như vậy, tôi cũng cảm thấy ngập ngừng, e sợ. Nhưng tôi lấy hết can đảm, đưa một tay lên xin qua đường, tôi chú ý nhìn qua nhìn lại rồi dắt bà bước đi. Bà cụ chắc còn sợ lắm nên nắm chặt lấy tay tôi. Qua được bên kia đường, bà cụ thở phào một cách nhẹ nhõm và nói: “Bà cảm ơn con rất nhiều”. Tới đây, tôi mới thấy đựơc bà đang xách một túi gì trông có vẻ rất nặng. Tôi liền xách dùm bà về nhà trong khi bà cụ không muốn làm phiền tôi nữa. Vừa đi, tôi vừa trò chuyện cùng bà. Thì ra bà sống một mình trong nhà còn con cháu bà ở xa và bận bịu công việc nên không thể thường tới thăm và chăm sóc bà. Nghe thế, tôi thấy ái ngại và tội nghiệp cho bà quá! Về tới nhà, bà vui vẻ cảm ơn tôi rất nhiều và bà còn cho tiền tôi mua quà vặt nhưng tôi đã từ chối không nhận. Bởi vì đối với tôi giúp được bà mới là điều quan trọng. Tôi tạm biệt bà và chạy một mạch về nhà. Ôi! Thế là tôi về trễ cả tiếng rồi. Về đến nhà, tôi thấy cha mẹ đang đi đi lại lại với vẻ mặt lo lắng. Tôi bước vào nhà, thế là cha mẹ tôi liền hớt hải chạy ra hỏi: “Sao con đi học về trễ thế?". Tôi liền xin lỗi và kể hết đầu đuôi câu chuyện cho cha mẹ nghe. Nghe xong cha tôi liền bảo: “Con làm thế là phải lắm, cha mẹ rất tự hào về con”.
Tôi cũng thấy rất vui vì đã làm được việc tốt và khiến cha mẹ vui lòng. Tôi cũng thấy rất hãnh diện về mình. Tuy là câu chuyện đã xảy ra khá lâu nhưng nó mãi in sâu vào tâm trí tôi.
tội nghiệp, chx kịp thể hiện đã bị cấm vào bếp =))
Bgio đỡ chx =)) hay để sẹo
chắc là làm món bóng đêm giống uyên =))
Bgio vẫn xẹo
Khi nào hết xẹo bố mẹ ms cho vô bếp