K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Có lẽ tình yêu tuổi học trò là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của chúng ta và ta cũng không thể tránh khỏi những rung động đầu đời ấy. Đó là những lần say nắng trước cậu bạn lớp bên, những lần tim đập nhanh khi nhìn thấy cậu ấy, mặt đỏ như quả táo khi cậu ấy trêu ghẹo. Thậm chí, chỉ là vô tình đi lướt qua nhau thôi cũng đủ để làm tim ta bồi hồi, rộn ràng biết bao. Tuổi học trò là lứa tuổi từ 18 trở lại, là lứa tuổi đẹp nhất vô tư nhất. Tuổi chúng ta đang còn cắp sách đến trường là tuổi xuân còn phơi phới, là lúc còn vui đùa cùng bạn bè, cùng hát hò, học tập cùng nhau. Tình cảm ấy có thể xuất phát từ sự ngưỡng mộ hoặc tình bạn thân thiết… Yêu ở lứa tuổi học trò nếu ta gặp đúng người, hợp thời điểm thì chắc chắn rằng đó sẽ là một mối tình vô cùng đẹp để lại kỉ niệm vô nghìn kỉ niệm sâu sắc. Sau này dù kết quả ra sao có bền vững hay chia tay đi chăng nữa. Chúng ta cũng sẽ không nuối tiếc bởi vì những năm tháng ấy ta đã dũng cảm yêu hết mình, hết lòng hết dạ dành trọn con tim cho một người. Tình yêu tuổi học trò thật đẹp vì nó không vụ lợi, không toan tính cũng không có tham vọng. Tuy nhiên, tình yêu của ở lứa tuổi học trò cũng giống như con dao hai lưỡi vậy có mặt tích cực cũng có mặt tiêu cực. Nếu như ta không đủ tỉnh táo, chín chắn, điều khiển đúng cách thì người chịu tổn thương sẽ là bản thân và sẽ gây ra những hậu quả khôn lường trước được. Tình yêu có thể giúp ta lấy đối phương là mục tiêu để hoàn thiện bản thân đc hoàn hảo và tốt hơn. Có thể cùng nhau chia sẻ niềm vui nỗi buồn những áp lực trong cuộc sống chăm sóc lẫn nhau, vượt qua khó khăn. Đôi khi, đưa ra những lời khuyên bổ ích và giúp đỡ nhau. Khi yêu nếu như cả hai đều coi trọng đặt việc học lên hàng đầu và ưu tiên cho nó thì đó là điều tốt sẽ cùng nhau học tập để tiến bộ hơn. Nhưng nếu vì yêu mà ta bỏ bê việc học xao lãng nó thì thực sự điều ấy không tốt. Hãy phân bố thời gian thích hợp để học tập và đạt được kết quả tốt để không phụ lòng ba mẹ, thầy cô những người tin tưởng đặt niềm tin vào ta. Không nên giành quá nhiều thời gian vào việc hẹn hò, chat, đi chơi …… mà không giành thời gian để học tập, rèn luyện. Có một số trường hợp sau khi chia tay người yêu do không chịu nổi sự tổn thương và đã kích của đối phương mang lại nên đã dẫn đến việc thiếu suy nghĩ dùng cách tự tử để tránh né nó mà không dám đối mặt và giải quyết nó. Hiện nay, nói đến việc tự tử vì yêu cũng không còn quá xa lạ với mọi người. Điều đáng lo là các trường hợp ấy điều xảy ra ở những người tổi đời còn quá trẻ. Chỉ vì một phút bốc đồng, nông nỗi, thiếu suy nghĩ mà họ đã chọn con đường tiêu cực. Họ ra đi trong khi tuổi đời còn rất trẻ tương lai còn rộng mở cánh cửa đại học còn chờ đợi phía trước. Để lại cho người thân nỗi đau tột cùng và sự mất mát không thể nào bù đắp được. Để giảm tình trạng đau lòng ấy. Đối với gia đình các bậc phụ huynh cần quan tâm, chia sẻ, giáo dục con em nhận định rõ ràng cẩn trọng với các mối quan hệ bên ngoài. Đối với trường học, cần mở ra diễn đàn giáo dục tình cảm để học sinh có thể nhận định rõ tình cảm của bản thân. Tránh đi những ngộ nhận về tình cảm, tích cực rèn luyện kỹ năng sống giáo dục tâm lý. Hãy tỉnh táo để phân biệt đâu là sự ngưỡng mộ đâu là tình yêu đích thực. Có lẽ do còn quá trẻ nên kinh nghiệm sống của chúng ta chưa nhiều, suy nghĩ còn dại dột nên đã dẫn đến những việc đau lòng . Yêu ta không sai bởi vì tình yêu xuất phát từ sự rung động đồng cảm giữa hai người và nó xuất phát từ trái tim tâm hồn nên ta không thể nào khống chế nó được. Nhưng hãy nghĩ yêu một cách tỉnh táo và đủ thông minh, suy nghĩ thật sáng suốt để có được một tình yêu đẹp và trong sáng tình yêu giúp ta có một bài học đầu đời đáng nhớ và cho ta kinh nghiệm sống. Đó là mối tình đầu của ta nó không có sự toàn tính, tham vọng mà nó chỉ có sự ngây ngô, rung động, đồng cảm. Đó là cảm giác có lẽ suốt đời này ta cũng không thể nào quên và khi ngẫm lại tim ta sẽ thấy đập nhanh hơn một nhịp, ngọt ngào và tràn ngập hạnh phúc. Tóm lại khi yêu đừng để con tim lấn áp lí trí mà hãy để ý chí chiến thắng con tim. Tình yêu học trò đầy ngọt ngào như đắng cay cũng không ít. Tuy vậy, ta vẫn muốn trải nghiệm cảm giác ấy một lần. Nếu lỡ như ta rơi vào tình yêu thì hãy yêu một cách thông minh suy nghĩ cẩn trọng để tránh gây tổn thương cho bản thân đừng nên yêu một cách mù quáng điên cuồng và mãi đắm chìm trong tình yêu. Chỉ khi đủ tỉnh táo ta mới có thể có được một tình yêu đẹp.

16
14 giờ trước (20:59)

uyên nay thi vt văn

14 giờ trước (21:00)

''HAY'' quá r uyên ạ=)

14 giờ trước (21:01)

ai vậy chj? :>

14 giờ trước (21:01)

sài trọc đã nghe và đánh giá=))

14 giờ trước (21:03)

⋆⑅˚₊⋆Lyos.ೃ࿔*:・

b nói ai?

14 giờ trước (21:03)

🔥

là ai má

14 giờ trước (21:03)

no name

=)))

14 giờ trước (21:04)

chj ns ai trg văn á hay là vt chuyên đề hoii :x

14 giờ trước (21:04)

«Học ng chuyên ngủ✮» 🍷

uyên cảm ơn

14 giờ trước (21:04)

BMG:)

14 giờ trước (21:05)

⋆⑅˚₊⋆Lyos.ೃ࿔*:・

mih rảnh tay th

14 giờ trước (21:05)

🔥

BMG??

14 giờ trước (21:05)

rảnh mà nổi hứng gheee

14 giờ trước (21:07)

⋆⑅˚₊⋆Lyos.ೃ࿔*:・

hihi

2 giờ trước (9:00)

Gemini hay ChatGPT đây

2 giờ trước (9:02)

Thái Bảo Nguyễn

đb m à

Hoa phượng“Những chiếc giỏ xe, chở đầy hoa phượng. em chở mùa hè của tôi đi đâu…”. Mỗi lần nghe những giai điệu du dương và quen thuộc ấy, lòng tôi thấy nao nao buồn. những lời ca gợi cho tôi nhớ về 1 loài hoa tôi yêu quý. Không hiểu sao mỗi lần tưởng tượng về hoa phượng thong đầu tôi lại xuất hiện hàng trăm đốm lửa liên tiếp ấm nóng đến chói chang. Hầu hết những người...
Đọc tiếp
Hoa phượng
“Những chiếc giỏ xe, chở đầy hoa phượng. em chở mùa hè của tôi đi đâu…”. Mỗi lần nghe những giai điệu du dương và quen thuộc ấy, lòng tôi thấy nao nao buồn. những lời ca gợi cho tôi nhớ về 1 loài hoa tôi yêu quý.
 
Không hiểu sao mỗi lần tưởng tượng về hoa phượng thong đầu tôi lại xuất hiện hàng trăm đốm lửa liên tiếp ấm nóng đến chói chang. Hầu hết những người yêu hoa phượng đều nói: “nó đẹp vì biết tận hiến hết mình vẻ đẹp”. Phượng không đỏ thẫm nghư nhung như mấy bông hồng kiều diễm. Nó đỏ rực và thậm chí rất tươi. Những cánh hoa lượn theo những đường cong tùy ý, lúc nở, nó túa ra đều như một chiếc chong chóng sắp quay. Hương phượng thơm thoang thoảng chứ không ngạt ngào như hoa sữa. vì thế thưởng thức hương hoa phượng bao giờ cũng tìm ra được những cảm giác thư thái, an lành.
Phượng bắt đầu thắp lửa lúc đầu hè. Bởi thế mà cũng giống mọi người, tôi yêu hoa phượng bởi nó khắc ghi những dấu mốc quan trọng của đời tôi. Phượng nở là dấu ấn của mùa thi. Ở đó, tôi dù thành công hay thất bại nhưng tôi đã có những bài học và tôi vì thế đã trưởng thành. Phượng nở rộ cũng là lúc phải chia tay. Ôi! Chỉ cần nghỉ vậy thôi tôi tôi cũng đã cảm thấy nao lòng. Năm nào cũng vậy, tuy đã thành lệ nhưng không làm sao quên được cảm giácbooif hồi xao xuyến ấy. Cứ đến đầu tháng năm, khi hoa phượng đang lúc đỏ tươi và bước vào kì thi đẹp nhất thì cũng là lúc tụi học trò chúng tôi lục đục cho những ngày hè sôi động. tuy những ngày hè vui vẻ đang chực đón chờ, nhưng chúng tôi vẫn thấy buồn lắm lắm. bạn bè cả năm học vui vẻ với nhau vậy mà bây giờ phải tạm xa mấy tháng. Chúng tôi buồn thậm chí có bạn còn phát khóc khi phải trải qua những lần như thế.
 
Hoa phượng đẹp và tất nhiên nó sẽ mãi là biểu tượng cho tuổi học trò. Hoa phượng rất giống lũ học trò nhỏ chúng tôi bởi nó cũng ngây thơ và cũng sống hết mình 1 cách thủy chung bằng tấm lòng son đỏ. Dưới mái trường cấp 1 thân yêu, không phải ai hết mà chính là hàng phượng đã chứng kiến lũ học trò chúng tôi lần lượt trưởng thành. Giờ đây khi đã chia xa, tôi nhớ đến nao lòng hàng phượng, nhớ nhớ những bông hoa đỏ khắc ghi bao kỉ niệm học trò nhất là những kỉ niệm của năm học lớp 5.
Ở ngôi trường mới của chúng tôi, hàng phượng mới trồng chưa kịp trổ hoa. Nhưng tôi vẫn chờ với 1 tình yêu và 1 niềm nhớ nhung da diết. Hoa phượng không biết tự lúc nào đã trở thành 1 phần máu thịt của tôi. Nó là tình yêu của tôi, là nỗi nhớ mà tôi đã dành trọn cho 1 thời học trò đầy

Biểu cảm về cây bàng

Trong các loài cây trên đất nước Việt Nam, cây nào cũng có vẻ đẹp và ý nghĩa riêng của có. Nhưng với tôi, có lẽ cây bàng là người bạn vô cùng thân thiết. Tôi yêu bàng như một sinh thể sống bởi bàng là chứng nhân cho biết bao kỉ niệm vui buồn thời thơ ấu của tôi.

 

Từ khi biết nô đùa, chạy nhảy cùng lũ bạn gần nhà, tôi đã thấy cây bàng đứng sừng sững ở đầu làng gần khu chợ nhỏ từ bao giờ. Nhìn từ xa, cây bàng như một chiếc ô khổng lồ. Thân cây to, nổi lên những u, những cục sần sùi. Bà tôi bảo đó là mắt của bàng. Rễ cây bám sâu vào trong lòng đất vững vàng qua mưa gió.

Các bạn cùng lứa tuổi với tôi thường ngắm màu đỏ của hoa phượng để đón chờ hè tới. Nhưng tôi lại thích ngắm sự đổi thay kì diệu của những mầm chồi non của bàng chuyển dần thành lá – với tôi, đó là sự báo hiệu của ngày hè. Mùa hè, bàng khoác trên mình chiếc áo màu xanh. Những tán lá như những chiếc lọng xanh mát rượi che đi cái nắng oi ả trong buổi trưa hè. Dưới gốc bàng là cả một kho cổ tích của lũ trẻ con xóm nhỏ. Bọn trẻ chúng tôi thường lấy lá bàng làm những chú trâu chọi, nghênh nghênh đôi sừng nhọn hoắt, sáp vào nhau trong tiếng hò reo náo nhiệt. Những đêm trăng sáng mất điện, chúng tôi lại rủ nhau chơi trò “rồng rắn” quanh gốc bàng cổ thật vui…

Gốc bàng xù xì, rễ toả ra nhiều phía nên bao nhiêu sinh lực bàng dành hết cho lá, cho cành, cho những chùm hoa trắng nhỏ li ti kết thành trái. Bàng hứng nắng trên đầu để gốc mát quanh năm, để ánh nắng trưa hè lọc qua lung linh huyền ảo. Trong tán lá bàng xanh ấy là thế giới riêng của những chú chim sẻ, chim sâu bé nhỏ. Đứng dưới gốc bàng nghe tiếng kêu lích chích của chung rộ lên thật vui tai.

 

Tạm biệt mùa hè, bàng đón thu sang với làn sương mỏng cùng ánh nắng thu hanh hao để những chiếc lá xanh của mình chuyển dần sang màu vàng. Rồi một ngày gió heo may se lạnh, những cơn mưa thưa dần, đó cũng là lúc quanh gốc bàng đã lác đác rụng những quả bàng chín. Lũ trẻ xóm tôi, cứ đi học về là lại đến bên cây bàng tìm hái bàng để ăn. Với chúng tôi, bàng chín là một món đặc sản ngon tuyệt. Bàng chín ăn có vị ngòn ngọt, chua chua, hơi chan chát… Nếu ai đã cầm trái bàng chín trên tay, chắc chắn sẽ không thể nào quên được mùi thơm dịu toả ra từ lớp vỏ vàng bóng. Đập vỡ hạt ra bạn sẽ thấy nhân trái bàng màu trắng đục, ăn thơm béo lạ thường. Phải chăng rễ bàng đã phải cÇn mẫn, vất vả chắt chiu màu mỡ trong lòng đất mẹ để chúng tôi có được những trái, nhân ngon, ngọt lành đến vậy!

Lá bàng từ màu vàng nhạt, sậm dần rồi chuyển sang nhuộm màu đỏ sẫm. Đó là lúc bàng gửi những tấm thiệp hồng đầu đông cho con người, cho cây cỏ. Từng cơn gió bấc thổi mạnh, lá bàng lìa khỏi cành bay vào không gian như nuối tiếc điều gì đó rồi nhẹ nhàng đáp xuống cỏ. Đông đã đến thật rồi! Bàng trút lá, cành cây trơ trụi khẳng khiu giữa mùa đông buốt giá. Nhiều hôm mưa phùn, gió bấc, tôi thấy thương cây bàng vô cùng và thầm hỏi: “Bàng ơi, trời lạnh lắm, bạn có rét nhiều không?”. Lá bàng khô rơi xào xạc trên lối mòn như trả lời: “Cám ơn bạn, mình không sao đâu. Thu qua, đông tới, và rồi xuân sẽ lại sang, chúng tôi quen rồi bạn ạ!”

Giã từ những ngày đông giá rét, xuân về, cây bàng khoác lên mình những đốm lửa màu xanh. Rồi những đốm lửa màu xanh ấy cứ lớn dần, lớn dần,… Bàng cựa mình runh rinh hé mắt nhìn bầu trời xanh thẳm. Và kì diệu thay, chỉ vài ba hôm không để ý, bàng đã hoàn toàn đổi khác với tấm áo choàng xanh non tươi mới. Cây xoè rộng tán, đung đưa lá cành vẫy gọi chim chóc trở về tụ họp hót ríu ran. Lũ trẻ con chúng tôi lại nô đùa vui vẻ dưới gốc bàng, ngước lên nhìn cây bàng đổi thay sắc áo và mong đợi một mùa hè với bao kỉ niệm tuyệt vời…

Cây bàng thân thuộc, gắn bó với tuổi thơ, với lứa tuổi học trò. Thời gian dần trôi, cây bàng vẫn đứng đó ở đầu xóm nhỏ, xoè tán rộng che nắng che mưa cho bao thế hệ con người. Có ai lớn lên, đi xa còn nhớ về cây bàng? Còn tôi, mỗi khi cầm trái bàng chín trên tay lại nghe như có tiếng ai đó trong gió vọng về: “Bạn ơi, cuộc đời này đẹp lắm!” Đó là tiếng của đất, của trời, hay là tiếng của cây bàng cổ thụ thân yêu?…

 

5
25 tháng 10 2016

Bị j đax

25 tháng 10 2016

dai v

 

Đề: Tả một loài cây em yêu thích ( Xin các cậu nhận xét bài này cho tớ nha )                                                                         Bài làm  Mới chớp mắt mà đã lớp 12 rồi sao, đối với chúng em, không chỉ thầy cô, bạn bè cùng gắn bó bao kỉ niệm đùa vui chung với nhau mà cũng còn cây phượng gắn bó chung tuổi học trò hồn nhiên, đáng yêu.Dù đã trải qua bao...
Đọc tiếp

Đề: Tả một loài cây em yêu thích ( Xin các cậu nhận xét bài này cho tớ nha )

                                                                         Bài làm

  Mới chớp mắt mà đã lớp 12 rồi sao, đối với chúng em, không chỉ thầy cô, bạn bè cùng gắn bó bao kỉ niệm đùa vui chung với nhau mà cũng còn cây phượng gắn bó chung tuổi học trò hồn nhiên, đáng yêu.

Dù đã trải qua bao nhiêu năm với những tuổi học trò khác mà phượng vẫn trẻ trung như ngày nào. Phượng có những tán lá xòe rộng để giúp các bạn hs có thể tán ngẫu, vui đùa với nhau, cùng cười cùng vui. Thêm đó, lại còn có một đặc điểm nổi bật nhất đó chính là màu hoa đỏ thắm, hoa chỉ nở vào ba tháng hè và đó cũng là lúc chúng ta phải chia tay bạn bè, thầy cô giáo.

 Bên những hai lối đi vào thì em có thể nhìn thấy hai dãy phượng đang chào đón em cứ như phượng đã chờ đợi em rất lâu. Khi em cùng các bạn ngồi đọc sách dưới bóng râm thì em cảm thấy như có một bầu không khí trong lành từ phượng cứ như là chỉ dành riêng cho em vậy. Đối với em phượng là một người bạn của em chứ không phải chỉ là một cây cảnh trong trường bởi vì phượng cũng đã gắn liền với tuổi học trò cùng những kí ức khó phai. Chao ôi! mỗi lần nhớ lại kí ức xưa thì em cảm thấy thật buồn cười. Nhớ những lúc trèo lên cây phượng ngắt hoa xuống, rồi cùng nhau làm con bươm bướm rồi ép vào tập, đứa nào khéo thì có thể làm đẹp hơn. Rồi vài lần cả lớp cùng ăn liên hoan dưới gốc cây phượng, đứa nào đứa nấy cũng đều thích thú.

 Nhưng kỉ niệm đó cũng phải có một ngày kết thúc, khi tiếng ve bắt đầu kêu lên, hoa phượng bắt đầu nở rộ thì kỉ niệm học trò cũng kết thúc, lớp 12 là lớp để lại nhiều ấn tượng nhất trong kỉ niệm học trò bởi vì đó là năm cuối cấp và cũng là nơi chia tay với thầy cô, bạn bè và trường lớp. Vào lúc bắt đầu buổi lễ tổng kết, đứa nào cũng vội tìm chỗ ngồi của mình, mấy đứa em thì ngồi cùng nhau kể về những lúc mà mới bước vào trường. Khi buổi lễ kết thúc, thì nước mắt ai cũng rưng rưng vì lyến tiếc, không nỡ rời xa nơi này, nhưng cuối cùng cùng cũng phải bỏ lại tất cả và đi về phía trước.

 Một khi đi ra thì em không thể nào quay lại nghoảnh nhìn phượng lần cuối được vì nó chỉ làm thêm nỗi buồn càng tăng thôi, nhưng vì tương lai mà em phải đánh đổi qua khứ để có thứ mà em mong muốn. Cứ đi cứ đi, đi mãi mà không nói lời chào tạm biệt với phượng được mà chỉ nói được trong âm thầm mà thôi: Tạm biệt phượng!

 

các cậu giúp tớ nhá tớ xin các cậu luôn đó

  

2
6 tháng 10 2016

Hay đó! Viết bài có cảm xúc! Tuy nhiên là bài văn hơi ngắn! Phần mở bài cần viết hấp dẫn hơn! 

Nếu sửa lại một chút thì bài văn sẽ hay hơn!

Chúc bạn học tốt!!! haha

4 tháng 12 2016

Cũng hay rồi cậu ! Có điều hơi ngắn , với lại ở câu : ''Bên những hai lối đi thì em có thể thấy 2 dãy phượng đang chào đón cứ như phượng đã chờ đợi em rất lâu . '' thì bạn nên sửa lại như thế này : ''Bên hai lối đi , em có thể thấy hai dãy phượng đang chào đón cứ như đã chờ đợi rất lâu . '' .

mọi người đọc rồi chấm theo thang điểm 10 truyện của bạn mik hộ vs:--------------------Cảm ơn cậu suốt ngày tháng qua-----------~Fake love- fake people~Ngày 18 tháng 1 năm 2019Gửi cậu- người mà tôi yêu trong những tháng vừa qua.. Có lẽ cậu đã quên, ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau là ngày tôi không thể quên, ngày tôi gục ngã dưới nụ cười tỏa nắng ấm áp của cậu. Suốt những ngày tháng đó, tôi...
Đọc tiếp

mọi người đọc rồi chấm theo thang điểm 10 truyện của bạn mik hộ vs:

--------------------Cảm ơn cậu suốt ngày tháng qua-----------
~Fake love- fake people~
Ngày 18 tháng 1 năm 2019
Gửi cậu- người mà tôi yêu trong những tháng vừa qua.. Có lẽ cậu đã quên, ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau là ngày tôi không thể quên, ngày tôi gục ngã dưới nụ cười tỏa nắng ấm áp của cậu. Suốt những ngày tháng đó, tôi rất vui vì mỗi ngày được cậu quan tâm, chăm sóc, in sâu vào trong lòng tôi là những hình ảnh, kỉ niệm đẹp với cậu. Nhưng bỗng 1 ngày tôi không hiểu được tại sao khi thấy tôi cậu lại lạnh lùng bỏ đi một cách thầm lặng. Có lẽ, chính tôi cũng vậy, mỗi khi thấy cậu, tôi cũng sẽ chạy trốn. và tôi nghĩ đó cũng là lý do tại sao tình cảm của chúng ta lại kết thúc một cách thầm lặng và nhanh chóng đến vậy. những ngày tháng ngắn ngủi tôi được ở bên cậu, được gần cậu, chăm sóc cậu, đem niềm vui đến cho cậu đối với tôi đó là khoảng thời gian rất vui vẻ. Gần 3 tháng sau tôi tạo tài khoản trên mạng xã hội Facebook, tôi và cậu có thể gần gũi hơn với nhau, gọi nhau thân mật, cùng nhau chơi những trò chơi...v.v... Tôi bắt đầu ghen khi thấy cậu đi cùng người con gái khác. Khi đó, tôi và cậu đã cãi nhau, những lỗi lầm do tôi ghen tuông đã khiến cậu lớn tiếng. Từ ngày hôm đó, cậu đã bỏ mặc tôi. Ngày cuối cùng của tháng sáu chính là ngày đau khổ nhất trong cuộc đời tôi, tối hôm đó chính cậu đã nói ra 2 từ đau đớn " chia tay". lúc đó tim tôi như tan nát và tôi không biết nên làm gì để chấp nhận sự thật này. Có lẽ đến giờ cậu cũng đã tìm thấy được người cậu yêu, chúc cậu hạnh phúc. mai là sinh nhật cậu, tôi muốn chúc cậu sinh nhật vui vẻ, chúc cậu mọi điều may mắn. Dù sao cũng cảm ơn cậu đã khiến tôi mỉm cười hạnh phúc suốt 4 tháng vừa qua! Cảm ơn cậu nhiều lắm!!!
The end

 

6
1 tháng 2 2019

5/10

* Mk chấm hơi gắt tý nhưng mà nếu là sn của bn ấy bn ko nên nhắc lại nhưng chuyện này *

1 tháng 2 2019

- Sao chưa tỏ tình mà đã chia tay vây?

- Truyện hơi ngắn, nhưng chắc là còn nữa nên bỏ qua :)))

Tại con bn mk nó hay vt truyện nên mk cx có 1 số kiến thức hehe

Thang điểm 6/10

mọi người đọc rồi chấm theo thang điểm 10 truyện của bạn mik hộ vs:--------------------Cảm ơn cậu suốt ngày tháng qua-----------~Fake love- fake people~Ngày 18 tháng 1 năm 2019Gửi cậu- người mà tôi yêu trong những tháng vừa qua.. Có lẽ cậu đã quên, ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau là ngày tôi không thể quên, ngày tôi gục ngã dưới nụ cười tỏa nắng ấm áp của cậu. Suốt những ngày tháng đó, tôi...
Đọc tiếp

mọi người đọc rồi chấm theo thang điểm 10 truyện của bạn mik hộ vs:

--------------------Cảm ơn cậu suốt ngày tháng qua-----------
~Fake love- fake people~
Ngày 18 tháng 1 năm 2019
Gửi cậu- người mà tôi yêu trong những tháng vừa qua.. Có lẽ cậu đã quên, ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau là ngày tôi không thể quên, ngày tôi gục ngã dưới nụ cười tỏa nắng ấm áp của cậu. Suốt những ngày tháng đó, tôi rất vui vì mỗi ngày được cậu quan tâm, chăm sóc, in sâu vào trong lòng tôi là những hình ảnh, kỉ niệm đẹp với cậu. Nhưng bỗng 1 ngày tôi không hiểu được tại sao khi thấy tôi cậu lại lạnh lùng bỏ đi một cách thầm lặng. Có lẽ, chính tôi cũng vậy, mỗi khi thấy cậu, tôi cũng sẽ chạy trốn. và tôi nghĩ đó cũng là lý do tại sao tình cảm của chúng ta lại kết thúc một cách thầm lặng và nhanh chóng đến vậy. những ngày tháng ngắn ngủi tôi được ở bên cậu, được gần cậu, chăm sóc cậu, đem niềm vui đến cho cậu đối với tôi đó là khoảng thời gian rất vui vẻ. Gần 3 tháng sau tôi tạo tài khoản trên mạng xã hội Facebook, tôi và cậu có thể gần gũi hơn với nhau, gọi nhau thân mật, cùng nhau chơi những trò chơi...v.v... Tôi bắt đầu ghen khi thấy cậu đi cùng người con gái khác. Khi đó, tôi và cậu đã cãi nhau, những lỗi lầm do tôi ghen tuông đã khiến cậu lớn tiếng. Từ ngày hôm đó, cậu đã bỏ mặc tôi. Ngày cuối cùng của tháng sáu chính là ngày đau khổ nhất trong cuộc đời tôi, tối hôm đó chính cậu đã nói ra 2 từ đau đớn " chia tay". lúc đó tim tôi như tan nát và tôi không biết nên làm gì để chấp nhận sự thật này. Có lẽ đến giờ cậu cũng đã tìm thấy được người cậu yêu, chúc cậu hạnh phúc. mai là sinh nhật cậu, tôi muốn chúc cậu sinh nhật vui vẻ, chúc cậu mọi điều may mắn. Dù sao cũng cảm ơn cậu đã khiến tôi mỉm cười hạnh phúc suốt 4 tháng vừa qua! Cảm ơn cậu nhiều lắm!!!
The end

6
1 tháng 2 2019

văn hay chữ tốt

k nha

1 tháng 2 2019

10 điểm nha 

“Jimin à, xin chào~ Viết thư bức thư chân tình cho cậu thế này khiến tớ thấy thật ngại nhưng tớ vẫn đang cố gắng viết tiếp.Làm ơn hiểu cho. Từ những ngày làm thực tập sinh, chúng ta đều tới Seoul với bàn tay trắng.Chúng ta thức dậy, mặc đồng phục, học cuùng một trường. Chúng ta ăn cùng nhau, tập cùng nhau và trở về kí túc xá cùng nhau.Rồi chúng ta trò chuyện mỗi đêm.Sau 6 năm như...
Đọc tiếp

“Jimin à, xin chào~ Viết thư bức thư chân tình cho cậu thế này khiến tớ thấy thật ngại nhưng tớ vẫn đang cố gắng viết tiếp.

Làm ơn hiểu cho. Từ những ngày làm thực tập sinh, chúng ta đều tới Seoul với bàn tay trắng.

Chúng ta thức dậy, mặc đồng phục, học cuùng một trường. Chúng ta ăn cùng nhau, tập cùng nhau và trở về kí túc xá cùng nhau.

Rồi chúng ta trò chuyện mỗi đêm.

Sau 6 năm như thế, giờ đây cậu chính là người bạn thân thiết nhất của tớ.

Trước khi chúng ta debut, bạn đã từng rất lo lắng về nó. Lúc ấy, tớ có cuộc họp với công ty và họ hỏi tớ nghĩ gì về cậu trong một nhóm.

Tớ đã nghĩ và nói rằng cậu luôn ở đó bên tớ lúc vui buồn, cậu là người cười và khóc cùng với tớ.

Vì thế tớ nói rằng thật tuyệt khi được debut cùng với người bạn tuyệt vời như cậu. Tớ thấy rất vui khi nói vậy và hạnh phúc khi có thể ra mắt với cậu. 

Những kỉ niệm đẹp của chúng ta khiến tớ vui và hạnh phúc, tớ xin lỗi vì tớ luôn luôn là người được nhận.

Khi tớ khóc trong phòng tắm, cậu đã khóc cùng tớ. Cậu cũng đến bên tớ vui cùng tớ.

Cậu chăm sóc tớ và suy nghĩ đến tớ.

Cậu chăm chỉ vì tở và cậu hiểu tớ.

Cậu lắng nghe sự quan tâm của tớ và yêu quý tớ dù tớ còn nhiều thiết sót.

Chúng ta hãy cùng đi trên con đường ngập tràn hạnh phúc nhé.

Tớ yêu cậu nhiều.

—V

4
10 tháng 11 2018

câu hỏi là j vậy

10 tháng 11 2018

A.R.M.Y nèk.

Bias : kook, Jimin

Shipper: Jikook / Kookmin.

Mái trường là gia đình thứ hai và cũng là nơi lưu giữ những kỉ niệm khó phai. Ở ngôi nhà thứ hai này, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em coi nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những dấu ấn đáng nhớ nhất của mỗi con người.Suốt những năm tháng cắp sách tới trường chắc hẳn ai cũng sẽ có một ấn tượng sau sắc về thầy cô và mái trường. Thầy cô luôn là những người để lại...
Đọc tiếp

Mái trường là gia đình thứ hai và cũng là nơi lưu giữ những kỉ niệm khó phai. Ở ngôi nhà thứ hai này, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em coi nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những dấu ấn đáng nhớ nhất của mỗi con người.

Suốt những năm tháng cắp sách tới trường chắc hẳn ai cũng sẽ có một ấn tượng sau sắc về thầy cô và mái trường. Thầy cô luôn là những người để lại cho ta những kinh nghiệm về đời sống, và luôn vực ta đứng lên từ những nơi tối tăm hay đơn giản là cách giảng bài mà chúng ta không thể quên được còn mái trường là nơi lưu giữ những tình cảm thân thiết những cảm xúc của thời ấu thơ và em cũng không ngoại lệ.

Ngôi trường em nằm trong thôn  Đức Thắng. Ngôi trường này là nơi chứa chan bao nhiêu kỉ niệm buồn vui khó phai của tuổi học trò chúng em. Ngôi trường là nơi ánh sáng đẹp đẽ của tri thức được rộng mở đón những mầm non của đất nước. Thiên nhiên trường em thật sinh động. Tại đây đã có nhiều bác cổ thụ lâu đời, xum xuê đã chứng kiến bao nhiêu cảm xúc của nhiều lớp thế hệ. Các bác xà cừ, phượng vĩ giờ đây đã sù sì, bạc phếch. Còn có những loại cây khác như : sấu lúc lỉu những quả sấu xanh tươi vừa chua mà chát tượng trưng cho những lần chúng em vui, buồn, gục ngã mà khóc... Em rất thích sân trường em, nó thật rộng rãi, luôn rợp bóng mát cho chúng em vui đùa , chạy nhảy...

Em rất tự hảo về mái trường của mình, nó là một ngôi trường hiện đại và khang trang có ba tòa, hai tầng khép kín hình chữ U. Với những của kính sáng chiếu những tia nắng sớm ấm áp từ mặt trời. Cầu thang rộng rãi, những lớp học có nhiều bàn ghế sáng bóng. Trước mỗi của lớp học là có vài chậu cây, hoa rực rỡ sắc màu. Ai đến thăm trường cũng khen trường em đẹp, học sinh lễ phép, ngoan ngoãn. Hơn thế nữa ngôi trường này đã đưa em đến nguồn tri thức rộng lớn, bao la của nhân loại về tất cả các môn học, tự nhiên, xã hội. Nhà trường đã mang đến niềm tin, sức mạnh và nghị lực vươn lên trong cuộc sống để vững bước trên con đường làm người. Và em tin rằng nhà trường sẽ chắp cánh cho em bay đến những chân trời xa.

Từ khi lên học trường cấp hai người cô mà em hằng yêu mến là cô Giang dạy Toán. Em đã được cô dạy Toán từ năm lớp sáu đến  nay. Trước đó, thầy Cường dạy chúng em môn Toán và em cứ nghĩ rằng thầy là người dạy Toán tuyệt vời nhất cho đến khi cô giáo dạy Toán mới chuyển công tác về đây, và đó không ai khác chính là cô Giang. Cô ấy đã từng dạy Toán ở trường THCS Thượng Lan và bây giờ cô về đây dạy Toán trường em. Khi em còn học lớp 6E cô được nhà trường phân công dạy Toán lớp em, lúc đầu em nghĩ:” cô này chắc chẳng làm được cái gì cả” nhưng em đã lầm. Lần đầu tiên em nghe giọng nói của cô em như bị mê hoặc . Em vẫn nhớ giọng nói của cô cao, trong của cô cất lên mà đến bây giờ em vẫn nhớ cảm giác choáng ngợp của ngày hôm đó. Giọng nói đó khác hẳn với những người giáo viên khác. Giọng nói của cô làm em cảm giác ấm áp như lòng mẹ vỗ về đứa con thơ của mình. Lời nói đó làm chúng em cảm thấy như được sống trong tình yêu thương, quan tâm, dạy dỗ của cô để trở thành người có ích,  là một người chân chính, nhân văn trong xã hội.  Không những thế hình dáng của cô vô cùng đặc biệt, dáng cô mập mập, thấp thấp mà sao phong cách quá. Em vẫn nhớ, ngày hôm đó cô mặc một chiếc áo ngắn màu vàng, mặc quần leggins – đó là phong cách mà em thích, phong cách của những đứa trẻ tuổi teen qua đó thể hiện cô là một người phong cách, hợp thời trang. Mái tóc ngắn vàng của cô làm sao khiến em quên được. Đối với em có lẽ cô chính là cô giáo bước ra từ giấc mơ. Cô Giang rất vui tính, cô như người bạn của học sinh chúng em. Cô thường kể những trải nghiệm cuộc sống mà cô đã từng trải qua để giúp chúng em cảm thấy vui vẻ, thân thiện với nhau hơn và chúng em cảm thấy cô như “người bạn” của mình, cô rất hiểu tâm lí học sinh. Mặc dù cô vui tính là thế nhưng khi nào vào học hay ôn thi cô cực kì nghiêm túc. Cô Giang không chỉ là cô giáo chuyên Toán mà còn là một người hiểu biết nhiều. Cô biết nhiều kiến thức môn Văn,  Lý, Sinh hay thậm chí là môn  Lịch Sử. Chính vì thế nên chúng em và nhiều bạn ở trường Thượng Lan  gọi cô bằng một cái tên “super teacher”. Tình cảm cô trò của chúng em với cô vẫn rất thân thiết và những câu chuyện vui vẫn sẽ được kể cho đến khi... ngày lễ bế giảng cận kề. Sau đó em đã nhận ra rằng sắp phải xa bạn bè, xa thầy cô đặc biệt là người cô chúng em coi như là “người bạn”

Ngày Bế giảng đã tới, lòng em thấy bồi hồi, vừa vui mà vừa buồn. Vui là sắp được nghỉ hè, sắp được đi chơi,... Nhưng em cũng cảm thấy buồn khi phải xa các bạn, thầy cô và ngôi trường mến yêu của mình. Ngày hôm đó cả lớp em và nhiều lớp khác nữa nhất là khối chín các bạn đã khóc rất nhiều khiến thầy cô không cầm được nước mắt. Em thấy khinh ngạc thấy cây cối vẫn bình thường và nắng vàng vẫn trùm lên cảnh vật mà sao ngày lễ bế giảng tới gần quá. Ngày lễ Bế Giảng tới để chúng em phải chịu sự chia tay mái trường, chia tay những người mà mìh coi như người nhà . Không khí, cảm giác của mọi người ngày hôm đó chẳng có tiếng cười mà chỉ thấy những giọt nước mắt yêu thương rơi xuống chắc hẳn tình thầy trò sâu sắc lắm. Cho dù được nhận giấy khen giỏi mọi người vẫn ra về trong buồn bã. Có những bạn đã khóc òa lên khi phải chia tay thầy cô mình yêu thương trong ba tháng hè. Đối với các bạn ấy thì ba tháng hè dài như ba năm, ba năm không được nhìn thấy người thầy, người cô mình yêu thương quả là một khó khăn.

Thấm thoát trôi hai tháng hè đã trôi qua, khi em lên lớp 7 em đã làm quen được thêm nhiều bạn mới và tình cảm cô trò của cô đối với em đã như người mẹ thứ hai thật sự vậy. Có lần cô nói: “ Em đeo khuyên tai này không hợp với em, sao em không thử đeo kiểu giống cô?” và cô đã mang ra đôi khuyên tai tặng em. Em thấy vui lắm, nhưng khi cô nói ra giá trị của  nó em như sững lại, cái giá một trăm hai làm em thấy bối rối là có nên nhận không. Em biết từ chối món quà thầy cô tặng là không nên nhưng em không dám nhận một món quà nào đắt như thế. Khi em đưa đôi khuyên tai trả lại cô, sắc mặt cô như không còn vui nữa và từ hôm đó cô cũng không để ý đến em nhiều như trước nữa.  Em đã có một cô bạn thân là Linh, các bạn hay gọi bạn ấy với cái tên Linh Ku. Có vẻ như cô đã quan tâm đến Linh hơn. Điều đó làm em buồn lắm nhưng biết làm sao được vì cô đã cho Linh vào đội tuyển Toán của cô. Trái tim em như ngừng đập, đôi chân sững lại khi biết điều đó. Đêm đến, em đã khóc ướt gối : “sao cô không hiểu em thương cô như thế nào chứ, em thương cô như mẹ em vậy”. Và ngày gì đến thì cũng đến, vào hôm Khai Giảng em cố gắng nói rằng : “Em thương cô và không phải em chê quà cô tặng mà do nó quá dắt em không dám nhận” em nói với đôi mắt dơm dớm nước mắt. Cô cũng hiểu một phần nào đó những lời em nói nên cô đáp lại bằng lời nói trầm ấm: “Cô biết là em thương cô và cô cũng hiểu tại sao em không dám nhận, bản thân cô cũng chẳng thấy ngại gì, có lẽ là do em sợ rằng các bạn sẽ ghen tị hay như nào đó mà em không dám nhận, thôi không sao đâu cô cũng chẳng nghĩ gì đâu. Hãy bỏ qua hết và hãy để tình cảm cô trò quay lại thân thiết như xưa”. Nghe được câu nói đó của cô mọi buồn bã trong em đều tan biến hết, ngày hôm đó cả hai cô trò chúng em đều thấy rất vui, không còn sự buồn bã trong lòng nữa. Sau ngày hôm đó cô đã quan tâm đến em nhiều hơn và cũng giúp đỡ em về mặt tinh thần. Cảm ơn cô đã có mặt trong thanh xuân của em .

Từ những kỉ niệm trên em nhận ra một điều rằng : Ngoài bố mẹ ra thì chỉ có thầy cô là người quan tâm đến tương lai sau này của chúng ta, chúng ta hãy biết trân trọng nó, hãy trân trọng những khoảng thời gian vui vẻ với người cha, người mẹ thứ hai của mình.

2
21 tháng 4 2025

thầy và bạn bè như người thân trong gia đình


21 tháng 4 2025

\(\)\(hee\)


Không thích dài thì viết bài này nhé Vũ Kánh LinhThời thơ ấu khi còn học ở tiểu học, đấy chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất của mỗi con người. Khi nhớ đến những kỉ niệm ấy, trong tôi lại hiện hình ảnh về bạn bè, thầy cô, mái trường tha thiết với loài cây mà tôi yêu quý và kính trọng nhất, loài cây mà đã gắng bó với những ngày cắp sách đến trường của mỗi người, loài...
Đọc tiếp

Không thích dài thì viết bài này nhé Vũ Kánh Linh

Thời thơ ấu khi còn học ở tiểu học, đấy chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất của mỗi con người. Khi nhớ đến những kỉ niệm ấy, trong tôi lại hiện hình ảnh về bạn bè, thầy cô, mái trường tha thiết với loài cây mà tôi yêu quý và kính trọng nhất, loài cây mà đã gắng bó với những ngày cắp sách đến trường của mỗi người, loài cây mà một nhà văn đã gọi nó với một cái tên thân thương cây “ hoa học trò”.
Nhìn từ xa, cây phượng toả ra những tán lá xum xuê xanh ngắt giống như một cái dù to tướng che mưa nắng. Mỗi khi tôi đi học về, tôi đều đứng nép vào chiếc dù ấy chời ba má dẫn về. Cây đứng cao khoảng năm sáu mét, nó xoè ra những vòm lá cao hơn nóc trường làm cho người nhìn vào liên tưởng tới hình ảnh gà mẹ dang rộng đôi cánh ôm ấp đàn gà con. Càng tới gần, tôi lại được thưởng thức cái không khí trong lành, cái màu xanh mươn mướt của cây xanh. Bên dưới, chim muôn tha hồ làm tổ, chúng chuyền từ cành này sang cành khác trông thật ngộ nghĩnh. Dưới bóng mát của cây cũng là điểm hẹn của chúng tôi những ngày trưa hanh nắng.

Vào những giờ ra chơi, tôi đều ngồi dưới góc phượng, ngồi ôn lại bài hoặc kể cho phượng nghe về những chuyện vui hoặc buồn. Tôi cũng không hiểu sao, trong những lúc này tôi cảm nhận như tiếng của phượng thì thầm bên tai để an ủi hoặc vui mừng cùng tôi.
Khi những búp hoa phượng gần nở, cũng là lúc báo hiệu cho chúng tôi mùa thi sắp đến. Cây phượng như vui vẻ khi thấy những đứa học trò của nó chăm chỉ học hành nhưng nó cũng không thể giấu kín về tâm trạng khi sắp phải chia tay chúng tôi. Ba ngày…Hai ngày… Một ngày… Thôi rồi bây giờ là ngày cuối cùng của chúng tôi đến lớp. Hoa cứ nở, cứ rơi, rơi lên tóc, rơi trên vai mỗi người như đang gửi một kỉ niệm đặc biệt cho mỗi cô cậu học trò.
Cánh cổng trường đã đóng lại, chưa bao giờ phượng đẹp như lúc này. Phượng đẹp nhưng chẳng ai ngắm nhìn nó. Chỉ còn một mình nó trong theo hình bóng của mỗi học sinh. Tạm biệt cây phượng, tạm biệt những kỉ niệm buồn vui dưới góc phượng. Dù đi đâu, ở đâu tôi sẽ mãi luôn nhớ về ngôi trường này, nơi có một người bạn vô cùng thân yêu.

2
3 tháng 11 2016

limdim

3 tháng 11 2016

ủa cái gì vậy bạn mink chỉ gửi cho cái bạn cùng lớp và cùng nhóm với mink thôi mà bạn

Bố muôn vàn kính yêu của con!Trước hết, con mong bố hiểu rằng con đã ân hận biết bao sau khi mắc lỗi với mẹ. Và sau khi đọc những lời bố viết trong thư, con đã cảm nhận được sâu sắc hơn những tình cảm mà bố mẹ dành cho con. Đặc biệt, là sau những hình ảnh mà bố đã gợi lại về tình cảm mẹ dành cho con thì con rất hối hận khi nghĩ lại hành vi thiếu lễ độ của mình đối với...
Đọc tiếp

Bố muôn vàn kính yêu của con!

Trước hết, con mong bố hiểu rằng con đã ân hận biết bao sau khi mắc lỗi với mẹ. Và sau khi đọc những lời bố viết trong thư, con đã cảm nhận được sâu sắc hơn những tình cảm mà bố mẹ dành cho con. Đặc biệt, là sau những hình ảnh mà bố đã gợi lại về tình cảm mẹ dành cho con thì con rất hối hận khi nghĩ lại hành vi thiếu lễ độ của mình đối với mẹ.

Bố kính yêu, trong lòng con luôn kính trọng và yêu quý bố mẹ. Con hiểu bố mẹ sinh ra con, nuôi con lớn lên thành người là cả chuỗi ngày vất vả. Đó là những ngày mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc con khi con bị ốm. Mẹ đã vô cùng lo lắng sợ hãi khi nghĩ rằng sẽ mất con, rồi còn biết bao nỗi vất vả mà con cũng như bố không thể kể hết ra ở đây. Và như bố đã viết: Người mẹ sẵn sàng bỏ hết một năm hạnh phúc để tránh cho con một giờ đau đớn; người mẹ có thể đi ăn xin đẻ nuôi con, có thể hi sinh tính mạng để cứu sống con. Con hiểu sâu sắc lời bố nói trong thư. Mẹ là người duy nhất trên đời này tạo cho con một cuộc sống bình yên và con hiểu mẹ bao giờ cũng yêu thương con hết lòng. Chính bởi vậy, con vô cùng hối lỗi khi trong một phút dại khờ con đã thiếu lễ độ với mẹ.

Con càng ân hận hơn khi hiểu rằng người buồn nhất sẽ là mẹ vì mẹ đã dành tất cả tình yêu thương cho con. Bởi chắc chắn mẹ sẽ đặt nhiều niềm hi vọng về con: một đứa con ngoan, hiếu thảo với cha mẹ, học hành giỏi giang. Thế mà con đã khiến mẹ buồn vì không thực hiện được điều mẹ hi vọng. Con rất biết lỗi của mình, con tin rằng từ nay trở đi điều đó sẽ không thể xảy ra nữa.

Bố kính yêu! Cũng như bố nói, con rất sợ một ngày nào đó mẹ thân yêu của con không còn ở bên con, chăm sóc con những lúc con ốm đau hay buồn tủi, con sẽ không còn ai để được nũng nịu, vuốt ve. Con biết rằng trong đời con có thể trải qua những ngày buồn thảm nhưng ngày buồn thảm nhất sẽ là ngày con mất mẹ. Và dù sau này có khôn lớn trưởng thành thì đối với mẹ con vẫn chỉ là đứa con bé bỏng. Chính vì lẽ đó, tình mẹ còn là tình cảm thiêng liêng cao đẹp nhất. Khi con làm bất cứ điều gì sai trái với mẹ cũng là một sai lầm không bao giờ sửa chữa được và khi đó mọi sự hối hận sẽ là vô nghĩa. Nghĩ được những điều này lòng con càng hối hận hơn khi nghĩ về hành động đã qua của mình. Con cảm thấy hổ thẹn với bố mẹ, với chính bản thân mình.

Bố kính yêu! Con xin hứa từ nay sẽ không nặng lời với mẹ và con sẽ đến trước mặt mẹ để xin mẹ tha thứ cho hành vi thiếu suy nghĩ đó của con. Và để phần nào đền đáp công lao sinh thành và dưỡng dục của bố mẹ, con xin hứa sẽ luôn ngoan ngoãn, lễ phép với bố mẹ, đặc biệt là sẽ cố gắng học tập thật tốt để trờ thành người con  có ích đối với xã hội, với bố mẹ.

các bạn thấy bài viết này như thế nào

 

3
17 tháng 9 2016

được lắm bạn ạ

nhưng mà đoạn cuối bạn thiếu

Con gái bất hiếu của bố,

En-ri-cô

17 tháng 9 2016

Bức thư này khá là ổn nhưng mình nghĩ đoạn cuối lúc chốt bài thì nên có câu " đó là sự chừng trị cho những người đã chà đạp lên tình yêu thương của cha mẹ" và thêm lời chúc với cha nữa như vậy bài của bạn sẽ gây cảm xúc ấn tượng với người đọc, người nghe

Chúc bạn học ốt!

Yêu~Chap 0Tình yêu, rốt cuộc là như thế nào!?Đối với tôi, tình yêu như một chiếc ly thủy tinh. Nó rất mong manh dễ vỡ, nhưng...cũng thật đẹp!Cậu có thích tớ không? Cậu còn thích tớ không? Người cậu thích là ai? Mỗi ngày, tôi đều bị ám ảnh bởi những câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn này! Tại sao? Tại sao tôi lại..thích cậu đc cơ chứ! Tôi chỉ nghĩ cậu chỉ là một mối tình đơn thuần,...
Đọc tiếp

Yêu~Chap 0

Tình yêu, rốt cuộc là như thế nào!?

Đối với tôi, tình yêu như một chiếc ly thủy tinh. Nó rất mong manh dễ vỡ, nhưng...cũng thật đẹp!

Cậu có thích tớ không? Cậu còn thích tớ không? Người cậu thích là ai? Mỗi ngày, tôi đều bị ám ảnh bởi những câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn này! Tại sao? Tại sao tôi lại..thích cậu đc cơ chứ! Tôi chỉ nghĩ cậu chỉ là một mối tình đơn thuần, đến thật  nhanh, cho tôi 1 sự thích thú mãnh liệt. Còn khi đi, để lại cho tôi một chút vấn vương ngọt ngào. Đơn giản vậy thôi!

Nhưng...tôi đã lầm!

Yêu~Chap1

Tôi vừa kết thúc một năm học lớp 5 có vẻ như là không mấy khó khắn cho lắm. Dù sao cũng là cấp 1 thôi mà. Tôi vẫn nhởn nhơ đi chs cùng đám bạn cùng khu.

-Ha~ Có điều...kính vỡ hết rồi-Tôi nhếc mép cười

-Thì t ns j đâu

ng của tôi rất ổn, vàhoàn toàn bình thường

May thay, thầy dạy võ dạy luôn ở nhà văn hóa khu tôi nên k phải đi lại đâu xa. Mới vào lớp thì tôi chỉ hay ns chuyện vs cj Nga. Cj Nga ở cùng khu với tôi . Chị cũng chs khá thân với tôi. Mới vào thì tôi cx chả có ấn tượng với ai cả.

Có lẽ..tôi thik Trung Đưc r chăng!? 

Yêu~Chap 2

Ukm, có thể lắm chứ! Cậu ấy khá đẹp trai, còn vui tính nx chứ. Nhưng..tại s tôi lại k hề có cảm giác gì khi đến gần cậu ấy? Thôi, kệ đi. Thời gian sẽ ns lên rằng tôi có yêu cậu ấy hay k. Còn h mk thik thì mk làm thôi! 

Sau 1 tháng hk võ thì lại có 1 người ms chuyển vào. Thì mọi chuyện vẫn xảy ra hết sức bình thường mà thôi. Hôm sau, tôi đi nhập hk. Năm nay, tôi lên cấp 2 nên phải chia lại lớp. Vẻ mặt của tôi vẫn lạnh như băng, k hề quan tầm. Bởi .. tôi nghĩ đơn giản là hk thế nào cx đc. Huh?Kì lạ thật.

Tối hôm nay, tôi k đi hk võ vì đg bị đau chân do chạy nhảy quá mức. Nhưng tôi vẫn đảo lên xem mọi người tập. Và tất nhiên còn để xem cậu ấy nx- Trung Đức í. Kìa, đúng r. Cạu bn ms chuyển vào thực ra hk cùng lớp vs tôi. Thảo nào tôi thấy quen quá. Nhưng..thì s chứ. Tôi  k quan tâm. Điều tôi quan tâm nhất là Trung Đức cơ. Cậu bạn ấy ms lại gần hỏi tôi:

-Cj hk lớp nào, trường nào?

Cj s? Tôi bằng tuổi cậu ấy mà? Nhìn tôi già lắm s?

-Cj hk lớp A trường ABC- tôi phải cố lắm ms nén đc cơn tức giận

Thật là....

ĐÂY LÀ NICK MỚI CỦA MK NA~MN ĐỌC TRUYỆN ỦNG HỘ MK NHÉ! CÓ J SAO SÓT THÌ THÔNG CẢM GIÚP MK^_^

0
Yêu~Chap 0Tình yêu, rốt cuộc là như thế nào!?Đối với tôi, tình yêu như một chiếc ly thủy tinh. Nó rất mong manh dễ vỡ, nhưng...cũng thật đẹp!Cậu có thích tớ không? Cậu còn thích tớ không? Người cậu thích là ai? Mỗi ngày, tôi đều bị ám ảnh bởi những câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn này! Tại sao? Tại sao tôi lại..thích cậu đc cơ chứ! Tôi chỉ nghĩ cậu chỉ là một mối tình đơn thuần,...
Đọc tiếp

Yêu~Chap 0

Tình yêu, rốt cuộc là như thế nào!?

Đối với tôi, tình yêu như một chiếc ly thủy tinh. Nó rất mong manh dễ vỡ, nhưng...cũng thật đẹp!

Cậu có thích tớ không? Cậu còn thích tớ không? Người cậu thích là ai? Mỗi ngày, tôi đều bị ám ảnh bởi những câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn này! Tại sao? Tại sao tôi lại..thích cậu đc cơ chứ! Tôi chỉ nghĩ cậu chỉ là một mối tình đơn thuần, đến thật  nhanh, cho tôi 1 sự thích thú mãnh liệt. Còn khi đi, để lại cho tôi một chút vấn vương ngọt ngào. Đơn giản vậy thôi!

Nhưng...tôi đã lầm!

Yêu~Chap1

Tôi vừa kết thúc một năm học lớp 5 có vẻ như là không mấy khó khắn cho lắm. Dù sao cũng là cấp 1 thôi mà. Tôi vẫn nhởn nhơ đi chs cùng đám bạn cùng khu.

-Ha~ Có điều...kính vỡ hết rồi-Tôi nhếc mép cười

-Thì t ns j đâu

ng của tôi rất ổn, vàhoàn toàn bình thường

May thay, thầy dạy võ dạy luôn ở nhà văn hóa khu tôi nên k phải đi lại đâu xa. Mới vào lớp thì tôi chỉ hay ns chuyện vs cj Nga. Cj Nga ở cùng khu với tôi . Chị cũng chs khá thân với tôi. Mới vào thì tôi cx chả có ấn tượng với ai cả.

Có lẽ..tôi thik Trung Đưc r chăng!? 

Yêu~Chap 2

Ukm, có thể lắm chứ! Cậu ấy khá đẹp trai, còn vui tính nx chứ. Nhưng..tại s tôi lại k hề có cảm giác gì khi đến gần cậu ấy? Thôi, kệ đi. Thời gian sẽ ns lên rằng tôi có yêu cậu ấy hay k. Còn h mk thik thì mk làm thôi! 

Sau 1 tháng hk võ thì lại có 1 người ms chuyển vào. Thì mọi chuyện vẫn xảy ra hết sức bình thường mà thôi. Hôm sau, tôi đi nhập hk. Năm nay, tôi lên cấp 2 nên phải chia lại lớp. Vẻ mặt của tôi vẫn lạnh như băng, k hề quan tầm. Bởi .. tôi nghĩ đơn giản là hk thế nào cx đc. Huh?Kì lạ thật.

Tối hôm nay, tôi k đi hk võ vì đg bị đau chân do chạy nhảy quá mức. Nhưng tôi vẫn đảo lên xem mọi người tập. Và tất nhiên còn để xem cậu ấy nx- Trung Đức í. Kìa, đúng r. Cạu bn ms chuyển vào thực ra hk cùng lớp vs tôi. Thảo nào tôi thấy quen quá. Nhưng..thì s chứ. Tôi  k quan tâm. Điều tôi quan tâm nhất là Trung Đức cơ. Cậu bạn ấy ms lại gần hỏi tôi:

-Cj hk lớp nào, trường nào?

Cj s? Tôi bằng tuổi cậu ấy mà? Nhìn tôi già lắm s?

-Cj hk lớp A trường ABC- tôi phải cố lắm ms nén đc cơn tức giận

Thật là....

ĐÂY LÀ NICK MỚI CỦA MK NA~MN ĐỌC TRUYỆN ỦNG HỘ MK NHÉ! CÓ J SAO SÓT THÌ THÔNG CẢM GIÚP MK^_^

0