Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trả lời của bạn cho Câu 1 là chính xác và đầy đủ. Bạn đã:
- Chỉ rõ không gian cụ thể: trên khoang một chiếc máy bay.
- Mô tả bối cảnh tự nhiên: đang bay trong mưa, giữa bầu trời đầy mây.
- Nêu rõ ý nghĩa lịch sử: vượt qua vĩ tuyến 17 – nơi từng là ranh giới chia cắt đất nước.
=> Câu trả lời không chỉ đúng về mặt thông tin mà còn thể hiện chiều sâu cảm nhận về ý nghĩa không gian.
Câu 1. Trong đoạn trích trên người thầy giáo đã yêu cầu viết tên người ấy và ngày tháng lên đó, rồi bỏ nó vào túi nilông.
Câu 2:
Nêu 1 trong 3 phiền phức:
- gánh nặng tinh thần mà mình đang chịu đựng.
- luôn để tâm đến nó, nhớ đến nó và nhiều khi đặt nó ở những chỗ chẳng tế nhị chút nào.
- Qua thời gian, khoai tây bắt đầu phân huỷ thành một thứ chất lỏng nhầy nhụa
Câu 3.
- Câu văn muốn giúp người đọc nhận thức được tác hại của việc không biết tha thứ lỗi lầm của người khác. Sự giận dữ và oán hận trở thành một gánh nặng tinh thần ngày càng lớn dần.
- Câu văn gửi gắm đến người đọc thông điệp: Hãy bao dung, độ lượng, biết tha thứ lỗi lầm của người khác để mình thanh thản, nhẹ nhàng hơn. Tha thứ cho người khác cũng chính là đang tha thứ cho chính mình.
Câu 4.
Hàm ý là những nội dung ý nghĩa mà người nói có ý định truyền bá cho người nghe nhưng không nói ra trực tiếp, chỉ ngụ ý để người nghe tự suy ra căn cứ vào ngữ cảnh, nghĩa tường minh, căn cứ vào những phương châm hội thoại.
Điều kiện sử dụng hàm ý, cần đảm bảo hai điều kiện:
– Người nói (viết) có ý thức đưa hàm ý vào câu.
– Người nghe (đọc) có năng lực giải đoán hàm ý.
Học sinh tự đặt câu của mình.
Xem thêm tại: https://doctailieu.com/de-thi-tuyen-sinh-lop-10-mon-van-vinh-long
2 câu trên đều vi phạm phương châm lịch sự:
Câu a: khi nói chúng ta nên nói lịch sự, không nên bảo họ sống thọ được bao lâu hay khi nào chết vì như thế ảnh hưởng tâm lý của đối phương rằng muốn sống thọ hơn
Câu b: khi nói không nên phân biệt đối xử, nên tôn trọng cả 2 phía dù là giàu hay nghèo,... chúng ta nên tôn trọng, không phân biệt cấp độ.
Câu 1.
Văn bản thuộc thể loại truyện truyền kì (truyện tự sự trung đại), trích Truyền kì mạn lục của Nguyễn Dữ.
Câu 2.
Ngôi kể thứ ba.
Câu 3.
Nhân vật chính: Lý Hữu Chi.
Tính cách: tàn ác, dâm cuồng, tham lam, coi thường đạo lí và lời khuyên, biết luật nhân quả nhưng vẫn cố tình làm ác.
Câu 4.
Chi tiết hoang đường, kì ảo: Thúc Khoản được xuống Minh Ti chứng kiến cảnh xét tội các linh hồn và hình phạt ở cõi âm.
Tác dụng: tăng sức hấp dẫn cho truyện, khắc sâu tư tưởng nhân quả – thiện ác báo ứng, răn đe con người.
Câu 5.
Văn bản khẳng định đạo trời công bằng, gieo nhân nào gặt quả nấy; kẻ làm ác dù thoát tội lúc sống cũng không tránh khỏi trừng phạt. Truyện phê phán những kẻ cố chấp, bất nhân và đề cao lối sống hướng thiện. Bài học rút ra: mỗi người cần sống có đạo đức, biết kiềm chế dục vọng, làm việc thiện, tránh làm điều ác để không tự chuốc lấy hậu quả đau khổ cho bản thân và người khác.
1.văn bản thuộc thể loại truyện truyền kì
2. Ngôi thứ ba
3. NV chính : lý hữu chí
+ Đặc điểm: dữ tợn ,tham lam,độc ác, ích kỉ,bạo ngược, coi thường đạo lý
4.chi tiết : thúc khoán xuống minh ti chứng kiến cảnh xử tội các linh hồn
Tác dụng: tăng tính hấp dẫn
5 truyện phê phán về cách sống độc ác ích kỉ gieo nhân nào gặp quả đấy, là lời răn dậy về việc sống lương thiện, sẻ chia và vì cộng đồng
Câu 1 : Nhân vật " tôi " hiểu món quà là khu vườn , mỗi bông hoa , một vườn hoa , bố .
Câu 2 : - Thành phần gọi đáp : " bố ơi "
Câu 3 : Mỗi món quà đều mang một ý nghĩa riêng biệt cho dù là lớn hay nhỏ , ta cũng cần phải trân trọng món quà đó vì nó là cả một tấm lòng của người tặng trao lại cho một người nào đó , cái họ trao đi đó chũng là những thứ tốt đẹp nên khi ta nhận được món quà đó thì ta cũng sẽ được đẹp lây .
Câu 4 : Qua văn bản trên , đã giúp cho tôi nhận ra được giá trị của việc cho đi và nhận lại trong cuộc sống , nó ý nghĩa biết nhường nào khi ta cho đi một thứ gì đó , đó chính là điều tốt lành mà ta muốn gửi gắm tới họ , lúc đó hai người sẽ trở nên thân thiết , gắn bó hơn . Và đặt biêt hơn nữa , nó giúp tôi nhận ra được giá trị của sự lắng nghe , sự thấu hiểu trong cuộc sống . Từ đó , tôi thấu hiểu được những niềm vui , nỗi buồn của mọi người khi được chia sẻ cho mình .
câu 1
nhân vật tôi hiểu món quà là : những bông hoa (là món quà nhỏ) ,một vườn hoa (là món quà lớn0 ,bố (là món quà bự)
câu 2: thành phần gọi đáp :'bố ơi'
câu 3:
Mỗi một món quà đều mang một vẻ đẹp riêng ,một dụng ý riêng và một giá trị riêng.Nhưng ,qua mỗi món quà đều khẳng định được giá trị ,năng lực ,khả năng của bản thân ta .Bởi đơn giản thôi ,mỗi món quà đều đi kèm với dụng ý ,và chỉ khi bạn thực sự có khả năng ,thực lực thì người khác mới tặng quà cho bạn. Đồng thời,khi ta trao cho người khác món quà cũng đã khẳng định được giá trị của người nhận nó.Từ đó ,người nhận không chỉ vui mà chúng ta cũng đang gửi đi những điều tốt đẹp.Vì thế,nên dù ta nhận hay trao đi một món quà thì chúng ta cũng được đẹp lây.
câu 4:
Trong cuộc sống ,chúng ta luôn cần chia sẽ ,cho đi những thứ mình có để đối lấy niềm vui ,nụ cười của mọi người.Đó là một phi vụ ta hời được rất nhiều .Vì nụ cười của họ rất đẹp, nó sáng tới mức khiến ta ấm lòng .Và nên nhớ rằng , ta cho đi càng nhiều thì nhận lại càng nhiều.Ta tưởng rằng đại dương là lớn nhất nhưng ta đâu biết bầu trời còn lớn hơn và tình yêu thương còn lớn hơn bầu trời .Nó đẹp đẽ và chói lọi đén mức có thể chieus sáng cả trái đất .Và đôi khi ,hãy lắng nghe và thấu hiểu mọi người.Nó là cầu nối để tạo ra một mối quan hẹ bền vững.Nó không chỉ giúp ta hiểu mọi người hơn mà còn là cho ta hiểu chính mình ,đồng thời mở rộng lòng hơn
a.
- Câu (1), (2): sử dụng phép nối (từ "nhưng")
- Câu (2), (3): sử dụng phép liên tưởng
- Câu (3), (4): sử dụng phép lặp (từ "con đường")
- Câu (4), (5): sử dụng phép liên tưởng.
b.
- Phép thế: "Phù Đổng Thiên Vương", "tráng sĩ", "người trai làng Phù Đổng".
- Phép nối: "tuy thế".
c. Phép liên tưởng: Có khói lửa, hơi nóng là do cháy nổ.
d.
- Phép lặp: từ "y".
- Phép nối: từ "nhưng", "bởi vì".
a. /Những/ ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. /Nhưng/ mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đi đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã. /Buổi mai/ hôm ấy, một /buổi mai/ đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên /con đường/ làng dài và hẹp. /Con đường/ này tôi đã /quen/ đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên thấy /lạ/. Cảnh vật xung quanh tôi đều t/hay đổi/, vì chính lòng tôi đang có sự t/hay đổi/lớn: hôm nay, tôi đi học.
(Thanh Tịnh)
b. Nghe chuyện /Phù Đổng Thiên Vương/, tôi tưởng tượng đến một /trang nam nhi/ sức vóc khác người, nhưng tâm hồn còn thô sơ, giản dị, như tâm hồn tất cả mọi người thời xưa. /Tráng sĩ/ ấy gặp lúc quốc gia lâm nguy đã xông pha ra trận đem sức khỏe mà đánh tan giặc, nhưng bị thương nặng. Tuy thế người trai làng Phù Đổng vẫn còn ăn một bữa cơm...
(Nguyễn Đình Thi)
c. Đồn địch dưới thấp còn cách xa gần bốn trăm thước đang/cháy/ thật, tre nứa nổ lốp bốp như cả cái thung lũng đang nổ cháy. /Khói lửa /dày đặc không động đậy dưới, mà bốc ngọn mỗi lúc một cao, ngùn ngụt, gió tạt về phía đồi chỉ huy vàng rực, chói lòe trong nắng, hơi nóng bốc lên tận những đỉnh núi bố trí.
(Trần Đăng)
d. Mỗi tháng, y vẫn cho nó dăm hào. Khi sai nó trả tiền giặt hay mua thức gì, còn năm ba xu, một vài hào, y thường cho nốt nó luôn. Nhưng cho rồi, y vẫn thường tiếc ngấm ngầm. Bởi vì những số tiền cho lặt vặt ấy, góp lại, cho một tháng, có thể thành đến hàng đồng.
2, Nguyên nhân cái chết Vũ Nương
+ do lời nói ngây thơ của bé Đản.
+ Do người chồng đa nghi, hay ghen.
+ Do cách cư xử hồ đồ, thái độ phũ phàng, thô bạo của Trương Sinh.
+ Do cuộc hôn nhân không bình đẳng
+ Do lễ giáo hà khắc, phụ nữ không có quyền được nói, không có quyền được tự bảo vệ mình.
+ Do chiến tranh phong kiến gây nên cảnh sinh ly.
4, Ý nghĩa chi tiết cái bóng
+ Cái bóng “trên tường” hay còn được gọi là “Cha Đản” vừa là chi tiết thắt nút, là nguyên nhân trực tiếp dẫn tới cái chết của Vũ Nương. Đồng thời cũng là chi tiết mở nút khi Trương Sinh nhận ra cái bóng trên tường chính là người mà bé Đản gọi là Cha. Chi tiết cái bóng còn góp phần hoàn thiện thêm vẻ đẹp nhân cách của Vũ Nương, đồng thời cũng thể hiện rõ nét hơn số phận bi kịch của Vũ Nương nói riêng và người phụ nữ Việt Nam nói chung. Cái bóng “trên tường” còn góp phần tố cáo những oan trái, bất công trong xã hội phong kiến xưa.
- Cái bóng “trên sông” khi Vũ Nương trở về: đây là cái bóng mang ý nghĩa của chi tiết kỳ ảo. Bóng “trên sông” có ý nghĩa:
+ “Chiếc bóng” xuất hiện ở cuối truyện: “Rồi trong chốc lát, bóng nàng loang loáng mờ nhạt dần mà biến đi mất” : khắc họa giá trị hiện thực, nhân đạo sâu sắc của tác phẩm.
+ “Chiếc bóng” mang ý nghĩa thức tỉnh người đọc về bài học hạnh phúc muôn đời: một khi đánh mất niềm tin, hạnh phúc chỉ còn là chiếc bóng mờ ảo, hư vô. Oan đã được giải nhưng Vũ Nương không thể trở về trần gian được nữa. Câu chuyện trước sau vẫn là bi kịch về cuộc đời của một người con gái thủy chung, đức hạnh.
Học tốt :)
- Sự bế tắc và tuyệt vọng: Là hành động cuối cùng để bảo vệ danh dự khi mọi lời giải thích đều vô hiệu; cho thấy bi kịch của người phụ nữ bị dồn đến đường cùng.
- Sự khẳng định lòng thủy chung: Mượn dòng nước Hoàng Giang để minh chứng cho tấm lòng trong trắng ("vào nước xin làm ngọc Mỵ Châu, xuống đất xin làm cỏ ngu mỹ").
- Giá trị tố cáo: Phê phán chế độ nam quyền độc đoán, gia trưởng và cuộc chiến tranh phi nghĩa đã gián tiếp gây nên cái chết oan khuất.
- Yếu tố bi kịch: Cái chết tạo nên sự thức tỉnh muộn màng của Trương Sinh, làm tăng sức nặng tố cáo hiện thực xã hội phong kiến bất công.
- Lời dặn dò chồng khi đi lính:
- Thể hiện sự khiêm nhường, không màng vinh hoa ("chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu"), chỉ cầu chồng bình yên trở về.
- Cho thấy lòng thủy chung, sự thấu hiểu nỗi vất vả của chồng nơi biên ải.
- Lời phân trần khi bị nghi oan (lần 1 & 2):
- Khẳng định sự gìn giữ tiết hạnh ("cách biệt ba năm giữ gìn một tiết").
- Cố gắng hàn gắn hạnh phúc gia đình bằng cách gợi lại tình nghĩa vợ chồng, mong chồng đừng tin lời con trẻ mà nghi oan.
- Lời than trước khi nhảy xuống sông (lần 3):
- Là lời thề nguyền trước thần linh, thể hiện sự cương quyết bảo vệ phẩm giá.
- Sử dụng những hình ảnh ước lệ (ngọc Mỵ Châu, cỏ ngu mỹ) để minh chứng cho sự trong sạch của bản thân.
- Lời nói lúc ẩn hiện trên dòng sông:
- Thể hiện tình cảm gắn bó với quê hương, gia đình nhưng cũng là lời khẳng định sự chia lìa vĩnh viễn ("thiếp chẳng thể trở về nhân gian được nữa").
- Làm đậm thêm màu sắc kỳ ảo và hoàn tất việc giải oan cho nhân vật.
- Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (người kể xưng "tôi" - người bà).
- Tác dụng:
- Giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi như một lời tự sự, tâm tình.
- Dễ dàng bộc lộ những suy nghĩ, cảm xúc sâu sắc và nội tâm của nhân vật bà đối với người cháu.
Câu 3 (1,0 điểm)- Biện pháp nói giảm nói tránh: Cụm từ "khuyết thiếu đi nhiều".
- Tác dụng:
- Tránh gây cảm giác đau buồn, nặng nề hay quá bi kịch về tình trạng khiếm thị (mù lòa) của người cháu.
- Thể hiện sự tinh tế, lòng nhân hậu và sự xót xa thầm lặng của người bà dành cho đứa cháu nhỏ.
Câu 4 (0,5 điểm)- Ban đầu người cháu "không thấy môi bà ăn trầu màu đỏ" vì đôi mắt của cháu không nhìn thấy ánh sáng (bị khiếm thị).
- Sau này cháu "biết rằng môi bà màu đỏ" vì cháu cảm nhận được tình yêu thương, sự chăm sóc tận tụy và những hình ảnh cuộc sống thông qua lời kể, sự kết nối tâm hồn và sự chỉ bảo tận tình của bà.
Câu 5 (1,0 điểm) Cách hiểu về việc "nhìn vạn vật xung quanh bằng trái tim":