Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
theo mk nghĩ bạn hãy xin lỗi 1 trong 2 bn Phương anh hay hằng, mk tin chắc nếu 2 bn ấy là 2 người bn thân và tốt với cậu thì các cậu ấy sẽ k giận cậu đâu
Phạm Thị Trâm Anh
xin lỗi kiểu j hả bn khi chắc chắn sẽ giận theo kiểu ko thèm nhìn mặt nhau .
Mình sẽ viết lại bài dựa trên bài của bạn:
Đêm trăng hôm nay trông sáng quá ! Ánh trăng vàng tươi đẹp nhẹ nhàng vuốt lên từng cảnh vật.Trăng soi sáng mái hiên nhà, trăng nằm phơi mình lên tàu lá chuối, trăng mỉm cười đùa vui cùng cảnh vật...Và cũng là lúc này, tôi lại sực nhớ đến bài thơ cảnh khuya của Bác Hồ. Bài thơ được Bác viết trong những năm đầu cuộc kháng chiến cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ở Khu rừng Việt Bắc . Tôi bồi hồi nhớ lại cảm giác ấm cúng, nhớ lại tình yêu đất nước sâu sắc, yêu thiên nhiên tươi đẹp của Bác. Trong đầu tôi lại bay bổng từng vần:
“Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa
Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”
Trước mắt tôi bây giờ, trăng như một chiếc gương hiện lên hình ảnh 1 vị cha già luôn tận tụy vì nước vì dân đang say sưa ngắm ánh trăng:
“Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”
Trong đêm khuya thanh vắng, dường như tất cả mọi vật đều chìm trong tĩnh lặng để nhường chỗ cho ánh trăng hiền dịu.Bỗng có tiếng suối văng vẳng đâu đây khiến người tưởng như có giọng hát trong trẻo của ai đó đang vang vọng trong đêm khuya tĩnh lặng. Tiếng suối “trong” ấy như tiếng hát “xa” -Phép so sánh ấy thật ấn tượng : Con suối là 1 hình ảnh của núi rừng thiên nhiên, tĩnh lặng và êm ái được so sánh với tiếng hất du dương mềm mại được vang vọng rất xa khiến cho hình ảnh con suối trở nên thật thơ mộng và nên thơ. Tiếng suối chảy róc rách lại làm tôi nhớ đến bài"Côn sơn ca'' của Nguyễn Trãi :
“Côn Sơn suối chảy rì rầm
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai”
(“Côn sơn ca-Nguyễn Trãi)
Cảnh Côn Sơn thật đẹp, thật nên thơ, thanh tĩnh và thoáng đãng làm nổi bật lên âm thanh vui vẻ, êm tai như có ai đó đang chơi 1 bản nhạc.
Sự so sánh liên tưởng ấy không chỉ làm nổi bật lên nét tương đồng giữa tiếng suối và tiếng hát xa , mà còn thể hiện được sự nhạy cảm , tinh tế từ tận trái tim của Bác . Ngòi bút của Bác lại trở nên điêu luyện và tài ba khi đã khéo léo vẽ lên được 1 hình ảnh tuyệt đẹp.
“trăng lồng cổ thụ , bóng lồng hoa” .
Vẻ đẹp của trăng thật lung linh huyền ảo khi mọi thứ cứ đan xen, lồng vào nhau. Điệp từ "lồng'' khiến người ta liên tưởng đến 1 bức tranh đêm trăng thaathj mộng mơ, chỗ đậm chỗ nhạt. Bóng cổ thụ lấp loáng ánh trăng, bóng trăng lại in vào khóm hoa, in lên mặt đất thành những bông hoa được bàn tay ai đó khéo léo dệt nên.
Chỉ với 2 câu thơ mà đã gửi gắm thật nhiều tình yêu thương của Bác. Tấm lòng Bác thật cao cả, suốt đời sống chỉ để dành tình yêu thương. Bác yêu cỏ cây, hoa lá, yêu từng con người trên mảnh đất hình chư S thân thương. Nỗi lòng yêu thương ấy lại như được nhân lên, được sáng tỏ hơn khi đất nước bị rơi vào vòng chiến tranh. Suốt cả mấy đêm dài đằng đẵng, Bác ko chợp mắt được chút nào. Phần vì say sưa ngắm cảnh, cảnh trăng đẹp như vậy thì phải thưởng thức, sao có thể ngủ? Phần vì Bác lo nỗi nước nhà, lo việc quân đang bận, lo dân, lo nước còn bao nỗi gian lao:
“Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”
Đối với Bác,với vị lãnh tụ đáng kính của toàn dân VN, đất nước, nhân dân luôn đặt lên hàng đầu. Bởi Bác là con của mảnh đất nghèo này, bởi mảnh đất đã thấm bao xương máu của nhiều vị anh hùng hiên ngang, luôn giữ vững 1 lòng vì độc lập chủ quyền đã nuôi Bác khôn lớn. Và cũng chính những giọt máu ấy đã đem cho Bác tình yêu, trái tim rộng lượng cao cả ngày nay.Mắt Bác thức nhiều rồi, trán Bác đã có nhiều nếp nhăn vì không ngủ, cũng giống như Minh Huệ đã viết
“Đêm nay Bác không ngủ
Đêm nay Bác ngồi đó
Vì một lẽ thường tình
Bác là Hồ Chí Minh”
(Đêm nay Bác không ngủ - Minh Huệ)
Hồ Chí Minh-cái tên luôn ngời sáng trong lòng mỗi con người ko chỉ trong nước Nam ta mà còn trong cả thế giới. Nhắc đến vị anh hùng Hồ Chí Minh, không ai không thể nhắc đến người đã bỏ cả 1 cuộc đời, 1 tuổi thanh xuân duy nhất để tìm đường đưa đất nước đến độc lập, thoát khỏi cảnh nghèo đói. Bác tâm sự:‘‘Một ngày Tổ quốc chưa được thống nhất , đồng bào còn chịu khổ là một ngày tôi ăn không ngon , ngủ không yên ’’. " Đồng bào"-2 tiếng thật gần gũi và thân thương.Bản thân là 1 vị lãnh tujmaf Bác ko hề cao sang, tự kiêu mà sống chẳng khác gì một người dân.Bác điềm đạm, luôn sẻ chia và quan taamt[í những con người lam lũ- những người sẽ đưa đất nước trử nên cường thịnh, vinh quang...
Trong nỗi lo dằng dặc về đất nước , Bác đã bắt gặp cảnh đẹp thiên nhiên rồi hòa mình vào vẻ đẹp huyền ảo của đất trời . Nhưng niềm vui, say mê của Bác với thiên nhiên cũng đâu được trọn vẹn, bởi 1 nỗi lo luôn canh cánh trong Bác : đất nước đang lâm nguy...Có thể nói, Bá ko chỉ yêu quê hương dất nước mà còn yêu trăng...
"trăng vào cửa sổ đòi thơ
việc quân đang bận xin chờ hôm sau"
(tin thắng trận-HCM)
‘‘Cảnh Khuya’’ – bài thơ tứ tuyệt như một đóa hoa mang đậm hương sắc góp phần làm đẹp nền thơ ca kháng chiến . Tôi thẫn thờ ngồi ngắm trăng, ngắm bao tình thương mà Bác trao cho quê hương, đất nước, con người VN.
bạn có thể tham khảo đoạn này nhé!
Bài làm:
Tôi là một bông hoa nhỏ xinh trong khu vườn trước nhà. Mỗi sáng, tôi được ánh nắng dịu dàng sưởi ấm và những giọt sương mai mát lành nâng niu. Tôi vui sướng khi nghe tiếng ong bướm ríu rít ghé thăm, mang theo hương xuân lan tỏa khắp nơi. Dù đôi lúc gió to làm tôi nghiêng ngả, tôi vẫn cố gắng vươn lên để khoe sắc. Tôi hạnh phúc vì được góp chút vẻ đẹp nhỏ bé của mình cho cuộc sống thêm tươi vui.
1. Hóa thân thành cái cây
Ta là một cái cây nhỏ đứng trầm mặc nơi góc sân trường. Mỗi sớm mai, ta mở lòng đón những tia nắng vàng rực rỡ, lắng nghe tiếng chim ríu rít gọi ngày mới. Ta vui sướng khi bóng lá xanh mát của mình trở thành chỗ nghỉ ngơi cho bao người, hay khi lũ trẻ ríu rít chơi đùa dưới gốc. Nhưng cũng có những ngày giông bão, ta phải gồng mình chống chọi với gió mưa, kiên cường không ngã. Dẫu vậy, trong lòng ta vẫn tràn đầy niềm tin, bởi ta biết mình tồn tại để mang lại sự bình yên và bóng mát cho cuộc đời.
2. Hóa thân thành bông hoa
Ta là một bông hoa nhỏ giữa khu vườn, sáng sớm mở mắt đón nắng mai, cảm nhận từng giọt sương mát lành khẽ lăn qua cánh. Ta thấy lòng mình rạng rỡ khi có người ghé mắt nhìn và mỉm cười vì ta. Nhưng đôi khi, ta cũng lo sợ gió mạnh hay cơn mưa bất chợt sẽ làm ta rũ xuống. Dẫu vậy, ta vẫn muốn nở thật đẹp, để một ngày rồi tàn cũng chẳng tiếc nuối.
3. Hóa thân thành vật cưng trong nhà
Ta là chú chó nhỏ luôn chạy theo từng bước chân của chủ nhân. Ta vui mừng mỗi khi nghe tiếng gọi quen thuộc, đuôi vẫy không ngừng khi được vuốt ve. Ta thấy đời mình thật ý nghĩa khi có thể canh cửa, khi có thể đem lại niềm vui cho người ta thương. Lúc buồn, ta chỉ mong được ngồi cạnh, tựa đầu vào lòng để tìm hơi ấm. Cả cuộc đời này, ta chỉ muốn trung thành và yêu thương mãi mãi.
Bạn tham khảo ạ!
Tình bạn là một trong số đề tài có truyền thống lâu đời trong lịch sử văn học Việt Nam. Bạn đến chơi nhà là một bài thơ thuộc loại hay nhất trong đề tài tình bạn và cũng thuộc loại hay nhất trong thơ Nguyễn Khuyến nói riêng, thơ Nôm Đường luật nói chung.
Cũng giống như Bà Huyện Thanh Quan viết Qua Đèo Ngang, Nguyễn Khuyến sáng tác bài thơ Bạn đến chơi nhà theo thể thất ngôn bát cú Đường luật với sự phối hợp thanh điệu, vần điệu, bổ cục, đối xứng, số tiếng, số câu rất hài hoà. Đây cũng là bài thơ viết bằng chữ Nôm, dùng từ ngữ thuần Việt giản dị, dân dã mà rất đỗi trong sáng, thanh cao. Trong và thanh hơn cả là một tấm lòng chân thành đôi với bạn. Nhà thơ như muốn nói với bạn và với tất cả chúng ta rằng : Tình bạn, tình người cao hơn của cải.
Bài thơ được tạo ý bằng cách dựng lên một hoàn cảnh không có gì khi bạn đến chơi, để rồi hạ một câu kết: "Bác đến chơi đây ta với ta", nghe như một tiếng cười xoà, mà từ dó ấm lên một tình bạn đậm đà, hồn nhiên, dân dã, bất chấp mọi điều kiện. Từ tình bạn, bài thơ còn ẩn chứa một triết lí sâu xa: Tinh người cao hơn của cải. Lời thơ thuần Việt, giản dị, trong sáng và thật là nhuần nhi, dễ hiểu và dễ thuộc.
hình ảnh người lính trong bài thơ “đồng dao mùa xuân” gợi lên hình ảnh bộ đội vừa dũng cảm vừa gần gũi, thân thiện, luôn gắn bó với dân, sẵn sàng bảo vệ tổ quốc. liên hệ với bộ đội cụ hồ trong thời bình, các chiến sĩ vẫn giữ phẩm chất trung thành, kỷ luật, cần cù, đồng thời tham gia xây dựng đất nước, giúp dân phòng chống thiên tai, dịch bệnh. trong thời đại hiện nay, vai trò của chiến sĩ không chỉ là bảo vệ biên cương, lãnh thổ mà còn tham gia cứu hộ, hỗ trợ cộng đồng và góp phần giữ gìn an ninh trật tự, thể hiện hình ảnh người lính năng động, trách nhiệm và gần gũi với nhân dân.
a. Tả cảnh ngụ tình là tả thông qua bức tranh thiên nhiên để gửi gắm tình cảm, thể hiện tâm trạng của nhân vật trữ tình
b. "Một mảnh tình riêng": nói lên sự cô đơn, lẻ loi của nhân vật trữ tình trong không gian "trời, non, nước"
Trong văn bản Nhớ năm lụt trích từ “Nhớ mẹ năm lụt” của Huy Cận, hình ảnh người mẹ hiện lên thật giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng và cảm động. Trước hết, mẹ hiện ra giữa khung cảnh mưa lũ dữ dội, dòng nước cuồn cuộn, gió rít từng cơn. Thế nhưng giữa hiểm nguy ấy, mẹ vẫn là chỗ dựa an toàn, là “bến bờ bình yên” cho con. Từng cử chỉ, hành động của mẹ – như gói ghém đồ ăn, che chở con, chèo chống thuyền – đều toát lên sự tảo tần, chịu thương chịu khó. Mẹ không chỉ lo cho sự sống của gia đình mà còn lặng thầm hy sinh, quên cả bản thân để giữ an toàn cho con. Hình ảnh ấy khiến người đọc cảm nhận sâu sắc tấm lòng bao la của mẹ – một tình yêu vô điều kiện, bền bỉ, không gì lay chuyển được.
Về nội dung, đoạn văn khắc họa thành công tình mẫu tử thiêng liêng, ca ngợi phẩm chất chịu đựng, đảm đang và đức hy sinh cao cả của người mẹ Việt Nam. Giữa thiên tai khắc nghiệt, mẹ vẫn hiện lên như một biểu tượng của sự kiên cường và tình yêu thương vô bờ.
Về nghệ thuật, tác giả đã vận dụng nhiều hình ảnh gợi tả, gợi cảm; sử dụng ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi, giàu chất thơ; xen kẽ hồi ức và miêu tả hiện thực, giúp hình tượng người mẹ vừa chân thực vừa xúc động. Cách dùng các chi tiết giản dị nhưng giàu sức gợi khiến người đọc như đang sống lại khung cảnh lũ lụt năm ấy, cảm nhận rõ hơi ấm bàn tay mẹ giữa cái lạnh lẽo của nước lũ.
Từ hình ảnh người mẹ trong văn bản, em hiểu rằng tình mẹ là nguồn sức mạnh vĩnh cửu, nâng đỡ ta qua mọi gian nan. Mỗi chúng ta cần biết trân trọng, yêu thương và đền đáp công ơn mẹ khi còn có thể, bởi đó là tình cảm thiêng liêng nhất đời người.
Trong văn bản Nhớ năm lụt của Huy Cận, hình ảnh người mẹ hiện lên vừa gần gũi, thân thương, vừa đầy xúc động, khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào. Giữa khung cảnh thiên tai khắc nghiệt, người mẹ không chỉ là chỗ dựa tinh thần mà còn là biểu tượng của tình yêu thương, sự hy sinh và lòng kiên cường.
Nổi bật trong đoạn trích là hình ảnh người mẹ chèo thuyền vượt lũ về thăm con. Dù nước lụt mênh mông, hiểm nguy rình rập, mẹ vẫn không quản ngại gian khó, chỉ mong được gặp con. Hành động ấy không đơn thuần là một chuyến đi, mà là biểu hiện sâu sắc của tình mẫu tử – thứ tình cảm thiêng liêng, bất chấp mọi trở ngại. Qua đó, Huy Cận đã khắc họa người mẹ như một ngọn đèn soi sáng giữa đêm tối, như một mái chèo vững chãi đưa con qua giông bão cuộc đời.
Về nghệ thuật, tác giả sử dụng ngôn ngữ giản dị, chân thực nhưng đầy chất thơ. Những hình ảnh như “mẹ chèo thuyền qua nước lũ”, “mẹ về thăm con” không chỉ gợi hình mà còn gợi cảm, khiến người đọc dễ dàng hình dung và cảm nhận được sự xúc động trong từng câu chữ. Giọng văn trầm lắng, giàu cảm xúc, kết hợp với hồi ức tuổi thơ đã tạo nên một không gian đầy hoài niệm và yêu thương.
Từ hình ảnh người mẹ trong văn bản, em cảm nhận được sự vĩ đại của tình mẫu tử – một tình cảm không thể đo đếm, không thể thay thế. Người mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người luôn hiện diện trong ký ức, trong trái tim mỗi người con, nhất là khi họ phải đối mặt với khó khăn, thử thách. Văn bản khiến em thêm yêu quý mẹ mình, trân trọng những hy sinh thầm lặng mà mẹ đã dành cho em suốt cuộc đời.
=)
Mi Lê bị bắt r
Hóng mà Cười