Bài số 1
Độc đáo Tháp Chăm
Tháp Chăm Pô Klông Ga-rai là một trong những công trình kiến trúc, nghệ thuật, điêu khắc độc đáo của người Chăm, nằm ở thành phố Phan Rang – Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận.
Quần thể gồm ba ngôi tháp, nổi bật bởi màu gạch nung đỏ sẫm. Tháp Cổng là hai cửa thông nhau theo trục đông – tây, được chạm trổ những hoa văn hết sức tỉ mỉ. Tháp Lửa nằm ở phía nam, có kiến trúc đặc trưng của những ngôi nhà truyền thống của người Chăm với hai mái cong cong hình chiếc thuyền. Tháp Chính nằm sâu bên trong, cao hơn 20 mét, thiết kế nhiều tầng, các góc được gắn tượng đá thú và biểu tượng lửa.
Cứ đến tháng Bảy, người dân nơi đây lại nô nức chuẩn bị lễ hội Ka-tê. Trong ba ngày diễn ra lễ hội, du khách đến thăm Tháp Chăm được thưởng thức những điệu múa quạt, vũ điệu Si-va của các cô gái và rất nhiều hoạt động truyền thống khác.
Mai Hân
Câu hỏi
Câu 1: Mỗi ngôi tháp có những đặc điểm gì đáng chú ý?
Tháp Lửa nằm ở phía nam, có kiến trúc đặc trưng của những ngôi nhà truyền thống của người Chăm với hai mái cong cong hình chiếc thuyền.
Tháp Chính nằm sâu bên trong, cao hơn 20 mét, thiết kế nhiều tầng, các góc được gắn tượng đá thú và biểu tượng lửa.
Câu 2: Du khách được trải nghiệm những gì trong lễ hội Ka-tê?
Trả lời: Được thưởng thức những điệu múa quạt, vũ điệu Si-va của các cô gái và rất nhiều hoạt động truyền thống khác.
Câu 3: Vì sao nói Tháp Chăm là một "công trình kiến trúc, nghệ thuật, điêu khắc độc đáo của người Chăm?
Trả lời: Vì nó là một công trình kiến trúc được chạm khắc tỉ mỉ, mang đặc trưng truyền thống, thể hiện rõ văn hóa của người Chăm.
Bài số 2:
Quà tặng của chim non
Một hôm, tha thẩn ra vườn chơi, tôi thấy dưới bụi cỏ một chú chim non đang rướn mình, cánh vỗ vỗ một cách yếu ớt. Một cánh hình như bị gãy nên không cụp lại được, cứ xoã xuống đến tội nghiệp. Tôi khẽ khàng nâng chủ lên và mang vào nhà. Bố mẹ chú bay lao theo. Thương quá nhưng không biết làm cách nào hơn, tôi chỉ biết nhủ thầm: “Để tôi chữa cho cánh nó liền lại rồi tôi sẽ trả về cho”.
Từ hôm ấy, tôi bận tíu tít vì con chim non. Chừng mười hôm sau, nó khoẻ hẳn, mọc đủ lông cánh, nhảy nhót suốt ngày. Giữ lời hứa thầm mấy hôm trước tôi quyết định thả chim non. Nó thoảng ngơ ngác một giây rồi vút bay lên. Nó bay thong thả, chấp chới lúc cao lúc thấp không một chút sợ hãi, như muốn rủ tôi cùng đi. Vừa mỉm cười thích thú, tôi vừa chạy theo chim non. Cánh chim cứ xập xoè phía trước, ngay sát gần tôi, lúc ẩn lúc hiện, cứ như một cậu bé dẫn đường tinh nghịch. Vui chân, mải theo bóng chim, không ngờ tôi vào rừng lúc nào không rõ.
Trên các cành cây xung quanh tôi cơ man là chim. Chúng kêu líu ríu đủ thứ giọng. Tôi đưa tay lên miệng bắt đầu trổ tài bắt chước tiếng chim hót. Tôi vừa cất giọng, nhiều con bay đến đậu gần tôi hơn. Thế là chúng bắt đầu hót. Hàng chục loại âm thanh lảnh lót vang lên. Không gian đầy tiếng chim ngân nga, dường như gió thổi cũng dịu đi, những chiếc lá rơi cũng nhẹ hơn, lơ lửng lâu hơn. Loang loáng trong các lùm cây, những cánh chim màu sặc sỡ đan đi đan lại... Đâu đó vắng lại tiếng hót thơ dại của chú chim non của tôi, cao lắm, xa lắm nhưng tôi vẫn nghe rất rõ.
Theo Trần Hoài Dương
Câu hỏi
Câu 1: Vì sao bạn nhỏ quyết định nuôi chú chim non?
Trả lời: Bạn nhỏ thấy chú chim non bị gãy cánh và muốn nuôi chú chim non cho tới khi cánh nó liền lại.
Câu 2: Tìm trong đoạn 2 những hình ảnh nói về chú chim non khi được thả về rừng.
Trả lời: Thoáng ngơ ngác một giây rồi vút bay lên, bay thong thả, chấp chới lúc cao lúc thấp không một chút sợ hãi, cánh chim xập xòe, lúc ẩn lúc hiện, như một cậu bé dẫn đường tinh nghịch.
Câu 3: Món quà mà chú chim non tặng bạn nhỏ có gì đặc biệt?
Trả lời: Món quà mà chú chim non tặng bạn nhỏ không phải là hiện vật, cũng không phải là thứ gì đắt đỏ mà là âm thanh, vẻ đẹp của thiên nhiên, của các loài chim.
Bài số 3:
Bác sĩ của nhân dân
Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch là một tấm gương tiêu biểu cho các thế hệ thầy thuốc Việt Nam.
Sinh thời, ông có công rất lớn trong việc tìm ra cách phòng và chữa bệnh lao phổi. Dù ở đâu, bất cứ lúc nào người bệnh cần, ông đều có mặt để thăm khám và chữa trị kịp thời. Không ít lần, ông đã tự tiếp máu của mình cho người bệnh. Hình ảnh quen thuộc, thân thương của ông trong chiếc áo choàng trắng với ống nghe, ân cần thăm hỏi từng bệnh nhân, túc trực bên giường những người bệnh nặng…còn mãi trong tâm trí đồng nghiệp.
Mọi người gọi ông là “Bác sĩ của nhân dân”. Nhiều bệnh viện, trường học và các công trình trên mọi miền đất nước được vinh dự mang tên ông. Từ năm 2009, tên của bác sĩ Phạm Ngọc Thạch được đặt cho giải thường nhằm vinh danh những y, bác sĩ trẻ tích cực học tập, không ngừng rèn luyện và cống hiến cho ngành Y tế nước nhà.
Minh Đức
Câu hỏi:
Câu 1: Đoạn đầu tiên của bài đọc cho biết bác sĩ Phạm Ngọc Thạch là người như thế nào?
Trả lời: Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch là một tấm gương tiêu biểu cho các thế hệ thầy thuốc Việt Nam.
Câu 2: Tìm những chi tiết cho thấy bác sĩ Phạm Ngọc Thạch hết lòng với công việc.
Trả lời: Những chi tiết cho thấy bác sĩ Phạm Ngọc Thạch hết lòng với công việc
- Dù ở đâu, bất cứ lúc nào bệnh nhân cần, ông đều có mặt để thăm khám và chữa trị kịp thời.
- Không ít lần, ông đã tự tiếp máu của mình cho người bệnh.
- Ân cần thăm hỏi từng bệnh nhân, túc trực bên giường những người bệnh nặng.
Câu 3: Những hình ảnh nào của bác sĩ Phạm Ngọc Thạch còn mãi trong tâm trí đồng nghiệp?
Trả lời: Hình ảnh quen thuộc, thân thương của ông trong chiếc áo choàng trắng với ống nghe, ân cần thăm hỏi từng bệnh nhân, túc trực bên giường những người bệnh nặng... còn mãi trong tâm trí đồng nghiệp.
Bài số 4:
Tôi tìm thấy ở thiên nhiên
Tôi tìm thấy ở thiên nhiên vị ngọt sắc của những trái mít, ngọt lịm của những trái vải quê hương và cái ngọt dịu dàng của nắng chiều tà. Rồi tôi cũng tìm thấy ở thiên nhiên cả vị chua gắt của những trái sấu, màu xanh đầy sức sống của cây lá… Hương vị thiên nhiên chan chứa bao nét đặc trưng mà ở đâu ta cũng có thể đưa nó vào đầu lưỡi, nhấm nháp và thưởng thưc một cách thích thú.
Tôi tìm thấy ở thiên nhiên tiếng sáo diều vi vu trên những con đê lộng gió và tiếng tu hú từng đàn theo nhau bay đậu khắp các ngọn cây vải. Âm thanh thiên nhiên lúc rộn ràng niềm vui, lúc lại êm đềm sâu lắng như giai điệu của một bản đàn.
Ở thiên nhiên, tôi tìm thấy những hương vị, âm thanh, màu sắc và cả những đường nét thật đẹp đẽ. Quan trọng hơn là tôi thấy tâm hồn tôi hòa hợp với cây cỏ, chim muông, sông nước, đất trời hay bất cứ thứ gì mà tạo hóa đã ban tặng cho thế gian này.
(Theo Nguyễn Minh Châu)
Câu hỏi:
Câu 1. Tác giả tìm thấy ở thiên nhiên những vị ngọt nào?
Trả lời: Vị ngọt sắc của trái mít, ngọt lịm của trái vải, ngọt dịu dàng của nắng chiều tà
Câu 2. Những âm thanh nào của thiên nhiên được tác giả nhắc đến trong bài?
Trả lời: Tiếng sáo diều vi vu trên những con đê lộng gió và tiếng tu hú từng đàn theo nhau bay đậu khắp các ngọn cây vải. Âm thanh thiên nhiên lúc rộn ràng niềm vui, lúc lại êm đềm sâu lắng như giai điệu của một bản đàn.
Câu 3. Âm thanh của thiên nhiên được miêu tả bằng những từ ngữ nào?
Trả lời: Êm đềm sâu lắng, rộn rã niềm vui
Bài số 5:
TIẾNG HÁT BUỔI SỚM MAI
Rạng đông, mặt trời tỏa những tia nắng dịu dàng xuống muôn vật.
Bên bìa rừng có một bông hoa lạ, năm cánh mịn như nhung. Bông hoa tỏa hương thơm ngát. Quanh nó, thấp thoáng những cánh bướm dập dờn.
Mặt trời mỉm cười với hoa. Thế là bông hoa cất tiếng hát. Nó hát mãi, hát mãi. Cuối cùng, nó hỏi gió xem thích bài hát đó không.
Gió ngạc nhiên:
Ơ, chính tôi hát đấy chứ. Tôi đã làm những cánh hoa của bạn đung đưa, tạo thành tiếng lao xao nên bạn cứ tưởng mình hát.
Hoa lại hỏi sương. Những hạt sương long lanh trả lời:
– Bạn nhầm rồi! Đó chính là tiếng ngân nga thánh thót của chúng tôi.
Tranh cãi mãi, chẳng ai chịu ai. Hoa, gió và sương quyết định hỏi bác gác rừng. Bác gác rừng ôn tồn giải thích:
– Mỗi buổi sáng sớm, khi mặt trời bắt đầu sưởi ấm vạn vật, muôn loài đều hân hoan hát ca. Nhưng mỗi loài đều có tiếng hát của riêng mình. Có biết lắng nghe nhau mới hiểu được tiếng hát của nhau, các cháu ạ.
(Theo Truyện nước ngoài)
Câu hỏi:
Câu 1. Hoa hỏi gió điều gì?
Trả lời: Bạn có thích bài hát của tôi không?
Câu 2. Vì sao hoa, gió và sương đều không nghe được tiếng hát của nhau?
Trả lời: Vì mỗi vật đều chỉ tập trung vào tiếng hát của bản thân.
Bài số 6:
Những giai điệu gió
Năm lên bảy tuổi, bố tặng tôi một chiếc chuông gió. Những quả chuông sứ ngời lên lớp men bóng với hoa văn ngộ nghĩnh, vui tươi. Bố lắc nhẹ cho tôi nghe. Tiếng chuông gió lanh canh, trong trẻo như giọng cười. Tôi ngẩn ngơ trước vẻ yểu điệu của những quả chuông nhỏ xinh đung đưa trên những sợi dây cước mảnh mai. Nó có gì đó thật trong sáng và cũng rất mộng mơ. Và tôi bắt đầu sưu tập chuông gió.
Chiếc chuông gió thứ hai tôi được tặng làm bằng thủy tinh trang trí hình cỏ hoa có năm cánh lá xinh đẹp. Những dây chỉ nhỏ treo thanh đồng vào lòng quả chuông tạo nên thứ âm thanh trong vắt, mỏng tang.
Năm mười tuổi, tôi có một bộ sưu tập chuông gió đến từ nhiều địa điểm khác nhau, nhiều người khác nhau. Tôi yêu tiếng chuông gió, yêu tình cảm của mọi người gửi cho mình qua những chiếc chuông…
Mỗi buổi sáng cuối tuần, tôi say ngắm những chiếc chuông rung trong gió với niềm mong mỏi thiết tha: Mỗi chiếc chuông nhỏ ấy sẽ ngân rung những âm thanh và giai điệu của gió, của ước mơ, của hi vọng và sự tin tưởng vào một tương lai tươi sáng…
Câu hỏi:
Câu 1: Chiếc chuông gió thứ hai bạn nhỏ được tặng có gì đẹp?
Trả lời: Chiếc chuông gió thứ hai bạn nhỏ được tặng làm bằng thủy tinh trang trí hình có hoa có năm cánh lá xinh đẹp.
Câu 2: Vì sao bạn nhỏ yêu những chiếc chuông gió?
Trả lời: Bạn nhỏ yêu những chiếc chuông gió bởi vì bạn nhỏ yêu tình cảm của mọi người gửi cho mình qua những chiếc chuông.
Câu 3: Bạn nhỏ mong ước điều gì khi ngắm những chiếc chuông rung trong gió?
Trả lời: Khi ngắm những chiếc chuông rung trong gió, bạn nhỏ mong ước mỗi chiếc chuông nhỏ ấy sẽ ngân vang những âm thanh và giai điệu của gió, của ước mơ, của hi vọng và sự tin tưởng vào một tương lai tươi sáng.
Bài số 7:
ANH HÙNG THỰC SỰ
Có một ông lão sống cùng ba người con trai. Cả ba đều khỏe mạnh, giỏi giang. Biết mình sắp đến ngày vĩnh biệt cõi đời, ông gọi các con lại và nói:
– Ta có ba con nhưng chỉ có một viên kim cương làm báu vật từ nhiều đời để lại. Bây giờ, các con hãy đi, rồi về sau một tuần. Khi đó cha sẽ trao cho người xứng đáng nhất.
Đúng một tuần sau, họ trở về. Người con cả báo với cha: anh đã mang một nửa tài sản của mình chia cho những ngươi nghèo khổ. Người con thứ hai kể anh đã cứu một bé gái sắp chết đuối. Ông lão tỏ vẻ rất hạnh phúc. Ông trìu mến nhìn sang người con thứ ba:
– Còn con, con mang được gì về?
Anh thưa:
– Con thấy một người đàn ông say rượu nằm bên bờ vực sâu. Chỉ một cử động nhỏ cũng có thể làm anh ta rơi xuống vực. Con đã xốc anh ta ra khỏi chỗ đó. Cha biết đó là ai không? Là San-chô, kẻ thù của gia tộc ta. Đã có vài lần, anh ta đe dọa sẽ giết con, nếu có cơ hội. San-chô tỉnh dậy, nhìn con đăm đăm. Rồi chúng con khoác tay nhau cùng về. Bây giờ, con đã hiểu mỗi người xung quanh ta đều có thể làm bạn, dù trước đó là kẻ thù.
Ông lão cầm viên kim cương đặt vào tay người con thứ ba và nói:
– Con quả là một người anh hùng thật sự, con trai ạ!
(Theo Báo Thiếu niên Tiền phong)
Câu hỏi:
Câu 1. Lúc sắp mất, ông lão nói sẽ trao viên kim cương cho ai?
Trả lời: Lúc sắp mất, ông lão nói sẽ trao viên kim cương cho Người con mà ông thấy xứng đáng nhất.
Câu 2. Tại sao ông cụ xem người con trai thứ ba là “người anh hùng thực sự’’?
Trả lời: Ông cụ xem người con trai thứ ba là “người anh hùng thực sự’’ vì Anh là một người cao thượng, biết vượt qua lòng hận thù.
Câu 3. Theo em câu chuyện muốn gửi gắm điều gì tới bạn đọc?
Trả lời: Câu chuyện muốn gửi gắm điều gì tới bạn đọc Phải biết sống cao thượng, biết tha thứ, biết thêm bạn bè bớt thù.
Bài số 8:
CHIM KHUYÊN NON MUỐN BAY
Những ngày nằm chờ cho lông cánh, lông đuôi mọc đủ, hai chú chim khuyên khao khát được bay để ngắm vòm trời xanh ngắt, ngắm thảm cỏ mịn màng, nhìn ra nơi mịt mù xa xa kia biết bao nhiêu là thứ lạ lùng. Chim anh nở trước, được mẹ dìu rời tổ trước. Khi về nghe chim anh kể, chim em cứ rộn cả lên:
– Mẹ ơi! Mai mẹ cho con đi với nhé!
– Con chưa đủ sức bay đâu. Đợi một hai hôm nữa.
Chim em cho rằng mẹ cưng anh hơn. Đợi lúc mẹ và anh bay đi rồi, chim em gắng dùng đôi cánh còn run run bám vào miệng tổ, kiễng chân lấy đà nhướn ra ngoài. Vì chưa học cách rời tổ, chim em bị ngã. May sao, dưới gốc cây có lớp lá mục, chim em không bị thương nhưng cũng hết cả hồn vía.
Chim em đứng lên rũ cánh, định bay trở về tổ. Nhưng buồn quá, chú ta chỉ bốc mình lên khỏi mặt đất được một đoạn ngắn thì lại rơi bịch xuống đất. Cứ thế, chim em vừa rên rỉ vừa nhảy chuyền quanh gốc cây, không bay về tổ được. Chim em sợ quá vội chui vào một lùm cây gần đấy chờ mẹ về. Chờ mãi, chờ mãi, chim em ngủ thiếp đi lúc nào không biết nữa.
Bỗng có tiếng gọi, chim em mở choàng mắt, thì ra là mẹ. Chim em vừa khóc vừa kể cho mẹ nghe. Chim mẹ phẩy những hạt đất cát, vụn lá bám trên mình chim em và dặn:
– Con đừng dại dột như thế nữa nhé!
Chim em ngoan ngoãn rúc vào cánh mẹ thay cho lời vâng ạ. Chim anh cũng ôm lấy em rồi cùng mẹ dìu em lên tổ.
(Theo Phong Thu)
Câu hỏi:
Câu 1. Những ngày nằm chờ đủ lông đủ cánh, hai chú chim khuyên non khao khát điều gì?
Trả lời: Những ngày nằm chờ đủ lông đủ cánh, hai chú chim khuyên non khao khát được bay đi khám phá những điều mới lạ.
Câu 2. Chuyện gì đã xảy ra với chim em khi nó tự ý rời tổ?
Trả lời: Chuyện đã xảy ra với chim em khi nó tự ý rời tổ Chim em bị ngã xuống đất.
Câu 3. Câu chuyện muốn khuyên các bạn nhỏ điều gì?
Trả lời: Không nên tị nạnh với anh chị em trong nhà.
Muốn làm tốt một việc nào đó, cần phải tập luyện nhiều.
Liều lĩnh, bỏ qua lời khuyên của cha mẹ, có ngày gặp nguy hiểm.
Bài số 9:
CÂY XOÀI
Ba tôi trồng một cây xoài. Giống xoài quả to, ngọt và thơm lừng. Mùa xoài nào cũng vậy, ba đều đem biếu chú Tư nhà bên vài ba chục quả.
Bỗng một năm gió bão làm bật mấy chiếc rễ. Thế là cây xoài nghiêng hẳn một nửa sang vườn nhà chú Tư. Rồi đến mùa quả chín, tôi trèo lên cây để hái. Sơn (con chú Tư) cũng đem cây có móc ra vin cành xuống hái. Tất nhiên tôi ở trên cây nên hái được nhiều hơn. Hái xong, ba tôi vẫn đem biếu chú Tư vài chục quả. Lần này thì chú không nhận. Đợi lúc ba tôi đi vắng, chú Tư ra đốn phần cây xoài ngã sang vườn chú. Các cành thi nhau đổ xuống. Từng chiếc lá xoài rơi lả tả, nhựa cây ứa ra. Ba tôi về thấy vậy chỉ thở dài mà không nói gì.
Mùa xoài lại đến. Lần này, ba tôi cũng đem biếu chú Tư vài chục quả. Tôi liền phản đối. Ba chỉ nhỏ nhẹ khuyên tôi:
– Chú Tư sống dở, mình phải sống hay như thế mới tốt, con ạ!
Tôi tức lắm nhưng đành phải vâng lời. Lần này chú chỉ nhận mấy quả thôi. Nhưng từ đó cây xoài cành lá lại xum xuê. Đến mùa, cây lại trĩu quả và Sơn cũng chẳng còn ra tranh hái với tôi nữa.
Đơn giản thế nhưng ba tôi đã dạy cho tôi cách sống tốt ở đời.
Mai Duy Quý
Câu hỏi:
Câu 1. Vì sao cây xoài nhà bạn nhỏ lại nghiêng sang nhà hàng xóm?
Trả lời : cây xoài nhà bạn nhỏ lại nghiêng sang nhà hàng xóm vì gió bão làm bật rễ.
Câu 2. Ba của bạn nhỏ đã có thái độ như thế nào khi thấy cây xoài bị đốn phần cành ngả sang nhà hàng xóm? (0,5 điểm)
Trả lời:Thái độ Ba của bạn nhỏ thái độ khi thấy cây xoài bị đốn phần cành ngả sang nhà hàng xóm Thở dài không nói gì, vẫn tiếp tục sống tốt và biếu xoài.
Câu 3. Bạn nhỏ đã rút ra điều gì qua câu chuyện này
Trả lời: Bạn nhỏ đã rút ra điều qua câu chuyện này Bài học về cách sống tốt ở đời
Bài số 10:
CẬU BÉ GẶT GIÓ
Sống ở một nước châu Phi nghèo và không có điện, gia đình Uy-li-am Cam-goam-ba cũng như người dân trong vùng rất cơ cực.
Kể từ khi nhìn thấy những cánh quạt khổng lồ trên bề mặt thảo nguyên trong một cuốn sách khoa học, Uy-li-am tin chắc rằng cối xay gió sẽ giúp gia đình cậu thoát khỏi nghèo đói. Cậu đi học đều đặn, đến thư viện thường xuyên hơn để đọc những cuốn sách khoa học.
Năm đó, lũ lụt, hạn hán đã khiến cả làng cậu mất mùa rồi chìm trong nạn đói. Gia đình Uy-li-am cũng không là ngoại lệ. Không có tiền đóng học phí, cậu buộc phải nghỉ học.
Càng khó khăn, quả bóng bay căng phồng trí tò mò trong cậu càng lớn. Cậu đã cùng bạn bè nhặt nhạnh phế liệu từ đống rác đối diện trường học, làm chiếc quạt gió nhỏ để phát điện cho chiếc đài cũ.
Để làm được chiếc cối xay gió mơ ước, cậu chẳng có gì ngoài những chiếc máy hỏng, những ống nhựa bị vỡ,... Cậu xin được tháo rời chiếc xe đạp quý của bố để thực hiện ước mơ của mình. Người bạn thân Gie-phơ-ri cũng hết lòng giúp đỡ cậu, chi tiền tiêu vặt để mua những thứ cần thiết.
Nhờ lòng quyết tâm và sự giúp đỡ của gia đình, bạn bè, chiếc cối xay gió thô sơ đã được dựng lên. Mọi người đã cùng nhau hò reo sung sướng khi điện từ cối xay gió làm chạy máy bơm, dẫn nước từ giếng ra ruộng.
Cậu đã nhận được học bổng tiếp tục đi học để thực hiện ước mơ mang điện về cho dân làng mình. Sau khi tốt nghiệp đại học, Uy-li-am trở thành một diễn giả truyền cảm hứng cho rất nhiều trường đại học ở Mỹ.
Câu hỏi và trả lời:
Câu 1: Nhờ đâu Uy-li-am dựng lên được chiếc cối xay gió.
Trả lời: Nhờ lòng quyết tâm, sự giúp đỡ của gia đình, bạn bè.
Câu 2: Vì sao mọi người hò reo sung sướng khi cối xay gió hoạt động?
Trả lời: Vì cối xay gió có thể làm chạy máy bơm nước, dẫn nước từ giếng ra ruộng.
Câu 3: Theo em, việc chế tạo thành công chiếc cối xay gió đã mở ra những gì cho tương lai của Uy-li-am và những người dân trong vùng?
Trả lời: Nó sẽ giúp gia đình Uy-li-am kiếm được nhiều tiền hơn, đồng thời giúp gia đình Uy-li-am cũng như người dân trong làng có điện để sinh hoạt, sản xuất, qua đó gia tăng năng xuất.
Bài số 11:
TỪ CU - BA
Nửa vòng Trái Đất, rẽ tầng mây
Anh đến Cu-ba một sáng ngày
Nắng rực trời tơ và biển ngọc
Đảo tươi một dải lụa đào bay.
Em ạ, Cu-ba ngọt lịm đường
Mía xanh đồng bãi, biếc đồi nương
Cam ngon, xoài ngọt vàng nông trại
Ong lạc đường hoa, rộn bốn phương.
Anh mải mê nhìn, anh mải nghe
Múa reo theo gió những thân kè
Tóc xanh xoã bóng, hàng chân trắng
Có phải tiên nga dự hội hè?...
Tố Hữu
Câu hỏi và trả lời:
Câu 1: Đất nước Cu-ba hiện lên trong khổ thơ thứ nhất có gì đẹp?
Trả lời: Nắng rực trời tơ, biển ngọc, đảo tươi một dải lụa đào bay.
Câu 2: Mỗi sự vật trong khổ thơ thứ hai được miêu tả bằng những từ ngữ nào?
Trả lời: Mía: ngọt lịm đường./ Đồng bãi: xanh./ Đồi nương: xanh biếc./ Cam: ngọt.
Xoài: ngon. / Nông trại: vàng. / Ong: lạc đường hoa.
Câu 3: Vì sao những thân kè khiến nhà thơ “mải mê nhìn”, “mải nghe”?
Trả lời: "Những thân kè" trong bài thơ hiện lên với hình ảnh tóc xanh xõa bóng, hàng chân trắng, đẹp tựa tiên nga.
Bài số 12:
CÁ HEO Ở BIỂN TRƯỜNG SA
Đêm trăng. Biển yên tĩnh. Tàu Phương Đông của chúng tôi buông neo trong vùng biển của quần đảo Trường Sa.
Một số chiến sĩ thả câu. Một số khác quây quần trên boong sau, ca hát, thổi sáo. Buổi văn nghệ đang đầy ắp tiếng cười, bỗng biển có tiếng động mạnh, nước đập ùm ùm như có người tập bơi. Một người kêu lên: “Cá heo!”. Thì ra cá heo thấy các anh chiến sĩ hò hát vui quá, gọi nhau quây đến quanh tàu để chia vui.
Cá heo giống tính trẻ em, thích nô đùa, thích được cổ vũ. Anh em ùa ra vỗ tay, hoan hô: “A! Cá heo nhảy múa đẹp quá!”. Thế là cá thích, nhảy vút lên thật cao. Có chú quá đà vọt lên boong tàu cách mặt nước đến một mét. Có lẽ va vào sắt bị đau, chú nằm im, mắt nhắm nghiền, phía đuôi bị rách một mảng. Một anh chiến sĩ đến nâng con cá lên hai bàn tay, nói nựng:
- Có đau không, chú mình? Lần sau khi nhảy múa phải chú ý nhé! Đừng nhảy lên boong tàu.
Anh vuốt ve con cá rồi thả xuống nước. Cả đàn cá quay ngay lại, quay đầu về phía boong tàu, nhảy vung lên một cái như để cảm ơn rồi toả ra biển rộng.
Hôm sau, tàu nhổ neo. Đàn cá heo lại kéo đến. Chúng bơi trước mũi tàu như kẻ dẫn đường, quyến luyến không muốn chia tay. Đúng là đàn cá heo đêm qua. Anh em chiến sĩ nhận ra chú cá có mảng đuôi bị rách...
Câu hỏi và trả lời:
Câu 1: Tìm các chỉ tiết cho thấy cá heo thích nô đùa, thích được cổ vũ.
Trả lời: Anh em ùa ra vỗ tay, hoan hô: "A! Cá heo nhảy múa đẹp quá!" . Thế là cá thích, nhảy vút lên thật cao. Có chú quá đà vọt lên boong tàu cách mặt nước đến một mét.
Câu 2: Cách gọi và hành động của anh chiến sĩ thể hiện tình cảm gì với chú cá heo bị nạn?
Trả lời: Cho thấy anh rất yêu quý cá heo và coi cá heo như thể bạn của mình.
Câu 3: Hành động nào cho thấy cá heo quý mến các chiến sĩ?
Trả lời: Bơi trước mũi tàu như kẻ dẫn đường, quyến luyến không muốn chia tay.
111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111111
Bạn tả văn ạ :))?