K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Tập thơ của Hồ Xuân Hương Trong kho tàng văn học Việt Nam, em rất yêu thích những bài thơ của Hồ Xuân Hương – nữ sĩ nổi tiếng được mệnh danh là “Bà chúa thơ Nôm”. Thơ của bà không chỉ giàu cảm xúc mà còn thể hiện tiếng nói mạnh mẽ bênh vực người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa. Hồ Xuân Hương sống vào khoảng cuối thế kỉ XVIII – đầu thế kỉ XIX. Bà là một nhà thơ tài năng với phong cách sáng tác độc đáo, vừa trào phúng, sắc sảo vừa sâu sắc, giàu giá trị nhân văn. Những sáng tác của bà chủ yếu viết bằng chữ Nôm và để lại dấu ấn đặc biệt trong nền văn học dân tộc. Tập thơ của Hồ Xuân Hương gồm nhiều bài thơ nổi tiếng như Bánh trôi nước, Tự tình, Mời trầu… Nội dung các bài thơ thường nói về thân phận người phụ nữ, khát vọng hạnh phúc, tình yêu và sự bất công trong xã hội phong kiến. Qua hình ảnh gần gũi, đời thường, bà đã gửi gắm nhiều ý nghĩa sâu sắc về cuộc sống và con người. Nhân vật trữ tình trong thơ Hồ Xuân Hương thường là những người phụ nữ có phẩm chất đẹp đẽ, giàu lòng tự trọng nhưng phải chịu nhiều thiệt thòi. Dù cuộc sống khó khăn, họ vẫn luôn mạnh mẽ và khát khao được yêu thương, được sống hạnh phúc. Bên cạnh đó, thơ của bà còn nổi bật với ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh và nhiều tầng ý nghĩa. Sau khi đọc và tìm hiểu tập thơ của Hồ Xuân Hương, em cảm thấy rất khâm phục tài năng và bản lĩnh của bà. Thơ của bà giúp em hiểu thêm về số phận người phụ nữ ngày xưa, đồng thời khiến em càng thêm yêu quý và tự hào về nền văn học Việt Nam. Tập thơ của Hồ Xuân Hương là một tác phẩm có giá trị lớn cả về nội dung lẫn nghệ thuật. Những bài thơ ấy vẫn còn ý nghĩa cho đến ngày nay và xứng đáng được nhiều thế hệ bạn đọc yêu thích, tìm hiểu.

Dàn ý giới thiệu về tập thơ của Hồ Xuân Hương I. Mở bài - Giới thiệu khái quát về Hồ Xuân Hương. - Nêu cảm nhận chung về tập thơ mà em yêu thích. • Ví dụ: Hồ Xuân Hương là nữ sĩ nổi tiếng của văn học Việt Nam trung đại, được mệnh danh là “Bà chúa thơ Nôm”. Tập thơ của bà để lại nhiều ấn tượng sâu sắc bởi giọng thơ độc đáo, giàu cảm xúc và mang giá trị nhân văn. II. Thân bài 1. Giới thiệu chung về tác giả - Hồ Xuân Hương sống vào cuối thế kỉ XVIII – đầu thế kỉ XIX. - Là nhà thơ nổi tiếng viết bằng chữ Nôm. * Phong cách thơ: - Trào phúng, sắc sảo. - Giàu cảm xúc và tính nhân văn. - Bênh vực người phụ nữ. 2. Nội dung chính của tập thơ - Phản ánh số phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến. - Thể hiện khát vọng tình yêu, hạnh phúc và tự do. - Phê phán những hủ tục, bất công trong xã hội. - Ca ngợi vẻ đẹp và phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam. 3. Những bài thơ tiêu biểu •Bánh trôi nước •Tự tình •Mời trầu •Đánh đu 4. Đặc điểm nghệ thuật nổi bật - Ngôn ngữ giản dị, gần gũi. - Hình ảnh giàu ý nghĩa biểu tượng. - Sử dụng nhiều biện pháp nghệ thuật độc đáo. - Giọng thơ lúc hài hước, châm biếm; lúc sâu lắng, xót xa. 5. Cảm nghĩ của em - Khâm phục tài năng và bản lĩnh của Hồ Xuân Hương. - Hiểu thêm về cuộc sống người phụ nữ xưa. - Thêm yêu văn học dân tộc Việt Nam. III. Kết bài - Khẳng định giá trị của tập thơ Hồ Xuân Hương. - Nêu suy nghĩ của bản thân về ý nghĩa của những bài thơ ấy đối với người đọc hôm nay.

1

Giới thiệu về thơ của Hồ Xuân Hương

Trong kho tàng văn học Việt Nam, em đặc biệt yêu thích những bài thơ của Hồ Xuân Hương – nữ sĩ nổi tiếng được mệnh danh là “Bà chúa thơ Nôm”. Thơ của bà không chỉ giàu cảm xúc mà còn thể hiện tiếng nói mạnh mẽ bênh vực người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa. Đọc thơ Hồ Xuân Hương, em cảm nhận được vẻ đẹp của tâm hồn con người cùng khát vọng sống và khát vọng hạnh phúc luôn cháy bỏng.

Hồ Xuân Hương sống vào khoảng cuối thế kỉ XVIII – đầu thế kỉ XIX. Bà là một nhà thơ tài năng với phong cách sáng tác độc đáo, vừa trào phúng, sắc sảo vừa giàu giá trị nhân văn. Phần lớn sáng tác của bà được viết bằng chữ Nôm và để lại dấu ấn sâu đậm trong nền văn học dân tộc.

Thơ của Hồ Xuân Hương có nhiều tác phẩm nổi tiếng như Bánh trôi nước, Tự tình, Mời trầu, Đánh đu… Nội dung thơ thường hướng đến thân phận người phụ nữ, phản ánh những bất công trong xã hội phong kiến và bày tỏ khát vọng tình yêu, tự do, hạnh phúc. Qua những hình ảnh gần gũi trong cuộc sống đời thường, bà gửi gắm nhiều suy ngẫm sâu sắc về con người và cuộc đời.

Nhân vật trữ tình trong thơ Hồ Xuân Hương thường là những người phụ nữ có phẩm chất tốt đẹp, giàu lòng tự trọng nhưng phải chịu nhiều thiệt thòi. Dù đối mặt với hoàn cảnh khó khăn, họ vẫn giữ được sự mạnh mẽ, bản lĩnh và niềm tin vào cuộc sống. Điều đó thể hiện tư tưởng tiến bộ và tinh thần nhân văn sâu sắc trong thơ của bà.

Về nghệ thuật, thơ Hồ Xuân Hương nổi bật với ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh và nhiều tầng ý nghĩa. Giọng thơ lúc hóm hỉnh, châm biếm, lúc sâu lắng, xót xa đã tạo nên nét riêng không thể trộn lẫn của nữ sĩ.

Sau khi đọc và tìm hiểu thơ của Hồ Xuân Hương, em cảm thấy rất khâm phục tài năng và bản lĩnh của bà. Những vần thơ ấy giúp em hiểu hơn về số phận người phụ nữ trong xã hội xưa, đồng thời khiến em càng thêm yêu quý và tự hào về nền văn học Việt Nam.

Thơ Hồ Xuân Hương là một di sản văn học có giá trị lớn cả về nội dung và nghệ thuật. Đến ngày nay, những bài thơ ấy vẫn còn nguyên ý nghĩa và tiếp tục được nhiều thế hệ bạn đọc yêu thích, tìm hiểu.

24 tháng 12 2017

Chọn đáp án: D

29 tháng 8 2023

Phương pháp giải:

Đọc kĩ bài thơ

Lời giải chi tiết:

Đáp án: D

Giải thích: Chú ý về hình thức của các bài.

5 tháng 3 2023

Đáp án: D

Giải thích: Chú ý về hình thức của các bài.

17 tháng 12 2023

Đáp án: D

5 tháng 3 2023

- Cách dùng từ ngữ, hình ảnh trong bài thơ của Hồ Xuân Hương có nhiều điểm khác với những bài thơ Đường luật mà các em đã được học, hoặc đã đọc. Ở đây, nội dung bài thơ thể hiện sự bứt phá về phong cách của Hồ Xuân Hương khi diễn tả một cách rõ nét tâm trạng và khát vọng của chủ thể trữ tình - Đây cũng là một nét mới khi đa số các bài thơ trung đại đều ít thể hiện một cách rõ nét cái “tôi” của tác giả và gần như không thổ lộ nỗi đau khổ về tinh thân, đặc biệt trong quan hệ nam nữ và hôn nhân.

- Ngôn ngữ được sử dụng trong bài thơ sắc sảo, góc cạnh, mang bản sắc cá tính sáng tạo rất rõ nét, do đó mà làm nổi bật tâm trạng của chủ thể trữ tình. Cách gieo vần độc đáo của Hồ Xuân Hương cũng thể hiện rõ nét cá tính của tác giả.

- Nhiều động từ mạnh được đưa lên đầu câu thơ gây ấn tượng cho người đọc.

- Từ ngữ chỉ mức độ được sử dụng một cách sinh động: dồn, xế, chưa trỏn, mảnh, tí con con, …

- Nghệ thuật đối được nhà thơ vận dụng triệt để. Đối ở hai câu thực và hai câu luận:

+ Ở hai câu thực, các hình ảnh đối rất lạ và táo bạo: đối “chén rượu” với “vầng trăng”, giữa trạng thái say lại tỉnh của con người với sự chuyển đổi của Mặt Trăng

(thiên nhiên) - từ “khuyết” sang “chưa tròn” (không có sự viên mãn). Cả con người và vầng trăng đều cô đơn.

+ Trong hai câu luận, đối rất rõ giữa động từ với động từ (xiên - đâm), giữa hỉnh ảnh gần trước mặt và xa cuối tầm nhìn, giữa hình ảnh thấp của những đám rêu và độ cao của núi tạo nên ân tượng mạnh mẽ, bứt phá.

Việc dùng từ ngữ mạnh và tận dụng các về đối có các hình ảnh đối lập với từ chỉ mức độ triệt đề thể hiện tình cảm, khát vọng mãnh liệt của chủ thể trữ tình.

5 tháng 12 2021

Dưới sự hà khắc của chế độ xã hội phong kiến, người phụ nữ bị kìm kẹp, hạn chế về mọi mặt, họ phải chịu đủ mọi sự bất công, oan trái và gần như phụ thuộc hoàn toàn vào nam giới. Và Hồ Xuân Hương chính là một trong số ít những người phụ nữ giám đứng lên để bày tỏ tiếng lòng của mình, để đòi lại sự tự do đẳng quyền cho phụ nữ. Khát khao đó của bà là nỗi khác khao mãnh liệt về tình yêu, về sự sắt son chung thủy và hạnh phúc. Nhưng chính xã hội phong kiến với những luật lệ hà khắc khiến cho những ước mơ hạnh phúc tưởng chừng như có thể kia lại trở nên xa vời với người phụ nữ, họ mong muốn được sống bên người mình yêu, ước mong có được một tình yêu trọn vẹn, thủy chung...nhưng tất cả đều chỉ là vô vọng.

23 tháng 3 2019

a, - Khi làm bài thơ “Bánh trôi nước”, Hồ Xuân Hương đã "giao tiếp" với người đọc về vấn đề: Thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa nói chung và bản thân tác giả nói riêng.

- Mục đích:

    + Trình bày thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa.

    + Khẳng định phẩm hạnh, nhân cách tốt đẹp của người phụ nữ, không vì hoàn cảnh sống mà đánh mất sự son sắt, tốt đẹp của mình.

- Hồ Xuân Hương đã dùng hình tượng chiếc bánh trôi nước làm phương tiện nói lên điều đó.

b. Người đọc căn cứ vào thân phận của chính nữ sĩ Hồ Xuân Hương - một người phụ nữ xinh đẹp, tài hoa nhưng lận đận trong đường tình duyên và các chi tiết sâu sắc trong bài thơ để lĩnh hội.

Các từ ngữ, hình ảnh cụ thể giúp người đọc có thể lĩnh hội được nội dung bài thơ:

    + Từ "trắng", "tròn": chỉ vẻ đẹp về hình thể với làn da trắng, thân hình đầy đặn, xinh xắn, có tâm hồn trong trắng, nhân hậu, hiền hoà

    + Cụm từ "bảy nổi ba chìm": số phận long đong, lận đận, vất vả.

    + Cụm từ "tấm lòng son": khẳng định việc giữ trọn vẹn phẩm giá, đức hạnh và tâm hồn cao đẹp.

mọi người hãy xem bài em có đúng k ạNghị luận xã hội - Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình Trong bài thơ “Một khúc ca xuân”, Tố Hữu có viết: Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?”“Cái quý giá nhất của con người là đời sống. Vì đời người chỉ sống có một lần”. Vậy phải sống sao cho “khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ...
Đọc tiếp

mọi người hãy xem bài em có đúng k ạ

Nghị luận xã hội - Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình Trong bài thơ “Một khúc ca xuân”, Tố Hữu có viết: Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?”

“Cái quý giá nhất của con người là đời sống. Vì đời người chỉ sống có một lần”. Vậy phải sống sao cho “khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và đớn hèn?”. Để trả lời với tất cả chúng ta câu hỏi đó, trong bài “Một khúc ca xuân”, Tố Hữu đã tâm sự bằng những câu thơ giản dị mà rất sâu sắc: Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?”

Tố Hữu muốn khẳng định trước hết sống phải có ích cho đời. Là con chim không chỉ biết kêu mà cao hơn nữa phải biết cất tiếng hót ca lanh lảnh hót cho đời, tạo nên những bản nhạc rộn rã tươi vui cho đất trời. Cũng như vậy, đã là chiếc lá thì chiếc lá phải xanh tươi đưa lại sức sống cho cây cối, làm mát mắt cho đời và hút nhiều thán khí, nhả ra nhiều ô-xy đem lại sự sống cho con người và muôn loài vật trên trái đất này. Ngay cả những sinh vật hết sức nhỏ bé như thế, mà chúng còn biết hiến dâng những gì tốt đẹp nhất, có ý nghĩa nhất giúp ích cho đời. Vậy, chúng ta là những con người “Chúa tể của trần gian, kiểu mẫu của muôn loài” (Sêch-xpia), là “Hoa của đất” (tục ngữ), là động vật duy nhất có trí tuệ và tâm hồn, chúng ta phải làm gì và sống ra sao đây để cùng muôn loài tô điểm cho quê hương, đất nước, cho “Trái đất này là ngôi nhà của chúng mình” ngày một tươi đẹp hơn.

Muốn sống cho xứng đáng tên gọi thiêng liêng cao quý của mình “Con người! Ôi hai tiếng ấy vang lên mới tự hào và kiêu hãnh làm sao!” (Gor –ki), mỗi chúng ta phải có lẽ sống đẹp. Nghĩa là phải biết ứng xử một cách đẹp đẽ giữa người với người, giữa cá nhân với cộng đồng, với quê hương đất nước. Nói như Tố Hữu, lẽ sống đẹp là lẽ sống có “vay” thì có “trả”, có “nhận”, thì phải có “cho”, phải cống hiến hy sinh sức lực, tâm trí, thậm chí là cả sự sống của mình cho đời, để đời ngày một “đàng hoàng”, “tươi đẹp hơn”.
Mỗi chúng ta giờ đây được sống trên đời, hít thở khí trời, đứng thẳng hai chân kiêu hãnh làm người, chúng ta đã được nhận quá nhiều từ công sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ, ông bà tổ tiên, từ tình yêu thương đùm bọc của bà con, đồng bào, từ sự hy sinh của biết bao anh hùng liệt sĩ đã đổ máu xương để xây dựng quê hương và giữ gìn đất nước thanh bình tươi đẹp như hôm nay… Điều đó cũng có nghĩa là chúng ta đã được thừa hưởng biết bao thành quả của người đi trước để lại và người khác đem cho. Như thế là chúng ta đã “vay”, đã “mắc nợ” người thân, nhân dân, đất nước nhiều rồi! Là con người vốn giàu nhân cách và lòng tự trọng, lẽ nào chúng ta nhắm mắt ăn quỵt được sao? Không! Chúng ta phải “trả”, hơn nữa phải “cho” nhiều hơn những gì mà chúng ta đã “vay”, đã “nhận”. Đó là hành động vừa đúng với nhân tâm, vừa hợp với Đạo lý “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, “uống nước nhớ nguồn”. Cách đây hơn nửa thiên niên kỷ, thi hào dân tộc Nguyễn Trãi, một người Việt Nam nhất trong những người Việt Nam nhất trong lịch sử quá khứ cũng từng đã viết “Ăn lộc phải đền ơn kẻ cấy cày”, đó sao?

Trong sự nghiệp xây dựng chính quyền và bảo vệ nền độc lập của Tổ quốc, ở Việt Nam ta đã có biết bao con người sống rất đẹp cho đạo lý, lẽ sống “trả”, “vay” đó, như Hoàng Văn Thụ, Nguyễn Thị Minh Khai, Võ Thị Sáu, Nguyễn Viết Xuân, Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót, Nguyễn Văn Trỗi, Lý Tử Trọng, Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc,…Họ sẵn sàng “cho” cả cuộc đời, sẵn sàng đổ máu mình cho Tổ quốc đơm hoa Độc lập, kết trái tự do. “Và em nữa. Lưng đèo Mụ Gia, ai biết tên em? Chỉ biết cô gái nhỏ anh hùng. Sống chết từng đêm; Mà lòng thanh thản lạ: Đâu phải hy sinh, em vinh dự vô cùng”. (Tố Hữu – gửi TNXP).

Noi theo những tấm gương cao đẹp đó, giờ đây, những người đang sống lại tiếp tục hy sinh, cống hiến tâm trí và sức lực của mình để làm giàu cho Tổ quốc:

“Ta lại hành quân như năm nào đánh Mĩ

Những sư đoàn không súng, lại xung phong

Ta lại thắng như những chàng dũng sĩ

Biến và hoang vu, thành cơm áo hoa hồng.”

(Tố Hữu).

Hàng ngày, hàng giờ trên đất nước ta có biết bao con người đã “cho” đi những giọt mồ hôi thấm đẫm tâm não để “nhận” lại những công trình khoa học, những sản phẩm lao động; hoặc “cho” đi những giọt máu đào nhân đạo để cho người bệnh có nụ cười ngọt ngào, vì sự sống được hồi sinh; hoặc “cho” đi những đồng tiền mà mình tiết kiệm được để cho những người nghèo, cơ nhỡ có những điều kiện vật chất tối thiểu để hướng cuộc đời về phía tương lai.

Bên cạnh biết bao con người ngày đêm miệt mài học tập, lao động, cống hiến tài năng sức lực cho xã hội, đất nước, thì có một bộ phận không nhỏ của thanh niên lại chỉ biết “vay” và “nhận”, thậm chí còn “nhận” quá nhiều mà không chịu “trả”. Họ đua đòi theo con đường ăn chơi hưởng lạc: đến với vũ trường, tìm đến “nàng tiên nâu”. “cái chết trắng”, để tiêu vèo hết cuộc đời trong chốc lát, vi những thú vui vô nghĩa, mà không hề biết hổ thẹn. Những người có lối sống ích kỷ và bất nhân, vô ơn bạc nghĩa ấy thật đáng phê phán, lên án, phỉ nhổ.

Như vậy, mấy câu thơ giản dị của Tố Hữu đã thể hiện một lẽ sống biết “vay”-“trả”; “cho”-“nhận” đúng lương tâm và đạo lí rất đẹp của người Việt Nam xưa nay. Hiểu được lẽ sống đó, mỗi chúng ta, ở từng cương vị cuộc sống khác nhau, hãy cống hiến hết sức mình, hãy “cho” thật nhiều và gắng làm “Một mùa xuân nho nhỏ, lặng lẽ dâng cho đời” như nhà thơ Thanh Hải đã viết:

“Ta làm con chim hót

Ta làm một cành hoa

Ta nhập vào hòa ca

Một nốt trầm xao xuyến”

5
29 tháng 10 2016

Bài làm hay

1 tháng 11 2016

cam on

7 tháng 12 2023

- Qua lời tự tình, bài thơ nói lên cả bi kịch và khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc của Hồ Xuân Hương. 

→ Ý nghĩa nhân văn của bài thơ: Trong buồn tủi, người phụ nữ gắng vượt lên trên số phận nhưng cuối cùng vẫn rơi vào bi kịch. 

5 tháng 3 2023

a) - Phân tích nguyên nhân lỗi: Cụm từ “của Hồ Xuân Hương” đặt không đúng quan hệ ngữ pháp trong câu.

- Cách sửa: Đưa cụm từ “của Hồ Xuân Hương” về sau cụm từ “là một trong những bài thơ” thành câu tường minh về ngữ nghĩa: “Tự tình (bài 2) là một trong những bài thơ của Hồ Xuân Hương cất lên tiếng nói quyết liệt đấu tranh cho nữ quyền.”.

b) - Phân tích nguyên nhân lỗi: Trật tự từ trong câu không lô gích, không chặt chẽ. Định ngữ “nổi tiếng” đặt sai vị trí, làm cho câu trở nên mơ hồ.

- Cách sửa: Đưa từ “nổi tiếng” về sau cụm từ “chùm thơ thu” làm định ngữ trong cụm danh từ “chùm thơ thu nổi tiếng” thành câu tường minh về ngữ nghĩa:

“Câu cá mùa thu, Vịnh mùa thu, Uống rượu mùa thu là chùm thơ thu nổi tiếng

của Nguyễn Khuyến.”.

c)

- Phân tích nguyên nhân lỗi: Cụm từ “như răng, mắt” đặt không đúng trật tự từ trong câu và thiếu quan hệ từ “về” gây mơ hồ cho nghĩa của câu.

- Cách sửa: Đưa cụm từ “như răng, mắt” về sau cụm từ “dụng cụ chuyên khoa” thành câu tường minh về ngữ nghĩa: “Đến năm 2000, phải thanh toán hết các trang thiết bị cũ kĩ, lạc hậu, phải đầu tư một số dụng cụ chuyên khoa cần thiết như về răng, về mắt cho các trạm y tế xã.”.

d)

- Phân tích nguyên nhân lỗi: Trật tự từ trong câu đặt không đúng lô gích của trình tự thông thường, gây mơ hồ cho nghĩa của câu. Trật tự này phi lí ở chỗ hành động “úp nón lên mặt” lại diễn ra trước hành động “nằm xuống ngủ”.

- Cách sửa: Đưa cụm từ “nằm xuống” lên trước cụm từ “úp cái nón lên mặt” thành câu tường minh về ngữ nghĩa: “Họ nằm xuống, úp cái nón lên mặt, ngủ một giấc cho đến chiều.”.