K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Dế Mèn phiêu lưu ký của Tô Hoài. Đây là một tác phẩm nổi tiếng viết về thế giới loài vật vô cùng sinh động và hấp dẫn. Cuốn sách kể về hành trình trưởng thành của Dế Mèn qua nhiều chuyến phiêu lưu thú vị, đồng thời gửi gắm nhiều bài học ý nghĩa về tình bạn, lòng dũng cảm và trách nhiệm trong cuộc sống. Tô Hoài là một nhà văn nổi tiếng của Việt Nam. Ông sinh năm 1920 và mất năm 2014. Ông có nhiều tác phẩm viết cho thiếu nhi rất đặc sắc với lối văn gần gũi, giản dị và giàu hình ảnh. Một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là Dế Mèn phiêu lưu ký. Dế Mèn phiêu lưu ký kể về hành trình phiêu lưu và trưởng thành của Dế Mèn — một chàng dế khỏe mạnh, tự tin nhưng có phần kiêu ngạo. Sau khi gây ra cái chết của Dế Choắt vì tính bốc đồng của mình, Dế Mèn đã rất hối hận và bắt đầu những chuyến đi khám phá thế giới xung quanh. Qua nhiều cuộc gặp gỡ và thử thách, Dế Mèn dần trưởng thành hơn, biết sống đoàn kết, yêu thương và giúp đỡ mọi người. Trong Dế Mèn phiêu lưu ký, nhân vật nổi bật nhất là Dế Mèn. Dế Mèn là một chàng dế khỏe mạnh, cường tráng, rất tự tin và thích khám phá thế giới xung quanh. Tuy nhiên, vì còn trẻ nên Dế Mèn đôi lúc kiêu ngạo, nóng nảy và bốc đồng. Sau khi gây ra cái chết của Dế Choắt, Dế Mèn đã nhận ra sai lầm của mình và dần trưởng thành hơn, biết sống có trách nhiệm và quan tâm đến mọi người. Bên cạnh đó, nhân vật Dế Choắt cũng để lại nhiều ấn tượng. Dế Choắt có thân hình gầy yếu, cuộc sống khó khăn nhưng lại hiền lành và tốt bụng. Dù bị Dế Mèn trêu chọc, Dế Choắt vẫn tha thứ và khuyên Dế Mèn sống cẩn thận hơn. Qua các nhân vật, tác giả đã gửi gắm nhiều bài học ý nghĩa về cách sống và cách đối xử với mọi người xung quanh. Sau khi đọc Dế Mèn phiêu lưu ký, em cảm thấy rất thích thú vì câu chuyện vừa hấp dẫn vừa ý nghĩa. Em đặc biệt ấn tượng với sự thay đổi của Dế Mèn từ một chàng dế kiêu ngạo trở nên trưởng thành và biết quan tâm đến mọi người hơn. Tác phẩm giúp em hiểu rằng cần phải suy nghĩ cẩn thận trước khi hành động, sống đoàn kết và biết giúp đỡ người khác. Đây là một cuốn sách hay để lại cho em nhiều bài học bổ ích về cuộc sống. Dàn ý viết bài về tiểu thuyết Dế Mèn phiêu lưu ký theo hướng nghiên cứu văn học I. Mở bài •Giới thiệu tác giả Tô Hoài:

•Nhà văn nổi tiếng của văn học Việt Nam. •Có nhiều tác phẩm viết cho thiếu nhi đặc sắc. •Giới thiệu tác phẩm Dế Mèn phiêu lưu ký. •Nhận xét chung: •Là tác phẩm nổi bật viết về thế giới loài vật. •Nội dung hấp dẫn, giàu ý nghĩa nhân văn. •Thành công nhờ nghệ thuật xây dựng nhân vật sinh động và lối kể chuyện gần gũi. II. Thân bài 1. Chủ đề và nội dung của tác phẩm •Tác phẩm kể về hành trình phiêu lưu và trưởng thành của Dế Mèn. •Chủ đề: •Sự trưởng thành của tuổi trẻ. •Bài học về trách nhiệm, tình bạn và cách sống. •Dế Mèn từ kiêu ngạo, bốc đồng dần trở nên chín chắn hơn sau cái chết của Dế Choắt. Trích dẫn tiêu biểu: “Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào thân.” •Phân tích: •Đây là bài học sâu sắc khiến Dế Mèn thay đổi. •Tác giả gửi gắm lời nhắc nhở con người phải biết suy nghĩ trước khi hành động. 2. Các tuyến nhân vật và nghệ thuật xây dựng nhân vật a. Nhân vật Dế Mèn •Khỏe mạnh, tự tin, thích khám phá. •Có cá tính mạnh nhưng đôi lúc kiêu căng, nóng nảy. •Dần trưởng thành qua những trải nghiệm. Ví dụ tiêu biểu: •Việc trêu chị Cốc khiến Dế Choắt bị hại cho thấy sự bốc đồng của Dế Mèn. •Sau đó Dế Mèn biết hối hận và thay đổi. b. Nhân vật Dế Choắt •Gầy yếu nhưng hiền lành, nhân hậu. •Là nhân vật giúp Dế Mèn nhận ra sai lầm của mình. c. Nghệ thuật xây dựng nhân vật Nghệ thuật nhân hóa đặc sắc:

Các loài vật có suy nghĩ, lời nói và tính cách như con người

3. Bút pháp và phong cách nghệ thuật của tác giả Lối kể chuyện tự nhiên, hấp dẫn. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu hình ảnh. Bút pháp miêu tả sinh động giúp thế giới loài vật trở nên chân thực. Giọng văn hóm hỉnh, gần gũi với thiếu nhi. III. Kết bài Khẳng định Dế Mèn phiêu lưu ký là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất trong sự nghiệp sáng tác của Tô Hoài và của văn học thiếu nhi Việt Nam. Tác phẩm có sức hấp dẫn lâu bền nhờ nội dung ý nghĩa, nhân vật sinh động và nghệ thuật kể chuyện đặc sắc. Được nhiều thế hệ bạn đọc yêu thích và đánh giá là một tác phẩm giàu giá trị nhân văn, để lại nhiều bài học bổ ích về cuộc sống và sự trưởng thành.

1

Giới thiệu tiểu thuyết Dế Mèn phiêu lưu ký theo hướng nghiên cứu văn học

Trong nền văn học thiếu nhi Việt Nam, Tô Hoài là một trong những nhà văn có nhiều đóng góp nổi bật với những tác phẩm giàu giá trị nghệ thuật và nhân văn. Trong số đó, Dế Mèn phiêu lưu ký được xem là tác phẩm tiêu biểu nhất, ghi dấu ấn sâu đậm trong lòng nhiều thế hệ bạn đọc. Không chỉ xây dựng thành công thế giới loài vật sinh động, tác phẩm còn gửi gắm nhiều bài học ý nghĩa về sự trưởng thành và cách sống của con người.

Tô Hoài là nhà văn nổi tiếng của văn học Việt Nam hiện đại. Ông có phong cách sáng tác gần gũi, giàu sức quan sát và đặc biệt thành công khi viết về thiếu nhi. Dế Mèn phiêu lưu ký là tác phẩm nổi bật của ông, kể về hành trình khám phá và trưởng thành của nhân vật Dế Mèn.

Tác phẩm mở đầu bằng hình ảnh Dế Mèn – một chàng dế khỏe mạnh, cường tráng, đầy tự tin nhưng cũng khá kiêu ngạo và bốc đồng. Trong một lần nghịch dại, Dế Mèn trêu chị Cốc khiến Dế Choắt phải chịu hậu quả và mất mạng. Sự việc ấy trở thành cú sốc lớn khiến Dế Mèn nhận ra sai lầm của bản thân. Từ đó, Dế Mèn bắt đầu hành trình phiêu lưu, gặp gỡ nhiều bạn bè và trải qua nhiều thử thách để dần trưởng thành hơn.

Chủ đề nổi bật của tác phẩm là quá trình trưởng thành của tuổi trẻ thông qua trải nghiệm và bài học cuộc sống. Dế Mèn từ một nhân vật tự cao, hành động thiếu suy nghĩ đã học được cách sống có trách nhiệm, biết quan tâm và giúp đỡ người khác. Lời nhắn nhủ của Dế Choắt trước lúc mất: “Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào thân” trở thành bài học sâu sắc không chỉ với Dế Mèn mà còn với người đọc.

Về nghệ thuật, tác phẩm nổi bật với bút pháp nhân hóa đặc sắc. Các loài vật được xây dựng có suy nghĩ, tính cách và đời sống như con người nhưng vẫn giữ những nét đặc trưng riêng của thế giới tự nhiên. Nhân vật Dế Mèn được khắc họa sinh động với sự thay đổi tâm lí rõ nét. Bên cạnh đó, Dế Choắt tuy xuất hiện không nhiều nhưng để lại dấu ấn sâu sắc bởi sự hiền lành, bao dung và vai trò thức tỉnh Dế Mèn.

Ngôn ngữ kể chuyện của Tô Hoài giản dị, giàu hình ảnh và giàu sức gợi. Giọng văn lúc hóm hỉnh, lúc sâu lắng đã góp phần tạo nên sức hấp dẫn riêng cho tác phẩm. Qua đó, thế giới loài vật hiện lên vừa gần gũi vừa chứa đựng nhiều bài học về cuộc sống con người.

Sau khi đọc Dế Mèn phiêu lưu ký, em cảm thấy rất ấn tượng với hành trình thay đổi của nhân vật Dế Mèn. Tác phẩm giúp em hiểu rằng mỗi người đều có thể mắc sai lầm, nhưng điều quan trọng là biết nhận lỗi, thay đổi bản thân và sống có trách nhiệm hơn.

Dế Mèn phiêu lưu ký là một trong những tác phẩm tiêu biểu của văn học thiếu nhi Việt Nam. Với nội dung giàu ý nghĩa cùng nghệ thuật kể chuyện đặc sắc, tác phẩm vẫn luôn được nhiều thế hệ bạn đọc yêu thích và để lại những bài học quý giá về sự trưởng thành trong cuộc sống.

GN
GV Ngữ Văn
Giáo viên
14 tháng 2 2019

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính được sử dụng: Tự sự

Câu 2. Khi Dế Mèn há hốc mồm ra thì Dế ta đã rơi từ trên trời xuống (vì chú vốn bám vào cọng cỏ để được chim én đưa lên trời cao và nhìn ngắm cảnh vật, nhưng dế ảo tưởng rằng những con chim sẻ đang dựa vào mình)

Câu 3. Câu chuyện thực chất phê phán những người "ảo tưởng sức mạnh", nghĩ rằng mình có sức mạnh toàn năng nhưng thực chất là chẳng có. Bài học rút ra được là phải biết sống khiêm tốn, khiêm nhường, không nên kiêu căng, ngạo mạn.

Câu 4. Bài văn bày tỏ cảm xúc của em cần nêu ra được: suy nghĩ của em, bài học liên hệ bản thân.

23 tháng 11 2025

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính

  • Tự sự: kể lại sự việc Dế Mèn và hai chim én chơi cùng nhau.
  • Kết hợp miêu tả: diễn tả hành động, tâm lý của Dế Mèn để người đọc hình dung rõ ràng câu chuyện.

Câu 2: Khi Dế Mèn há mồm ra

  • Dế Mèn quyết định thả hai con én đi để chơi một mình.
  • Hành động này sẽ dẫn đến việc mất đi bạn bè, mất niềm vui chung, đồng thời là kết quả của tính ích kỷ, chưa nghĩ đến cảm giác của người khác.

Câu 3: Bài học rút ra

  1. Không nên ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình mà làm tổn thương người khác.
  2. Học cách chia sẻ niềm vui và gắn kết với bạn bè.
  3. Sống đoàn kết, hợp tác sẽ vui vẻ hơn là cô lập mình, hưởng thụ riêng lẻ.

Câu 4: Gợi ý bài văn bày tỏ suy nghĩ

Bài văn tham khảo (~120–150 chữ):

Câu chuyện về Dế Mèn và hai con én là một bài học sâu sắc về tình bạn và cách ứng xử trong cuộc sống. Dế Mèn ban đầu được chơi cùng bạn bè, vui vẻ, nhưng vì tính ích kỷ, muốn chơi một mình mà thả các bạn đi, dẫn đến mất niềm vui chung. Qua đó, chúng ta nhận thấy rằng sống chỉ nghĩ đến bản thân sẽ khiến ta cô lập và đánh mất hạnh phúc. Niềm vui sẽ nhân lên khi biết chia sẻ, hợp tác và quan tâm đến người khác. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng tình bạn, sự đoàn kết và lòng biết nghĩ cho người khác là những giá trị quý báu, giúp cuộc sống thêm trọn vẹn và hạnh phúc.

23 tháng 9 2021

"Ao trường vẫn nở hoa sen

Bờ tre vẫn chú dế mèn vuốt râu"

BPTT: Nhân hóa.

 

mọi người hãy xem bài em có đúng k ạNghị luận xã hội - Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình Trong bài thơ “Một khúc ca xuân”, Tố Hữu có viết: Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?”“Cái quý giá nhất của con người là đời sống. Vì đời người chỉ sống có một lần”. Vậy phải sống sao cho “khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ...
Đọc tiếp

mọi người hãy xem bài em có đúng k ạ

Nghị luận xã hội - Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình Trong bài thơ “Một khúc ca xuân”, Tố Hữu có viết: Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?”

“Cái quý giá nhất của con người là đời sống. Vì đời người chỉ sống có một lần”. Vậy phải sống sao cho “khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và đớn hèn?”. Để trả lời với tất cả chúng ta câu hỏi đó, trong bài “Một khúc ca xuân”, Tố Hữu đã tâm sự bằng những câu thơ giản dị mà rất sâu sắc: Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?”

Tố Hữu muốn khẳng định trước hết sống phải có ích cho đời. Là con chim không chỉ biết kêu mà cao hơn nữa phải biết cất tiếng hót ca lanh lảnh hót cho đời, tạo nên những bản nhạc rộn rã tươi vui cho đất trời. Cũng như vậy, đã là chiếc lá thì chiếc lá phải xanh tươi đưa lại sức sống cho cây cối, làm mát mắt cho đời và hút nhiều thán khí, nhả ra nhiều ô-xy đem lại sự sống cho con người và muôn loài vật trên trái đất này. Ngay cả những sinh vật hết sức nhỏ bé như thế, mà chúng còn biết hiến dâng những gì tốt đẹp nhất, có ý nghĩa nhất giúp ích cho đời. Vậy, chúng ta là những con người “Chúa tể của trần gian, kiểu mẫu của muôn loài” (Sêch-xpia), là “Hoa của đất” (tục ngữ), là động vật duy nhất có trí tuệ và tâm hồn, chúng ta phải làm gì và sống ra sao đây để cùng muôn loài tô điểm cho quê hương, đất nước, cho “Trái đất này là ngôi nhà của chúng mình” ngày một tươi đẹp hơn.

Muốn sống cho xứng đáng tên gọi thiêng liêng cao quý của mình “Con người! Ôi hai tiếng ấy vang lên mới tự hào và kiêu hãnh làm sao!” (Gor –ki), mỗi chúng ta phải có lẽ sống đẹp. Nghĩa là phải biết ứng xử một cách đẹp đẽ giữa người với người, giữa cá nhân với cộng đồng, với quê hương đất nước. Nói như Tố Hữu, lẽ sống đẹp là lẽ sống có “vay” thì có “trả”, có “nhận”, thì phải có “cho”, phải cống hiến hy sinh sức lực, tâm trí, thậm chí là cả sự sống của mình cho đời, để đời ngày một “đàng hoàng”, “tươi đẹp hơn”.
Mỗi chúng ta giờ đây được sống trên đời, hít thở khí trời, đứng thẳng hai chân kiêu hãnh làm người, chúng ta đã được nhận quá nhiều từ công sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ, ông bà tổ tiên, từ tình yêu thương đùm bọc của bà con, đồng bào, từ sự hy sinh của biết bao anh hùng liệt sĩ đã đổ máu xương để xây dựng quê hương và giữ gìn đất nước thanh bình tươi đẹp như hôm nay… Điều đó cũng có nghĩa là chúng ta đã được thừa hưởng biết bao thành quả của người đi trước để lại và người khác đem cho. Như thế là chúng ta đã “vay”, đã “mắc nợ” người thân, nhân dân, đất nước nhiều rồi! Là con người vốn giàu nhân cách và lòng tự trọng, lẽ nào chúng ta nhắm mắt ăn quỵt được sao? Không! Chúng ta phải “trả”, hơn nữa phải “cho” nhiều hơn những gì mà chúng ta đã “vay”, đã “nhận”. Đó là hành động vừa đúng với nhân tâm, vừa hợp với Đạo lý “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, “uống nước nhớ nguồn”. Cách đây hơn nửa thiên niên kỷ, thi hào dân tộc Nguyễn Trãi, một người Việt Nam nhất trong những người Việt Nam nhất trong lịch sử quá khứ cũng từng đã viết “Ăn lộc phải đền ơn kẻ cấy cày”, đó sao?

Trong sự nghiệp xây dựng chính quyền và bảo vệ nền độc lập của Tổ quốc, ở Việt Nam ta đã có biết bao con người sống rất đẹp cho đạo lý, lẽ sống “trả”, “vay” đó, như Hoàng Văn Thụ, Nguyễn Thị Minh Khai, Võ Thị Sáu, Nguyễn Viết Xuân, Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót, Nguyễn Văn Trỗi, Lý Tử Trọng, Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc,…Họ sẵn sàng “cho” cả cuộc đời, sẵn sàng đổ máu mình cho Tổ quốc đơm hoa Độc lập, kết trái tự do. “Và em nữa. Lưng đèo Mụ Gia, ai biết tên em? Chỉ biết cô gái nhỏ anh hùng. Sống chết từng đêm; Mà lòng thanh thản lạ: Đâu phải hy sinh, em vinh dự vô cùng”. (Tố Hữu – gửi TNXP).

Noi theo những tấm gương cao đẹp đó, giờ đây, những người đang sống lại tiếp tục hy sinh, cống hiến tâm trí và sức lực của mình để làm giàu cho Tổ quốc:

“Ta lại hành quân như năm nào đánh Mĩ

Những sư đoàn không súng, lại xung phong

Ta lại thắng như những chàng dũng sĩ

Biến và hoang vu, thành cơm áo hoa hồng.”

(Tố Hữu).

Hàng ngày, hàng giờ trên đất nước ta có biết bao con người đã “cho” đi những giọt mồ hôi thấm đẫm tâm não để “nhận” lại những công trình khoa học, những sản phẩm lao động; hoặc “cho” đi những giọt máu đào nhân đạo để cho người bệnh có nụ cười ngọt ngào, vì sự sống được hồi sinh; hoặc “cho” đi những đồng tiền mà mình tiết kiệm được để cho những người nghèo, cơ nhỡ có những điều kiện vật chất tối thiểu để hướng cuộc đời về phía tương lai.

Bên cạnh biết bao con người ngày đêm miệt mài học tập, lao động, cống hiến tài năng sức lực cho xã hội, đất nước, thì có một bộ phận không nhỏ của thanh niên lại chỉ biết “vay” và “nhận”, thậm chí còn “nhận” quá nhiều mà không chịu “trả”. Họ đua đòi theo con đường ăn chơi hưởng lạc: đến với vũ trường, tìm đến “nàng tiên nâu”. “cái chết trắng”, để tiêu vèo hết cuộc đời trong chốc lát, vi những thú vui vô nghĩa, mà không hề biết hổ thẹn. Những người có lối sống ích kỷ và bất nhân, vô ơn bạc nghĩa ấy thật đáng phê phán, lên án, phỉ nhổ.

Như vậy, mấy câu thơ giản dị của Tố Hữu đã thể hiện một lẽ sống biết “vay”-“trả”; “cho”-“nhận” đúng lương tâm và đạo lí rất đẹp của người Việt Nam xưa nay. Hiểu được lẽ sống đó, mỗi chúng ta, ở từng cương vị cuộc sống khác nhau, hãy cống hiến hết sức mình, hãy “cho” thật nhiều và gắng làm “Một mùa xuân nho nhỏ, lặng lẽ dâng cho đời” như nhà thơ Thanh Hải đã viết:

“Ta làm con chim hót

Ta làm một cành hoa

Ta nhập vào hòa ca

Một nốt trầm xao xuyến”

5
29 tháng 10 2016

Bài làm hay

1 tháng 11 2016

cam on

Nguyễn Dữ là một trong những tác giả nổi tiếng về truyện truyền kỳ. Trong những tác phẩm của ông, có lẽ “Chuyện người con gái Nam Xương” là câu chuyện đặc sắc nhất. Tác phẩm viết về số phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa, ca ngợi phẩm chất cao đẹp của họ. Đồng thời, qua đó ta thấy được sự đồng cảm sâu sắc của tác giả với hoàn cảnh của họ.Vũ Nương...
Đọc tiếp

Nguyễn Dữ là một trong những tác giả nổi tiếng về truyện truyền kỳ. Trong những tác phẩm của ông, có lẽ “Chuyện người con gái Nam Xương” là câu chuyện đặc sắc nhất. Tác phẩm viết về số phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa, ca ngợi phẩm chất cao đẹp của họ. Đồng thời, qua đó ta thấy được sự đồng cảm sâu sắc của tác giả với hoàn cảnh của họ.

Vũ Nương là người con gái “tính tình thùy mị nết na, lại thêm tư dung tốt đẹp”. Chồng nàng là Trương Sinh, một người đa nghi và hay ghen. Mặc dù vậy, với tính cách dung hòa của mình, “nàng luôn giữ gìn khuôn phép”, cuộc sống gia đình của hai người luôn ổn định, không hề xảy ra bất hòa. Khi Trương Sinh phải sung binh, nàng lại là người vợ chung thủy, một lòng một dạ với chồng, chỉ mong chàng lên đường bình an trở về, không mong đeo được ấn phong hầu. Tình yêu và ước mơ của nàng thật giản dị và ý nghĩa. Chồng đi xa, nàng sinh con và chăm sóc mẹ chồng một cách chu đáo. Khi mẹ ốm, “nàng hết sức thuốc thang, lễ Phật cầu thần”, câu nói “Sau này trời giúp người lành, ban cho phúc trạch, giống dòng tươi tốt, con cháu đông đàn, mong ông xanh kia chẳng phụ con cũng như con đã chẳng nỡ phụ mẹ.” của mẹ chồng nàng đã cho ta thấy Vũ Nương là một người vợ chu đáo, một người con hiếu thảo biết chừng nào. Khi mẹ chồng mất, nàng đau xót, lo liệu ma chay như với cha mẹ đẻ của mình.

Tuy nhiên, người phụ nữ đức hạnh ấy lại phải chịu đựng một nỗi oan và dẫn đến cái chết thương tâm của nàng. Trong thời gian chồng đi tòng quân, nàng thường hay đùa với con bằng cách trỏ vào bóng mình trên tường và nói đó là cha Đản. Khi bị Trương Sinh nghi ngờ, nàng vẫn cố gắng hỏi rõ sự tình và thanh minh với chàng: “Thiếp vốn nhà nghèo, được vào cửa tía. Sum họp chưa thỏa tình chăn gối, chia phôi vì động việc lửa binh. Cách biệt ba năm, giữ gìn một tiết. Tô son điểm phấn, từng đã nguội lòng, ngõ liễu đường hoa chưa hề bén gót. Đâu có sự mất nết hư thân như lời chàng nói.” Tuy nhiên, khi Trương Sinh một mực không tin, nàng đã gieo mình xuống bến Hoàng Giang mà chết. Chi tiết này đã nói lên nét đẹp con người Vũ Nương, nàng sẵn sàng lấy cái chết để chứng minh sự trong sạch của mình. Hành động mà Vũ Nương nhờ Phan Lang về nói với Trương Sinh yêu cầu của nàng cũng một lần nữa nói nên tấm lòng chung thủy, một lòng son sắt của nàng. Khi hiểu ra sự tình, Trương Sinh đã vô cùng ân hận, đàn giải oan đã khiến cho Vũ Nương được trả lại sự trong sạch, yên lòng, nàng đã được đức Linh Phi cho hiện về, dẫu không thể trở lại cõi trần được nữa.

Tác phẩm của Nguyễn Dữ, một tác phẩm truyền kỳ có sử dụng những yếu tố hoang đường kỳ ảo. Nhưng từ đó lại thấy được cái nhìn, sự trân trọng và cảm thông của tác giả đối với số phận người phụ nữ xưa, ca ngợi phẩm chất cao đẹp của họ.

0
15 tháng 5 2019

Đáp án D, bởi vì cả đáp án B, C đều đúng, đáp án A sai

a) Trong một bài thuyết minh về chương trình học, có người viết: “Ở lớp 10 Trung học phổ thông, học sinh chỉ được học văn học dân gian (ca dao, tục ngữ, câu đố)". Viết như thế có chuẩn xác không? Vì sao? b) Trong câu sau có điểm nào chưa chuẩn xác: Gọi “Đại cáo bình Ngô” là áng thiên cổ hùng văn vì đó là bài văn hùng tráng đã được viết ra từ nghìn năm trước. c) Có...
Đọc tiếp
a) Trong một bài thuyết minh về chương trình học, có người viết: “Ở lớp 10 Trung học phổ thông, học sinh chỉ được học văn học dân gian (ca dao, tục ngữ, câu đố)". Viết như thế có chuẩn xác không? Vì sao?
b) Trong câu sau có điểm nào chưa chuẩn xác:
Gọi “Đại cáo bình Ngô” là áng thiên cổ hùng văn vì đó là bài văn hùng tráng đã được viết ra từ nghìn năm trước.
c) Có nên sử dụng văn bản dưới đây để thuyết minh về nhà thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm không? Nếu không thì vì lí do gì?
   Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585) là một trong những ông trạng nổi tiếng nhất của khoa cử Việt Nam. Ông là người làng Trung Am, huyện Vĩnh Lại, tỉnh Hải Dương, nay là xã Lí Học, huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Năm 1535, thời Mạc Đăng Doanh, ông đỗ đầu cả ba kì thi. Nhưng ông chỉ làm quan với nhà Mạc có 7 năm, và sau khi dâng sớ xin chém 18 tên quyền thần mà không được, ông xin trí sĩ ở quê nhà. Ở quê, ông mở trường dạy học bên sông Hàn – tức sông Tuyết – nên khi mất, học trò tôn ông làm Tuyết Giang Phu Tử. Mặc dầu ông đã về trí sĩ, nhà Mạc vẫn kính trọng và vẫn hỏi ông về việc nước. Khi ông sắp mất, nhà Mạc có phong cho ông tước Trình Quốc công. Vì thế, người đời sau gọi ông là Trạng Trình.
Trên cơ sở trả lời những câu hỏi đã nêu, hãy cho biết: Một văn bản thuyết minh chuẩn xác cần đáp ứng những yêu cầu nào?
1
8 tháng 1 2018

Trong bài thuyết minh về chương trình học, có người viết: “Ở lớp 10 Trung học phổ thông, học sinh chỉ được học văn học dân gian (ca dao, tục ngữ, câu đố). Viết như thế chưa chính xác:

- Chương trình Ngữ văn 10 không chỉ có văn học dân gian

- Chương trình ngữ văn 10 phần văn học dân gian

- Chương trình ngữ văn 10 phần văn học dân gian không chỉ có ca dao, tục ngữ

- Chương trình ngữ văn không có câu đố

b,

- Giải thích “thiên cổ hùng văn” chưa chuẩn xác vì nó không phù hợp với ý nghĩa thiết thực của cụm từ

“ Thiên cổ hùng văn” là áng văn muôn đời, không phải áng văn viết trước một nghìn năm

c, Không thể dùng văn bản trong SGK thuyết minh về nhà thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm, khi văn bản đó không đề cập tới Nguyễn Bỉnh Khiêm với vai trò nhà văn

7 tháng 5 2023

lên mạng chứ đã đọc đâu :))

 

1 tháng 6 2023

đm

 

28 tháng 9 2017

Chọn đáp án: A

4 tháng 10 2021

chọn cái gì thế ạ