Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
bài này mình cũng đã từng đọc qua.thật hay và thấm thía biết bao
Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài văn rất xúc động và sâu sắc này. Bài viết của chị Nguyễn Thị Hậu không chỉ là một bài tả người – tả bố – mà còn là một bản ghi chép chân thật, đầy cảm xúc về tình phụ tử, về nghị lực sống và những hy sinh thầm lặng mà người cha dành cho gia đình.
Bài văn khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào, bởi lối kể chuyện gần gũi nhưng chân thành, giàu hình ảnh và cảm xúc. Tác giả không chỉ miêu tả hình ảnh bên ngoài của bố mà còn đi sâu vào nội tâm, vào những chi tiết rất thật – từ cơn đau bệnh tật, công việc cực nhọc, đến những kỷ niệm nhỏ như chăm sóc giỏ lan, dạy con học mỗi tối… Những chi tiết ấy không chỉ khắc họa một người bố mà còn thể hiện rõ tình cảm sâu sắc, lòng biết ơn và cả nỗi đau mất mát khôn nguôi.
Đặc biệt, bài văn còn chứa đựng một thông điệp mạnh mẽ: **Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ khi còn có thể**. Có lẽ chính điều đó đã khiến người chấm điểm không chỉ nhìn thấy kỹ năng viết mà còn cảm nhận được cả tâm hồn và trái tim của người viết.
Nếu bạn thích bài này và muốn mình giúp bạn viết một bài tương tự (ví dụ: viết về mẹ, ông bà hay một người thân yêu), mình sẵn sàng giúp nhé. Bạn muốn thử không?
- Trong phần trích trên, nhà văn Nguyên Ngọc nói về quá trình ông suy nghĩ, lên ý tưởng để chuẩn bị cho việc sáng tác truyện “Rừng xà nu”.
- Bài học cho quá trình hình thành ý tưởng:
+ Hình thành ý tưởng: nhà văn muốn xây dựng câu chuyện trên một nguyên mẫu có thật là cuộc khởi nghĩa của anh Đề.
+ Nhân vật chính: tên của nhân vật sẽ là Tnú để mang đậm “không khí” của núi rừng Tây Nguyên.
+ Hệ thống nhân vật: Dít, Mai, cụ Mết, bé Heng
+ Dự kiến cốt truyện: Bắt đầu và kết thúc bằng hình ảnh cây xà nu.
+ Tình huống, chi tiết truyện nổi bật: Mỗi nhân vật “phải có một nỗi đau riêng bức bách dữ dội, bật ra từ nỗi đau chung của xóm làng, dân tộc”.
+ Chi tiết đặc biệt tạo điểm nhấn: Nỗi đau đớn nhất của Tnú là phải chứng kiến cảnh đứa con bị đánh một cách tàn bạo, còn người vợ thì gục xuống ngay trước mặt anh.
Chọn đáp án: C
(Giải thích: Điệp ngữ tôi muốn, điệp cấu trúc cú pháp tôi muốn ... cho, điệp ngắt quãng câu 1,3)
- Chỉ ra nét độc đáo trong cách cảm nhận và miêu tả thiên nhiên mùa thu của Xuân Diệu qua bài Thơ duyên (có thể so sánh với một vài bài thơ khác để làm rõ nét độc đáo ấy).
- Quan sát các câu thơ có miêu tả khung cảnh thiên nhiên mùa thu.
- Phân tích một vài hình ảnh thiên nhiên mà mình có ấn tượng sâu sắc nhất, từ đó nêu lên nét độc đáo của Xuân Diệu khi miêu tả thiên nhiên.
- Có thể lấy đoạn thơ
“Con đường nho nhỏ gió xiêu xiêu
La lả cành hoang nắng trở chiều
…
Mây biếc về đâu bay gấp gấp
Con cò trên ruộng cánh phân vân”
+ Khung cảnh chiều thu vui tươi, trong sáng, hữu tình huyền diệu
+ Con đường thu được tác giả miêu tả nho nhỏ, cây lá lả lơi, yểu điệu trong gió… mời gọi những bước chân đôi lứa
+ Sang khổ thơ thứ tư chiều thu sương lạnh xuống dần, chòm mây cô đơn, cánh chim cô độc, đều tìm về nơi chốn của mình.
+ Các từ láy xiêu xiêu, nho nhỏ, gấp gấp, phân vân làm cho nhịp điệu bài thơ uyển chuyển, bay bổng.
Phân tích cụ thể một vài hình ảnh thiên nhiên mà bạn có ấn tượng rõ rệt nhất, từ đó nêu lên nét độc đáo của Xuân Diệu khi miêu tả thiên nhiên. Có thể lấy một vài câu thơ tiêu biểu như:
“Con đường nhỏ nhỏ gió xiêu xiêu
Lả lả cành hoang nắng trở chiều";
“Mây biếc về đâu bay gấp gấp Con cò trên ruộng cánh phân vân”
Xuân Diệu có biệt tài sử dụng từ láy. HS phân tích sức gợi cảm và hiệu quả tạo hình của các từ láy trong những dòng thơ trên.
Bạn có thể so sánh cách miêu tả mùa thu trong bài Thơ duyên với cách miêu tả mùa thu trong bài Tiếng thu của Lưu Trọng Lư hoặc bài Sang thu của Hữu Thỉnh để khẳng định nét độc đáo của Xuân Diệu.
Xuân Diệu cảm nhận và miêu tả thiên nhiên mùa thu trong Thơ duyên rất độc đáo và gợi cảm. Ví dụ ở câu kết cuối bài “Lòng anh thôi đã cưới lòng em”, tác giả không dùng từ “phải lòng” hay “anh cưới em” mà là “lòng anh cưới em”. Chúng ta vẫn thường nghĩ đến mùa thu là một mùa tuy lãng mạn nhưng cũng buồn bã, cô đơn. Đó là tâm trạng phổ biến trong mỗi bài thơ về mùa thu của các tác giả, như trong Thu điếu của Nguyễn Khuyến. Tuy nhiên, khi đọc Thơ duyên ta lại thấy sự yêu đời, tươi trẻ trong những “duyên tình” qua sự gắn bó, tươi mới của cảnh vật thiên nhiên khi vào thu. Và Thơ duyên là bài thơ duy nhất không buồn trong các bài thơ về mùa thu của Xuân Diệu.
Trải nghiệm đọc bài thơ “Vội vàng”
Trong phong trào Thơ mới, Xuân Diệu là một gương mặt tiêu biểu với tiếng thơ nồng nhiệt, tha thiết và luôn hướng về cuộc sống. Đọc thơ ông, người ta cảm nhận được một tâm hồn yêu đời mãnh liệt cùng khát vọng sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Trong số các sáng tác của ông, bài thơ Vội vàng để lại trong mình nhiều ấn tượng và suy ngẫm sâu sắc nhất.
Ngay từ khi đọc nhan đề, mình đã cảm thấy tò mò: vì sao phải “vội vàng”? Nhưng càng đọc, mình càng nhận ra đây không phải sự hấp tấp hay sống gấp, mà là lời nhắc nhở con người biết quý trọng thời gian và tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống khi còn có thể.
Bài thơ mở ra trước mắt người đọc một thế giới tràn đầy sức sống. Thiên nhiên hiện lên gần gũi, tươi trẻ và giàu cảm xúc. Mọi hình ảnh đều mang vẻ đẹp căng tràn như một bức tranh ngập ánh sáng và sự sống. Qua cách cảm nhận ấy, mình thấy được tình yêu cuộc đời mãnh liệt của nhà thơ. Với Xuân Diệu, vẻ đẹp không ở nơi xa xôi mà hiện diện ngay trong cuộc sống thường ngày.
Điều khiến mình ấn tượng hơn cả là phía sau niềm say mê ấy lại là sự nhạy cảm trước bước đi của thời gian. Nhà thơ nhận ra tuổi trẻ và những điều đẹp đẽ không tồn tại mãi mãi. Chính ý thức về sự ngắn ngủi ấy đã tạo nên cảm xúc vừa tha thiết vừa có chút tiếc nuối trong bài thơ.
Từ đó, bài thơ gửi đến người đọc một triết lí sống tích cực: hãy biết trân trọng hiện tại, sống hết mình và không lãng phí tuổi trẻ. Những hình ảnh giàu sức gợi cùng nhịp thơ dồn dập khiến mình cảm nhận được nhịp sống mạnh mẽ và khát vọng tận hưởng cuộc đời đến tận cùng.
Đọc xong Vội vàng, mình cảm thấy như được tiếp thêm năng lượng. Bài thơ khiến mình suy nghĩ nhiều hơn về cách sử dụng thời gian và biết trân trọng những điều bình dị quanh mình. Tuổi trẻ chỉ đến một lần, vì vậy mỗi ngày đều đáng để sống nghiêm túc, yêu thương nhiều hơn và không ngừng trải nghiệm.
Dù đã ra đời từ lâu, Vội vàng vẫn giữ nguyên sức hấp dẫn đối với người đọc hôm nay. Với mình, đây không chỉ là một bài thơ hay mà còn là lời nhắc nhở ý nghĩa về cách sống tích cực và trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc đời.