K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

4 tháng 5
Việc xác định ngôi kể và dấu hiệu nhận biết trong văn bản "Quê hương" (thường là bài thơ của Tế Hanh) có thể được thực hiện qua các bước sau:
  • Ngôi kể: Bài thơ được kể theo ngôi thứ nhất, người kể chuyện xưng "tôi" - một người con của làng chài đang nhớ về quê hương.
  • Dấu hiệu nhận biết:
    • Đại từ nhân xưng: Sử dụng trực tiếp từ "tôi" trong câu "Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá" để bộc lộ cảm xúc trực tiếp.
    • Điểm nhìn: Câu chuyện được kể qua lăng kính, tình cảm và ký ức của chính tác giả.
    • Nội dung: Tập trung miêu tả cảnh vật và con người quê hương thông qua tâm trạng nhớ thương, hoài niệm sâu sắc của người kể. [1, 2]
4 tháng 5

\(\rarr\) Ngôi kể và dấu hiệu nhận biết trong văn bản "Quê hương":

- Ngôi kể: Ngôi thứ nhất.

- Dấu hiệu nhận biết:

+ Người kể chuyện xưng "tôi" trong toàn bộ tác phẩm.

+ Trực tiếp bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ cá nhân (buồn, hụt hẫng, hy vọng).

+ Kể lại các sự việc dựa trên những gì chính mình quan sát và trải nghiệm khi trở về quê.

23 tháng 5

Văn bản “Quê hương” được kể theo ngôi thứ nhất.

Dấu hiệu nhận biết:

Trong văn bản có các từ ngữ xưng hô chỉ người kể như:

“làng tôi”

“Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!”

Người kể trực tiếp bộc lộ tình cảm, cảm xúc của mình đối với quê hương, đặc biệt là nỗi nhớ làng chài, nhớ con thuyền, nhớ người dân chài và mùi vị quen thuộc của biển.

Tác dụng của ngôi kể:

Ngôi kể thứ nhất giúp bài thơ trở nên chân thật, gần gũi và giàu cảm xúc hơn. Qua lời kể của nhân vật “tôi”, người đọc cảm nhận rõ tình yêu quê hương tha thiết, sâu nặng của tác giả.

30 tháng 1 2024

- Việc “trao duyên” và cuộc trò chuyện giữa chị em Thuý Kiều – Thuý Vân được thuật lại từ ngôi thứ ba.

- Dấu hiệu nhận biết:

+ Sự phân biệt giữa lời của người kể chuyện (bốn dòng thơ đầu, từ “rằng”, hai dòng thơ cuối) và lời của nhân vật (đánh dấu bằng dấu hai chấm, dấu gạch ngang và trích dẫn nguyên văn lời của các nhân vật).

+ Cách người kể chuyện gọi tên nhân vật (“Thuý Vân”) và cách thuật lại nguyên văn từ ngữ xưng gọi “chị”, “em” giữa hai chị em Thuý Kiều – Thuý Vân.

+ Miêu tả cụ thể, chi tiết nội tâm, hành động, biểu cảm, tâm trạng của Thúy Kiều - Thúy Vân.

+ Người kể chuyện không hề xưng “tôi”, “chúng tôi” khi trần thuật.

31 tháng 1 2024

* Văn bản: Ai đã đặt tên cho dòng sông

- Dấu hiệu nhận biết yếu tố trữ tình: Cái tôi mê đắm, tài hoa, uyên bác và có tình yêu say đắm quê hương, xứ sở, đặc biệt với Huế và Hương giang.

31 tháng 1 2024

* Văn bản: “Và tôi muốn mẹ…”

- Dấu hiệu nhận biết yếu tố trữ tình: Tình cảm mãnh liệt dành cho mẹ. Khi nhân vật “tôi” chỉ là một đứa trẻ, tình yêu lớn nhất là dành cho gia đình của mình. Tận khi lớn lên thì thứ tình cảm đó vẫn không mất đi. Dù có không còn chiến tranh nhưng thứ tình cảm đó vẫn ăn sâu nảy mầm trong tâm trí của nhân vật.

30 tháng 1 2024

- Người kể chuyện: Nàng Ờm – nhân vật chính.

- Ý nghĩa: Các tình tiết, diễn biến được kể theo lối sinh động, hấp dẫn hơn, giúp người đọc hiểu được tường tận câu chuyện và thông điệp mà nhân vật muốn gửi gắm.

1 tháng 2 2024

Qua lời của người kể chuyện và lời nhân vật, nhân vật "tôi" hiện lên:
- Có học thức, thông minh.
- Bị xã hội đương thời ảnh hường và tha hóa, chạy theo lợi ích cá nhân mà sẵn sàng làm trái đạo đức xã hội.
- Biết hối cải và tình ngộ bởi hành động xấu xa trong quá khứ.
Bên cạnh nhân vật tôi, hình ảnh các nhân vật khác như Thơm, dượng hiện lên cũng hết sức chân thức, bình dị, trong sáng nhưng cũng rất kiên cường.

6 tháng 8 2023

Tham khảo!

Nhân vật “tôi” và người kể chuyện rất gắn bó, có thể hiểu hết được tâm trạng, tinh thần của đối phương

Tham khảo:

Đọc văn bản "Ai đã đặt tên cho dòng sông" đã khiến em suy nghĩ đến vẻ đẹp của thiên nhiên quê hương mình và tầm quan trọng của việc đặt tên cho những địa danh tự nhiên. Một tên gọi thích hợp không chỉ giúp những địa danh đó dễ nhớ và dễ tìm kiếm mà còn giúp gợi lên những cảm xúc đặc biệt khi ngắm nhìn. Tuyên Quang - quê hương em là một vùng đất rộng lớn với nhiều cảnh quan đa dạng và đẹp mê hồn. Một trong những cảnh đẹp mà em yêu thích nhất ở đây chính là thác Na Hang. Khi đến thác Na Hang, chúng ta sẽ được chứng kiến những dòng nước trong vắt cùng với những cánh rừng xanh bát ngát khiến mình cảm thấy như đang đứng giữa thiên nhiên hoang sơ và yên bình. Những vách đá trùng điệp như xây chắc vững giữa dòng nước, mỗi giọt nước rơi xuống vực thẳm đều tạo ra âm thanh tuyệt vời như một dàn nhạc thiên nhiên. Những thác nước cao, nhìn mãi không thấy đỉnh. Đứng phía dưới ngắm lên, những thác nước như những giọt nước mắt không lồ của trời cao đang chảy xuống. Bầu trời trong xanh và nắng rọi tràn ngập tạo nên cảnh tượng tuyệt đẹp khiến em muốn đắm chìm vào đó mãi mãi. Cảm giác thích thú và hạnh phúc khi được đắm mình trong khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp của quê hương mình luôn là điều mà em không thể quên được.

30 tháng 1 2024

- Người kể chuyện: có hai người kể

+ Phần 1: chàng trai

+ Phần 2: lão Nhiệm Bình

Trong phần 1 có nhiều đoạn người kể chuyện là lão Nhiệm Bình. Vì vậy, văn bảo có nhiều người kể chuyện.

- Điểm nhìn:

+ Phần 1: chàng trai; lão Nhiệm Bình

+ Phần 2: lão Nhiệm Bình

Đôi khi, điểm nhìn dịch chuyển sang một số  người bạn chài khác.

=> Câu chuyện có nhiều người kể chuyện và nhiều điểm nhìn, đồng thời có sự dịch chuyển điểm nhìn. 

- Tác dụng: Giúp cho việc thể hiện chủ đề, tư tưởng của văn bản được khách quan, mở rộng và đa diện hơn.

27 tháng 8 2023

Truyện được viết theo ngôi thứ 3 với góc nhìn của một người đứng ngoài cuộc theo dõi toàn bộ động thái của các nhân vật trong truyện. 

31 tháng 1 2024

- Ngôi kể: ngôi thứ ba.

- Điểm nhìn: kết hợp giữa điểm nhìn bên ngoài và bên trong nhân vật.

30 tháng 1 2024

 - Các sự kiện chính trong văn bản:

+ Người bố và cả gia đình tìm đủ mọi cách để ngăn cản loài kiến xâm nhập vào ngôi nhà của họ do chúng gây rất nhiều phiền phức cho họ.

+ Cuộc trốn chạy gian nan của gia đình trước sự xâm chiến của loài kiến.

+ Hậu quả và những mất mát to lớn khi con người tác động vào môi trường tự nhiên.

- Những dấu hiệu giúp nhận biết văn bản là một truyện ngắn:

+ Dung lượng nhỏ, có thể đọc hết trong 1 lần, số lượng nhân vật và sự kiện ít và chỉ tập trung miêu tả một khía cạnh của cuộc sống (con người phá hủy môi trường và nhận hậu quả).

+ Cốt truyện đơn giản, cô đúc; tập trung xoay quanh tình huống gia đình “cháu” chiến đấu với loài kiến.