Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Nhà thơ Lò Ngân Sủn được tác giả bài viết gọi là “người con của núi” vì những bài thơ của Lò Ngân Sủn khiến người đọc như được khám phá những đỉnh núi xa thơ mộng và mãnh liệt.
a. Nhà thơ Lò Ngân Sủn được tác giả bài viết gọi là “người con của núi” vì những bài thơ của Lò Ngân Sủn khiến người đọc như được khám phá những đỉnh núi xa thơ mộng và mãnh liệt.
b. Câu văn nêu vấn đề chính được bàn luận trong bài: Vậy điều gì đã nuôi dưỡng và bồi đắp nên vẻ đẹp thơ mộng và mãnh liệt ấy trong ông?
c. Những câu thơ được dẫn đóng vai trò minh họa rõ nét thể hiện chủ đề chính được nói đên trong bài Nhà thơ Lò Ngân Sủn thật sự là “người con của núi”.
d. Câu cuối cùng của bài viết tạo nên sự liên kết và giải thích lý do cho những câu mở đầu.
Câu 1: Đoạn thơ trên được viết theo thể thơ lục bát. Vì có một cặp câu thơ gồm 1 câu sáu âm tiết và 1 câu tám âm tiết phối vần với nhau.
Câu 2: Tác dụng: Nhắc nhở mỗi người con chúng ta cần phải sống sao cho tròn đạo hiếu với cha mẹ, phải khắc ghi công ơn dưỡng dục vĩ đại ấy.
Câu 3:
Biện pháp tu từ "Công cha" - "núi Thái Sơn" và "nghĩa mẹ" - "nước trong nguồn chảy ra". Tác dụng:
- Tăng tính biểu đạt biểu cảm gây ấn tượng với người đọc.
- Ca ngợi công ơn dưỡng dục trời biển của cha mẹ.
- Nhắc nhở mỗi người con chúng ta cần phải sống sao cho tròn đạo hiếu với cha mẹ.
1. Vì nhà thơ sinh ra ở vùng núi, sống gần cây cỏ, hoa lá, núi rừng biên cương...
2. Câu nêu vấn đề chính: ''Đọc thơ Lò Ngân Sủn ta như được khám phá những đỉnh núi xa thơ mộng và mãnh liệt. ''
3. Cho thấy sự cảm nhận của nhà thơ về núi rừng, tác giả để các đoạn thơ với dụng ý cho người đọc hiểu rõ hơn về vấn đề đó.
Tham khảo
Nhà thơ Y Phương đã có một tác phẩm thơ vô cùng ý nghĩa về tình cha, đó là tác phẩm “Con là…”. Bài thơ này chỉ gồm ba khổ thơ ngắn, nhưng lại chứa đựng cả một trời bể tình cảm ấm áp của người cha dành cho con mình. Ba hình ảnh so sánh xuất hiện vừa mộc mạc, chân chất lại gần gũi dễ hiểu. Chính sự giản đơn ấy, khiến cho tình cảm của người cha trong bài thơ càng trở nên thuần khiết và dễ cảm nhận hơn. Người cha ấy xem đứa con là tất cả. Con là niềm vui cũng là nỗi buồn của cha. Con cũng là sợi dây gắn kết cho hạnh phúc của cha và mẹ. Hình ảnh so sánh tương phản thú vị mà nhà thơ sử dụng, như “nhỏ bằng hạt vừng” nhưng “ăn mãi không bao giờ hết”, đã gián tiếp bộc lộ sự quan trọng của con đối với người cha. Rằng dù con thật nhỏ bé, nhưng lại có vị trí vô cùng to lớn trong lòng cha, không gì lay chuyển được. Những dòng thơ mộc mạc trong “Con là…” ấy đã khiến em vô cùng yêu thích và cảm động. Bởi nó đã giúp em hiểu và cảm nhận được tình thương của những người làm cha, trong đó có cả cha yêu quý của em.
THAM KHẢO Ạ
Bài thơ “Con là…” của nhà thơ Y Phương là tác phẩm thơ mà em đặc biệt yêu thích. Cả ba khổ thơ trong bài đều bắt đầu bằng cấu trúc “Con là”. Chính đặc điểm đó đã tiết lộ được nội dung bài thơ: định nghĩa về sự quan trọng của người con đối với cha. Trong trái tim người cha, con tuy thật bé nhỏ nhưng lại vô cùng quan trọng. Bởi con là niềm vui, là nỗi buồn, là sợi dây hạnh phúc. Nếu thiếu con thì cuộc đời cha còn lại những gì? Chỉ qua những hình ảnh mộc mạc và giản dị ấy thôi, mà em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến mà người cha dành cho con mình. Tình cảm ấy không nồng nhiệt và bộc trực như tình mẹ, mà ấm áp, bao dung, vững chãi như ngọn núi Thái Sơn cao lớn vời vợi. Người con như một viên ngọc vô giá mà người cha may mắn có được. Ông sẽ làm tất cả, sẵn sàng hi sinh mọi thứ để con được hạnh phúc, đủ đấy. Đó chính là tình cha vĩ đại mà nhà thơ Y Phương gửi gắm trong bài thơ Con là…
ko b
Nhà thơ Lò Ngân Sủn được tác giả bài viết gọi là “người con của núi” vì những bài thơ của Lò Ngân Sủn khiến người đọc như được khám phá những đỉh núi xa thơ mộng và mãnh liệt.
Nhà thơ Lò Ngân Sủn (thường bị nhầm là Lò Văn Sủn) được gọi là "người con của núi" vì ông sinh ra, lớn lên tại vùng núi Bản Qua, Bát Xát, Lào Cai và suốt đời gắn bó, đắm mình trong hơi thở núi rừng.
ai giúp tôi với ccs bạn
- Nguồn gốc và bản sắc: Lò Văn Sủn là người dân tộc Giáy, sinh ra và lớn lên ở vùng núi cao Bát Xát, Lào Cai. Cả cuộc đời và hơi thở của ông đều gắn liền với núi rừng Tây Bắc.
- Chất liệu thơ ca: Thế giới thơ của ông tràn ngập hình ảnh của núi rừng, bản làng, từ những bậc thang đá, tiếng suối reo đến những phong tục tập quán đặc sắc của người vùng cao. Ông viết về núi rừng bằng tình yêu chân thành, tự nhiên như chính dòng máu chảy trong người mình.
- Tư duy và cốt cách: Tác giả bài viết muốn nhấn mạnh rằng tâm hồn Lò Văn Sủn mộc mạc, phóng khoáng và mạnh mẽ như ngọn núi. Dù đi đâu, làm gì, cái "gốc" núi rừng vẫn luôn hiện hữu rõ nét trong cách ông suy nghĩ và sáng tác.
- Người đại diện: Ông được xem là tiếng nói đại diện cho cộng đồng mình, là người mang "tiếng lòng" của núi rừng giới thiệu đến với bạn đọc cả nước.
Tóm lại, cụm từ này là một sự tôn vinh dành cho một nhà thơ luôn giữ trọn vẹn bản sắc dân tộc trong dòng chảy của văn học hiện đại.