K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

À, có chuyện mới đây:

Vẽ trong tàn dư

Ở một thị trấn ven biển, nơi mỗi buổi chiều đều nhuộm vàng bởi ánh hoàng hôn, có một cô gái tên Linh làm nghề vẽ tranh. Cô không nổi tiếng, cũng chẳng bán được nhiều tranh, nhưng ngày nào cũng mang giá vẽ ra bờ biển, lặng lẽ vẽ.

Điều kỳ lạ là trong tất cả những bức tranh của mình, Linh chưa bao giờ vẽ mặt trời.

Một cậu bé sống gần đó thường xuyên đứng nhìn. Một ngày, cậu hỏi:
“Chị vẽ đẹp vậy mà sao lúc nào cũng thiếu mặt trời?”

Linh chỉ cười nhẹ:
“Vì chị chưa từng nhìn thấy nó theo cách của riêng mình.”

Cậu bé không hiểu, nhưng cũng không hỏi thêm.

Nhiều năm trước, Linh từng là một họa sĩ đầy triển vọng ở thành phố lớn. Cô từng vẽ những bức tranh rực rỡ, đặc biệt là những bức hoàng hôn khiến người xem phải dừng lại thật lâu. Nhưng rồi, một lần triển lãm quan trọng, có người nói tranh của cô “đẹp nhưng không có cảm xúc, chỉ là bản sao của những thứ đã quá quen thuộc”.

Câu nói đó như một vết cắt sâu. Linh bắt đầu nghi ngờ chính mình. Cô bỏ thành phố, về thị trấn nhỏ này, tiếp tục vẽ… nhưng luôn tránh vẽ mặt trời—thứ từng là niềm tự hào của cô.

Một buổi chiều, bầu trời bất ngờ kéo mây dày, sóng biển trở nên dữ dội. Cậu bé hôm nọ chạy đến chỗ Linh, thở hổn hển:
“Hôm nay không có hoàng hôn rồi…”

Linh nhìn lên bầu trời xám xịt. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô không quay đi. Cô đặt bút xuống, bắt đầu vẽ—không phải mặt trời, mà là những đám mây cuộn tròn, là biển động, là ánh sáng yếu ớt cố len qua từng kẽ mây.

Cô vẽ rất nhanh, gần như quên cả thời gian.

Khi cơn mưa bất chợt ập xuống, cô mới dừng lại. Bức tranh trước mặt không rực rỡ, không hoàn hảo, nhưng có một thứ gì đó rất thật—một cảm giác mà chính cô cũng không gọi tên được.

Cậu bé đứng cạnh, nhìn thật lâu rồi nói:
“Em thấy… mặt trời ở trong đó rồi.”

Linh sững lại.

Cô chợt hiểu ra, có lẽ bấy lâu nay cô không phải là không thấy mặt trời—chỉ là cô đã cố vẽ nó theo cách người khác mong đợi.

Từ hôm đó, Linh bắt đầu vẽ lại mặt trời. Nhưng lần này, nó không còn là một hình tròn hoàn hảo với ánh sáng rực rỡ nữa. Có lúc nó mờ nhạt sau mây, có lúc bị sóng biển nuốt chửng, có lúc chỉ là một vệt sáng nhỏ nơi chân trời.

Tranh của cô vẫn không bán chạy ngay lập tức. Nhưng những người dừng lại xem tranh thường đứng lâu hơn, như thể họ tìm thấy một phần cảm xúc của chính mình trong đó.

Và Linh thì cuối cùng cũng mỉm cười khi vẽ—không phải vì bức tranh đẹp hay xấu, mà vì cô biết, lần này, cô thực sự đang nhìn thấy.


Cụ thể là Linh “thấy” mấy thứ này:

  • Thấy mặt trời theo cách riêng của mình (không cần phải rực rỡ, hoàn hảo như trước)
  • Thấy cảm xúc thật của bản thân khi vẽ
  • Thấy rằng không cần phải giống kỳ vọng của người khác thì tranh mới có giá trị
  • Nội dung, ý nghĩa:
  • Câu chuyện nói về việc đừng đánh mất cách nhìn của bản thân chỉ vì một lời đánh giá từ người khác.
  • CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC ZUI ZẺ (KỂ CẢ GV)!!!!!!!!!!
2
3 tháng 5

hay đấy

3 tháng 5

HE HE GIRL!

16 tháng 9 2025

Yêu không phải là đi tìm một người hoàn hảo mà là yêu một người không hoàn hảo một cách hoàn hảo.

Ngày xửa ngày xưa, ở xã Nam Mẫu thuộc tỉnh Bắc Kạn có phong tục mở hội cầu Phật vào dịp đầu năm. Dân làng ăn mặc đẹp đẽ, nô nức lên chùa thắp hương, khấn vái, mong được nhiều điều may mắn.Một hôm, bỗng có một bà lão ăn xin từ đâu tới. Trông bà già thật gớm ghiếc. Thân hình bà gầy gò, lở loét, quần áo bẩn thỉu bốc mùi hôi thối. Vừa đi bà vừa thều thào xin ăn: “Tôi...
Đọc tiếp

Ngày xửa ngày xưa, ở xã Nam Mẫu thuộc tỉnh Bắc Kạn có phong tục mở hội cầu Phật vào dịp đầu năm. Dân làng ăn mặc đẹp đẽ, nô nức lên chùa thắp hương, khấn vái, mong được nhiều điều may mắn.


Một hôm, bỗng có một bà lão ăn xin từ đâu tới. Trông bà già thật gớm ghiếc. Thân hình bà gầy gò, lở loét, quần áo bẩn thỉu bốc mùi hôi thối. Vừa đi bà vừa thều thào xin ăn: “Tôi đói quá! Mong các ông các bà nhón tay làm phúc!”. Mọi người sợ hãi, xua đuổi bà ra khỏi đám đông.


Bà lão lê bước tới ngã ba thì gặp hai mẹ con cậu bé đi chợ về. Thấy bà lão ăn xin tội nghiệp, người mẹ đưa về nhà, lấy cơm cho ăn rồi mời nghỉ lại qua đêm.


Đến khuya, hai mẹ con nhìn ra chỗ bà già nằm thì thấy sáng rực lên. Một con giao long khổng lồ đầu gác lên xà nhà, đuôi thò xuống đất. Hai mẹ con kinh hãi rụng rời, đành nhắm mắt, nín thở, nằm im phó mặc cho số phận.


Sáng ra, họ chẳng thấy con giao long đâu cả. Trên chõng, vẫn là bà cụ ăn mày ốm yếu, lở loét. Bà cụ đang chuẩn bị ra đi, vẫy người mẹ lại gần, bà bảo rằng vùng này sắp có lụt lớn và đưa cho một gói tro bếp dặn đem rắc quanh nhà. Nghe vậy, người mẹ lo lắng hỏi làm thế nào để cứu người bị nạn. Bà cụ nhặt hạt thóc, cắn vỡ ra rồi đưa hai mảnh vỏ trấu và dặn dùng nó để làm việc thiện. Vụt một cái, bà cụ biến mất. Hai mẹ con bàng hoàng khôn xiết. Người mẹ mang chuyện kể cho dân làng nghe nhưng chẳng ai tin cả.


Quả nhiên, tối hôm đó, lúc mọi người đang sì sụp lễ bái thì một cột nước dưới đất phụt mạnh lên. Nước phun đến đâu, đất lở đến đấy. Dân làng kinh hoàng, chen nhau chạy tháo thân. Bỗng một tiếng ầm rung chuyển mặt đất, nhà cửa và muôn vật trong phút chốc chìm sâu trong biển nước.


Riêng ngôi nhà nhỏ của hai mẹ con tốt bụng vẫn khô ráo, nguyên vẹn và nền nhà mỗi lúc một cao lên. Người mẹ xót xa trước thảm cảnh, sực nhớ lời bà lão dặn, liền thả hai mảnh vỏ trấu xuống nước. Kì lạ thay, chúng biến thành hai chiếc thuyền. Thế là mặc gió lớn, mưa to, hai mẹ con ra sức cứu người bị nạn. Khi nước rút, chỗ đất bị sụp xuống biến thành hồ Ba Bể, còn nền nhà của hai mẹ con thành chiếc gò nổi giữa hổ, người ta gọi là gò Bà Goá.


5
29 tháng 9 2025

bro học hay kể chuyện vậy

6 tháng 10 2025

vừa học vừa kể chuyện akk


16 tháng 9 2025

Khi bạn nỗ lực không ngừng nghỉ để hoàn thiện bản thân, nâng tầm giá trị của chính mình thì cả thế giới sẽ thay đổi cái nhìn về bạn(trích những câu nói vớ vẩn của cô Thương Hoài)

17 tháng 9 2025

bạn nói đúng, thời gian sẽ trôi đi và không ai có thể níu kéo nó trở lại nên hãy trân trọng cuộc sống của mình và đừng để thời gian trôi đi uổng phí

17 tháng 9 2025

nice

Bạn chill quá ha

ở trong phòng chill nhỉ😂

Trong cuộc sống, có rất nhiều việc xảy đến rồi trôi qua nhanh như gió thoảng mây bay. Nếu chúng ta không biết trân trọng hiện tại, rất dễ rơi vào nuối tiếc khi mọi thứ đã mất đi. Tuổi trẻ là quãng thời gian quý giá nhất để nỗ lực, cống hiến và trải nghiệm. Nếu chỉ chọn an nhàn, hưởng thụ, ta sẽ bỏ lỡ cơ hội rèn luyện bản thân, đánh mất những ước mơ lớn lao. Bởi vậy, hãy biết sống hết mình cho tuổi trẻ, trân trọng những gì đang có và kiên trì phấn đấu để tương lai không còn hối tiếc.


giáo viên đó bn chứ mình cũng không rõ nx

18 tháng 8 2025

Chị ko bít=)