Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Với âm thanh lay động những tâm hồn, giúp tâm hồn thanh bình trở lại cùng hòa quyện với mây trời, có tiếng của thiên nhiên, tiếng của rừng xanh làm người ta vui thích, kích thích sự tưng bừng và sáng tạo “Vượn hót chim kêu” giữa không gian hùng vĩ.Không quên diễn tả tình cảm đôn hậu của người dân nơi đây, thể hiện tình hiếu khách là đặc trưng của họ, để thơm nức tiếng xa gần, sự tiếp đón nhiệt thành của người Việt Bắc chẳng có gì ngoài đặc sản của rừng núinó càng mộc mạc“ngô nếp nướng”, lại càng thiết tha, chân thành làm người ta mỗi khi đi xa phải nhớ. Tấm lòng son ấy còn thể hiện sự hoạt động đầy mạnh mẽ, hoang dã của người dân ở mỗi buổi “đi săn” những con thú rừng sa đó sẽ trở thành thứ quà ngon đãi khách quý “thịt rưng quay”, thể hiện sự vui thích khi thưởng thức nó qua động từ “chén”. Hình ảnh của Việt Bắc kháng chiến là địa danh lịch sử, mà vẻ đẹp thơ mộng của nó ở sự hùng vĩ của phong cảnh núi rừng ở đây, mượn thành ngữ xưa “Non xanh nước biếc” mới lột tả hết vẻ đẹp của nơi này

Tâm trạng của hổ khi ở trong vườn bách thú đã được nhà thơ Thế Lữ khắc hoạ thật sinh động(độc đáo) trong bài thơ "Nhớ Rừng". Trước hết, hình ảnh con hổ đc thi sĩ nói tới với bao thương xót, cảm thông. Hổ đang phải nằm trong cũi sắt nơi vườn bách thú, chúa sơn lâm ma phải trong cảnh tù hãm thì quả là cay đắng và uất hận biết bao! Bị nhốt trong cũi sắt, tất cả đau đớn cay đắng chất khối thành khối"Gặm mãi mà chẳng tan, chẳng hết", hổ chỉ con bt nằm dài bất lực. Hổ cảm thất đau khổ khi bị chế diễu, bị nhục nhằn tù hãm, bị trở thành 1 món đồ chơi cho lũ người ngạo mạn ngẩn ngơ và lũ gấu dở hơi. Nhưng chán chường buông xuôi chỉ là cái dáng vẻ bề ngoài còn ẩn dấu trong tâm lòng mãnh hổ là nỗi uất hận vô cùng to lớn. Cách diễn đtạ "khối căm hờn" làm cho nỗi căm hờn ấy từ vô hình trở nên hữu hình như có thể nhìn thấy cụ thể. Nỗi căm hờn không chỉ dừng lại khoảnh khắc mà nó đã kết đọng lại từ lâu.
*2023 làm chắc không cần đâu=)))
- Nhân hóa: con hổ có tiếng nói, cảm xúc, trạng thái như con người.
- Ẩn dụ: dùng hình ảnh con hổ bị nhốt trong vườn bách thú để nói về tâm trạng người Việt Nam bị giặc đô hộ.
- Điệp từ: "ta", "đâu" - khổ 3; "nơi" - khổ 5
- Liệt kê: những cảnh oai linh rừng thẳm của một thời (khổ 2, 3); những cảnh vật tầm thường của hiện tại (khổ 4).
=> Tác dụng: tăng sức gợi hình, gợi cảm, làm lời thơ giàu giá trị biểu đạt. Từ đó tạo nên những đặc sắc cho lời thơ và thành công của tác giả.
refer
– Từ những ý thơ của Người,lúc nào ta cũng thấy toát lên một phong thái ung dung,là tinh thần lạc quan trong cuộc sống Cách Mạng đầy gian khổ. Dù trong hoàn cảnh "cháo bẹ rau măng" hay "bàn đá chông chênh", thi nhân vẫn vui vẻ mà viết lên rằng: "Cuộc đời Cách Mạng thật là sang". – Không chỉ có bài thơ Tức cảnh Pác Bó, Tẩu Lộ (Đi đường) cũng thể hiện ý chí của người chiến sĩ Cách Mạng này. Những câu thơ như chứa một sức mạnh ngàn cân. Dù đang trên đường đi với bao xiềng xích trên người,ấy vậy mà Người vẫn không nghĩ đến nỗi khó khăn hiện tại ấy,vẫn cất lên cái tâm hồn thi sĩ của mình,vẫn ung dung ngắm nhìn cảnh núi non: "Tẩu lộ tài chi tẩu lộ nan/Núi cao rồi lại núi cao trập trùng"
=> Thể hiện tinh thần bất khuất, can đảm, không ngại những khó khăn,vất vả,một phong thái ung dung,lạc quan của người chiến sĩ Cách Mạng Hồ Chí Minh.
– Hồ Chí Minh là một thi nhân có tình yêu gắn liền với thiên nhiên. Những hình ảnh trong bài thơ này đã chứng mình điều đó. Có thể kể tiêu biểu đó là bài thơ Ngắm Trăng với hình ảnh nhân- nguyệt,nguyệt- nhân. ("Nhân hướng song tiền khán minh nguyệt,Nguyệt tòng song thích khán thi gia"). Dường như cái chấn song kia không thể ngăn cách giữa hai người bạn là vầng trăng và thi sĩ. Cả hai như đối xứng với nhau,nhìn nhau thật lâu,thật thân thiết. Dù ở trong mọi hoàn cảnh,tình cảm của Bác vẫn không đổi,vẫn luôn dành tấm lòng cho thiên nhiên như một người bạn đồng hành.
=>Thể hiện tâm hồn của một người thi sĩ,một tình yêu thiên nhiên tha thiết,sâu đậm và gắn bó biết bao.
– Thiên nhiên gắn bó với bác trong từng nguồn cảm hứng, trong từng câu thơ không chỉ với tư cách là một người bạn,mà còn là một người mang lại cho Người những bài học cuộc đời rất quý giá mà giản dị. Đọc Đi đường,ta nhận ra điều đó. Núi cứ trùng trùng điệp điệp mọc ra trước mắt,như muốn ngăn bước chân người đi ("Trùng san chi ngoại hựu trùng san/Trùng san đăng đáo cao phong hậu"). Và rồi cuối cùng,khi vượt qua bao núi non ấy,trước mắt ta dường như là cả một khoảng trời mênh mông trong tầm mắt: "Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non". Từ việc "tẩu lộ" đơn thuần,ta cũng ngẫm ra được một chân lí hết sức giản dị mà thấu đáo: Hãy vượt qua mọi hoàn cảnh khó khăn để có được niềm vui chiến thắng,đặc biệt là vượt lên để chiến thắng bản thân mình.
=>Bác đã đúc kết được chân lí này từ một bài thơ nhỏ. Tuy chỉ với 4 câu thơ ngắn ngủi,nhưng đó dường như là những suy nghĩ được kết tinh từ cách sống của một nhà hiền triết vĩ đại,có tầm nhìn sâu,rộng về cuộc đời.
=> Từ những bài thơ đó,người đọc chúng ta cảm nhận được một phong thái,một hình tượng vĩ đại của vị cha già dân tộc Hồ Chí Minh. Đó là một tâm hồn thi sĩ ẩn trong một tinh thần của người chiến sĩ Cách Mạng kiên cường,lạc quan;đó cũng là phong thái của một nhà hiền triết,một bậc vĩ nhân vĩ đại không chỉ của dân tộc mà của cả thế giới.
Tuy Bác Hồ không bao giờ tự nhận là một nhà thơ, nhưng Bác đã để lại một sự nghiệp văn chương phong phú và đặc sắc. Khi đọc thơ Bác, ta luôn cảm nhận được tinh thần lạc quan, phong thái ung dung, dù con đường cách mạng mà Người dấn thân là con đường đầy gian lao. Các bài thơ được Bác sáng tác trước cách mạng đã thể hiện rõ điều đó.
Trong bài Tức cảnh Pác Bó, Người viết:
"Sáng ra bờ suối tối vào hang"
Nếu nhìn qua, câu thơ như diễn tả cảnh sinh hoạt thường ngày của Bác, một nhịp sống đều đặn, nhẹ nhàng, không ai nghĩ rằng đây là một cuộc sống gian khổ của một người cách mạng. Nhưng khi hiểu rõ sống trong hang rừng lạnh buốt là thế nào, thì ta mới cảm nhận được sự lạc quan ở chính giọng thơ nhẹ nhàng và sự bắt đầu bài thơ bằng cụm từ "sáng ra bờ suối" ẩn chứa một nét tươi sáng.
Tinh thần lạc quan còn nổi bật hơn ở câu thứ hai "Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng" diễn tả cuộc sống khắc khổ và cơ cực với "cháo bẹ", "rau măng". Nhưng giọng thơ thì lại có vẻ hóm hỉnh: "vẫn sẵn sàng" như "khoe" với mọi người: cháo ngô và măng lúc nào ta cũng dư thừa. Ngoài ra, có lẽ Bác nói "vẫn sẵn sàng" còn có ý là ta luôn vui vẻ đón nhận cuộc sống kham khổ đó, có sao đâu. Trong gian khó, Bác làm việc mới ung dung làm sao:
"Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng
Cuộc đời cách mạng thật là sang"
Vẫn là một bàn đá trong núi sâu, "chông chênh" như vận mệnh đất nước, nhưng trái ngược với hoàn cảnh đó là tinh thần của Bác vững như bàn thạch. Cách mạng Việt Nam lúc cao trào, lúc thoái trào nhưng xu hướng là đi lên và phát triển. Bác vẫn tin cách mạng Việt Nam sẽ thành công. Cho nên gánh trên vai trọng trách nặng nề mà Bác vẫn ung dung khẳng định: "Cuộc đời cách mạng thật là sang". Một chữ "sang" tỏa sáng cả bài thơ, tỏa sáng cả những năm tháng sống trong rừng sâu, hang tối của nhà cách mạng! Một chữ "sang" đủ phủ nhận tất cả gian khổ, hiểm nguy, khẳng định tính cao quý của đời cách mạng bởi vì người cách mạng luôn lạc quan tin tưởng vào thắng lợi cuối cùng của sự nghiệp đó.
Ấy là sự vui vẻ của Bác khi ẩn náu hoạt động bí mật ở Pác Bó, nhưng ngay cả khi bị giam trong ngục tù sự ung dung của Bác vẫn không bị mất đi:
Trong tù không rượu cũng không hoa.
Đây là câu đầu tiên trong bài thơ Ngắm trăng. Thi nhân khi tâm hồn thanh thản thường muốn có rượu và hoa để thưởng thức trăng, nhưng trong tù lấy đâu ra! Hai chữ "không" đã diễn tả chân thực điều đó thật khắc nghiệt đối với thi sĩ. Tuy vậy Bác vẫn thấy:
Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ
Nguyên văn câu thơ chữ Hán được dịch là "Trước cảnh đẹp đêm nay biết làm thế nào?". Câu thơ diễn tả sự bối rối của thi nhân trước một đêm trăng đẹp. Sự bối rối thể hiện rõ niềm khát khao thưởng thức trăng, báu vật của thiên nhiên. Giờ đây, sự ung dung vượt lên trên tù ngục tăm tối, hà khắc, đã biến tâm hồn của một người tù cộng sản thành tâm hồn một thi nhân:
Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ
Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ.
Nhà tù chỉ có thể trói buộc thân thể, nhưng không thể giam cầm được tâm hồn Bác. Bác vẫn luôn theo trăng, vì đây không phải là lần đầu trăng xuất hiện trong thơ Bác. Bởi thế mà tâm hồn Người luôn ngời sáng cùng trăng cũng như ánh sáng của sự lạc quan, ung dung, tự tại luôn ngời sáng.
Chưa hết, hiếm có một ai bị đưa đi gần khắp ba mươi nhà tù mà vẫn cất cao những lời thơ tràn ngập ý chí cách mạng, như trong bài Đi đường:
Đi đường mới biết gian lao
Việc đi đường được Bác nhắc tới nhiều trong Nhật kí trong tù với nhiều sự bất bình pha chút than thân. Nhưng ở đây là một câu triết lí sâu sắc: đường đi của người cách mạng là luôn gian lao, mà gian lao đến mức một người từng trải như nhà cách mạng lão thành cũng khó ngờ tới. Điều này được cụ thể hóa bằng hình ảnh:
Núi cao rồi lại núi cao trập trùng
Điệp lại hình ảnh "núi cao", rồi còn thêm hai chữ "trập trùng" nhà thơ đã hình tượng hóa những gian lao, nguy hiểm ở con đường cách nạng của mình. Từ khi rời bến Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước, Bác đã bao lần bị bắt bớ tù đày, suýt bị kết án tử hình nếu không có sự giúp đỡ hết mình của luật sư Rô-giơ-bai. Chẳng phải Bác đã vượt bao nhiêu đèo cao, vực thẳm đó sao. Nhưng Người vẫn vững một niềm tin:
Núi cao lên đến tận cùng,
Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non.
"Lên đến tận cùng" là lời thách thức với "núi cao", dù con đường cách mạng gian khổ như núi chồng chất lên núi, người cách mạng cũng quyết vượt hết để lên đến tận đỉnh cao của chiến thắng. Cuối cùng, hình tượng con người đạp lên mọi khó khăn, khiến chúng bị đè bẹp dưới chân, và hiện lên hình ảnh người cách mạng mới vĩ đại làm sao: Đứng trên đỉnh núi cao nhất ngoảnh nhìn toàn cảnh non sông đất nước.
Đây chỉ là ba bài trong rất nhiều bài thơ Bác Hồ sáng tác để diễn tả niềm tin vững chắc của Người vào thắng lợi của cách mạng. Niềm tin đó luôn đem lại những hình tượng thơ, giọng thơ ung dung; phong thái cốt cách của con người hiền triết mà vẫn thấm đượm nét vui tươi, giản dị và hóm hỉnh. Nó khẳng định phong cách và tâm hồn thơ Bác, là bài học vô giá cho thơ ca cách mạng.
Bạn tham khảo nha :
Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp gian khổ tại chiến khu Việt Bắc, hình ảnh người chiến sĩ cộng sản không chỉ hiện lên với ý chí thép mà còn với một tâm hồn nghệ sĩ nhạy cảm, yêu thiên nhiên tha thiết. Bài thơ "Cảnh rừng Việt Bắc" được Bác viết vào năm 1947, giữa lúc cuộc kháng chiến đang vào giai đoạn gay go nhất. Bài thơ không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp mà còn là lời khẳng định về phong thái ung dung và niềm tin tất thắng của vị lãnh tụ kính yêu.
Mở đầu bài thơ, Bác đã vẽ nên một khung cảnh núi rừng vừa thơ mộng, vừa tràn đầy sức sống qua những nét vẽ cực kỳ giản dị:
Chữ "hay" mở đầu bài thơ vang lên thật tự nhiên, như một lời reo vui, một sự thích thú chân thành. Giữa chốn "ngàn dặm gió mù", thiên nhiên không hề hiu quạnh, đáng sợ mà lại rộn rã âm thanh của "vượn hót chim kêu". Âm thanh ấy làm cho không gian trở nên ấm áp, phá tan cái tĩnh mịch của rừng sâu, thể hiện cái nhìn đầy trìu mến của tác giả đối với cảnh vật nơi chiến khu.
Tiếp đến, cuộc sống ở chiến khu hiện lên thật ấm cúng và đầy đủ phong vị qua sự hòa hợp giữa màu sắc và hương vị:
Hình ảnh "ngô nếp nướng" và "thịt rừng quay" không chỉ gợi lên sự trù phú của sản vật địa phương mà còn ấm sực tình người, tình đồng chí. Cách dùng từ "mời", "chén" cho thấy sự hiếu khách và phong thái chủ động của những người chiến sĩ. Dù là cuộc sống gian khổ, phải bám trụ nơi rừng sâu, nhưng qua lăng kính của Bác, mọi thứ đều trở nên thanh cao và đầy thú vị.
Sự ung dung, tự tại của người chiến sĩ cách mạng càng được thể hiện rõ nét ở những câu thơ tiếp theo:
Cụm từ "tha hồ dạo" và "mặc sức say" khẳng định một tư thế làm chủ hoàn toàn thiên nhiên và hoàn cảnh. Bác coi việc ở rừng không phải là sự trốn tránh hay chịu đựng, mà là một cuộc thưởng ngoạn. Thiên nhiên Việt Bắc trở thành người bạn đồng hành, cung cấp cho con người cả vẻ đẹp tinh thần lẫn sự đủ đầy về vật chất. Đây chính là biểu hiện cao nhất của tinh thần lạc quan cách mạng.
Khổ thơ cuối cùng đã nâng tầm ý nghĩa của bài thơ, từ tình yêu thiên nhiên chuyển sang lý tưởng cứu nước và trách nhiệm với dân tộc:
Câu thơ khẳng định niềm tin sắt đá vào thắng lợi cuối cùng. Hình ảnh "bàn tay xoay chuyển cả đất trời" là một hình ảnh kỳ vĩ, đầy sức mạnh, tượng trưng cho sức mạnh của nhân dân dưới sự dẫn dắt của Đảng. Bài thơ kết thúc bằng một lời khẳng định đanh thép, như một lời thề xuất phát từ trái tim: "Lòng ta kháng chiến quyết thành công!". Sự đan xen giữa "chất thép" (ý chí) và "chất tình" (tâm hồn) đã tạo nên vẻ đẹp độc đáo của hình tượng người chiến sĩ - thi sĩ Hồ Chí Minh.
Tóm lại, bài thơ "Cảnh rừng Việt Bắc" là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách thơ Hồ Chí Minh: giản dị, hàm súc nhưng chứa đựng tầm vóc lớn lao. Qua bài thơ, ta không chỉ thấy một thiên nhiên Việt Bắc hữu tình mà còn cảm phục sâu sắc phong thái ung dung, tự tại và tinh thần lạc quan của Bác. Bài thơ truyền cho thế hệ trẻ chúng ta bài học về tình yêu thiên nhiên và niềm tin vào chính nghĩa trong mọi nghịch cảnh của cuộc sống.
\(\rarr\) Bạn tham khảo bài văn của mình nhé!
Bài thơ "Cảnh rừng Việt Bắc" của nhà thơ Tố Hữu là một tác phẩm thể hiện vẻ đẹp của thiên nhiên và tinh thần lạc quan, kiên cường của nhân dân ta trong kháng chiến chống Pháp. Bài thơ không chỉ miêu tả vẻ đẹp của cảnh rừng mà còn gửi gắm ý nghĩa sâu sắc về khí thế đấu tranh của dân tộc.
Trước hết, bài thơ mở đầu bằng hình ảnh tự nhiên tươi đẹp, thơ mộng của rừng Việt Bắc: "Rừng xanh nứa lá cheo leo / Trám bùi, mận chín, cây đu đủ sum sê". Những hình ảnh này gợi lên một không gian thiên nhiên hoang sơ, bình dị mà đầy sức sống, thể hiện sự phong phú, đa dạng của thiên nhiên vùng Việt Bắc. Rừng xanh, cây cối sum suê như bức tranh trữ tình sống động, thể hiện vẻ đẹp tự nhiên hài hòa, yên bình của miền đất cách mạng.
Tiếp đó, nhà thơ miêu tả cảnh rừng trong buổi sáng sớm hoặc chiều tà: "Gió đưa cây lá đung đưa / Bác Hồ ngồi đó, lặng thầm, hiền hòa". Hình ảnh này không chỉ thể hiện vẻ đẹp của cảnh vật mà còn gợi lên hình ảnh Bác Hồ hiện diện trong cảnh rừng yên bình, gần gũi với thiên nhiên và nhân dân. Bác Hồ như một biểu tượng của tình cảm, khí thế đấu tranh của nhân dân Việt Bắc.
Hình ảnh "Rừng xanh, núi đỏ, đất trời giao hòa" thể hiện sự hòa quyện giữa thiên nhiên và con người, giữa đất trời và khí thế chiến đấu của nhân dân ta. Cảnh rừng không chỉ đẹp về hình thức mà còn thể hiện ý chí kiên cường, bất khuất của dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Rừng như một chứng tích lịch sử, một biểu tượng của sức mạnh và niềm tin chiến thắng.
Bài thơ còn thể hiện niềm tự hào, lạc quan của nhân dân Việt Bắc trong cuộc kháng chiến: "Rừng Việt Bắc, rừng của ta / Rừng của nhân dân, của đất quê hương". Từ đó, ta cảm nhận được tình yêu quê hương, niềm tự hào về nơi đã nuôi dưỡng và giữ gìn khí thế chiến đấu của nhân dân.
Nói chung, bài thơ "Cảnh rừng Việt Bắc" không chỉ là một bức tranh thiên nhiên đẹp tươi, mà còn là biểu tượng của khí thế cách mạng và niềm tin chiến thắng. Qua đó, tác giả gửi gắm tình cảm yêu quê hương, tự hào dân tộc và niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của cuộc đấu tranh chống ngoại xâm.