Viết bài văn trình bày ý kiến về một hiện tượng đời sống được gợi ra từ cuốn sách đã đọc. Sách Mắt Biếc: “Nghệ thuật luôn bắt nguồn từ đời sống và một tác phẩm văn học chân chính luôn có sức mạnh thức tỉnh con người.” Đọc Mắt biếc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, người đọc không chỉ xót xa cho chuyện tình buồn của Ngạn mà còn nhìn thấy một hiện tượng phổ biến trong xã hội hiện đại: xu hướng chạy theo những giá trị ảo ảnh, lấp lánh bên ngoài mà quên đi những giá trị giản dị, chân thành.
Trong truyện, Hà Lan là cô gái có đôi mắt đẹp, lớn lên ở làng quê yên bình. Nhưng khi lên thành phố học, cô dần thay đổi. Hà Lan thích cuộc sống sôi động, thích những điều mới mẻ và dần bị ảnh hưởng bởi môi trường mới cùng những người xung quanh, đặc biệt là Dũng. Trong khi đó, Ngạn – người luôn yêu thương cô chân thành – lại bị bỏ lại phía sau. Qua câu chuyện ấy, em nhận ra rằng trong cuộc sống hiện nay, không ít bạn trẻ cũng giống như Hà Lan: dễ bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài hào nhoáng mà không nhận ra đâu là tình cảm thật sự, đâu là điều bền vững.
Hiện tượng này có thể thấy rõ trong đời sống. Nhiều người thích chạy theo vật chất, thích thể hiện bản thân trên mạng xã hội mà đôi khi quên đi tình cảm gia đình, bạn bè. Có những mối quan hệ đến nhanh nhưng cũng rời đi nhanh vì thiếu sự chân thành. Điều đó khiến con người dễ cảm thấy cô đơn, hối tiếc, giống như Hà Lan khi nhìn lại quá khứ của mình.
Theo em, mỗi người cần biết trân trọng những điều giản dị và chân thật xung quanh. Tình cảm chân thành, sự quan tâm từ gia đình và bạn bè mới là điều quý giá nhất. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần suy nghĩ chín chắn trước khi đưa ra lựa chọn, không nên chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài mà đánh mất những giá trị tốt đẹp.
Khép lại những trang sách, Mắt biếc không chỉ là một câu chuyện buồn mà còn gợi cho em nhiều suy nghĩ về cách sống và cách trân trọng những điều xung quanh. Tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta hãy thôi mải miết đuổi theo những ảo ảnh xa vời, học cách nâng niu những hạnh phúc bình dị đang hiện hữu và giữ trọn một tấm lòng chân thành để không bao giờ phải nói lời hối tiếc.
như này ok chưa mn, mình sợ hơi ngắn với ko đủ ý
ờm, vừa với bài thi và thời gian là đc, tùy bạn, nhưng mik thấy cx đc rồi đấy
Hm..mih nghĩ là dc r á, xem qa thì cx rất là hay r nha b!
Trong kho tàng văn học Việt Nam, cuốn truyện Mắt Biếc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh không chỉ để lại trong lòng độc giả những cảm xúc bâng khuâng về một tình bạn đẹp, mà còn gợi ra một hiện tượng đời sống đáng suy ngẫm: lòng yêu quê hương và sự gắn bó sâu nặng với những giá trị truyền thống.
Hiện tượng này được thể hiện rõ nét qua nhân vật Ngạn. Khác với Hà Lan luôn hướng về sự náo nhiệt của thành thị, Ngạn dành trọn trái tim mình cho làng Đoài. Với Ngạn, quê hương không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn mà là cả một thế giới tâm hồn với tiếng chuông chùa, rừng sim tím và những phiên chợ làng mộc mạc. Qua đó, cuốn sách nhắc nhở chúng ta rằng: dù đi đâu, về đâu, cội nguồn vẫn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người.
Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, khi xã hội ngày càng phát triển, nhiều người trẻ có xu hướng chạy theo những giá trị vật chất hào nhoáng ở phố thị mà dần quên đi những nét đẹp giản dị của quê hương. Có những bạn nhỏ cảm thấy xấu hổ về sự nghèo nàn của làng quê hay ngại ngần khi nói về phong tục tập quán của nơi mình sinh ra. Đây là một thực tế khá buồn, bởi nếu không có gốc rễ quê hương, con người ta sẽ dễ trở nên lạc lõng giữa dòng đời.
Yêu quê hương không nhất thiết phải là làm những điều lớn lao. Đó có thể là việc chúng ta trân trọng một món ăn dân dã, yêu một làn điệu dân ca, hay đơn giản là giữ gìn sự sạch đẹp cho con xóm nhỏ. Giống như nhân vật Ngạn, dù cuộc sống có nhiều đổi thay, anh vẫn luôn giữ trong mình một “tâm hồn làng quê” thuần khiết. Chính tình yêu ấy đã khiến nhân vật trở nên tử tế, chân thành và có chiều sâu hơn.
Tóm lại, thông qua cuốn sách Mắt Biếc, em nhận ra rằng quê hương chính là bến đỗ bình yên nhất của mỗi người. Là những học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta cần biết trân trọng và tự hào về nơi mình sinh ra. Bởi lẽ, chỉ khi biết yêu quê hương, chúng ta mới thực sự trưởng thành và biết yêu thương con người một cách trọn vẹn nhất.
hay bài này mn
được đó
Đọc Mắt biếc của Nguyễn Nhật Ánh, em không chỉ xúc động trước chuyện tình buồn của Ngạn mà còn nhận ra một hiện tượng quen thuộc trong đời sống hiện đại: nhiều người dễ chạy theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài mà quên đi những điều giản dị, chân thành.
Trong truyện, Hà Lan vốn là cô gái có tâm hồn trong sáng, lớn lên ở làng quê yên bình. Nhưng khi lên thành phố học tập, cô dần bị cuốn vào nhịp sống sôi động và những điều mới lạ. Sự xuất hiện của Dũng cùng môi trường sống mới khiến Hà Lan thay đổi, xa rời tình cảm chân thành mà Ngạn dành cho mình. Đến khi nhìn lại, cô mới nhận ra những mất mát không thể bù đắp. Qua đó, tác giả đã phản ánh một thực tế: con người rất dễ bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài rực rỡ mà quên đi giá trị bền vững bên trong.
Hiện tượng này không khó bắt gặp trong cuộc sống ngày nay. Nhiều bạn trẻ thích thể hiện bản thân trên mạng xã hội, chạy theo vật chất hoặc những mối quan hệ hào nhoáng. Có những tình bạn, tình yêu đến nhanh nhưng cũng tan vỡ nhanh vì thiếu sự chân thành. Điều đó khiến con người dễ rơi vào cảm giác cô đơn, hụt hẫng và hối tiếc, giống như Hà Lan khi ngoảnh lại quá khứ của mình.
Theo em, mỗi người cần học cách trân trọng những điều giản dị xung quanh. Tình cảm gia đình, sự quan tâm của bạn bè hay những người luôn ở bên mình mới là điều quý giá nhất. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần suy nghĩ chín chắn trước khi lựa chọn, không nên chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài mà đánh mất những giá trị tốt đẹp.
Khép lại, Mắt biếc không chỉ là một câu chuyện buồn mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc: hãy sống chân thành, biết nâng niu những hạnh phúc bình dị và đừng mải mê chạy theo những ảo ảnh xa vời để rồi phải hối tiếc sau này.
bạn có thể tham khảo thử nhé
hay rồi í!
Mk thấy cũng đc gòi á