K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

27 tháng 4 2019

rất buồn, chỉ muốn thời gian quay lại

27 tháng 4 2019

là học sinh lớp 5,sắp phải chia tay mái trường tiểu học thân yêu này, em cảm thấy rất buồn,nhớ kỉ niệm về mái trường thân yêu

29 tháng 10 2021

Tôi trường tiểu học

8 tháng 10 2021
Ko đăng lung tung nha
17 tháng 8 2018

mk 

k hc

tk nha 

đg rảnh nek 

kb ik

17 tháng 8 2018

bn học  lớp may

10 tháng 4 2019

Trả lời

1 + 1 = 2

Hok tốt

10 tháng 4 2019

mink ở sơn la

27 tháng 4

tạo chứ không phải tạ

30 tháng 5 2018

Thời gian trôi đi nhanh thật đấy, mới ngày nào đó em còn bỡ ngỡ nép sau lưng mẹ đi dự lễ khai giảng năm học mới hồi lớp 1; vậy mà giờ đây em sắp phải nói lời tạm biệt mới mái trường này rồi.

Năm năm trôi qua, rất nhiều kỉ niệm buồn vui lẫn lộn với bạn bè, thầy cô dưới mái trường này. Chúng em không thể đếm được bước chân của thời gian đang trôi, và sợ rằng đến một ngày nào đó chúng em không còn được học ở đây nữa, không được nghe tiếng cô giảng bài, không được nghịch mấy trò mà chỉ có học sinh tiểu học mới làm nữa.

Khi tiếng ve sắp kêu, mùa hoa phượng nở rực rỡ, bác trống trường nằm im lìm một góc là lúc chúng em phải nói lời tạm biệt với tất cả. Sau khi bước ra khỏi cánh cổng trường ấy, em sẽ bước sang một môi trường học tập mới. Nhưng em không nỡ chia tay, không nỡ xa mọi thứ, vì nó đã quá gần gũi và thân thuộc suốt 5 năm qua.

Mọi thứ kỉ niệm cứ chực trào ra không thể kìm nén được. Em nhớ cách đây 5 năm, cũng vào mùa thu, bạn nào cũng bỡ ngỡ, nhút nhát, khúm núm ngồi một góc lắng nghe tiếng cô giáo hiệu trưởng phát biểu lễ khai giảng. Khi ấy chúng em bước vào lớp 1, và khi ấy, mọi thứ quá xa lạ. Còn bây giờ, khi tất cả đã trở nên thân thiết là lúc chúng em không thể ở lại đây được nữa.

Em sẽ rất nhớ những lần trốn học đi chơi bị cô giáo phạt đứng góc bảng bê chậu nước to dùng. Nhớ những khoảnh khắc cùng lũ bạn leo lên cây phượng hái hoa để nghịch. Nhớ tiếng cô giáo giảng bài còn văng vẳng đâu đây nhưng ngày mai em không còn được nghe nữa. Nhớ những mùa hè trước đây, chia tay còn gặp lại nhau nơi đây. Nhưng sau mùa hè nay chúng em có thể sẽ gặp lại nhau nhưng là một nơi khác, một môi trường học tập khác.

Có lẽ bạn nào cũng có cùng tâm trạng với em trước khi sắp phải nói lời tạm biệt đối với nơi này. Sang môi trường mới, em sẽ phải cố gắng rất nhiều, học tập nhiều hơn nữa. Có cơ hội em sẽ trở lại thăm ngôi trường đã trang bị cho em rất nhiều kiến thức, cho em hiểu thế nào là tình bạn, tình thầy trò. Em sẽ luôn khắc ghi những kỉ niệm êm đẹp đó. 

Nguồn : H

30 tháng 5 2018

Chỉ còn ít ngày nữa thôi là em sẽ phải xa mái trường Tiểu học Đại Đình yêu dấu – nơi đầu tiên đã đón em vào học cách đây năm năm. Buồn quá! Buồn vì sắp phải xa thầy cô, xa những kỉ niệm thân thương suốt năm năm học

Tất cả đang dần xa, dần xa, tiễn em lên ngôi trường mới : trường Trung học cơ sở. Song, có lẽ những hình ảnh đẹp đẽ về mái trường này sẽ không bao giờ có thể phai mờ trong em.

Em bâng khuâng nhớ về ngày đầu tiên đi học, mẹ đưa em đến trường. Em dậy từ rất sớm, khoác chiếc cặp to trên đôi vai nhỏ nhắn, lòng vô cùng háo hức. Đến nơi rồi. Ngôi trường sao mà lớn thế! Người nào cũng lạ. May ra lác đác có vài đứa học cùng mẫu giáo là quen quen. Rụt rè, em nép mình đằng sau lưng mẹ. Cũng như em là mấy đứa học trò mới cũng bỡ ngỡ đứng bên người thân. Chỉ có những cậu con trai là bình tĩnh, lại còn nô đùa trên các dãy phòng học nữa chứ.

Vào lớp Một, em được học cô Hoa. Cô Hoa là một cô giáo dạy giỏi , nghiêm khắc mà cũng rất dịu dàng và yêu học sinh. Cô như mẹ em vậy. Và thế là từ đó trở đi, thế giới rộng lớn dần được mở ra trong trí óc non nớt của em. Cô đã giảng dạy cho em thật nhiều điều. Em biết đọc, biết viết, biết làm toán, viết văn – điều mà em không thể làm được khi học ở mẫu giáo, chỉ biết vui thì cười, buồn thì khóc nhè làm nũng bố mẹ.

Nhớ lại những câu chuyện đó, lòng em cứ xao xuyến mãi. Em giờ đã khác xưa nhiều . Em đã lớn hơn, đã sắp trở thành một cô học sinh cấp 2. Sắp xa mái trường chứa đựng biết bao tình cảm về một thời học trò đầu tiên, em cảm thấy lưu luyến quá . Em sẽ chẳng còn được thấy cảnh những đám bạn khoác vai nhau, hò hét trên sân trường này. Sẽ chẳng còn được hoà mình vào những trận chiến xảy ra ở cái tuổi mới lớn trên sân trường này nữa. Lại còn cánh cổng xanh. Đó là nơi em vẫn đợi mẹ sau mỗi buổi học … Tất cả… tất cả… Em sắp phải nói lời chia tay.

Được lên lớp Sáu, phải xa thầy, xa cô, em muốn gửi đến thầy cô một lời ‘‘cảm ơn’’ và một lời ‘‘xin lỗi’’.Cảm ơn các thầy cô đã dạy cho chúng em những điều hay lẽ phải . Chúng em cũng xin lỗi thầy cô vì đã để các thầy cô nhắc nhở và buồn phiền. Nhưng thầy cô ơi, chúng em đâu có biết được sự vất vả của thầy cô. Cho đến giây phút này, chúng em – những cô cậu học trò lớn tuổi nhất trong trường mới nhận ra điều đó có ý nghĩa thật đẹp biết bao.

‘‘Mái trường ơi, xin cho em được gửi lại một nỗi nhớ, một niềm yêu .Những bài giảng của mỗi thầy cô sẽ mãi là hành trang quan trọng trên chặng đường học tập đang chờ đón em phía trước. Tạm biệt thầy cô, các em khối 1,2,3,4. Sẽ có một ngày em trở về nơi đây…’’

28 tháng 3 2018

Mk ko có nhưng chúc bạn thi tốt nhé!

15 tháng 7 2020

bài làm

Thời gian trôi đi nhanh thật đấy, mới ngày nào đó em còn bỡ ngỡ nép sau lưng mẹ đi dự lễ khai giảng năm học mới hồi lớp 1; vậy mà giờ đây em sắp phải nói lời tạm biệt mới mái trường này rồi.

Năm năm trôi qua, rất nhiều kỉ niệm buồn vui lẫn lộn với bạn bè, thầy cô dưới mái trường này. Chúng em không thể đếm được bước chân của thời gian đang trôi, và sợ rằng đến một ngày nào đó chúng em không còn được học ở đây nữa, không được nghe tiếng cô giảng bài, không được nghịch mấy trò mà chỉ có học sinh tiểu học mới làm nữa. Khi tiếng ve sắp kêu, mùa hoa phượng nở rực rỡ, bác trống trường nằm im lìm một góc là lúc chúng em phải nói lời tạm biệt với tất cả. Sau khi bước ra khỏi cánh cổng trường ấy, em sẽ bước sang một môi trường học tập mới. Nhưng em không nỡ chia tay, không nỡ xa mọi thứ, vì nó đã quá gần gũi và thân thuộc suốt 5 năm qua.

Mọi thứ kỉ niệm cứ chực trào ra không thể kìm nén được. Em nhớ cách đây 5 năm, cũng vào mùa thu, bạn nào cũng bỡ ngỡ, nhút nhát, khúm núm ngồi một góc lắng nghe tiếng cô giáo hiệu trưởng phát biểu lễ khai giảng. Khi ấy chúng em bước vào lớp 1, và khi ấy, mọi thứ quá xa lạ. Còn bây giờ, khi tất cả đã trở nên thân thiết là lúc chúng em không thể ở lại đây được nữa.

Em sẽ rất nhớ những lần trốn học đi chơi bị cô giáo phạt đứng góc bảng bê chậu nước to dùng. Nhớ những khoảnh khắc cùng lũ bạn leo lên cây phượng hái hoa cho các bạn gái. Nhớ tiếng cô giáo giảng bài còn văng vằng đâu đây nhưng ngày mai em không còn được nghe nữa. Nhớ những mùa hè trước đây, chia tay còn gặp lại nhau nơi đây. Nhưng sau mùa hè nay chúng em có thể sẽ gặp lại nhau nhưng là một nơi khác, một môi trường học tập khác.

Có lẽ bạn nào cũng có cùng tâm trạng với em trước khi sắp phải nói lời tạm biệt đối với nơi này.

Sang môi trường mới, em sẽ phải cố gắng rất nhiều, học tập nhiều hơn nữa. Có cơ hội em sẽ trở lại thăm ngôi trường đã trang bị cho em rất nhiều kiến thức, cho em hiểu thế nào là tình bạn, tình thầy trò. Em sẽ luôn khắc ghi những kỉ niệm êm đẹp đó. Mãi nhớ.

*Ryeo*

Bạn tham khảo bài văn dưới đây nhé!

Ngôi trường của em không rộng lắm nhưng rất đẹp và tràn ngập niềm vui, được bao bọc bởi bức tường gạch cao chừng hai mét. Từ xa, ngôi trường như một lâu đài nhỏ ẩn hiện dưới vòm cây xanh. Rồi bác cổng trường hiện ra, bác đứng uy nghiêm như người lính gác bảo vệ môi trường. Cũng như mọi ngày, bác dang rộng cánh tay như trang sách màu xanh đón chúng em vào kho tàng khám phá tri thức. Ngước lên là tấm biển xanh ghi tên trường. Cái tên ấy đã in dậm vào tâm trí chúng em và cũng bao lần chúng em đã hãnh diện giới thiệu nó. Cảnh trường vẫn vậy nhưng sao hôm nay em thấy nó thân thương đến lạ! Bầu trời hôm nay như cao hơn như trong xanh hơn, nó như một chiếc dù xanh khổng lồ mà ai đó đã bỏ quên. Khoảng sân rộng được đổ bê tông, nơi đây em đã cùng các bạn tham gia biết bao hoạt động bổ ích, nó đã đón đưa bao thế hệ học sinh ... Ngay giữa khoảng sân là các cột cờ cao vời vợi đang trầm ngâm suy nghĩ với lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió như bàn tay không lồ vẫy chào tạm biệt chúng em. Phía góc sân, bác phượng Vĩ gầy gò, thân sù sì như một cụ già cũng đã nở hoa đỏ rực như bó đuốc khổng lồ cháy giữa trời. Dưới góc phượng này, trên chiếc ghế đá mát rượi, chúng em đã từng ngồi đọc bài, ôn bài, đã từng bắt những nụ phượng chưa nở lấy canh hoa kết thanh những cánh bướm đỏ thắm, lấy nhị để chơi trò chọi gà ... Em đặt tay lên thân phượng để ghi lại dấu ấn của mình. Và đây là những bồn hoa, cây cảnh xanh tốt đã bao lần chúng em tưới nước, nhổ cỏ. ... nay xin gửi gắm lại bàn tay các em lớp dưới chăm sóc tiếp. Ngước nhìn lên các dãy nhà, em có cảm giác gần gũi quá. Mỗi hành lang, bậc cầu thang đều ghi biết bao dấu ấn của em. Đây là dãy nhà hiệu bộ, nơi làm việc của các thầy cô, kia là phòng đội, phòng thư viện, nơi đây đã ghi dấu ấn em cùng các bạn đã sinh hoạt, đọc sách và tìm tài liệu.... Vài bước nữa là đến phòng tin học, phòng tiếng anh. Em rảo bước trên hành lang các lớp học, ánh nắng sớm mai cũng buồn bã không muốn dạo chơi nữa. Em ngước nhìn tấm biển ghi tên từng lớp, lớp 5D, tổ ẩm của chúng em đây rồi. Anh bảng đen hàng ngày vui vẻ là thế nhưng hôm nay cũng có vẻ trầm tư như đang suy nghĩ điều gì đó. Cuối lớp học, bác đồng hồ uể oải tích tắc tích tắc như không muốn thời gian trôi đi nữa. Em ngắm nhìn tất cả, lòng tràn ngập bâng khuâng, xao xuyến. Nhắm mắt lại, em vẫn có thể hình dung vị trí mọi đồ vật trong lớp cũng như chỗ ngồi của từng bạn. Chính nơi đây, chúng em đã được khám phá biết bao tri thức, học bao điều hay lẽ phải. Ngồi vào chỗ, nghe cô giáo dặn dò, bạn nào cùng rưng rưng nước mắt muốn nói với cô thật nhiều điều, muốn xin lỗi cô về những lỗi lầm của mình nhưng hình như ai cũng nghẹn ngào không nói nên lời. Rồi tiếng trống trường cũng vang lên, tiếng trống đã gợi cho em nhớ lại những gì thiêng liêng nhất trong ngày đầu tiên khi bước chân tới ngôi trường này. Bác đứng đó như một nhân chứng, chứng kiến tất cả những nỗ lực, cố gắng của chúng em. Chúng em yên lặng ngồi ôn lại kỉ niệm tuổi học trò dưới mái trường tiểu học thân yêu buổi học cuối năm trôi qua với sự luyến tiếc.

Năm năm qua đi, ngôi trường tiểu học đã gắn bó, đón đưa em biết bao buổi đi về, nơi thầy cô đã dạy dỗ sưởi ấm trái tim em, nơi lưu lại trong tâm hồn em nhiều tình cảm nồng thắm. Những kỉ niệm ấy sống mãi trong tim em không bao giờ phai nhạt.

thằng què chơi thì dơ kiểu j

24 tháng 11 2018

ko nói linh tinh trên diễn đàn