Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a, Vai xã hội
- Lão Hạc: địa vị xã hội thấp nhưng tuổi tác cao hơn ông giáo.
- Ông giáo: địa vị xã hội cao hơn nhưng tuổi tác ít hơn lão Hạc.
b, Thái độ kính trọng vừa thân tình của ông giáo đối với lão Hạc được thể hiện qua câu nói:
… bây giờ cụ ngồi xuống phản… rồi hút thuốc lào…
c, Những chi tiết thể hiện thái độ của lão Hạc đối với ông giáo:
- Thân mật như nói với người đồng lứa: "Đối với chúng mình thì thế là sinh sướng".
- Qúy trọng khi nói với người tri thức: " Ông giáo dạy phải!" và " Nói đùa thế, chứ ông giáo cho để khi khác."
- Đoạn trích cũng cho thấy tâm trạng buồn và giữ ý của lão Hạc, các chi tiết: " lão chỉ cười đưa đà, cười gượng, lão từ chối việc ăn khoai, không tiếp tục uống nước và nói chuyện tiếp với ông giáo.
Hãy cám ơn những gì bạn đang có.
- Hãy biết sáng tạo và đổi mới.
- Hãy sống hết mình, đừng bao giờ hối tiếc. Khi cuộc sống làm cho bạn có 100 lý do để khóc, thì cuộc sống cũng sẽ mang lại cho bạn 1000 lý do để cười.
- Cuộc sống thật tuyệt vời nếu bạn biết cách sống như thế nào. Mỗi ngày có đẹp hay không thì đều tuỳ thuộc vào bạn.
tôi có suy nghĩ rằng trong cuộc sống có rất nhiều ng ko dc bằng mk và chúng ta quả là rất may mắn khi hơn họ nên hãy tận dụng sự may mắn đó và nên quý trọng bản thân hơn, luôn lạc quan yêu đời. Và đối vs những hoàn cảnh như trên chúng ta cần phải biết san sẻ phần nào khó khăn của họ đừng khinh thường họ,...
Đề bài (SGK-95):
Bài làm
Trong nền kịch hiện đại Việt Nam, Lưu Quang Vũ là một trong những tác giả tiêu biểu với những tác phẩm giàu tính thời sự, phản ánh sâu sắc các vấn đề xã hội. Vở kịch "Bệnh sĩ" là một tác phẩm nổi bật của ông, phê phán thói háo danh, hình thức trong một bộ phận con người. Đoạn trích "Đổi tên cho xã" đã thể hiện rõ nét điều đó qua một tình huống kịch vừa hài hước vừa châm biếm sâu cay. Qua đoạn trích, tác giả đã khắc họa sinh động “căn bệnh sĩ” cùng những hệ lụy đáng phê phán của nó.
Trước hết, đoạn trích xoay quanh nội dung cuộc họp của cán bộ xã nhằm bàn việc đổi tên xã cho “oai”, cho “xứng tầm”. Đây là một tình huống kịch tiêu biểu, giàu tính trào phúng: thay vì tập trung giải quyết những vấn đề thiết thực của đời sống người dân, các nhân vật lại mải mê tranh luận về một cái tên – một vấn đề mang tính hình thức. Chính tình huống này đã tạo tiền đề để bộc lộ rõ xung đột kịch và tính cách nhân vật.
Xung đột kịch trong đoạn trích không phải là những mâu thuẫn gay gắt bên ngoài mà là sự đối lập giữa cái thực chất và cái hình thức, giữa nhu cầu đời sống và thói háo danh. Một bên là thực tế nghèo khó, còn nhiều vấn đề cần giải quyết; bên kia là sự chạy theo danh hão, thích “làm sang”, “làm đẹp” bằng những cái tên kêu. Xung đột ấy vừa gây cười, vừa khiến người đọc, người xem phải suy ngẫm, bởi nó phản ánh một căn bệnh xã hội khá phổ biến.
Các nhân vật trong đoạn trích được xây dựng chủ yếu qua lời thoại và hành động, mang đậm màu sắc hài kịch. Những cán bộ xã hiện lên với lối suy nghĩ nông cạn, sính danh: họ đưa ra nhiều phương án tên gọi nghe rất “oai” nhưng lại xa rời thực tế. Lời thoại của họ thường dài dòng, khoa trương, thể hiện rõ sự thiếu thực chất. Qua đó, Lưu Quang Vũ đã khéo léo lột tả “bệnh sĩ” – thích thể hiện, thích hơn người, nhưng lại thiếu năng lực và không quan tâm đến lợi ích thực tế. Bên cạnh đó, một số ý kiến trái chiều (nếu có) lại trở nên lạc lõng, yếu ớt, càng làm nổi bật sự phi lí của cuộc họp.
Về nghệ thuật, đoạn trích thể hiện rõ tài năng của Lưu Quang Vũ trong việc xây dựng tình huống kịch độc đáo, giàu tính châm biếm. Ngôn ngữ kịch tự nhiên, sinh động, mang đậm khẩu ngữ đời thường nhưng lại rất sắc sảo, giàu ý nghĩa phê phán. Nghệ thuật khắc họa nhân vật thông qua đối thoại giúp bộc lộ tính cách một cách trực tiếp, chân thực. Tất cả đã tạo nên một tiếng cười vừa vui nhộn, vừa sâu cay.
Về giá trị nội dung, đoạn trích không chỉ mang tính giải trí mà còn có ý nghĩa phê phán xã hội sâu sắc. Tác phẩm lên án thói háo danh, hình thức – một “căn bệnh” khiến con người xa rời thực chất, lãng phí thời gian và công sức vào những điều vô bổ. Đồng thời, tác phẩm cũng gửi gắm thông điệp: con người cần sống chân thực, coi trọng giá trị thực hơn là vẻ ngoài hào nhoáng.
Tóm lại, đoạn trích "Đổi tên cho xã" đã thể hiện rõ tài năng của Lưu Quang Vũ trong việc phản ánh và phê phán những thói xấu của xã hội bằng nghệ thuật kịch sắc sảo. Qua tình huống hài hước mà sâu sắc, tác giả đã vạch trần “bệnh sĩ” – một căn bệnh đáng suy ngẫm. Tác phẩm không chỉ có giá trị nghệ thuật cao mà còn mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc, góp phần giúp người đọc nhận thức đúng đắn hơn về lối sống chân thực, thiết thực trong cuộc sống.